Tôi là một đứa con gái bình thường, sinh ra trong 1 gia đình bình thường có bố mẹ và 1 anh trai.
Khác với ông anh trai siêu toán thì tôi học toán dở tệ. Điểm tổng kết trung bình của tôi bao giờ cũng bị cái môn chết tiệt ấy kéo xuống. Anh trai tôi cũng được giao thêm 1 nhiệm vụ cao cả là kèm tôi học, bằng mọi giá kể cả xẻ não tôi ra để nhét hàng tá công thức toán học vào.
Thế nhưng tôi dường như mẫn cảm với nó. Cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng cải thiện được chút gì. Tôi căm thù cái môn chết dẫm đó, ghét luôn cả mấy ông bác học nghĩ ra biết bao công thức để rồi bắt con cháu vắt óc ra giải nhất là tôi.
Bản thân ngoài việc học dốt toán ra thì tôi chẳng có gì nổi trội. Sở hữu chiều cao khiêm tốn cùng khuôn mặt trung bình nên mãi tôi vẫn được anh trai chở đi học hàng ngày thay vì ngồi sau xe gà bông như con bạn thân.
Nhưng tôi khác nó, tôi nghịch phá hơn,.ghét làm điệu và không sống nội tâm như nó. Tôi cũng chẳng cảm thấy cô đơn khi sống trong cảnh FA. Bởi vậy nó thường bảo tôi là con khùng. Chẳng sao. Khùng mà sôngs vui là được, còn hơn nó suốt ngày lo canh thằng người yêu lăng nhăng ^^…
Chiều nghỉ học ngồi lướt facebook. Chán chẳng có gì làm đi like hết đống ảnh và stt của bạn bè làm chúng nó gầm rú lên vì tội phá nhà. Kệ chúng bay. Phá nhà chúng bay mà tao vui thì đốt nhà bay tao cũng làm.ha ha...
Đang ngoác mồm cười một mình thì ông anh yêu quý đứng sau lưng từ lúc nào đập quyển sách vào đầu tôi 1 phát đau điếng. Kiếp trước tôi mắc nợ hắn hay sao ấy. Có tí em gái mà lúc nào cũng bắt nạt. Tôi mà là chị hắn tôi thề tôi trù dập hắn, cào cấu hắn, đập hắn như 1 con gián. Chỉ tiếc là mẹ không sinh tôi sớm hơn để tôi chịu ấm ức thế này.
- Tắt máy học hành đi. Tuần sau thi học kì rồi đấy.
- Học thì cũng phải giải trí tí chứ >"<. Em có phải cái
máy đâu.
- Cãi nữa tao bảo mẹ cắt mạng cho mày hết cãi. Lấy
sách ra. Lát tao còn bận.
Ối giời. Ông anh trai quý hóa của tôi mà cũng bận cơ đấy. Được cái áp bức tôi là giỏi. Mà thôi, tôi chẳng thèm đôi co với hắn làm gì. Ngồi im nghe hắn lảm nhảm 1 lúcrồi cho hắn cút vậy.
Ông anh ngồi giảng giải cho tôi cách làm mấy bài tập mà với ông ấy thì "nhắm mắt tao cũng làm được" trong khi tôi chả hiểu cái cóc khô gì. Sau hơn 2 tiếng vật lộn với đống bài tập thì cuối cùng tôi cũng được tha vì đến giờ thằng anh đi đá bóng. Tôi gọi cho Ngọc-con bạn thân của tôi để rủ nó đi chơi nhưng nó đang bận trông em nên thôi.
Mới 4h chiều, trong lúc chờ nấu cơm tranh thủ lên mạng xem có gì mới không. New feed facebook lại xuất hiện hàng đống status mùi mẫn của mấy đôi yêu nhau.
Cứ đến mùa đông là chúng nó lại loạn lên vì chuyện kiếm gấu. Lũ dở hơi. Lạnh thì trùm chăn mà ngủ như tôi này ^^…
Mà công nhận mấy hôm nay trời lạnh thật.
Tuần sau phải thi học kì rồi. Thi xong là có thể tung tăng đi chơi noel ^^… Nghĩ đến mà khoái. Nhưng trước hết là phải cố vươtj qua kì thi này đã. Năm ngoái tôi đã phải ở nhà nguyên 1 ngày vì điểm rồi >"< Tệ thật. Nhiều lúc tự hỏi tại sao thằng anh minh nó học giỏi thế mà sao tôi lại ngu vậy. Mỗi lần về quê bố tôi lại đem chuyện anh tôi đoạt giải ở mấy kì thi hsg ra khoe, đến khi có ai hỏi tôi có giải gì không thì bố lại lảng sang chuyện khác. Tủi thân quá. huhu T___T
Hôm ấy bố lại về muộn. Chắc bố bận việc công ty. Cuối năm rồi mà. Cả nhà tôi cũng đã quen với việc đó nên mẹ thường cho 2 anh em ăn trước còn mẹ chờ bố về ăn cùng. Anh trai tôi thỉnh thoảng hay trêu mẹ: "mẹ ăn trước đi. Bố đi ăn cùng cô em chân dài rồi" mẹ cười bảo "mẹ cũng mong có cô nào nuôi bố mày hộ mẹ cái " ^^. mẹ là như vậy, chẳng bao giờ nghi
ngờ bố điều gì. Anh em tôi cũng chưa bao giờ thấy bố
mẹ nặng lời với nhau. Riêng tôi cảm thấy thật hạnh phúc
khi được sinh ra trong gia đình này.
Sáng hôm sau đến lớp thấy cả lũ đứng trên hết cả ngoài hành lang bàn tán về vấn đề động trời nào đó đại loại như sắp có người sao hỏa xuống thăm lớp tôi hay là thầy hiệu trưởng từ chức chăng?? Tôi chen lấn lũ bạn ham hố ngó xuống sân trường xem có gì mà chúng nó làm loạn cả lên thế thì kết quả là chả thấy con khỉ nào cả. Tôi lủi ngay vào lớp hỏi con ngọc, nó hay đến sớm chắc nó biết.
- Ê. Có chuyện gì mà lớp mình bàn tán kinh.thế? - tôi vội hỏi trong khi Ngọc đang ngồi chép bài tập. Nó cũng lười giống tôi mà ^^…
- À. nghe bảo A6 có 1 anh mới chuyển đến.
- Ôi dào. Thế mà tao cứ tưởng vượn người xuất hiện ở đây cơ.
Ngọc bỏ vở xuống ngước nhìn tôi cười:
- Con khùng. Mày dám so sánh hot boy mới với vượn à? đúng là
cái đồ ế mốc.haha.
Con này vô duyên. Chuyện thằng đó với chuyện tôi ế có liên quan gì với nhau nhỉ? Dở người.
Mà về cơ bản thì tôi đâu có ế. 17 tuổi chưa có người
yêu mà là ế thì cỡ tuổi mẹ tôi chắc thành bà ngoại rồi =.=
Chap 2:
Ngoài hành lang, chủ đề chàng hót boi vẫn chưa hết hot. Mấy bà tám vẫn đứng tụ tập bàn tán trong khi mấy thằng con trai lớp tôi đứng bên cạnh a dua + dìm hàng.
Rõ nhất là giọng thằng Hùng:
- Thằng này tao còn lạ gì. Nó học với tao hồi cấp 1. Sau đấy chuyển về quê ngoại. Được cái học giỏi nhưng có cái tật ị đùn mãn tính. Có lần cô giáo phải mượn quần tao cho mặc vì thấy tao mặc 2 cái quần thể thao. Đến giờ nó vẫn chưa trả tao :( lát đứa nào xuống gặp nó nhắn giùm tao với.
Bọn con trai cười hô hố. Đúng là cái đồ Pari Gato :))))
Mấy nàng cũng không kém cạnh. Không hiểu chúng nó ăn phải cái gì của thằng đó mà dám quay lưng với trai nhà để ra sức bảo vệ cho 1 thằng cha trời ơi đất hỡi nào đó, thậm chí còn chưa gặp tận mặt.
Con Huyền bức xúc ra mặt:
- Này cái thằng mỏ nhọn kia. Tao không nghĩ là mày có thể nhỏ nhen thế đâu. Tại sao mày lại đi nói xấu bạn bè như vậy. Tao thất vọng vì con trai lớp mình quá. Tình bạn chúng ta rạn vỡ từ đây.
Nói rồi cả bọn bỏ vào lớp để mặc mấy ông tướng mặt đực ra như cái bơm giữa hành lang. Lũ giở hơi đi cãi nhau chỉ vì 1 đứa ất ơ >"<
Trống báo vào học, cuộc chiến tạm thời kết thúc. Tôi vẫn chưa chép xong bài tập địa. Nếu lát nữa bị lên bảng thì hoặc là ngồi sđb hoặc là nói dối quên mang vở thôi :((
Cầu trời hôm nay cho con thoát nạn :stick:
Giờ vàng đã điểm, cô giáo vào lớp. Tự nhiên cả lớp hét ầm lên. Vâng. Lời cầu nguyện đã hiển linh: dạy thay. :D
Đối với lớp tôi thì việc có giáo viên dạy thay nó là cả 1 sự kiện. Bởi lẽ với những môn giàu chất xơ như sử địa, giáo viên dạy thay ít hỏi bài cũ. mà học sinh có đứa nào thích học bài cũ đâu :D
Vậy là tiết địa trôi qua êm đềm. Còn tôi thì ngồi canh đồng hồ. Tự nhiên thằng Nam ngồi bàn sau đập vào lưng tôi 1 phát. Khi tôi quay lại thì nó nhe răng ra cười. :look_down: Chắc sáng nay mẹ đi làm sớm quên chưa cho uống thuốc. Tội nghiệp thằng bạn.
Hết giờ, con Ngọc kéo tay tôi đứng dậy. Lại gì nữa đây?
- Cái gì thế?
- Đi!
- Đi đâu?
- Xuống gặp hot boy :*
Eo. Con này điên. Cứ tưởng cháy nhà cơ. Hót với chả gáy. Vớ vẩn.
Cùng lúc đó lũ con gái lớp tôi cũng kéo nhau chạy. Rặt 1 lũ hám trai :gach: Tôi gỡ tay con Ngọc ngồi xuống.
- Mẹ để con yên. con yêu con gái thôi.
- Bố mày. Đi xem 1 tý thôi :stick:
- Mày ko sợ lão Phong nhà mày ghen à?
- Hôm nay lão ấy ốm nghỉ học.hehe
Má ơi con này nó là con quỷ đội lốt bạn tui. Ai đời người yêu ốm mà nó mừng để đi soi trai :canny: Dùng dằng mãi cuối cùng tôi vẫn phải đi theo nó nếu ko chắc tôi chết ko toàn thây mất.
Xuống đến hành lang lớp A6 đã thấy đông nghịt cửa lớp. Khiếp! độ hot của thằng này phủ sóng gớm nhỉ. Trường tôi có truyền thống là hễ có ma mới chuyển đến là y như rằng cả trường đến xem mặt. Có lần vì xem mặt 1 em lớp 10 mà 2 anh 12 chen lấn thế nào mà dẫm phải chân nhau rồi đấm nhau túi bụi. Đúng là làm thân con trai sinh ra đã khổ vì gái mà :haha:
Còn giờ thì con Ngọc đang vật vã chen lấn để được vào ngắm Ai Dồ. Đúng là con dồ.
Nó đi trước nép mình để chui vào, còn tôiđi sau chẳng cần chen gì cho mệt. Đứa nào tới gần là tôi ủi ra, bằng cái gì á? Bằng mông chứ gì nữa . Thế là đứa nào đứa nấy tránh xa tôi ra và nhìn bằng ánh mắt kinh dị như này :ops:
Mặc kệ, cao nhân ko chấp kẻ tiểu nhân. haha. Ai bảo thấy ta mà ko tránh đường ép ta phải dùng mưu hèn kế bẩn.
Giờ thì oke rồi, xem nào, hót boi ở đâu.
- Kia kìa!! Ngọc chỉ tay về phía cửa sổ.
Hót boi mà chúng nó nói đây á? Phí công mình chui vào đây. Bên cửa sổ là 1 thằng con trai cận lòi mắt, người thì như bộ xương di động. Chắc là hót quá hết sức. Nếu biết ngày sinh hắn tôi nhất định sẽ tặng hắn 1 hộp Abiton Weight Gain.
Tôi đang tưởng tượng nếu hắn hóa thân vào thằng siêu nhân trong cái quảng cáo Abiton trông thế nào nhỉ.hahahh
- Ê Ê Eeeeeeê!!!!!!!!
- Hả... ơ... Chết. Quên mất.
Nãy giờ đang mải tưởng tượng Hot siêu nhân mà ko biết là mình đang đứng giữa lớp nhe răng cười như lên đồng.
Siêu nhân (tạm gọi thế) thì trố mắt nhìn tôi. Cả lớp A6 nhìn tôi và cả đám con gái lúc nhúc ngoài cửa cũng nhìn như người ngoài hành tinh. :(( Chuồn thôi. Tôi kéo Ngọc chui ra. Vừa quay lưng thì cả bọn phá lên cười. Cái #$% *$$% gì nữa thế >"<. Con Ngọc gỡ cái gì sau áo tôi. 1 tờ giấy to đùng "HELLO. TỚ LÀ DUYÊN. NHÓM MÁU DÊ. TỚ ĐC GỌI LÀ DUYÊN DÊ". :oh: :waaaht: Con lợn Nam. Tôi thề tôi giết nó. aaaaaaaaaaaaaaaaa
Tôi lôi con Ngọc chạy ngay về lớp. Lần này ko giết được thằng Nam tôi thề ko ngủ cho.đến tối.
Tuy nhiên lớp tôi bây giờ vắng hoe, bọn con gái thì vẫn ở dưới A6, chỉ còn vài đứa con trai nhưng ko thấy thằng cha Nam chết tiệt. Chắc là bỏ của chạy lấy người rồi.
Tôi bực dọc ngồi xuống. Đám con trai thấy bản mặt rực lửa của tôi ko hiểu mô tê gì nhưng cũng đoán ra là có biến nên tản ra cả. Biết điều đấy. Bởi vì lúc tôi đang điên mà có đứa nào cầm tinh con thiêu thân thì tôi sẽ cho nó thành than luôn. Tôi mệnh hỏa mà.
Con Ngọc ghẻ giật giật tay tôi bảo hạ hỏa. Hạ hạ cái #$
%*#_ Tại nó mà tôi trở thành con hề giữa bao nhiêu ngươif. Nếu nó ko lôi tôi đi thì đâu có ra sự. Thế là tôi quay ra dỗi luôn con Ngọc.
Chờ mãi cho đến lúc vào học cũng ko thấy thằng Nam xách váy vào, điên thật. Được rồi. Nó bỏ của chạy lấy người thì tôi giúp nó cho của đi thay người.
Tôi nhấm nháy với con Ngọc đem giấu cái cặp thằng Nam. Nhưng con này nhát gan ko dám làm. Ko làm thì tôi làm.
Với tay kéo cái cặp của thằng Nam ra, nhưng giấu ở đâu nhỉ?
:haha: có chỗ rồi!!! [B]cửa sổ[/B] !!!! hí hí.
Tôi ngoắc cái quai cặp vào song cửa rồi cho nó treo tự do ngoài kia. Để xem mày làm gì được tao.
Tiết 3 kết thúc mới thấy thằng Nam với thằng Đạt mò về. Tôi để yên hóng tin mà trong lòng vui như hội. Phải nói cái cảm giác trả thù được ai đó nó hạnh phúc làm sao. :beauty:
3.....
2.....
1....
- aaaaaahhhhhhhh!!!!!!!!
Con lợn Nam hét lên ầm ĩ. haha.
- Cặp sách của tao đâu?? Đứa nào giấu?
Cả lớp nhìn nhau, chẳng ai nói gì. Thật ra cái trò giấu cặp sách hay giấu dép ở lớp tôi nó là 1 chuyện quá bình thường. Bạn bè có trêu nhau tí thì cũng chả sao. Nhưng ko hiểu sao hôm nay nó lại tỏ ra căng thẳng dữ vậy.
Tôi vẫn ngồi im chẳng thèm quan tâm. Sự thực là tôi đang hả hê, nhìn vẻ mặt bực bội của thằng Nam trông buồn cười quá. Nhưng mà cười thì sẽ bị lộ.
Hình như mấy đứa con trai ở trong lớp lúc nãyđã lờ mờ đoán ra tôi. Thằng Nam đi lục khắp các hộc bàn nhưng ko thấy. Đời nào biết được là cái cặp đang đung đưa ngoài cửa sổ.
Thằng Lâm chạy lại thì thầm gì đó với thằng Nam. Rồi nó
tiến đến chỗ tôi. Lại thêm 1 thằng mỏ nhọn :ah:
- Mày? - Nam nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Tao làm sao?
- Thôi ngay cái trò khỉ của mày đi. Cặp sách của tao đâu?
- Mày điên à? Tao lấy cặp mày làm cái quái gì? Mày mà vu khống là tao kiện đấy!!
- À cứng nhỉ. Thằng Lâm nói thấy mày lấy. Sao? dám cãi ko?
Tôi quắc mắt nhìn thằng Lâm thách thức:
- Mày thấy tao lấy thì màynói xem tao giấu ở đâu?
- Kia kìa! - nó chỉ tay ra cửa sổ.
Thôi chết cm rồi. Tôi cứ tưởng chúng nó đứng ngoài hành lang ko để ý. Cái thằng cú vọ chết tiệt.
- Sao? Còn cãi nữa ko? - thằng Nam lại lấy cái cặp vào đặt trước mặt tôi. Tự nhiên tôi bị cấm khẩu, biết nói sao nữa. Thôi đành hạ giongj cầu hòa:
- tao chỉ đùa tí thôi. Làm gì nóng thế anh em bất hòa. Mà tao chưa kể tộimày dán tờ giấy chết tiệt kia sau lưng tao đâu.
Cứ tưởng nó xuôi xuôi ai dè nó vẫnko tha cho tôi:
- Chuyện tờ giấy coi như tao xin lỗi. Còn chuyện này thì ko bỏ qua được.
- Gì cơ? Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng hả? :angry:
Nó mở cái cặp ra, đổ hết lên bàn.
- Sáng nay tao có mang 1 triệu đóng tiền học nhưng bây giờ ko thấy.
Cái gì? ý nó là tôi ăn cắp tiền của nó sao? :ah:
tôi ăn cắp tiền nó bao giờ chứ?? Cả lớp tròn mắt nhìn tôi. Chết rồi. Tôi lại tự hại mình rồi.
Con Ngọc thấy tôi bị vu oan cũng lên tiếng thanh minh.
- Mày nên kiểm tra lại đi. Duyên nó ko lấy tiền của mày. Tao có thể làm chứng.
- Tao tìm kĩ rồi. Rõ ràng tao để nó ở ngăn này. Đấy. Nhưng giờ ko có.
Cả lớp xúm lại lật từng quyển sách ra tìm. Nào tôi có biết tiền bạc gì của nó cơ chứ. Tôi ko có tiền nhưng sẽ ko bao giờ đi ăn trộm tiền của người khác. Tôi bị oan. huhu.
1 lúc sau cô giáo vào lớp. Thấy lộn xộn cô nghi là có
chuyện.
- Lớp mình hômnay có vấn đề gì à?
- Có bạn mất tiền cô ạ.
- Bạn nào?
Thằng Nam đứng lên:
- Thưa cô, em ạ.
- Emmất bao nhiêu tiền?
- 1 triệu ạ. sáng nay em mang tiền đến nộp học nhưng khi ra chơi tiết 3 bạn Duyên đem treo cặp em ngoài cửa sổ và tiền của em thì biến mất ạ.
Nó nói như thể tố cáo tôi vừa ăn cắp vừa la làng vậy.
Cô quay sang chỗ tôi:
- Duyên, sao em lại treo cặp bạn ngoài cửa sổ?
- Em.....em chỉ đùa vậy thôi. Nhưng em ko lấy tiền của bạn ấy. :pudenci:
- Ko lấy sao mà mất - thằng Nam chen ngang.
- Vậy tại sao em lại treo cặp bạn ấy? - cô hỏi.
- Sáng nay bạn ấy dán tờ giấy sau lưng em. Em chỉ định trả đũa thôi. Chứ em ko biết bạn ấy mang tiền, em ko lấy.
Đến đây nước mắt tôi bắt đầu giàn dụa. Cảm giác oan ức làm tôi ko kìm nổi.
Con ngọc đứng lên:
- Thưa cô em có thể làm chứng. Duyên ko hề mở cặp bạn Nam. Tốt nhất là cô và cả lớp có thể kiểm tra cặp bạn ấy. Nếu Duyên lấy thì tiền vẫn ở trong cặp thôi.
Thế là thằng Nam và mấy đứa nữa lục cặp tôi để kiểm tra. Còn tôi vụt chạy ra khỏi lớp vì ấm ức.
Tôi vừa chạy vừa khóc. Từ bé đến giờ tôi chưa ăn trộm cái gì của ai, huống hồ là 1 số tiền lớn như thế. Chẳng ai tin tôi cả. Tôi xấu xa đến mức đó sao?[/B] :sosad:
[B]Chap 3:
Tôi cứ cắm đầu cắm cổ chạy, nhưng biết đi đâu bây giờ?
Cổng trường thì đang đóng, thôi trốn ra sân thể dục ngồi vậy. Tôi cứ ngồi khóc rấm rứt, cứ nghĩ đến thằng Nam là tôi lại tức, mà tức là lại khóc. Nếu cô giáo báo cho bố mẹ tôi ko khéo lại bị đuổi khỏi nhà cũng nên. Phụ huynh bao giờ cũng tin lời giáo viên, nhất là chuyện đi học mà hư thì bố mẹ tôi sẽ giết tôi mất.
Ngồi tự kỉ 1 lúc thì tôi nghe thấy có tiếng con trai nói chuyện với nhau. Chắc là chúng nó rủ nhau đi vệ sinh về. :">
- Mắt mũi như mày thì thấy gì mà đá. Thôi chịu khó đứng ngoài cổ vũ là được rồi.
- Yên tâm đi. Đá nội bộ chứ phe phái gì mà lo. Cho tao vào đội với,ko lại mang tiếng ko hòa đồng với lớp.
- Thôi được rồi. Cho mày thế chân thằng Sang.
- Ok.
Tiếng bọn họ phát ra càng lúc càng rõ. Quái nhỉ, chỗ này đâu phải lối về lớp sao họ lại đi đến đây?
- Sao đi lối này? lối kia mà?
- Qua đây!
Bọn họ phát hiện ra tôi, tiến lại gần. Tôi vẫn cúi gầm mặt,mặc kệ.
- Ê. Con gái con đứa gì mà trốn học vậy hả? - tên phát hiện ra tôi hỏi.
Tôi ko trả lời, tôi muốn yên tĩnh, đừng làm phiền tôi.
Tên thứ 2 hỏi:
- Mày quen hả?
- Mày ko nhận ra à?
- Ai?
Hắn ko trả lời câu hỏi của đứa bạn mà cúi xuống tôi:
- Biết ai rồi nhá :look_down: A2 đúng ko?
Đứa nào sao biết tôi vậy nhỉ? Tôi đâu đến mức nổi tiếng như vậy.
- Làm ơn để tôi yênnnnnn!!!!
Tôi vẫn ko ngước mặt lên, bộ dạng tôi chưa đủ thê thảm hay sao
Nhưng có vẻ tên lắm chuyện này vẫn ko tha cho tôi, hắn cúi xuống thì thầm:
- Có biết nói chuyện với người khác mà ko nhìn trực tiếp là vô duyên lắm ko hả? Tên Duyên mà người đâu vô duyên.
- Kệ tôi. Cậu lắm chuyện nó vừa vừa thôi. Cậu mặc váy đi học đấy hả?
Bỗng nhiên hắn ta đứng dậy vẻ hốt hoảng hét lên:
- Thầy kìa! Chạy mau....
Tôi ngẩng lên nhìn thì đúng là thầy giám thị thật, thế là vắt chân lên cổ chạy theo 2 tên kia. Phía sau ông thầy vẫn ko ngừng đuổi theo:
- 3 em kia. Đứng lại cho tôi, đứnglại...
Dại gì đứng lại. Cả 3 chạy đến cổng sau là đường cùng rồi.
Giờ tôi mới nhận ra 2 tên đó ở lớp A6, 1 trong 2 là siêu nhân Abiton mà sáng nay con Ngọc kéo tôi đi xem mặt. Kể ra mới chuyển đến sáng nay mà đã trốn tiết thì cũng đáng suy ngẫm :nosebleed:
- Giờ sao? - Abiton hỏi tên A6 kia, tôi ko biết tên hắn.
- Trèo tường chứ sao? Mất công chạy giờ đứng đây cho thầy đến bắt hả?
Cậu ta nói hay thật đấy nhỉ.
Mà thôi, giờ ko phải lúc đôi co, tênlắm chuyện kia nhảy ra trước rồi bảo Abiton giúp tôi trèo qua, còn Abiton ra sau cùng.
Phù! Vậy là thoát. Cảm giác lần đầu trèo tường trốn học nó cũng...thú vị phết.
Tôi tạm thời quên đi chuyện buồn sáng nay và lẽo đẽo đi theo bọn họ.
- Đi đâu nữa mày? - Abiton lại hỏi.
- Vào net ngồi tí.
- Thế còn...
Abiton nhìn sang tôi ái ngại, cậu ấy biết là tôi ko thích vào mấy chỗ đó,mà có vào cũng biết làm gì? đọc báo à?
Tôi bắt đầu thấy Abiton dễ thương rồi đó
"Lắm chuyện" hiểu ý, xua tay:
- Thôi, sang quán vỉa hè ngồi kiếm gì ăn. Tao cũng đang đói.
3 đứa vào quán, "lắm chuyện" gọi 3 tô phở :nosebleed: hắn định ăn luôn bữa trưa chắc. Trong lúc ngồi đợi, "lắm chuyện" hỏi tôi:
- Con gái gì trốn tiết ngồi 1 mình vậy? Thất tình hả?
- Làm gì có.
- Chứ sao khóc mắt sưng húp rồi kia kìa!
Tôi khẽ lắc đầu, lại bắt đầu sụt sùi :sad:
Abiton đẩy hộp khăn giấy cho tôi hỏi:
- Thật ko có gì ko? Sáng nay thấy vui vẻ mà hóa ra mít ướt dễ sợ luôn.
Đến đây thì tôi òa lên khóc, khóc còn hơn lúc nãy.
- Thằng Nam đổ thừa cho tôi ăn trộm tiền nó :((
- Sao lại thế?
- Tờ giấy sáng nay là nó gián sau lưng tôi...tôi chỉ định trả đũa nó nên đem giấu cặp nó. Lúc về nó kêu mất tiền nên nói tôi lấy :sosad:
- Vô lí vậy. Phải có bằng chứng chứ - "lắm chuyện" bức xúc- thế nó mất bao nhiêu?
- 1 triệu.
- Cái gì? 1 triệu lận???
Đến cả bọn họ cũng ko tin được là tôi dámcả gan lấy 1 số tiền lớn như thế kia mà.
- Thôi nín đi. Có gì từ từ nghĩ cách - Abiton an ủi.
Cách gì bây giờ? tôi đang là nghi phạm số 1. Nếu hắn ko tìm ra số tiền đó thì coi như tôi là thủ phạm chắc rồi.
Sao hôm nay bao tai họa đổ lên đầu tôi vậy chứ?
Bà chủ mang phở ra nhưng tôi chẳng buồn ăn, cứ lấy đũa gắp từng sợi lên rồi giơ ngang mặt ngắm nghía rồi thả xuống, hành động y như con giở người vậy.
"lắm chuyện" nhíu mày nhìn tôi:
- Ê. Mới khóc đó mà điên luôn rồi hả? Có nhớ tên gì, nhà ở đâu nữa ko?
Tsb nó chứ, đúng là lắm chuyện. Tâm trạng tôi đang rối cả lên, mà tóm lại trong 1 chữ là Buồn :tire:
Cuối buổi "lắm chuyện" đứng dậy trả tiền. Bát của tôi vẫn nguyên xi. Hômnay ko mang đồng nào nên đành ăn trực A6 1 bữa vậy. Tôi nhắn tin cho con Ngọc nhờ nó mang cặp về giúp rồi lên xe bus cùng Abiton đi ké về nhà. Còn "lắm chuyện" đi đường khác.[/B]
[B]Ngồi trên xe bus, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ.
Giá mà nỗi buồn chỉ là cái cây bên đường kia để người ta chỉ vô tình đi ngang qua mà ko thèm ngoảnh lại nhìn nó, bởi nếu đang đi mà ngoái lại nhìn thì sẽ gặp phải nỗiđau vì gẫy mất mấy cái răng Mà tôi đang nghĩ cái #$%&*$"$ gì thế nhỉ???
Abiton thì nãy giờ vẫn ngồi im như thóc. Chắc là cậu ta nghĩ tôi đang buồn nên im lặng để ko làm phiền tôi. Hoặc cũng có thể là cậu ta ngại, vì lúc nãy có mặt cả "lắm chuyện", cậu ta cũng chỉ dám nói với tôi vài câu.
Đấy là tôi nghĩ thế, còn cậu ta nghĩ cái gì trong đầu thì bố ai mà biết được ==!
Hình như ko ổn lắm, tôi đành quay sang bắt chuyện.
- Cậu từ trường nào chuyển đến thế?
Câu hỏi của tôi làm Abiton giật mình, hắn mở to đôi mắt ti hí sau cặp kính dày cộp lên nhìn tôi, trông mặt ngu ko tả nổi.
- Ờ trường ABC..
- Trường đấy ở đâu?
- Ờ trường huyện, ở quê ngoại tôi.
Tên khỉ gió, tôi hỏi trường ở đâu mà hắn lại trả lời là ở quê ngoại hắn. Làm sao mà tôi biết quê ngoại hắn ở đâu, chả lẽ lại hỏi.
Nói chuyện với tên đần này thà ngồi ôm đầu gối rồi tỏ tình còn hạnh phúc hơn :nosebleed:
Tôi chẳng thèm hỏi han hắn thêm nữa màlại quay ra cửa sổ đếm...biển quảng cáo.
Đến bến dừng tiếp, Abiton đứng lên để xuống. Nhà hắn cũng gần nhỉ. Hắn quay lại mỉm cười chào tôi:
- Bye nhá
- Ò. về nhé.
Rồi hắn lụi cụi xuống xe cùng đám người đang chen lấn nhau.
Vừa lúc 1 chị gái đến ngồi cùng tôi.
- Em ơi, mũ của em này!
ố. Abiton để quên mũ rồi. Thôi mang về rồi mai trả nó vậy. Mà mai ko biết tôi có dám đi học ko nữa :sosad:
Tôi lếch thếch về nhà. Ko biết bố mẹ về chưa. Bây giờ đi đâu tôi cũng thấy sợ. Ko biết ăn nói sao với bố mẹ đây, mà chắc gì bố mẹ đã tin tôi.
Lấm lét mở cửa như tên trộm, tôi vào nhà bằng cách nhẹ nhàng nhất có thể.
phù. Bố mẹ chưa về. Còn Hoàng chắc đang cắm mặt vào máy tính chờ tôi về nấu cơm.
- Đi học lạc đường hả em gái? - Tiếng lão Hoàng phát ra từ trong bếp. Hôm nay động trời hay sao mà thằng anh mình đi nấu ăn @@. Chuyện chẳnglành rồi đây. Tôi ko nói gì,lủi thủi đi về phòng.
- Trốn học đi đâu đến giờ mới mò về?- lão ấy dò hỏi tôi.
Chết tiệt. Làm sao mà lão ấy biết được nhỉ?
- Sao anh biết?
- Ko biết sao tao làm anh mày được. Học đã ngu lại còn...
Thế đấy. Có anh trai học giỏi hơn mình chẳng sung sướng gì đâu. Sau này nếu có con tôi sẽ chỉ sinh 1 đứa, hoặc là cho chúng học...ngu như nhau để đỡ phải tị nạnh.
- Anh làm thánh soi từ bao giờ đấy? Đứa nào gián điệp cho a?
- Mày làm gì nó?
- SÁT THÁTTTTTT!!!!!
Hoàng bật cười:
- Con Ngọc đấy. Đi nhanh đi!
Á đậu mùa. Con Ngọc ghẻ nó dám phản bội tôi. Mai tôi sẽ chém nó, bóp cổ nó, rạch mặt nó, bẻ cổ nhổ răng nó cho mà xem!!!!!!
- Con ngu. Mày bảo nó mang cặp về còn gì!
Ừ há! Quên mất. hí hí. Trách nhầm bạn tốt rồi :">
- Mà mày ko lấy tiền của nó thật ko?- ông Hoàng lại gần tôi nghiêm mặt hỏi, điệu bộ giống y bố tôi.
- Anh điên hả? Anh ko tin em gái anh chứ gì?huhu
Tôi lại lấy nước mắt ra dọa lão. Nhiều khi tự thấy mình có duyên với nghề diễn viên bi kịch quá.
- Ô hay, thì tao hỏi thế chứ có nói mày lấy đâu? Chưa gì đã bù lu bù loa lên rồi.
- Nhưng mà em ko ăn trộm!!!- tôi gạt nước mắt nói như ăn vạ thằng anh đáng thương.
- Ko lấy thì phải chứng minh là mày vô tội chứ. Khóc lóc có giải quyết được cái mẹ gì đâu.
- Nhưng mà chẳng ai tin em cả.
- Thế mới phải chứng minh. Ngu thế.
- Bằng cách nào? Đi nói với cả trường là tao bị oan à?
- Chưa đủ đâu. Mày phải in tờ rơi ra phát cho từng đứa kìa.
- huhu :((
- Sao tôi có con em gái não xi măng thế này nhỉ. Thôi vào rửa mặt ăn cơm. Từ từ tao nghĩ cách.
Tôi ừ hử quay đi. Nói gì thì cũng bị chửi ngu mà thôi.
- Mà anh ko được mách lẻo bố mẹ đâu đấy.
- Còn tùy vào thái độ của em gái :doubt:
Tên chết dẫm. Bọncon trai toàn 1 lũ đáng ghét.
Tối, cả nhà ngồi ăn cơm. 2 anh em ko nói gì chỉ cắm cúi ăn. Tôi thì lo bố mẹ biết chuyện, còn Hoàng thì lo
nghĩ cách cho minh oan cho tôi.
- 2 đứa hôm nay sao vậy?- mẹ vừa bới cơm vừa hỏi.
- Dạ ko ạ!
- 2 anh em lại cãi nhau hả?
- Đâu có ạ!!
- Thế thì có chuyện gì mà xụ mặt ra cả thê?
Tôi nhấm nháy ông Hoàng, ông ấy nhún vai rồi cúi đầu
ăn tiếp.
Mẹ cũng ko hỏi nữa, bữa cơm nhạt đi hẳn.
Ăn cơm xong tôi phụ mẹ dọn bàn rồi lủi thủi về phòng.
Bài tập thì nhiều mà chẳng có tâm trí đâu mà làm nữa.
Chợt điện thoại rung báo tin nhắn.
"anh trai"...
Ngồi cách nhau có 1 bức tường mà lão ấy còn bày đặt
nhắn tin nữa, dư tiền thật.
anh trai: "ê ngu. mai đi học sớm đấy".
me: "làm gì?˝
anh trai: "cứu cái thân mày chứ làm gì nữa".
me: "ò".
anh trai: "lấy giấy ra viết bản tường trình đi".
me: "ai bắt đâu mà viết".
anh trai: "mày ngu vừa thôi. Khi chưa bắt viết thì mình tự viết coi như thú tội vụ mày giấu cặp nó, còn chuyện tiền nong mày ko biết. Đợi đến khi người ta bắt viết thì nó là Bản kiểm điểm chứ ko phải Bản tường trình nữa, nhớ chưa con lợn".
Chẳng hiểu lão ấy nói cái gì nhưng mà thôi thì viết vậy. Bây giờ ngoài lão Hoàng ra còn ai chịu giúp tôi nữa đâu. Tôi cắm cúi viết, kể tỉ mỉ từng chi tiết từ chuyện thằng Nam dán tờ giấy sau lưng tôi ra sao đến chuyện nó đổ tội cho tôi thế nào. Nhưng vấn đề là nhà trường có chịu tin lời tôi ko thôi.
Sáng hôm sau 2 anh em dậy chuẩn bị từ sớm rồi chở nhau tới trường. Con đường hôm nay dài ra thì phải. Tôi đang lo ko biết tình hình sẽ thế nào đây. Cầu trời cho mọi chuyện diễn ra tốt đẹp, ko biết ông Hoàng ông ấy tính toán thế nào nữa. :(( Mà ko biết thằng Nam có mất tiền hay ko hay lại bịa chuyện đổ oan cho tôi nữa.
Hoàng quay lại bảo tôi:
- Lát nữa vào gặp cô, cô hỏi gì mày cứ nói y như trong tờ giấy mày viết đó.
- Vầng. Chứ còn biết nói gì nữa >"<
- Thì tao dặn thế thôi. Lỡ gặp cô mày run rồi nói bừa thì hóa ra là nói dối à?
- Em biết rồi :nosebleed:
Đến trường, Hoàng dẫn tôi lên phòng giáo viên tìm cô chủ nhiệm. Đúng có hơi run chút nhưng phải cố mà rửa oan chứ.
Hoàng bước vào trước còn tôi vẫn thập thò ngoài cửa, ông ấy thì giáo viên cả trường ai cũng mến, học sinh cưng mà, chả bù cho tôi ==!
- Thưa cô, chúng em xin phép gặp cô 1 lát ạ.
Nhìn thấy anh tôi, cô vui vẻ:
- Hoàng đấy à, có chuyện gì vậy em?
Hoàng quay ra gọi tôi vào rồi nháy mắt với tôi.
- Thưa cô, em gửi cô đơn này ạ.
Cô cầm tờ giấy nhưng chưa mở ra mà ngước nhìn chúng tôi.
- 2 em là...
- Duyên là em gái em ạ!- Hoàng đáp.
- Ồ. Thế hả. Cô cũng đang định tìm 2 em.
- Cô tìm chúng em có chuyện gì vậy ạ? - Tôi lo lắng hỏi.
- Sáng nay Nam đã đến gặp cô. Em ấy đã tìm được tiền.
- Thật ko cô? - 2 anh em reo lên.
- Ừ. Cô cả lớp xin lỗi vì đã nghi ngờ sai cho em.
- Không sao đâu ạ. Em ko có lấy thật mà ko ai tin em :(
Cô nhìn tôi mỉm cười:
- Mọi người đã hiểu lầm em, em gái anh Hoàng thì làm gì có chuyện lấy đồ của bạn, nhỉ!
Ông anh tôi nghe thế lại được dịp vênh mặt. Mặc kệ lão ấy, tôi đang vui ^^
Về lớp, con Ngọc và đám bạn vây lấy tôi, đứa nào cũng hớn hở mừng cho tôi được minh oan.
Thằng Nam cũng đã ngồi vào chỗ, tôi ko thèm nhìn hắn, từ nay tôi sẽ ko bao giờ nhìn mặt kẻ đã vu oancho tôi.
Tinh thần thoải mái hẳn, con Ngọc rủ tôi xuống uống nước nhưng tôi từ chối, tôi đang bận ^^…
Tôi mở cặp ra lấy cái mũ của Abiton, phải trả cho cậu ấy.
Xuống đến A6, gặp con Tuyết học với tôi hồi cấp 2, nó ra cửa thì thấy tôi nên lại gần hỏi:
- Duyên, đi đâu đó may? tìm tao hả?
- À ko tao tìm đứa bạn ^^
- Mày quen ai lớp tao nữa thế :look_down: tìm hot boy lớp tao chứ gì
- Con thần kinh :))
- Hehe thôi tao đi đây chút. bye nhá.
- ò. bye mày ^^
Chờ con Tuyết đi khuất tôi mới dám ngó qua cửa sổ. Mấy đứa A6 nhìn tôi, ngại quá đi mất :">
Abiton đang ngồi làm toán thì phải, thấy bấm máy tính lia lịa, chắc cậu ta học giỏi lắm. Tôi vẫy vẫy gọi cậu ta ra. Nhận ra tôi, cậu ta có hơi ngại với bọn bạn cùng lớp vì dù gì cậu ta cũng vừa đến hôm qua mà hôm nay con gái đã đến tìm thì cũng.....đáng suy ngẫm :gach:
Abiton để máy tính xuống ra gặp tôi.
- Mít ướt gặp tôi chi vậy? - Cậu ta gãi gãi đầu, cười cười điệu bộ trông buồn cười lắm :))
- Nè, trả cậu. Hôm qua cậu để quên trên xe bus.
- Ơ, tôi cũng ko nhớ nữa. hihi cám ơn nha.
- Ko có chi. À mà cái cậu lắm chuyện hôm qua có trong lớp ko?
- Nó đi uống nước rồi. Cậu cần nhắn gì à?
- ko. Tôi chỉ muốn báo với 2 cậu là tôi đã được minh oan rồi ^^…
- Ô chúc mừng nhá.
- Còn cái này cậu đưa cho cậu kia giùm tôi.
- Tiền gì vậy?
- Tiền ăn hàng hôm qua ^^…
- Thôi cậu làm gì sòng phẳng quá vậy.
- Cầm đưa nó giúp tôi ^^ tôi về đây.
Nói rồi tôi vội đi để Abiton đứng lơ ngơ giữa hành lang gọi với theo. Tôi ngoái đầu lại vẫy tay cười chào cậu ấy rồi chạy luôn về lớp, trong lòng nhẹ nhõm, vui vẻ hơn lên.[/B]
[B]Tôi tung tăng về lớp, vừa đi vừa hát khe khẽ, vừa cười như con dở người ^^…
Vào học, thằng Nam ném lên cho tôi 1 tờ giấy, chắc là xin lỗi đây mà.
"Cuối giờ ở lại tao muốn nói chuyện".
Tôi vò tờ giấy vứt ra cửa sổ. Đổ oan xong xin lỗi đơn giản quá nhỉ. Còn lâu tao mới ở lại, cho mày tự suy nghĩ lại bản thân đi, làm tao mất mặt với cả lớp mà xin lỗi là xong thì Luyện ko phải đi tù nhé.
Cuối buổi, tôi thu dọn sách vở rồi chạy nhanh ra cửa như sợ nó bắt được vậy. Nó cũng vội đuổi theo tôi, xuống đến cầu thang vì đông quá lại gặp lớp nào vừa học thể dục đi ngược lên thành ra cái cầu thang thành 1 mớ lộn xộn, xô đẩy chen lấn. Thế là
tôi bí đường. Nó chạy tới nắm lấy cổ tay tôi như thể sợ tôi bay mất, còn tôi ko chống cự nữa vì cũng có thoát được nữa đâu
Xuống đến cuối cầu thang, mọi người cũng tản ra hết, hắn lôi tôi đứng đầu hành lang để tránh mọi người nhìn thấy rồi mới chịu bỏ tay tôi ra.
- Sao lại tránh mặt tao?
- Mày muốn gì nữa? Ko sợ mất tiền nữa hả?- tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, nói giọng vừa trách móc vừa mỉa mai.
Hắn cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi:
- Tao xin lỗi đã nghi oan mày. Hôm qua tao bỏ tiền ở túi trong áo khoác. Lúc trốn tiết thì bỏ áo dưới ngăn bàn nên quên mất. Xin lỗi..
Mặt hắn đỏ ửng lên, trông tội tội. Chắc đây là lần đầu hắn phải đi xin lỗi con gái. Tôi đâm mủi lòng nhưng lại cố lấy lại bình tĩnh. Dù sao cả ngày hôm qua tôi cũng khốn đốn vì hắn, ko thể tha thứ ngay được.
- Ko có xin xỏ gì hết. May là mày tìm được tiền, nếu mày làm rơi ở đâu rồi lại đổ tao
lấy thì danh dự của tao bị bán đi giá 1 triệu và mua về 1 cái bảng "đồ ăn cắp" treo trước mặt đấy,mày biết ko hả? hả?
Tôi nói như hét vào mặt hắn, còn hắn thì đần mặt ra.
Tôi bỏ về trước, trong lòng chẳng vui chút nào. Lẽ ra tôi phải vui vì xả hết cơn tức với nó mới đúng. Nhưng đằng này dù sao nó cũng là bạn tôi, có ai muốn bất hòa với bạn bè chứ. Chửi nhau dù có hả giận nhưng làm sao vui bằng chơi với nhau hòa đồng, vui vẻ được. Nhưng nó đã làm tôi bị tổn thương, đối với tôi thì đó là 1 cú shock lớn vì trước tới giờ tôi chưa lần nào bị nghi ngờ như vậy cả. Thế nên tôi sẽ còn giận nó dài dài, còn bao giờ hết thì còn tùy vào thái độ của nó.
Mấy ngày sau tôi vẫn ko thèm nhìn mặt thằng Nam. Mặc dù đôi lúc ngồi học hắn cứ viết giấy ném lên cho tôi nhưng tôi ko thèm đọc, tôi đi ngoài hành lang thì hắn cố tình va phải tôi rồi xin lỗi hoặc nhờ con Ngọc tác động nhưng tôi ko thèm quan tâm.
Bạn bè ăn ở sống nhăn vậy ko thể chấp nhận được. ConNgọc thì bảo tôi là con mụ
thù dai :((
Cho đến sáng thứ 6, tôi lò dò đến lớp thì thấy con Ngọc chạy ra đons, mặt háo hức như được quà.
- Ê sao giờ mới tới, nhanh lên!
- Gì vậy?
Tôi ngơ ngác ko hiểu chuyện gì thì nó lôi tôi vào lớp, đám bạn đứng 1 hàng ở cửa nhìn tôi cười tủm tỉm. Cái #%$*$#@ gì vậy nhỉ? Con ngọc chỉ tay lên bảng, 1 dòng chữ to đùng viết nắn nót nhưng mà vẫnnhư gà bới: I'M SORRY.
Trên bàn tôi là 1 bó hoa làm bằng kẹo mút to bự. Chắc là của thằng Nam chứ ai vào đây, công phu gớm nhỉ.
- Thằng kia sao còn đứng thộn ra đó? - Con Ngọc liếc sang thằng Nam đang đứng gãi đầu gãi tai phía góc lớp.
Tự nhiên sao tôi thấy ngại kinh khủng, cứ như được tỏ tình ấy.:">
Hắn bước lên chỗ tôi, vẫn ko thôi cái hành động gãi đầu ngớ ngẩn lại, ấp úng:
- Trước mặt cả lớp, tao...tao muốn nói xin lỗi mày. Đừng giận tao nữa nhé!
Tôi đứng như phỗng, ko biết phản ứng ra sao cả nhưng trong lòng cảm thấy rất rất vui. Tôi chỉ muốn nói ngay với nó là tôi đã hết giận nó, nhưng ko nói được, ngại quá :">
Bọn bạn hiểu ý xúm đến cười hí hố, vỗ tay, hoan hô đủ kiểu. Có đứa láu cá còn hét lên: "hôn đi hôn đi". Hôn cái đầu nó chứ hôn đi :gach:
Vậy là tôi và thằng Nam chính thức làm hòa. Đống kẹo nó tặng tôi đưa con Ngọc chia cho lũ bạn, còn tôi xí 1 ít mang về cho lão Hoàng ^^.
Dù có cãi nhau suốt ngày nhưng lúc tôi gặp chuyện lão ấy vẫn tin tôi, bảo vệ tôi.
Qua mọi chuyện, tôi nhận ra rằng gia đình và bạn bè mới là những tình cảm quý giá nhất. Đừng mải chạy theo những thứ xa xôi mà bỏ quên những điều gần gũi bên mình. Đến 1 lúc nào đó ta sẽ nhận ra và hi vọng là ko quá muộn.......
kết thúc chap3. 3 chap này m muốn hướng đến tình cảm gđ,bạn bè, những tình cảm đẹp nhất của mỗi con người và của Duyên dê ^^ nó mới 17 tuổi thôi mà :))))
chap 4 sẽ xuất hiện khờ ^^
Chap 4.
Trời hôm nay mưa mãi, chán thật. Ngày mai thi rồi mà tối nay vẫn ngồi nhắn tin với lũ bạn thối. Chúng nó nhắn tin chúc thi tốt thì tôi cũng phải chúc lại. Qua lại 1 hồi ngó đồng hồ đã hơn 9h mà vẫn chưa mò vào sách. Hình như tôi cầm tinh con lười hay sao á. Mà thôi, học mấy tháng trời rồi giờ có nhét thêm cũng chả hơn được gì. Nghĩ đi nghĩ lại quyết định...đi ngủ, mai đến đâu thì đến. Học tài thi phận mà, có khi mai ngồi cùng bàn đứa tốt bụng nào đó nó thấy tui dễ thương nó bày cho thì
sao :beauty:
tít..tít...
Tin nhắn của con Ngọc.
Ngọc: "Mai đưa điện thoại với".
Me: "Cái gì?"
Ngọc: "Tao dặn Phong rồi. Mai thi Lý với Anh có gì trao đổi."
Bọnnày ăn gan báo chắc. Đi thi mà đòi mang điện thoại, thách kẹo tôi cũng ko dám đưa. Thà điểm kém cũng được chứ vi phạm quy chế tội nặng lắm, có khi bố mẹ cấm luôn điện thoại nữa thì khốn. Tôi chả dại. Bí quá thì hỏi bọn xung quanh, ko thì đánh dấu bừa vậy. :nosebleed:
Me: "Mày ko sợ à?"
Ngọc: "Sợ gì? Cứ mang đến rồi gặp giám thị khó quá thì để lại ngoài hành lang thôi. Nếu ko lỡ có cơ hội lại tiếc. Lão Phong đồng ý rồi. Câu nào bí thì lão ấy send cho"
Phong là người yêu con Ngọc, học A4, tiếng anh rất trâu. Nghe nói tốt nghiệp xong nó sẽ đi du học nên suốt ngày cắm cổ vào học. Thời gian đi chơi với con Ngọc cũng ko có nữa. Tôi chỉ sợ học như nó sau này đi du học ko cần đi máy bay mà chắc nó tự mọc cánh được mất. Học nhiều quá nên bây giờ ko biết sợ luôn thì phải. Nghĩ sao mà chúng nó dám đưa điện thoại vào phòng thi nhắn tin chứ. :stick: Bọn này lên thần rồi.
Sáng thứ 2, tôi dậy sớm chuẩn bị. Định vào gọi lão Hoàng heo dậy đưa tôi đi thi mà nếu gọi thì thế nào cũng ăn chửi. Mà đi thi bị chửi thì xác định luôn.
Thế là
lại lủi thủi đạp xe đi 1 mình. Trước khi đi ko quên thắp hương khấn vái mong các cụ phù hộ. :stick: Nhưng mà các cụ mà biết tôi vừa ngu vừa lười thế này thì có giúp ko nhỉ?
Trời vẫn mưa và lạnh. 6h mà người đi đường vẫn phải bật đèn. Gió lùa qua chiếc áo mưa còn mặt thì rát vì mưa tạt, vừa đạp xe đi vừa thấy tủi thân. Biết vậy lúc nãy đánh liều gọi lão Hoàng dậy, chửi thì vài câu nhưng thế nào lão ấy cũng lồm cồm bò dậy chở tôi đi. Mang tiếng hành hạ anh trai cũng được chứ ít ra cũng ko phải lủi thủi 1 mình thế này.
Đến trường mới chỉ có vài mống. Vào gửi xe rồi đi xem phòng thi. Tìm được phòng rồi lại ko biết làm gì, đứng tựa lưng vào tường hát vu vơ "mây và tóc em bay trong chiều gió lộng.........." Hát được 1 đoạn thì quênmất lời, quay sang hát con chimvànhnkhuyên, con cò bé bé, con mèo rửa mặt blah blah. Hát gần hết sở thú mới thấy bọn kia đến. Rút kinh nghiệm lần sau đi thi ko đi sớm, mỏi chân mỏi mồm vãi ra :nosebleed:҆
Gần đến giờ vào phòng thi, tất cả đứng tụ tập trước cửa chờ giám thị đến. Nhìn mặt đứa nào đứa nấy cũng đều lo lắng. Một số thì đứng giở sách ôn lại công thức, 1 số thì đứng trầm ngâm, 1 số thì vẫn vô tư đứng nói chuyện cười đùa. Tôi thì chẳng quen ai nên đứng im 1 chỗ, mặt vẫn tỉnh bơ, lẩm nhẩm lại...lời bài hát "tuổi đời mênh mông" như đúng rồi :beauty: Hôm qua mà tôi đã ko học thì đến đây học mà làm gì, giữ tâm lý tí nữa mà...quay bài :boss: Học hành bê bối quá.
Cuối cùng thì giám thị cũng đến. 1 cô đi trước cầm tập giấy thi, còn cô đi sau cầm tờ sbd. Gọi đến tên ai thì vào. May cho tôi là ko nghe con Ngọc xui dại, nếu ko thì xác định rồi. Giám thị kiểm tra từng đứa xem có mang điện thoại ko rồi mới cho vào. :canny: Hú vía. Ko biết chúng nó có sao ko nữa.
Sắp đến lượt tên tôi rồi, còn vài đứa nữa.
- Sbd 075 Nguyễn Đăng Duy?
- có ạ.
- Sbd 076 Phạm Anh Duy?
-............- ko có ai trả lời. Chắc bỏ thi.
- Sbd 076 Phạm Anh Duy có mặt ko?-giám thị gọi lại.
Vẫn ko ai trả lời. Mất thời gian quá.
- Sbd 077 Trần Mỹ Duyên?
- Có ạ.
078 đến lượt tôi rồi ^^.
- Sbd 078 Lê Minh Duyên....
- Có ạ.
Yên vị ở chỗ ngồi tự nhiên lại thấy lo lo. Giám thị phát giấy thi bảo chúng tôi điền vào.
Cả phòng im phăng phắc, bỗng:
- Thưa...thưa cô em đến muộn. Xin phép cô cho...cho em vào thi ạ!
ai thế này???Abitton!!!!! Cậu ta cùng phòng thi với tôi sao? :ops:
Tôi đang ngơ người ra còn cậu ta thì đứng ở cửa thở hổn hển. Mặt mũi tèm lem như mèo. Chắc là hư xe giữa đường. Nhìn bộ dạng cậu ấy lúc này tôi lại thấy thương thương.
Giám thị nhìn cậu ấy 1 lúc rồi hỏi:
- Em tên gì?
- Dạ Phạm Anh Duy sbd 076 ạ.
- Chỗ của em ở kia. Lần sau phải đi sớm nếu muộn vài phút nữa phát đề là em ko được thi nữa đâu đấy.
Abiton lí nhí "dạ" rồi vào chỗ. Giờ tôi mới biết tên cậu ấy, hôm bữa quên hỏi.
Nhận ra tôi, cậu ấy tỏ ra hơi ngạc nhiên rồi mỉm cười chào tôi. Tôi cũng khẽ giơ tay chào lại. ^^
Abiton xuất hiện cứu tôi khỏi tia nhìn của giàm thị rồi. Cậu ta ngồi ngay trước tôi mà. Mà lại có thể hỏi bài cậu ấy. Không lẽ quý nhân phù trợ tôi là đây sao :cheers:
Chờ cho Abiton ngồi xuống, tôi mới lấy thước khều khều sau lưng cậu ấy. Abiton quay lại, tôi thì thào như đi ăn trộm:
- Sao đến muộn vậy?
- Tôi gặp chút chuyện. ko ngờ cùng phòng.Trùng hợp nhỉ ^^
- ^^… Lát nữa có gì giúp tôi với nhá.
Abiton mỉm cười ko nói gì rồi quay lên viết giấy thi. Chắc là cậu ta nghĩ tôi nói đùa hoặc cũng có thể ko muốn giúp. Mà kể ra chưa gì đã đòi giúp thì cũng hơi vôduyên. Tôi đã thân thiết gì với hắn đâu. Thật là...[/B]
[B]Giám thị phát đề, tôi cầm lên đọc 1 lượt.
"câu1: 2 điện tích điểm cách nhau 1 khoảng
r=3m.............
Câu 2: Cường độ dòng điện chạy qua dây tóc bóng đèn là I=0,5A..........blah....blah....."
Tôi nhằm mấy câu lý thuyết làm trước. 15p trôi qua vẫn còn 34 câu. Ngó xung quanh thấy chúng nó nháp nháp tính tính càng sốt ruột. Abiton cũng đang cắm cúi bấm máy tính, lâu lâu ngước lên đẩy gọng kính hoặc thỉnh thoảng kêu lên "ối" "à" rồi lại tẩy tẩy xóa xóa đánh dấu lại, giám thị phải nhắc nhở cậu ấy trật tự 2 lần.
Sắp hết giờ mà tình hình ko khả quan mấy, tôi vẫn còn hơn chục câu chưa làm, có lẽ phải tô bừa thật. Nhân lúc giám thị ko để ý, tôi mới lấy thước đập đập vào lưng
Abiton cầu cứu. Cậu ấy hiểu ý, giả vờ ngồi dậy khảo bài, giơ tờ bài làm ra trước mặt đủ để tôi nhìn thấy mà giám thị ko phát hiện. Tôi chép đáp án mấy câu chưa làm và
đối chiếu. Ack ack. so với đáp án của cậu ấy thì tính ra tôi được cỡ 5 điểm. Vội vàng lấy gôm xóa đi rồi chữa lại mặc kệ đúng sai. Ít ra thì Abiton cũng học giỏi hơn tôi chứ.
5 phút cuối, giám thị nhắc khảo lại bài làm. Abiton giả vờ quay lại mượn tôi cục tẩy rồi hỏi nhỏ:
- Xong chưa?
- Xong rồi.
Hết giờ, giám thị thu bài. Nộp bài xong tôi quay lại chỗ Abiton.
- Cám ơn cậu nhá ^^
- Suỵt. Bé mồm thôi- cậu ấy nhíu mày, mắt nhìn xung quanh cảnh giác :sexy:
Thôi chết. Tôi quên là giám thị đang ở đây :look_down:
Chờ cho giám thị đi, Abiton mới thì thầm:
- Lát nữa tiếp tế cho tôi tiếng anh với nhá. Tôi ngu Anh lắm- cậu ấy đẩy gọng kính rồi gãi đầu cười cười, hành động giống y thằng Nam lớp tôi. Trông cứ như thằng ngố.
- Tôi cũng có biết gì về tiếng anh đâu. :nosebleed:
- Thế giờ sao? Tôi là ko biết gì đâu nhá.
- Thật ra thì tiếng anh tôi cũng có biết chút chút. Tôi chỉ lo toán lí hóa thôi.
- Biết chút chút là tốt rồi. Trông cả vào cậu.
- ò. Chỉ sai tôi ko chịu trách nhiệm đâu đấy.
- ^^ ko sao.
Người ta bảo học sinh thân nhau nhất là lúc vào phòng thi mà. Tôi với Abiton cũng ko phải ngoại lệ. Ít ra thì hắn cũng nói nhiều hơn lúc trước.
Giờ thi tiếp theo, Abiton vẫn ngồi trước tôi. Nhưng vì sbd được đánh theo hàng dọc nên cách nhau 1 bàn.Cậu ấy quay xuống nhún vai nhìn tôi. Tôi đưa tay ra hiệu bảo cậu ấy cứ yên tâm. Nói vậy chứ bản thân tôi còn chưa lo nổi nữa, giúp cậu ấy mà làm ko đúng thì quả là ngu + nhiệt tình = phá hoại. Nhưng mà ko giúp thì chẳng lẽ vô ơn với kẻ đã giúp mình? Thôi kệ. Tùy cơ ứng biến sau vậy.
Lần này giám thị chỉ có 1 thầy, thầy Hưng dạy vật lý lớp 12, từng dạy thay lớp tôi 1 buổi. Chắc là thầy ko nhận ra tôi, đỡ bị chú ý.
Đề tiếng anh ko quá khó, với tôi có thể đạt 6-7 điểm. Hồi cấp 2 tôi học tiếng anh cũng ko quá tệ. Nhưng lên cấp 3 môn gì cũng lười đâm ra mất hết gốc. May sao tiếng anh cơ bản cấp 3 cũng gần giống câp2, kiểu như ôn lại ấy nên cũng ko khó lắm. Khác với vật lý, lần này tôi làm xong 1 nửa sau 15p. Ngước lên nhìn Abiton thấy cậu ấy vẫn ngồi chống cằm, tay kia cầm bút chì vẽ giun dế gì đó thì phải. Chắc là bí thật.
Tôi bèn viết đáp án vào giấy nháp rồi khều đứa bên trên đưa cho Abiton. Nhưng ngay lúc nó định đưa thì thầy giám thị lại đứng dậy đi 1 vòng. Ko ăn thua rồi. Phải nghĩ cách khác vậy. Tôi đứng dậy mở cửa sổ rồi giả vờ thả tờ đề cho bay lên chỗ Abiton, xong lại xin phép thầy lên lấy, "nhân tiện" gửi luôn tờ nháp. :beauty: Thầy và cả phòng chẳng hề nghi ngờ. Còn phần sau là của Abiton.
Ko khéo léo thì tôi cũng chết chứ ko đùa được. May là Abiton cũng ko phải tay vừa. Vì vậy cả tôi và cậu ấy đều thoát. Đúng là học trò nhất quỷ nhì ma. Đi thi có ai mà ko gian lận ít nhất 1 lần, mà đa số đều trót lọt. Kể ra cũng giỏi.
Hết giờ, Abiton chờ tôi ra về.
- Cậu làm kịp giờ ko?
- Tôi hỏi.
- Ngồi chơi 15p ^^
- Thế mà kêu ko biết tí gì.
- Mọi lần tôi ngồi chơi 30p cơ.
- Hử? Thế được mấy điểm?
- 3 ^____^
- Trời. Tô bừa à? Liều vậy.
- Với tôi điểm chác ko quan trọng lắm. Quan trọng là mấy môn thi đh thôi.
Giá mà bố mẹ tôi cũng nghĩ được như cậu ấy :nosebleed:
- Chắc cậu giỏi khối A nhỉ ^^
- Tôi chỉ thích học thôi chứ ko giỏi. Còn thua kém nhiều người lắm :">
Cậu ta nói thế làm tôi tự thấy xấu hổ quá đi.
- Chiều thi toán có gì nhắc tôi nhá. Tôi ko nhớ cái gì về toán cả :sosad:
- ừ ^^
- Ố quên mất!!
- Sao thế? :surrender:
- Hôm nay tôi đi xe đạp. mải nói chuyện quên xe trong trường rồi. Cậu về trước đi. Tôi quay lại lấy xe đã.
- Ừ. Tôi về trước nhé.
- ò. bye
Tôi lại phải lật đật quay lại lấy xe. Đãng trí đến khổ. Ra đến nhà xe thấy bọn lớp tôi đang đứng trao đổi đáp án.
Con Ngọc với thằng Phong cũng có mặt mà sao con mặt con Ngọc như đưa đám thế nhỉ? Chắc tủ đè rồi đây.
- Làm được ko mà mặt mũi bí xị vậy?
Con Ngọc ko nói gì. ô hay. Chắc có biến. Tôi quay sang thằng Phong, nó ấp a ấp úng 1 lúc rồi đáp:
- Ngọc bị lập biên bản.
- CÁi GÌ??? sao lại thế????
- Điện thoại! :pudency:
- Hả? :ops:
Đấy. Tôi đã bảo mà.
Bây giờ thì rắc rối rồi đây.
Chap 4.2
[B]Con Ngọc vẫn xụ mặt xuống, ko nói gì. Còn nói gì được nữa, dù sao nó cũng sai rồi. Chắc từ nay chừa tới già. Tôi lại gần nó an ủi:
- Thôi. Đừng buồn nữa. Cố gắng làm bài cho tốt rồi thi xong lên xin nhà trường bỏ qua cho.
- Cô bảo ko trả lại máy và báo về cho gia đình, hạ luôn hạnh kiểm kì này :sosad: Tao phải làm sao đây?huhu-nó bật khóc làm tôi vừa thấy buồn vừa thấy bực >"<
- Ai bảo ko nghe lời tao. Thôi đứng lên đi về. Chiều còn thi.
Tôi đâm cáu, nó tự gây nên tội rồi bây giờ lại ngồi ân hận, lúc tôi khuyên thì ko chịu nghe. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì ai cũng có 1 lần sai lầm, chính bản thân tôi cũng vừa mới hôm kia ngồi khóc lóc vì quá nóng vội đi trả đũa thằng Nam đấy thôi. Bây giờ con Ngọc đang buồn, và nó cần tôi ở bên an ủi chứ ko phải chỉ trích nó. Thế nên tôi quyết định quay lại động viên nó mấy câu rồi bảo thằng Phong đưa nó về nhà. Kết thúc buổi thi đầu tiên, tâm trạng tôi ko vui cho lắm. :doubt:
Về tới nhà gọi lão Hoàng ra mở cổng. Gọi mãi vẫn ko thấy đâu. Chắc là lại cắm mặt vào máy tính rồi. Chìa khóa thì lúc sáng ko mang theo, tường thì cao ko trèo được. Đến phát điên vì thằng anh này mất :choler: Cuối cùng tôi đành phải dùng "điệu hổ ly sơn", chạy ra bốc 1 nắm sỏi lấy đà ném vào nhà. Con Tô Tô nằm trong nhà giật xích sủa ầm ĩ. Lão Hoàng cũng chạy hồng hộc xuống, xách luôn cả cây giẻ lau nhà xông ra chửi:
- Đứa chết tiệt nào ném đá vào nhà ông đấy? Ông đập chết mẹ đứa mất dạy nào phá nhà ông, mày rảnh rỗi quá hả, có giỏi đứng đó ông xem. :choler:
Tôi thì đứng ôm bụng cười rũ rượi. Lão ấy xuất hiện trong bộ dạng cởi trần, tay lăm lăm cây giẻ lau nhà và mặc chiếc quần đùi đỏ chóe mẹ mới mua. Anh trai tôi trông thật xì tin :D
- Anh làm cái trò gì đấy? - Tôi vẫn ko thể nhịn cười.
Hoàng nhìn xung quanh ra vẻ cảnh giác:
- Mày có thấy thằng khùng nào vừa chạy ko?
- có!
- Đâu? Nó đâu?
- Đang đứng trước mặt em chứ đâu :D anh nghĩ anh dọa được ai trong bộ dạng đông ki sốt này chứ? :doubt:
Hoàng gãi đầu rồi mở cửa cho tôi vào.
- Thì dọa được ai tao dọa. Ko lẽ nó phá nhà mình cũng ngồi im nhìn à. Mà thi cử thế nào?
- Làm được hết.
- Và sai gần hết chứ gì?
- :D chỉ anh hiểu em!
- Hiểu cái con khỉ. Mày thì ngu ai chả biết. :look_down:
Tôi biết ngay nói chuyện với lão thế nào cũng quay lại chủ đề "mày ngu" bất hủ mà. Tôi dỗi bỏ vào phòng, Hoàng gọi với theo:
- Ê ko nấu ăn à?
- Anh thông minh tự đi mà nấu. :canny:
- ơ ơ....
Chiều lại lủi thủi đạp xe đi thi. Vừa đạp xe bụng vừa sôi anh ách vì món cơm 3 trong 1 của lão Hoàng heo: sống, nhão, khê. Ko biết vào phòng thi có gặp Tào đại nhân ko, nêú gặp thật thì tôi sẽ ăn tươi lão Hoàng. Suốt ngày nói tôi ngu mà nấu mỗi nồi cơm cũng ko nên hồn :angry:
Chiều nay tôi đi muộn nên đến phòng thi thì mọi người cũng đã có mặt khá đông đủ. Abiton cũng đã đến đứng nói chuyện với mấy đứa bạn. Chắc là sợ ko dám đi muộn nữa.
Trong lúc chờ giám thị đánh số báo danh, Abiton lại chỗ tôi:
- Sao mặt mũi nhăn nhó thế?
Cậu ấy đâu có biết dạ dày tôi đang diễn ra cuộc biểu tình làm tôi đứng ngồi ko yên đây. Tôi cố cươif gượng:
- Tôi hơi khó chiuj.
- Cậu ốm à? Có thi được ko đấy?
- Tôi ko sao đâu.
Abiton nhìn tôi ái ngại:
- Cậu chắc chứ? Nếu ko khỏe thì để tôi báo với giám thị.
- Thôi tôi ổn mà.
Nói vậy thôi chứ thực sự tôi đang đau bụng muốn chết, nhưng ko lẽ lại bảo với cậu ấy là tôi đau bụng vì ăn cơm lão Hoàng nấu :chaymau: Thôi đành cố gắng vậy, về nhà tôi sẽ mách mẹ cho mẹ xử.
Giám thị gọi tên từng đứa vào chỗ ngồi. Lần này Abiton ngồi sau tôi. Toán thi trước. Vừa ngồi vào cậu đã ấy giật giật tóc gọi tôi.
- Gì thế? - Tôi quay lại, mặt nhăn nhó vì đau.
- Câu nào bí thì bảo tôi nhá- Abiton thì thầm. chắc cậu ấy sợ tôi đau ko làm được.
Tôi gật đầu rồi quay lên kẻo giám thị nghi ngờ.
Đề thi có 5 câu. Loay hoay gần 10p tôi mới làm được bài 1, nhưng chỉ làm nháp thôi chứ chưa dám viết vào giấy thi. Tôi ngồi thẳng dậy tựa lưng vào bàn Abiton. Cậu ấy hiểu ý cũng ngồithẳng dậy.
- Bài 1 kết quả được mấy? - tôi nói thật khẽ đủ để cậu ấy nghe thấy.
- "x= (π /6)+k2π và x=(5π)/6+k2π, k€Z"
Tôi gật đầu, làm đúng rồi.híhí.
Tiếp theo là câu lượng giác, tôi ngu phần này nhất vì ko nhớ nổi công thức và phải quay xuống hỏi Abiton lần nưa:
- sin^2 (x)
- sin^2 (x) = 1/2 - 1/2 cos(2x)
- ò.
Mày mò 1 lúc cũng xong. Còn 15p nữa là hết giờ rồi. Tôi vẫn còn bài xác suất và giải hình chưa làm. Sao mà kịp đây. Cả phòng đã có vài đứa làm xong, đang ngồi khảo bài. Sao chúng nó siêu thế. Abiton hình như cũng sắp xong, ngó lên thấy tôi đang loay hoay tính toán, cậu ấy lại giật tóc tôi. Tôi quay lại thì giám thị phát hiện nhắc nhở.
- 076 và 078 trật tự nếu ko tôi sẽ đánh dấu bài cả 2 em đấy.
:(( sao xui tận mạng vậy. Thế là ko làm gì được rồi, tôi đành ngậm ngùi cúi đầu làm tiếp, đêns đâu hay đến đó vậy.
Hết giờ, tôi vẫn chưa làm xong. Nộp xong bài, Abiton hỏi tôi:
- Cậu làm xong chứ?
tôi lắc đầu. Cậu ấy nhìn tôi an ủi:
- Thôi ko sao. Đừng có quan trọng điểm chác quá. à mà cậu còn mệt nữa ko?
Cậu ấy hỏi tôi mới nhớ, mải làm bài quên cả cơn đau bụng.
- Hết rồi ^^
- Thế lát nữa làm bài cho tốt nhá- Abiton cười vui vẻ.
- ò. Cám ơn cậu lúc nãy nhắc tôi nha ^^
- ^^ đưa nháp tôi so đáp án cho.
- thôi để sau đi. Tôi làm bừa hết cả :pudency: chẳng muốn nhắc nữa đâu.
- ^^ thế để sau vậy
Mấy phút nghỉ giải lao ngắn ngủi kết thúc, chúng tôi lại phải tiếp tục chiến đấu với môn văn. Cũng may là cái bụng của tôi đã chịu để yên. Mấy đứa con trai nhao nhao:
- Đứa nào học giỏi văn tí share cho anh em với nhá.
- Văn tao chả biết ôn gì cả.
- Tí nữa cứ thế mà chém thôi. Lo gì.
Đề văn có mỗi 2 câu: " Câu1 (3 điểm):
Hãy viết một bài văn ngắn (khoảng 300 từ ) trình bày suy nghĩ của anh (chị) về câu
nói sau :’’ Một trong những tổn thất không có gì bù đắp được là tổn thất về thời
gian’’.
Câu 2 (7 điểm):
Phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật Chí Phèo sau cuộc gặp gỡ với thị Nở cho
đến kết thúc truyện (”Chí Phèo” – Nam Cao)." Mấy đứa con trai nhận đề rồi xuýt xoa kêu khó, có đứa bốc phét "đề này mình làm 10 phút là xong. Đề dễ thế này!". Tôi ngó xuống Abiton, cậu ấy mỉm cười nhún vai. Thôi cố làm rồi lát nữa chép cho cậu ấy vài ý. Tôi biêts là cậu ấy cũng chả biết tí gì về văn vẻ mà.
Câu 1 đề mở thì ko nói làm gì, còn câu 2 thì cô tôi đã cho ôn khá kĩ. Vì vậy tôi làm câu 2 trước. Mất 5p lập dàn ý và hơn 30p để viết, thỉnh thoảng tôi ngước lên nhìn xung quanh thấy có đứa đã viết đến tờ thứ 2 là lại sốt ruột cắm cổ viết. Chợt nhớ đến Abiton, tôi lại quay xuống thấy cậu ấy đang làm câu 1. Tôi cũng để yên cho cậu ấy làm. Mấy phút sau cậu ấy lại giật tóc tôi. Tôi viết sẵn dàn ý vào mảnh giấy nhét dưới nắp máy tính chuyển xuống. May mắn là ko ai phát hiện. Tôi lại yên tâm làm bài. Trống báo hết giờ thì tôi cũng làm xong. Ngoảnh lại thấy Abiton úp bài ngồi chơi từ lâu. Tên này cứ như thánh ấy nhỉ. Abiton lên nộp bài hộ tôi rồi đi cùng tôi ra nhà xe. Cả lớp tôi vẫn đang đứng trao đổi đáp án. Mấy đứa chạy lại hỏi han tôi làm bài thế nào. Tôi vẫn trả lời làm được hết. Chúng nó tưởng thật xuýt xoa khen tôi lên level :beauty: lũ ngốc.
Tôi đứng chờ con Ngọc, một lúc sau nó với thằng Phong mới ra. Nhìn con Ngọc tươi tỉnh hơn, chắc cũng làm được.
- Tình hình thế nào?- tôi hỏi.
- Tàm tạm. Mày thế nào?
- Ổn. Còn ông Phong chắc khỏi bàn nữa há?
- Văn tôi chẳng làm được gì cả-Phong nhún vai.
Con trai đứa nào chả kêu văn ko làm được. Cũng giống như tôi ko làm được toán vậy. Nhưng mà thôi. Với tôi cứ thi xong rồi là thôi, làm được hay ko cũng thấy thoải mái cái đã.
Buổi thi hôm sau vẫn khá ổn. Sinh và hóa tuy ko phải sở trường của tôi nhưng nhìn chung ko quá tệ. Có vài câu tôi phải nhờ Abiton giúp và may mắn an toàn. Buổi chiều thi xong lớp tôi rủ nhau đi xả hơi nhưng trời mưa to nên cả lũ rủ nhau vào quán bánh bèo nhà con Giang mở "đại tiệc". Con Ngọc buồn, ko muốn đi nên tôi phải rủ rê mãi nó mới chịu. Một buổi party mini đậm chất học trò sau kì thi thật thoải mái. Học với nhau gần 2 năm, dẫu có những giận hờn, cãi vã nhưng chúng tôi vẫn luôn là bạn tốt và trân trọng tình cảm tốt đẹp đó. Các anh chị đã ra trường bảo bây giờ mà ko biết quý những ngày tháng học trò này thì sau này tiếc lắm. Tôi cũng sẽ tiếc và nhớ các bạn của tôi.
Buổi tối, tôi đang ngồi xem hoạt hình thì con Ngọc gọi. Giọng nó lạ lắm, hình như nó khóc vì tôi nghe thấy tiếng nấc khe khẽ trong điện thoại. Chắc là có chuyện gì rồi.
- Tao nghe đây.
- Duyên ơi...
- Ừ tao nghe.
- Tao...tao muốn....
- Mày muốn gì? Sao thế? Nín đi. Có gì nói tao nghe.
- Tao muốn chết :((
- Hửh??? Mày nói linh tinh cái gì đấy?
- hức Tao buồn lắm hức
- Sao mày buồn?
- Cô giáo gọi điện về cho bố mẹ tao rồi...Cô bảo sẽ gặp bố mẹ tao. Bố mẹ vừa chửi tao, bố còn đánh tao và cấm tao với Phong nếu ko sẽ đánh Phong và đuổi tao khỏi nhà. huhu Mày ơi tao ko muốn sống nữa :sosad:
Ra vậy. Tôi biết chuyện này sớm muộn cũng sẽ xảy ra bởi bố Ngọc là 1 người rất khó tính, gia trưởng.
Nó cũng thỉnh thoảng bị bố đanhs vì điểm kém hoặc làm sai bất cứ việc gì. Bố nó là tộc trưởng dòng họ nên luôn mong muốn có thằng con nối dõi nhưng cả 3 chị em nó lại đều là con gái. Chị nó đi học xa, em gái thì còn nhỏ nên việc gì bố nó cũng lôi nó ra trút giận. Nó và thằng Phong yêu nhau đều phải lén lút vì nếu bố nó biết nhất định sẽ ko để yên. Tôi thì cho rằng bố nó là 1 người quá cổ hủ. Thời đại nào rồi mà còn quan trọng trai gái chứ. Chẳng lẽ con gái thì ko phải con hay sao? Mà thực tế thì có nhiều thằng con trai cũng làm bố mẹ điêu đứng vì phá phách nghiện ngập còn nhiều đứa con gái vẫn tài giỏi và trở thành tấm gương tốt đấy thôi. Việc gì phải dày vò bản thân và hành hạ vợ con chỉ vì cái quan niệm vớ vẩn như thế nhỉ? Nhiều lần con Ngọc khóc lóc vì bị bố đánh chỉ vì những vấn đề quá nhỏ nhặt làm tôi cũng buồn và thương nó lắm. Nó vốn chỉ có thể chia sẻ mọi chuyện với tôi và Phong nhưng tạm thời bây giờ tôi mới là chỗ dựa tinh thần duy nhất. Trong lòng cảm thấy thương bạn vô cùng.
- Thôi đừng khóc nữa. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tạm thời mày tránh mặt Phong 1 thời gian kẻo bố làm rối thêm. Ngày mai tao đi cùng mày lên gặp cô nhận lỗi, mong cô hiểu mà bỏ qua cho.
- Tao sợ lắm. Tao sai rồi, tao sai rồi, mày giúp tao đi :(( Tao sợ bố sẽ tìm Phong thì mọi chuyện rắc rối lắm. Bố mà báo lên nhà trường thì năm sau Phong ko đi du học được mất.... Tao hại Phong rồi. Mày nghĩ cách giúp tao đi, xin mày đấy, Duyên ơi tao biết tao sai rồi :((
Nó khóc nghẹn lên trong điện thoại nhưng tôi ko biết nói sao nữa. Tôi vốn ko giỏi an ủi người khác mà. Đang nói chuyện đột nhiên cuộc gọi bị ngắt sau 1 tiếng "cạch". Tôi gọi lại nhưng ko được. Chắc máy nó làm rơi máy, pin rớt ra ngoai. Tôi lại ngồi nghĩ cách giúp nó, nhưng ngoài việc ngày mai đưa nó lên gặp cô thì tôi ko ngĩ ra cách nào khác nữa. À. Phải sang nhờ lão Hoàng heo mới được.
Tôi sang phòng lão Hoàng, gõ cửa mãi lão mới ra mở cửa.
- Anh làm cái gì mà lâu thế? Thẩm du à :look_down:
- Thẩm cái đầu mày. Có chuyện gì nói mau rồi biến để anh mày còn học.
- Có việc cần hỏi anh đây.
- Nói.
Tôi kể lại đầu đuôi mọi chuyện, Hoàng ko nói gì chỉ nhíu mày suy nghĩ.
- Sao? anh có cách gì ko? Nó vừa khóc dữ lắm :sad:
- Biết nó bị vậy mẹ nó phản ứng sao?
- Mẹ nó hiền lắm với cả sợ bố nó nữa, chẳng dám nói gì.
- Thế thì chịu rồi.
- Anh định làm gì?
- Thì tác động mẹ nó để mẹ nó can ngăn bố nó đi gặp thằng Phong chứ sao. Nhưng tình hình này thì ko ổn.
- Bố nó ko đời nào nghe mẹ nó đâu.
- Ca này khó đấy. Nhưng trước mắt mày cứ đưa nó lên xin cô đừng truy cứu xem thế nào đã. Nếu cô bỏ qua thì sẽ ko phải gặp phụ huynh. Như thế thì sẽ an toàn.
- Em cũng nghĩ vậy, nhưng sợ cô ko cho. Tội này cũng lớn mà.
- Ko được thì chịu thôi. Ko còn cách nào khác đâu. Mà bạn mày nó còn ngu hơn cả mày nữa. Đã cấm rồi còn làm. Sao lúc đó ko nghĩ đến hậu quả bây giờ đi.
- :nosebleed: anh cứ làm như đi thi anh chưa bao giờ gian lận ko bằng.
- ờ thì có nhưng tao chưa bao giờ bị phạt nhé.
- Thì cũng đều gian lận thôi.
- Thôi ko cãi nhau nữa. Biến để tao học.
- Thôi tối nay cho em ngủ đây nhá. :D
- Nam nữ thụ thụ bất thân :byebye:
- Thôi đi em thấy hết rồi. ko phải giấu.
- Thấy cái gì?
- Thấy anh tắm. :boss:
- :waaaht: lúc nào???
- Hồi mẫu giáo :D
- Con thần kinh :sweat:
- hehe
Sáng hôm sau tôi đến lớp sớm. Vào phòng thấy bọn bạn đang ngồi nhờ mấy đứa giỏi chữa đề. Con Ngọc cũng đã đến, nằm úp mặt lên bàn. Mấy đứa nháy tôi ý bảo nó có chuyện. Tôi lại gần lay người nó gọi dậy.
- Ê Ngọc ơi!
Ngọc ngước mặt lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe, chắc đêm qua nó khóc nhiều lắm. Tôi ngồi xuống cầm tay nó, bàn tay nó run run rồi đột nhiên nó ôm lấy tôi. Tôi cũng khẽ vỗ lưng nó. Nó lại khóc rồi. Cả lớp thấy vậy cũng chạy đến vây kín chỗ chúng tôi hỏi han.
- Thôi nào. Đừng khóc nữa. Mà sao hôm qua tao gọi lại ko được?
- Bố đập điện thoại của tao rồi :((
Ra vậy. Bố nó cũng thật quá đáng.
- Thôi kệ đi. Đứng lên tao đưa mày đi gặp cô.
- Nhưng...tao sợ lắm!
- Ko sao đâu. Có cả tao nữa mà. Nhanh lên ko vào học bây giờ.
Tôi dẫn Ngọc đi, cả lớp trưởng, bí thư và rất nhiều đứa cũng đi cùng. Đi qua A4, tôi ngó vào cửa sổ thấy Phong đang gục xuống bàn.
- Mọi người đi trước đi, tí nữa tao lên sau, tao quay lại lấy cái này chút.
Chờ cho bọn nó đi xuống cầu thang, tôi quay lại A4 tìm phong. Đứng ở cửa sổ gọi mãi ko được, tôi đánh liều xông thẳng vào lớp. Mấy đứa A4 trố mắt nhìn tôi ko hiểu chuyện gì. Tôi chạy xuống chỗ Phong đập 1 phát thật mạnh vào lưng hắn. Lúc này, hắn mới uể oải ngước đầu lên. Nhìn thấy tôi, Phong bị bất ngờ, lắp bắp:
- Ơ ơ Duyên...
- Ra ngoài! Tôi muốn gặp cậu.
Phong lẽo đẽo theo tôi xuống dưới cầu thang, mặt vẫn bí xị, đầu tóc rối như tổ quạ.
- Duyên tìm tôi có việc gì vậy?- Phong mệt mỏi hỏi tôi.
- Chuyện con Ngọc hôm qua cậu biết rồi chứ?
- ừ.
- Cậu tính sao?
- Tôi ko biết nữa. Tôi bị cấm chơi với Ngọc rồi.
- Và cậu còn có thể bị đánh và báo lên nhà trường đấy. Rồi hậu quả là gì cậu biết chứ?
- Tôi biết.
- Tôi ko bàn về chuyện cậu ko ngăn con Ngọc vi phạm quy chế thi mà còn hùa vào với nó để bây giờ chịu hậu quả nữa. Tôi chỉ muốn hỏi cậu bây giờ làm sao thôi.
Phong nhìn vu vơ ra hướng khác để tránh ánh mắt của tôi. Tôi biết cậu ấy đang rất rối trí, nhưng cậu ấy cũng phải có trách nhiệm bởi bản thân cậu ấy cũng phải chịu hậu quả, thậm chí còn nặng hơn con Ngọc. Chỉ vì 1 việc vi phạm quy chế thi ko phải hiếm hoi trong trường học mà phải chịu 1 cái giá như vậy thật ko xứng. Bởi vậy trước khi làm gì cũng phải suy nghĩ kĩ, ít nhất cũng phải nghĩđến hậu quả để ko phải hối hận.
Phong tựa lưng vào tường, nói khẽ:
- Tôi chỉ lo cho Ngọc thôi. Còn tôi ko quan trọng.
Cậu ấy thở dài. Ko quan trọng là thế nào? Để phấn đâú được đi du học mà cậu ta phải học ngày đêm. Bây giờ nếu chỉ vì 1 chuyện vớ vẩn mà ko thể đi mà lại bảo ko quan trọng.
Tôi ko nói gì thêm nữa, để cho cậu ấy tự suy nghĩ, còn tôi lên văn phòng xem thế nào.Tôi lật đật chạy xuống cầu thang tầng 1 thì gặp nhóm con Ngọc về. Mặt mũi đứa nào cũng xám xịt nên tôi đoán là ko được việc rồi. Chuyện này cũng đâu phải xin xỏ vài câu là xong.
- Tình hình thế nào?- tôi gấp gáp hỏi Ngọc. Nó lắc đầu ko nói.
Tôi nhìn sang Long, lớp trưởng, nó nhún vai đápiô bảo phải chờ...
- Chờ cái gì?
- Chờ nhà trường quyết định. Mình cô ko quyết được.
- Thế ko xin được à?
- Thì đang chờ mà lại. Cô nói chuyện này nhà trường đã cấm mà mang điện thoại vào phòng thi lại là điều tối kị. Khó lắm - Long khẽ lắc đầu bất lực.
Mấy đứa bạn cũng buồn cho con Ngọc, chẳng đứa nào biết nói gì lúc này.
- Thế...hình phạt có nặng ko? - Tôi hỏi tiếp.
- Có thể học kì này hạnh kiểm xếp loại yếu, đồng nghĩa với hình phạt đi lao động 5 buổi. Còn thằng Phong thì ko biết thế nào. Nó mà bị hạ hạnh kiểm thì sau này khó đấy.
Tôi ko hỏi nữa sợ con Ngọc buồn. Nó buồn ko phải vì nó bị phạt mà là nó sợ vì nó mà thằng Phong bị vạ lây. Nhìn mắt nó hình như lại bắt đầu rưng rưng, tôi xua tay bảo cả nhóm về lớp. Cả buổi học hôm đó như trầm xuống hẳn, mấy đứa ngồi bàn trên thỉnh thoảng quay xuống nhìn con Ngọc an ủi. Tôi thì ko biết nói gì cả, sợ lỡ lời lại làm nó khóc.
Cuối buổi, tôi rủ Ngọc đi chơi 1 lúc cho thoải mái rồi về vì hôm nay học 4 tiết nên nghỉ sớm nhưng nó ko chịu đi. Tan học là nó đeo cặp về luôn vì sợ chạm mặt Phong. Nhìn bộ dạng mệt mỏi của nó, tôi vừa thương vừa lo ko biết về nhà nó còn bị trận đòn nào của bố hay ko.
Càng thương con bạn, tôi càng ác cảm với bố nó. Dù gì nó cũng là con ông ấy, tại sao ông ta lại đối xử với nó tàn bạo vậy chứ? Là con người ai mà chẳng mắc sai lầm. Tôi căm ghét cái tư tưởng trọng nam khinh nữ của ông ta. Cái tư tưởng từ lâu đã ăn sâu vào tâm trí của những con người cổ hủ, chính cái quan niệm đó đã làm tan vỡ hạnh phúc của bao nhiêu gia đình, làm đau khổ trái tim biết bao người mẹ cam chịu và cả những đứa con gái đáng thương. Ngọc nó cũng bị hành hạ quá nhiều, đến nỗi nhiều lần nó tìm đến tôi mà ko thể khóc được. Còn mẹ nó thì ko dám lên tiếng, bởi chính mẹ nó cũng phải cam chịu quá nhiều rồi. Cô ấy cũng có lối suy nghĩ cổ hủ ấy và luôn cảm thấy có lỗi khi ko sinh cho chồng được đứa con trai. Bởi vậy cái khổ nối tiếp cái khổ. Mẹ con họ cứ như mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn mà bố nó tạo ra. Và lần này bố nó lại có thêm lý do mà chửi bới, mà miệt thị nó là đứa con gái hư hỏng, vô dụng.
Nhiều khi nghĩ về hoàn cảnh của nó, tôi lại cảm thấy bản thân mình quả là hạnh phúc hơn nó nhiều. Ngày bé đi học bạn bè hay trêu chọc vì có anh trai hơn tôi có 1 tuổi. Nhưng lớn lên lại cảm thấy vui vì anh trai gần tuổi thì thân thiết hơn nhiều. Bố mẹ lại yêu thương cả 2 nên lúc nào cả nhà cũng vui vẻ. Vậy mà hạnh phúc gia đình với bạn tôi sao mà khó kiếm vậy?
Tôi thu dọn sách vở rồi xách cặp ra về. Nhìn thấy bóng Phong phía trước nhưng tôi ko gọi. Trông hắn quá mệt mỏi rồi và tôi ko muốn làm phiền thêm nữa. Những gì cần nói tôi cũng đã nói cả rồi. Kệ hắn làm sao thì làm.
Hôm nay tôi phải ra nhà xe xin đứa nào cho đi nhờ về vì lão Hoàng phải học 5 tiết mà tôi thì chẳng còn đồng nào để đi xe bus. Trời rét căm căm cộng thêm đói bụng nên mặt đứa nào đứa nấy tái hết. Tôi đứng nép vào tường chờ con Tuyết A6 vì nhà nó gần nhà tôi nhất. Thỉnh thoảng 2 đứa có đi ké nhau về. Hôm nay tôi quên ko báo trước, ko biết nó có cho ai đi trước rồi ko.
Lớp tôi lấy xe về gần hết thì A6 mới ra. Cái lớp này học hành kiểu gì thế ko biết, làm tôi sắp đông cứng rồi đây. Mà sao con Tuyết đâu mãi ko ló mặt ra nữa. Chắc nó định cho tôi đi bộ về chăng? :nosebleed:
Đang đứng rủa thầm nhỏ Tuyết thì có ai đó đập vào vai tôi, tôi giật mình ngoảnh lại, hóa ra là tên "lắm chuyện". Mấy hôm ko gặp, cậu ta vẫn điên điên như lúc trước :chaymau:
- Gặp bạn bè ko chào còn nhìn cái gì :look_down: - "Lắm chuyện" cúi xuống nói, hà hơi vào mặt tôi, đồ bất lịch sự :sweat:
- Lạnh muốn chết ra đây còn chào với hỏi - Tôi lí nhí đáp.
"Lắm chuyện" nhún vai:
- Tôi có thấy lạnh lắm đâu!
Hừ. Thế mà cậu ta cũng nói được. Trong khi tôi phong phanh với chiếc áo khoác đồng phục thì cậu ta mặc cả 1 chiếc áo dạ dài tới đầu gối, cổ quàng khăn kín mít, hở mỗi 2 con mắt. Chắc cậu ta sắp chết ngộm trong đống vải rồi chứ lạnh cái gì nữa :canny:
- Mà cậu có thấy con Tuyết đâu ko?
- Tìm nó chi vậy? Hôm nay nó có đi học đâu.
- Hửh???? :surrender:
Thôi xong. Mất công co ro đứng chờ nó cả buổi và kết quả là vẫn phải đi bộ. Sáng nay gặp ai mà đen thế :chaymau:
- Thế thôi tôi về đây. - Tôi đáp giọng buồn thiu.
- Ừ.
Tôi quay đi, kiểu này đi bộ về nhà chắc tôi chết dọc đường mất. Nghĩ đi nghĩ lại tôi lấy hết can đảm quay lại gọi "lắm chuyện":
- À mà...
- Sao vậy?
Tôi lại gần nói nhỏ với cậu ấy:
- Cậu còn tiền ko cho tôi mượn 1 ít được ko? - Nói xong tôi thấy ngại kinh khủng.
Lắm chuyện gãi gãi đầu lúng túng:
- Hồi nãy...ra chơi tôi đi ăn bánh mì hết rồi. Còn mỗi 2 nghìn.
"lắm chuyện" kiểm tra túi, đúng là còn mỗi 2 nghìn thật.
- Mà cậu cần tiền làm gì?
- Tôi chỉ định mượn tiền đi xe bus thôi. Thôi ko sao. Tôi về đây ^^
- Hay để tôi chở cậu về?
- Thôi nhà cậu ngược đường nhà tôi mà.
- ko sao đâu - "Lắm chuyện" mỉm cười - Lên đi. Ko phải nghĩ.
Tôi lí nhí cám ơn rồi lên xe. Cảm giác cứ sợ làm phiền cậu ấy nên tôi ngồi im re, ko nói gì.
Đột nhiên cậu ấy ngoái lại đùa 1 câu:
- Ngồi cho chắc, lúc nào té xuống thì "A" lên 1 tiếng để tôi còn biết đường quay lại nhặt nhá :D
Tôi dúi đầu cậu ấy ra trước làm cậu ấy bật cười ha hả giữa đường. Người đi đường chắc tưởng 2 chúng tôi bị điên mất.
- À mà cậu tên gì nhỉ? - Tôi hỏi.
- Cường. cậu có thể gọi tôi là Cường đẹp trai :D
- Thế đã ai gọi cậu như thế chưa?
- Rồi. Bạn tôi ai cũng gọi vậy mà.
- Thế thì cậu nghỉ chơi với họ đi.
- Goai?
- Lũ giả dối.
"Lắm chuyện" à Cường lại cười:
- Cậu thú vị thật đấy ^^
- ^^
Ko hiểu ý cậu ấy là gì, nhưng tôi sẽ coi đó là 1 lời khen :D
Dọc đường, cậu ấy nói rất nhiều, toàn những chuyện linh tinh nhưng mà nghe cậu ấy kể buồn cười lắm. Tôi lúc nào cũng bị ấn tượng bởi kiểu người "tưng tưng" như cậu ấy, khác với bọn con gái lớp tôi chỉ thích mấy anh "nạnh nùng boy", tôi thì thấy họ quá tẻ nhạt. Có lẽ 1 phần do tính cách của tôi cũng khá "tưng tưng" :)
- Nhà tôi kia rồi ^^
- Ô nhanh thế hả? - "lắm chuyện" cười ra vẻ tiếc nuối.
Tôi vờ lườm cậu ấy 1 cái thì cậu ấy nhe răng ra cười, trông cứ như đười ươi.
- Đùa vậy thôi. Tôi về nhá ^^
- ^^ Cám ơn cậu nha.
- Thôi khỏi. Tôi ko giúp suông đâu. Mai mời tôi ăn bánh mì cơ.
- Ok ^^
- ^^ bye nha
"lắm chuyện" mỉm cười rồi quay đầu xe đi. Tôi đứng nhìn theo cậu ấy đi khuất khỏi ngõ. Tự nhiên làm phiền cậu ấy cũng thấy áy náy quá.
Chap 5.3:
Nấu xong cơm, trong lúc chờ lão Hoàng về, tôi lại tranh thủ lướt Facebook.
Ghé qua wall con Ngọc thấy nó treo cái avatar hình cô gái ôm mặt khóc mà tôi chẳng dám ấn like. Chẳng biết phải giúp nó bằng cách nào nữa. Tôi nhắn tin cho nó hỏi han linh tinh mà ko thấy nó trả lời. :nosebleed: Có lẽ nào nó bơ luôn tôi.
Mà thôi. Bây giờ có hỏi nó cũng ko nói. Mai lên lớp hỏi cho rõ ràng.
Đột nhiên lại thấy "nhớ" tên Cường "lắm chuyện" :"> ko biết có phải ko nhưng cứ nghĩ đến những câu chuyện linh tinh cậu ta kể lúc nãy là tôi lại thấy buồn cười ^^.
Tò mò lục tìm facebook cậu ấy xem sao. Đinhj hỏi con Tuyết nhưng lại ngại nên thôi. Con Tuyết mà biết thể nào nó cũng trêu chọc tôi đến chết mất.
Ngồi search tên Cường mãi mà ko thấy, toàn mấy đứa lạ hoắc. Tôi vẫn chưa bỏ cuộc, lần mò vào nick mấy đứa A6 tìm trong list bạn bè của chúng nó. Và sau gần 30p lao động tích cực, tôi đã tìm ra facebook cậu ấy. Định add nick nhưng lại thôi, cứ để từ từ đã, lượn 1 vòng wall hắn xem sao :))
1 đống status về mấy trận bóng đá, bạn bè cậu ta bàn luận xị nhặng. Chẳng biết cậu ta có biết đá ko mà toàn thấy chê cầu thủ này "gà", đội bóng kia giở :gach:
album ảnh cũng chỉ có vài cái chụp cậu ta, còn lại toàn là những hình ảnh troll bá đạo. Đúng là tính cách nhốn nháo của "lắm chuyện".
Thôi. Tạm thời vậy đã. Từ từ rồi add sau.
Tôi tắt máy, xuống dọn cơm. Vừa lúc Hoàng về, ko hiểu có chuyện gì mà trông hắn hớn hở lắm. Vừa vào nhà, hắn còn chào tôi rõ to:
- Hê lô em gái ^^
Gì vậy nhỉ?
- Hôm nay anh đánh nhau à?
- Ai bảo thế?
- Thì trông cái mặt anh cười suốt từ ngoài cổng vào nên em đoán chắc bị đứa nào phang cho 1 phát vào đầu điên luôn phải ko? :look_down:
- Vớ vẩn. - Hoàng vẫn nhe răng cười như tên dở người.
- Thế có gì hot?
- Con nít biết gì mà hỏi.
- Đừng quên anh hơn em có 1 tuổi thôi đấy :nosebleed:
- Thì sao?
- Thì kể em nghe với chứ sao.
Hoàng nhíu mày nhìn tôi rồi ghé tai tôi thì thầm:
- Nhưng mày phải hứa giữ bí mật đấy. Nếu ko đừng trách.
- Rồi rồi đại ca cứ yên tâm.
Cuối cùng hắn cũng chịu nói. he he. Hoàng đưa mắt nhìn xung quanh ra vẻ cảnh giác mặc dù bây giờ chỉ có tôi và hắn ở nhà. Hẳn là chuyện gì ghê gớm lắm đây.
- Tao có người yêu rồi ^^
- Hả :ops: - Tôi giương mắt nhìn Hoàng.
Hắn nói hắn có người yêu rồi á? ô hô. Thằng anh trai suốt ngày cắm mặt vào sách với máy tính của tôi mà cũng có người yêu cơ à :))
- Anh có nói đùa ko đấy?
Hoàng bĩu môi:
- Tao mà phải nói dối mày à. Chẳng qua anh mày ko thích thôi chứ gái theo anh mày đầy.
- Anh thì ghê rồi. Thế con đó học lớp nào?
- Con đó cái đầu mày - Hoàng kí đầu tôi - Phải gọi là chị dâu nghe chưa?
- Gớm. Thế bà chị dâu yêu dấu của em học lớp nào? - tôi kéo dài từ "chị dâu" trêu Hoàng.
- 10a1.
- Cái gì? Mới lớp 10 thôi à? anh lừa trẻ con siêu thế :D
Hoàng hừ giọng:
- Này. để yên cho tao tán gái. Mày mà phá đám thì đừng trách tao vui tính :doubt:
- Em thèm vào. Anh cứ ôm lấy cục tình yêu to bự của anh đi rồi mai kêu nó qua nấu cho ăn. Ko phải quan tâm đến con em gái đáng thương này đâu.
Tôi làm mặt dỗi, Hoàng luống cuống hạ giọng:
- Ô hay. Anh làm sao giám cho em gái yêu ra rìa được. ^^ Thôi ăn cơm đi.
Hoàng cười nhăn răng gắp cho tôi 1 bát toàn thức ăn nịnh tôi. Hắn chỉ sợ tôi mách bố mẹ hoặc phá đám hắn thôi. Tôi biết tỏng. Có điều anh trai tôi được cái dễ bắt nạt nên cứ để hắn "phục tùng" tôi đã. Chứ tôi cũng ko ác ôn đến mức đi phá đám hắn đâu. ^____________^
Ngày hôm sau vừa đến trường, lão Hoàng heo đã vội nhảy xuống xe rồi cắm cổ chạy, bắt tôi phải đi gửi xe một mình. Hóa ra hắn đuổi theo con nhỏ "chị dâu của tôi". :stick: ok thôi. Tôi tình nguyện hi sinh bản thân 1 tẹo vì tương lai của ông anh trai vậy. Chỉ tiếc là tôi ko nhìn rõ mặt con bé ấy. Lát nữa phải rủ con Ngọc xuống xem mới được. À mà quên mất. Con Ngọc chắc ko đi đâu. Thôi tí đi xem 1 mình ^_____^ Xem trình tán gái của ông anh yêu quý đến đâu.
Vào gửi xe xong, tôi lóc cóc lên lớp. Đi qua bảng tin thấy cả lũ đang chen lấn nhau. Không biết có chuyện gì nhỉ :doubt:
Tôi cũng ham hố lại gần thử xem. Đông quá, chẳng thấy gì cả, lại còn bị đứa nào dẫm vào chân đau chết đi được :(( Giá mà tôi cao thêm...vài chục phân nữa có phải hay ko :sosad:
Không ăn thua rồi, tôi đành rút lui, luồn lách giữa đống lộn xộn chui ra ngoài kiếm tí oxi. Khiếp. Có đứa nào bị viêm cánh làm tôi sắp chết ngộp :nosebleed:
Đang đứng hớp chút không khis thơm mát trong lành thì có ai đó từ phía sau đập nhẹ vào vai tôi:
- ê!
Tôi giật mình quay lại, hóa ra là anh bạn Abiton.
- Cậu làm tôi giật cả mình :stick:
Abiton gãi đầu cười cười:
- Xin lỗi Duyên nhá ^^
- ^^ không sao. Mà cái gì trong kia thế?
- Xem điểm ấy mà. Duyên chưa xem hả?
- Hử? Có điểm rồi hả? Tôi không chen vào được :sosad:
- Cần tôi xem giúp ko?
- ok ^^
Abiton quay lại chỗ đám đông chen lấn vào xem giúp tôi. Nhìn cậu ấy bị xô đẩy, chèn ép mà tôi vừa buồn cười vừa thương. Chui lên được 1 bước thì bị đẩy xuống 2 3 bước. Trông đến là tội nghiệp. Rồi cậu ta khuất đâu mất.
Mấy phút sau Abiton chui ra, chạy lại chỗ tôi, thở hổn hển.
- Thế nào? Xem được ko? - tôi sốt ruột.
- Bốn...bốn....- Abiton vừa nói vừa thở hổn hển.
- Hả? 4 điểm á? :(( Toán phải ko?
Abiton lắc đầu.
- Thế Hóa hay Lý?
- 42. Tổng 42 điểm. Tôi ko xem được điểm từng môn.
- Hả? Thật ko?
Tôi vui mừng reo lên rồi hồn nhiên ôm lấy Abiton nhảy tưng tưng làm cậu ta đỏ chín mặt.
1 lúc sau nhận ra hành động ngớ ngẩn của mình, tôi mới vội bỏ tay ra, mặt nongs ran, lí nhí xin lỗi.
Khác với ông anh trai siêu toán thì tôi học toán dở tệ. Điểm tổng kết trung bình của tôi bao giờ cũng bị cái môn chết tiệt ấy kéo xuống. Anh trai tôi cũng được giao thêm 1 nhiệm vụ cao cả là kèm tôi học, bằng mọi giá kể cả xẻ não tôi ra để nhét hàng tá công thức toán học vào.
Thế nhưng tôi dường như mẫn cảm với nó. Cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng cải thiện được chút gì. Tôi căm thù cái môn chết dẫm đó, ghét luôn cả mấy ông bác học nghĩ ra biết bao công thức để rồi bắt con cháu vắt óc ra giải nhất là tôi.
Bản thân ngoài việc học dốt toán ra thì tôi chẳng có gì nổi trội. Sở hữu chiều cao khiêm tốn cùng khuôn mặt trung bình nên mãi tôi vẫn được anh trai chở đi học hàng ngày thay vì ngồi sau xe gà bông như con bạn thân.
Nhưng tôi khác nó, tôi nghịch phá hơn,.ghét làm điệu và không sống nội tâm như nó. Tôi cũng chẳng cảm thấy cô đơn khi sống trong cảnh FA. Bởi vậy nó thường bảo tôi là con khùng. Chẳng sao. Khùng mà sôngs vui là được, còn hơn nó suốt ngày lo canh thằng người yêu lăng nhăng ^^…
Chiều nghỉ học ngồi lướt facebook. Chán chẳng có gì làm đi like hết đống ảnh và stt của bạn bè làm chúng nó gầm rú lên vì tội phá nhà. Kệ chúng bay. Phá nhà chúng bay mà tao vui thì đốt nhà bay tao cũng làm.ha ha...
Đang ngoác mồm cười một mình thì ông anh yêu quý đứng sau lưng từ lúc nào đập quyển sách vào đầu tôi 1 phát đau điếng. Kiếp trước tôi mắc nợ hắn hay sao ấy. Có tí em gái mà lúc nào cũng bắt nạt. Tôi mà là chị hắn tôi thề tôi trù dập hắn, cào cấu hắn, đập hắn như 1 con gián. Chỉ tiếc là mẹ không sinh tôi sớm hơn để tôi chịu ấm ức thế này.
- Tắt máy học hành đi. Tuần sau thi học kì rồi đấy.
- Học thì cũng phải giải trí tí chứ >"<. Em có phải cái
máy đâu.
- Cãi nữa tao bảo mẹ cắt mạng cho mày hết cãi. Lấy
sách ra. Lát tao còn bận.
Ối giời. Ông anh trai quý hóa của tôi mà cũng bận cơ đấy. Được cái áp bức tôi là giỏi. Mà thôi, tôi chẳng thèm đôi co với hắn làm gì. Ngồi im nghe hắn lảm nhảm 1 lúcrồi cho hắn cút vậy.
Ông anh ngồi giảng giải cho tôi cách làm mấy bài tập mà với ông ấy thì "nhắm mắt tao cũng làm được" trong khi tôi chả hiểu cái cóc khô gì. Sau hơn 2 tiếng vật lộn với đống bài tập thì cuối cùng tôi cũng được tha vì đến giờ thằng anh đi đá bóng. Tôi gọi cho Ngọc-con bạn thân của tôi để rủ nó đi chơi nhưng nó đang bận trông em nên thôi.
Mới 4h chiều, trong lúc chờ nấu cơm tranh thủ lên mạng xem có gì mới không. New feed facebook lại xuất hiện hàng đống status mùi mẫn của mấy đôi yêu nhau.
Cứ đến mùa đông là chúng nó lại loạn lên vì chuyện kiếm gấu. Lũ dở hơi. Lạnh thì trùm chăn mà ngủ như tôi này ^^…
Mà công nhận mấy hôm nay trời lạnh thật.
Tuần sau phải thi học kì rồi. Thi xong là có thể tung tăng đi chơi noel ^^… Nghĩ đến mà khoái. Nhưng trước hết là phải cố vươtj qua kì thi này đã. Năm ngoái tôi đã phải ở nhà nguyên 1 ngày vì điểm rồi >"< Tệ thật. Nhiều lúc tự hỏi tại sao thằng anh minh nó học giỏi thế mà sao tôi lại ngu vậy. Mỗi lần về quê bố tôi lại đem chuyện anh tôi đoạt giải ở mấy kì thi hsg ra khoe, đến khi có ai hỏi tôi có giải gì không thì bố lại lảng sang chuyện khác. Tủi thân quá. huhu T___T
Hôm ấy bố lại về muộn. Chắc bố bận việc công ty. Cuối năm rồi mà. Cả nhà tôi cũng đã quen với việc đó nên mẹ thường cho 2 anh em ăn trước còn mẹ chờ bố về ăn cùng. Anh trai tôi thỉnh thoảng hay trêu mẹ: "mẹ ăn trước đi. Bố đi ăn cùng cô em chân dài rồi" mẹ cười bảo "mẹ cũng mong có cô nào nuôi bố mày hộ mẹ cái " ^^. mẹ là như vậy, chẳng bao giờ nghi
ngờ bố điều gì. Anh em tôi cũng chưa bao giờ thấy bố
mẹ nặng lời với nhau. Riêng tôi cảm thấy thật hạnh phúc
khi được sinh ra trong gia đình này.
Sáng hôm sau đến lớp thấy cả lũ đứng trên hết cả ngoài hành lang bàn tán về vấn đề động trời nào đó đại loại như sắp có người sao hỏa xuống thăm lớp tôi hay là thầy hiệu trưởng từ chức chăng?? Tôi chen lấn lũ bạn ham hố ngó xuống sân trường xem có gì mà chúng nó làm loạn cả lên thế thì kết quả là chả thấy con khỉ nào cả. Tôi lủi ngay vào lớp hỏi con ngọc, nó hay đến sớm chắc nó biết.
- Ê. Có chuyện gì mà lớp mình bàn tán kinh.thế? - tôi vội hỏi trong khi Ngọc đang ngồi chép bài tập. Nó cũng lười giống tôi mà ^^…
- À. nghe bảo A6 có 1 anh mới chuyển đến.
- Ôi dào. Thế mà tao cứ tưởng vượn người xuất hiện ở đây cơ.
Ngọc bỏ vở xuống ngước nhìn tôi cười:
- Con khùng. Mày dám so sánh hot boy mới với vượn à? đúng là
cái đồ ế mốc.haha.
Con này vô duyên. Chuyện thằng đó với chuyện tôi ế có liên quan gì với nhau nhỉ? Dở người.
Mà về cơ bản thì tôi đâu có ế. 17 tuổi chưa có người
yêu mà là ế thì cỡ tuổi mẹ tôi chắc thành bà ngoại rồi =.=
Chap 2:
Ngoài hành lang, chủ đề chàng hót boi vẫn chưa hết hot. Mấy bà tám vẫn đứng tụ tập bàn tán trong khi mấy thằng con trai lớp tôi đứng bên cạnh a dua + dìm hàng.
Rõ nhất là giọng thằng Hùng:
- Thằng này tao còn lạ gì. Nó học với tao hồi cấp 1. Sau đấy chuyển về quê ngoại. Được cái học giỏi nhưng có cái tật ị đùn mãn tính. Có lần cô giáo phải mượn quần tao cho mặc vì thấy tao mặc 2 cái quần thể thao. Đến giờ nó vẫn chưa trả tao :( lát đứa nào xuống gặp nó nhắn giùm tao với.
Bọn con trai cười hô hố. Đúng là cái đồ Pari Gato :))))
Mấy nàng cũng không kém cạnh. Không hiểu chúng nó ăn phải cái gì của thằng đó mà dám quay lưng với trai nhà để ra sức bảo vệ cho 1 thằng cha trời ơi đất hỡi nào đó, thậm chí còn chưa gặp tận mặt.
Con Huyền bức xúc ra mặt:
- Này cái thằng mỏ nhọn kia. Tao không nghĩ là mày có thể nhỏ nhen thế đâu. Tại sao mày lại đi nói xấu bạn bè như vậy. Tao thất vọng vì con trai lớp mình quá. Tình bạn chúng ta rạn vỡ từ đây.
Nói rồi cả bọn bỏ vào lớp để mặc mấy ông tướng mặt đực ra như cái bơm giữa hành lang. Lũ giở hơi đi cãi nhau chỉ vì 1 đứa ất ơ >"<
Trống báo vào học, cuộc chiến tạm thời kết thúc. Tôi vẫn chưa chép xong bài tập địa. Nếu lát nữa bị lên bảng thì hoặc là ngồi sđb hoặc là nói dối quên mang vở thôi :((
Cầu trời hôm nay cho con thoát nạn :stick:
Giờ vàng đã điểm, cô giáo vào lớp. Tự nhiên cả lớp hét ầm lên. Vâng. Lời cầu nguyện đã hiển linh: dạy thay. :D
Đối với lớp tôi thì việc có giáo viên dạy thay nó là cả 1 sự kiện. Bởi lẽ với những môn giàu chất xơ như sử địa, giáo viên dạy thay ít hỏi bài cũ. mà học sinh có đứa nào thích học bài cũ đâu :D
Vậy là tiết địa trôi qua êm đềm. Còn tôi thì ngồi canh đồng hồ. Tự nhiên thằng Nam ngồi bàn sau đập vào lưng tôi 1 phát. Khi tôi quay lại thì nó nhe răng ra cười. :look_down: Chắc sáng nay mẹ đi làm sớm quên chưa cho uống thuốc. Tội nghiệp thằng bạn.
Hết giờ, con Ngọc kéo tay tôi đứng dậy. Lại gì nữa đây?
- Cái gì thế?
- Đi!
- Đi đâu?
- Xuống gặp hot boy :*
Eo. Con này điên. Cứ tưởng cháy nhà cơ. Hót với chả gáy. Vớ vẩn.
Cùng lúc đó lũ con gái lớp tôi cũng kéo nhau chạy. Rặt 1 lũ hám trai :gach: Tôi gỡ tay con Ngọc ngồi xuống.
- Mẹ để con yên. con yêu con gái thôi.
- Bố mày. Đi xem 1 tý thôi :stick:
- Mày ko sợ lão Phong nhà mày ghen à?
- Hôm nay lão ấy ốm nghỉ học.hehe
Má ơi con này nó là con quỷ đội lốt bạn tui. Ai đời người yêu ốm mà nó mừng để đi soi trai :canny: Dùng dằng mãi cuối cùng tôi vẫn phải đi theo nó nếu ko chắc tôi chết ko toàn thây mất.
Xuống đến hành lang lớp A6 đã thấy đông nghịt cửa lớp. Khiếp! độ hot của thằng này phủ sóng gớm nhỉ. Trường tôi có truyền thống là hễ có ma mới chuyển đến là y như rằng cả trường đến xem mặt. Có lần vì xem mặt 1 em lớp 10 mà 2 anh 12 chen lấn thế nào mà dẫm phải chân nhau rồi đấm nhau túi bụi. Đúng là làm thân con trai sinh ra đã khổ vì gái mà :haha:
Còn giờ thì con Ngọc đang vật vã chen lấn để được vào ngắm Ai Dồ. Đúng là con dồ.
Nó đi trước nép mình để chui vào, còn tôiđi sau chẳng cần chen gì cho mệt. Đứa nào tới gần là tôi ủi ra, bằng cái gì á? Bằng mông chứ gì nữa . Thế là đứa nào đứa nấy tránh xa tôi ra và nhìn bằng ánh mắt kinh dị như này :ops:
Mặc kệ, cao nhân ko chấp kẻ tiểu nhân. haha. Ai bảo thấy ta mà ko tránh đường ép ta phải dùng mưu hèn kế bẩn.
Giờ thì oke rồi, xem nào, hót boi ở đâu.
- Kia kìa!! Ngọc chỉ tay về phía cửa sổ.
Hót boi mà chúng nó nói đây á? Phí công mình chui vào đây. Bên cửa sổ là 1 thằng con trai cận lòi mắt, người thì như bộ xương di động. Chắc là hót quá hết sức. Nếu biết ngày sinh hắn tôi nhất định sẽ tặng hắn 1 hộp Abiton Weight Gain.
Tôi đang tưởng tượng nếu hắn hóa thân vào thằng siêu nhân trong cái quảng cáo Abiton trông thế nào nhỉ.hahahh
- Ê Ê Eeeeeeê!!!!!!!!
- Hả... ơ... Chết. Quên mất.
Nãy giờ đang mải tưởng tượng Hot siêu nhân mà ko biết là mình đang đứng giữa lớp nhe răng cười như lên đồng.
Siêu nhân (tạm gọi thế) thì trố mắt nhìn tôi. Cả lớp A6 nhìn tôi và cả đám con gái lúc nhúc ngoài cửa cũng nhìn như người ngoài hành tinh. :(( Chuồn thôi. Tôi kéo Ngọc chui ra. Vừa quay lưng thì cả bọn phá lên cười. Cái #$% *$$% gì nữa thế >"<. Con Ngọc gỡ cái gì sau áo tôi. 1 tờ giấy to đùng "HELLO. TỚ LÀ DUYÊN. NHÓM MÁU DÊ. TỚ ĐC GỌI LÀ DUYÊN DÊ". :oh: :waaaht: Con lợn Nam. Tôi thề tôi giết nó. aaaaaaaaaaaaaaaaa
Tôi lôi con Ngọc chạy ngay về lớp. Lần này ko giết được thằng Nam tôi thề ko ngủ cho.đến tối.
Tuy nhiên lớp tôi bây giờ vắng hoe, bọn con gái thì vẫn ở dưới A6, chỉ còn vài đứa con trai nhưng ko thấy thằng cha Nam chết tiệt. Chắc là bỏ của chạy lấy người rồi.
Tôi bực dọc ngồi xuống. Đám con trai thấy bản mặt rực lửa của tôi ko hiểu mô tê gì nhưng cũng đoán ra là có biến nên tản ra cả. Biết điều đấy. Bởi vì lúc tôi đang điên mà có đứa nào cầm tinh con thiêu thân thì tôi sẽ cho nó thành than luôn. Tôi mệnh hỏa mà.
Con Ngọc ghẻ giật giật tay tôi bảo hạ hỏa. Hạ hạ cái #$
%*#_ Tại nó mà tôi trở thành con hề giữa bao nhiêu ngươif. Nếu nó ko lôi tôi đi thì đâu có ra sự. Thế là tôi quay ra dỗi luôn con Ngọc.
Chờ mãi cho đến lúc vào học cũng ko thấy thằng Nam xách váy vào, điên thật. Được rồi. Nó bỏ của chạy lấy người thì tôi giúp nó cho của đi thay người.
Tôi nhấm nháy với con Ngọc đem giấu cái cặp thằng Nam. Nhưng con này nhát gan ko dám làm. Ko làm thì tôi làm.
Với tay kéo cái cặp của thằng Nam ra, nhưng giấu ở đâu nhỉ?
:haha: có chỗ rồi!!! [B]cửa sổ[/B] !!!! hí hí.
Tôi ngoắc cái quai cặp vào song cửa rồi cho nó treo tự do ngoài kia. Để xem mày làm gì được tao.
Tiết 3 kết thúc mới thấy thằng Nam với thằng Đạt mò về. Tôi để yên hóng tin mà trong lòng vui như hội. Phải nói cái cảm giác trả thù được ai đó nó hạnh phúc làm sao. :beauty:
3.....
2.....
1....
- aaaaaahhhhhhhh!!!!!!!!
Con lợn Nam hét lên ầm ĩ. haha.
- Cặp sách của tao đâu?? Đứa nào giấu?
Cả lớp nhìn nhau, chẳng ai nói gì. Thật ra cái trò giấu cặp sách hay giấu dép ở lớp tôi nó là 1 chuyện quá bình thường. Bạn bè có trêu nhau tí thì cũng chả sao. Nhưng ko hiểu sao hôm nay nó lại tỏ ra căng thẳng dữ vậy.
Tôi vẫn ngồi im chẳng thèm quan tâm. Sự thực là tôi đang hả hê, nhìn vẻ mặt bực bội của thằng Nam trông buồn cười quá. Nhưng mà cười thì sẽ bị lộ.
Hình như mấy đứa con trai ở trong lớp lúc nãyđã lờ mờ đoán ra tôi. Thằng Nam đi lục khắp các hộc bàn nhưng ko thấy. Đời nào biết được là cái cặp đang đung đưa ngoài cửa sổ.
Thằng Lâm chạy lại thì thầm gì đó với thằng Nam. Rồi nó
tiến đến chỗ tôi. Lại thêm 1 thằng mỏ nhọn :ah:
- Mày? - Nam nhìn thẳng vào mắt tôi.
- Tao làm sao?
- Thôi ngay cái trò khỉ của mày đi. Cặp sách của tao đâu?
- Mày điên à? Tao lấy cặp mày làm cái quái gì? Mày mà vu khống là tao kiện đấy!!
- À cứng nhỉ. Thằng Lâm nói thấy mày lấy. Sao? dám cãi ko?
Tôi quắc mắt nhìn thằng Lâm thách thức:
- Mày thấy tao lấy thì màynói xem tao giấu ở đâu?
- Kia kìa! - nó chỉ tay ra cửa sổ.
Thôi chết cm rồi. Tôi cứ tưởng chúng nó đứng ngoài hành lang ko để ý. Cái thằng cú vọ chết tiệt.
- Sao? Còn cãi nữa ko? - thằng Nam lại lấy cái cặp vào đặt trước mặt tôi. Tự nhiên tôi bị cấm khẩu, biết nói sao nữa. Thôi đành hạ giongj cầu hòa:
- tao chỉ đùa tí thôi. Làm gì nóng thế anh em bất hòa. Mà tao chưa kể tộimày dán tờ giấy chết tiệt kia sau lưng tao đâu.
Cứ tưởng nó xuôi xuôi ai dè nó vẫnko tha cho tôi:
- Chuyện tờ giấy coi như tao xin lỗi. Còn chuyện này thì ko bỏ qua được.
- Gì cơ? Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng hả? :angry:
Nó mở cái cặp ra, đổ hết lên bàn.
- Sáng nay tao có mang 1 triệu đóng tiền học nhưng bây giờ ko thấy.
Cái gì? ý nó là tôi ăn cắp tiền của nó sao? :ah:
tôi ăn cắp tiền nó bao giờ chứ?? Cả lớp tròn mắt nhìn tôi. Chết rồi. Tôi lại tự hại mình rồi.
Con Ngọc thấy tôi bị vu oan cũng lên tiếng thanh minh.
- Mày nên kiểm tra lại đi. Duyên nó ko lấy tiền của mày. Tao có thể làm chứng.
- Tao tìm kĩ rồi. Rõ ràng tao để nó ở ngăn này. Đấy. Nhưng giờ ko có.
Cả lớp xúm lại lật từng quyển sách ra tìm. Nào tôi có biết tiền bạc gì của nó cơ chứ. Tôi ko có tiền nhưng sẽ ko bao giờ đi ăn trộm tiền của người khác. Tôi bị oan. huhu.
1 lúc sau cô giáo vào lớp. Thấy lộn xộn cô nghi là có
chuyện.
- Lớp mình hômnay có vấn đề gì à?
- Có bạn mất tiền cô ạ.
- Bạn nào?
Thằng Nam đứng lên:
- Thưa cô, em ạ.
- Emmất bao nhiêu tiền?
- 1 triệu ạ. sáng nay em mang tiền đến nộp học nhưng khi ra chơi tiết 3 bạn Duyên đem treo cặp em ngoài cửa sổ và tiền của em thì biến mất ạ.
Nó nói như thể tố cáo tôi vừa ăn cắp vừa la làng vậy.
Cô quay sang chỗ tôi:
- Duyên, sao em lại treo cặp bạn ngoài cửa sổ?
- Em.....em chỉ đùa vậy thôi. Nhưng em ko lấy tiền của bạn ấy. :pudenci:
- Ko lấy sao mà mất - thằng Nam chen ngang.
- Vậy tại sao em lại treo cặp bạn ấy? - cô hỏi.
- Sáng nay bạn ấy dán tờ giấy sau lưng em. Em chỉ định trả đũa thôi. Chứ em ko biết bạn ấy mang tiền, em ko lấy.
Đến đây nước mắt tôi bắt đầu giàn dụa. Cảm giác oan ức làm tôi ko kìm nổi.
Con ngọc đứng lên:
- Thưa cô em có thể làm chứng. Duyên ko hề mở cặp bạn Nam. Tốt nhất là cô và cả lớp có thể kiểm tra cặp bạn ấy. Nếu Duyên lấy thì tiền vẫn ở trong cặp thôi.
Thế là thằng Nam và mấy đứa nữa lục cặp tôi để kiểm tra. Còn tôi vụt chạy ra khỏi lớp vì ấm ức.
Tôi vừa chạy vừa khóc. Từ bé đến giờ tôi chưa ăn trộm cái gì của ai, huống hồ là 1 số tiền lớn như thế. Chẳng ai tin tôi cả. Tôi xấu xa đến mức đó sao?[/B] :sosad:
[B]Chap 3:
Tôi cứ cắm đầu cắm cổ chạy, nhưng biết đi đâu bây giờ?
Cổng trường thì đang đóng, thôi trốn ra sân thể dục ngồi vậy. Tôi cứ ngồi khóc rấm rứt, cứ nghĩ đến thằng Nam là tôi lại tức, mà tức là lại khóc. Nếu cô giáo báo cho bố mẹ tôi ko khéo lại bị đuổi khỏi nhà cũng nên. Phụ huynh bao giờ cũng tin lời giáo viên, nhất là chuyện đi học mà hư thì bố mẹ tôi sẽ giết tôi mất.
Ngồi tự kỉ 1 lúc thì tôi nghe thấy có tiếng con trai nói chuyện với nhau. Chắc là chúng nó rủ nhau đi vệ sinh về. :">
- Mắt mũi như mày thì thấy gì mà đá. Thôi chịu khó đứng ngoài cổ vũ là được rồi.
- Yên tâm đi. Đá nội bộ chứ phe phái gì mà lo. Cho tao vào đội với,ko lại mang tiếng ko hòa đồng với lớp.
- Thôi được rồi. Cho mày thế chân thằng Sang.
- Ok.
Tiếng bọn họ phát ra càng lúc càng rõ. Quái nhỉ, chỗ này đâu phải lối về lớp sao họ lại đi đến đây?
- Sao đi lối này? lối kia mà?
- Qua đây!
Bọn họ phát hiện ra tôi, tiến lại gần. Tôi vẫn cúi gầm mặt,mặc kệ.
- Ê. Con gái con đứa gì mà trốn học vậy hả? - tên phát hiện ra tôi hỏi.
Tôi ko trả lời, tôi muốn yên tĩnh, đừng làm phiền tôi.
Tên thứ 2 hỏi:
- Mày quen hả?
- Mày ko nhận ra à?
- Ai?
Hắn ko trả lời câu hỏi của đứa bạn mà cúi xuống tôi:
- Biết ai rồi nhá :look_down: A2 đúng ko?
Đứa nào sao biết tôi vậy nhỉ? Tôi đâu đến mức nổi tiếng như vậy.
- Làm ơn để tôi yênnnnnn!!!!
Tôi vẫn ko ngước mặt lên, bộ dạng tôi chưa đủ thê thảm hay sao
Nhưng có vẻ tên lắm chuyện này vẫn ko tha cho tôi, hắn cúi xuống thì thầm:
- Có biết nói chuyện với người khác mà ko nhìn trực tiếp là vô duyên lắm ko hả? Tên Duyên mà người đâu vô duyên.
- Kệ tôi. Cậu lắm chuyện nó vừa vừa thôi. Cậu mặc váy đi học đấy hả?
Bỗng nhiên hắn ta đứng dậy vẻ hốt hoảng hét lên:
- Thầy kìa! Chạy mau....
Tôi ngẩng lên nhìn thì đúng là thầy giám thị thật, thế là vắt chân lên cổ chạy theo 2 tên kia. Phía sau ông thầy vẫn ko ngừng đuổi theo:
- 3 em kia. Đứng lại cho tôi, đứnglại...
Dại gì đứng lại. Cả 3 chạy đến cổng sau là đường cùng rồi.
Giờ tôi mới nhận ra 2 tên đó ở lớp A6, 1 trong 2 là siêu nhân Abiton mà sáng nay con Ngọc kéo tôi đi xem mặt. Kể ra mới chuyển đến sáng nay mà đã trốn tiết thì cũng đáng suy ngẫm :nosebleed:
- Giờ sao? - Abiton hỏi tên A6 kia, tôi ko biết tên hắn.
- Trèo tường chứ sao? Mất công chạy giờ đứng đây cho thầy đến bắt hả?
Cậu ta nói hay thật đấy nhỉ.
Mà thôi, giờ ko phải lúc đôi co, tênlắm chuyện kia nhảy ra trước rồi bảo Abiton giúp tôi trèo qua, còn Abiton ra sau cùng.
Phù! Vậy là thoát. Cảm giác lần đầu trèo tường trốn học nó cũng...thú vị phết.
Tôi tạm thời quên đi chuyện buồn sáng nay và lẽo đẽo đi theo bọn họ.
- Đi đâu nữa mày? - Abiton lại hỏi.
- Vào net ngồi tí.
- Thế còn...
Abiton nhìn sang tôi ái ngại, cậu ấy biết là tôi ko thích vào mấy chỗ đó,mà có vào cũng biết làm gì? đọc báo à?
Tôi bắt đầu thấy Abiton dễ thương rồi đó
"Lắm chuyện" hiểu ý, xua tay:
- Thôi, sang quán vỉa hè ngồi kiếm gì ăn. Tao cũng đang đói.
3 đứa vào quán, "lắm chuyện" gọi 3 tô phở :nosebleed: hắn định ăn luôn bữa trưa chắc. Trong lúc ngồi đợi, "lắm chuyện" hỏi tôi:
- Con gái gì trốn tiết ngồi 1 mình vậy? Thất tình hả?
- Làm gì có.
- Chứ sao khóc mắt sưng húp rồi kia kìa!
Tôi khẽ lắc đầu, lại bắt đầu sụt sùi :sad:
Abiton đẩy hộp khăn giấy cho tôi hỏi:
- Thật ko có gì ko? Sáng nay thấy vui vẻ mà hóa ra mít ướt dễ sợ luôn.
Đến đây thì tôi òa lên khóc, khóc còn hơn lúc nãy.
- Thằng Nam đổ thừa cho tôi ăn trộm tiền nó :((
- Sao lại thế?
- Tờ giấy sáng nay là nó gián sau lưng tôi...tôi chỉ định trả đũa nó nên đem giấu cặp nó. Lúc về nó kêu mất tiền nên nói tôi lấy :sosad:
- Vô lí vậy. Phải có bằng chứng chứ - "lắm chuyện" bức xúc- thế nó mất bao nhiêu?
- 1 triệu.
- Cái gì? 1 triệu lận???
Đến cả bọn họ cũng ko tin được là tôi dámcả gan lấy 1 số tiền lớn như thế kia mà.
- Thôi nín đi. Có gì từ từ nghĩ cách - Abiton an ủi.
Cách gì bây giờ? tôi đang là nghi phạm số 1. Nếu hắn ko tìm ra số tiền đó thì coi như tôi là thủ phạm chắc rồi.
Sao hôm nay bao tai họa đổ lên đầu tôi vậy chứ?
Bà chủ mang phở ra nhưng tôi chẳng buồn ăn, cứ lấy đũa gắp từng sợi lên rồi giơ ngang mặt ngắm nghía rồi thả xuống, hành động y như con giở người vậy.
"lắm chuyện" nhíu mày nhìn tôi:
- Ê. Mới khóc đó mà điên luôn rồi hả? Có nhớ tên gì, nhà ở đâu nữa ko?
Tsb nó chứ, đúng là lắm chuyện. Tâm trạng tôi đang rối cả lên, mà tóm lại trong 1 chữ là Buồn :tire:
Cuối buổi "lắm chuyện" đứng dậy trả tiền. Bát của tôi vẫn nguyên xi. Hômnay ko mang đồng nào nên đành ăn trực A6 1 bữa vậy. Tôi nhắn tin cho con Ngọc nhờ nó mang cặp về giúp rồi lên xe bus cùng Abiton đi ké về nhà. Còn "lắm chuyện" đi đường khác.[/B]
[B]Ngồi trên xe bus, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ suy nghĩ.
Giá mà nỗi buồn chỉ là cái cây bên đường kia để người ta chỉ vô tình đi ngang qua mà ko thèm ngoảnh lại nhìn nó, bởi nếu đang đi mà ngoái lại nhìn thì sẽ gặp phải nỗiđau vì gẫy mất mấy cái răng Mà tôi đang nghĩ cái #$%&*$"$ gì thế nhỉ???
Abiton thì nãy giờ vẫn ngồi im như thóc. Chắc là cậu ta nghĩ tôi đang buồn nên im lặng để ko làm phiền tôi. Hoặc cũng có thể là cậu ta ngại, vì lúc nãy có mặt cả "lắm chuyện", cậu ta cũng chỉ dám nói với tôi vài câu.
Đấy là tôi nghĩ thế, còn cậu ta nghĩ cái gì trong đầu thì bố ai mà biết được ==!
Hình như ko ổn lắm, tôi đành quay sang bắt chuyện.
- Cậu từ trường nào chuyển đến thế?
Câu hỏi của tôi làm Abiton giật mình, hắn mở to đôi mắt ti hí sau cặp kính dày cộp lên nhìn tôi, trông mặt ngu ko tả nổi.
- Ờ trường ABC..
- Trường đấy ở đâu?
- Ờ trường huyện, ở quê ngoại tôi.
Tên khỉ gió, tôi hỏi trường ở đâu mà hắn lại trả lời là ở quê ngoại hắn. Làm sao mà tôi biết quê ngoại hắn ở đâu, chả lẽ lại hỏi.
Nói chuyện với tên đần này thà ngồi ôm đầu gối rồi tỏ tình còn hạnh phúc hơn :nosebleed:
Tôi chẳng thèm hỏi han hắn thêm nữa màlại quay ra cửa sổ đếm...biển quảng cáo.
Đến bến dừng tiếp, Abiton đứng lên để xuống. Nhà hắn cũng gần nhỉ. Hắn quay lại mỉm cười chào tôi:
- Bye nhá
- Ò. về nhé.
Rồi hắn lụi cụi xuống xe cùng đám người đang chen lấn nhau.
Vừa lúc 1 chị gái đến ngồi cùng tôi.
- Em ơi, mũ của em này!
ố. Abiton để quên mũ rồi. Thôi mang về rồi mai trả nó vậy. Mà mai ko biết tôi có dám đi học ko nữa :sosad:
Tôi lếch thếch về nhà. Ko biết bố mẹ về chưa. Bây giờ đi đâu tôi cũng thấy sợ. Ko biết ăn nói sao với bố mẹ đây, mà chắc gì bố mẹ đã tin tôi.
Lấm lét mở cửa như tên trộm, tôi vào nhà bằng cách nhẹ nhàng nhất có thể.
phù. Bố mẹ chưa về. Còn Hoàng chắc đang cắm mặt vào máy tính chờ tôi về nấu cơm.
- Đi học lạc đường hả em gái? - Tiếng lão Hoàng phát ra từ trong bếp. Hôm nay động trời hay sao mà thằng anh mình đi nấu ăn @@. Chuyện chẳnglành rồi đây. Tôi ko nói gì,lủi thủi đi về phòng.
- Trốn học đi đâu đến giờ mới mò về?- lão ấy dò hỏi tôi.
Chết tiệt. Làm sao mà lão ấy biết được nhỉ?
- Sao anh biết?
- Ko biết sao tao làm anh mày được. Học đã ngu lại còn...
Thế đấy. Có anh trai học giỏi hơn mình chẳng sung sướng gì đâu. Sau này nếu có con tôi sẽ chỉ sinh 1 đứa, hoặc là cho chúng học...ngu như nhau để đỡ phải tị nạnh.
- Anh làm thánh soi từ bao giờ đấy? Đứa nào gián điệp cho a?
- Mày làm gì nó?
- SÁT THÁTTTTTT!!!!!
Hoàng bật cười:
- Con Ngọc đấy. Đi nhanh đi!
Á đậu mùa. Con Ngọc ghẻ nó dám phản bội tôi. Mai tôi sẽ chém nó, bóp cổ nó, rạch mặt nó, bẻ cổ nhổ răng nó cho mà xem!!!!!!
- Con ngu. Mày bảo nó mang cặp về còn gì!
Ừ há! Quên mất. hí hí. Trách nhầm bạn tốt rồi :">
- Mà mày ko lấy tiền của nó thật ko?- ông Hoàng lại gần tôi nghiêm mặt hỏi, điệu bộ giống y bố tôi.
- Anh điên hả? Anh ko tin em gái anh chứ gì?huhu
Tôi lại lấy nước mắt ra dọa lão. Nhiều khi tự thấy mình có duyên với nghề diễn viên bi kịch quá.
- Ô hay, thì tao hỏi thế chứ có nói mày lấy đâu? Chưa gì đã bù lu bù loa lên rồi.
- Nhưng mà em ko ăn trộm!!!- tôi gạt nước mắt nói như ăn vạ thằng anh đáng thương.
- Ko lấy thì phải chứng minh là mày vô tội chứ. Khóc lóc có giải quyết được cái mẹ gì đâu.
- Nhưng mà chẳng ai tin em cả.
- Thế mới phải chứng minh. Ngu thế.
- Bằng cách nào? Đi nói với cả trường là tao bị oan à?
- Chưa đủ đâu. Mày phải in tờ rơi ra phát cho từng đứa kìa.
- huhu :((
- Sao tôi có con em gái não xi măng thế này nhỉ. Thôi vào rửa mặt ăn cơm. Từ từ tao nghĩ cách.
Tôi ừ hử quay đi. Nói gì thì cũng bị chửi ngu mà thôi.
- Mà anh ko được mách lẻo bố mẹ đâu đấy.
- Còn tùy vào thái độ của em gái :doubt:
Tên chết dẫm. Bọncon trai toàn 1 lũ đáng ghét.
Tối, cả nhà ngồi ăn cơm. 2 anh em ko nói gì chỉ cắm cúi ăn. Tôi thì lo bố mẹ biết chuyện, còn Hoàng thì lo
nghĩ cách cho minh oan cho tôi.
- 2 đứa hôm nay sao vậy?- mẹ vừa bới cơm vừa hỏi.
- Dạ ko ạ!
- 2 anh em lại cãi nhau hả?
- Đâu có ạ!!
- Thế thì có chuyện gì mà xụ mặt ra cả thê?
Tôi nhấm nháy ông Hoàng, ông ấy nhún vai rồi cúi đầu
ăn tiếp.
Mẹ cũng ko hỏi nữa, bữa cơm nhạt đi hẳn.
Ăn cơm xong tôi phụ mẹ dọn bàn rồi lủi thủi về phòng.
Bài tập thì nhiều mà chẳng có tâm trí đâu mà làm nữa.
Chợt điện thoại rung báo tin nhắn.
"anh trai"...
Ngồi cách nhau có 1 bức tường mà lão ấy còn bày đặt
nhắn tin nữa, dư tiền thật.
anh trai: "ê ngu. mai đi học sớm đấy".
me: "làm gì?˝
anh trai: "cứu cái thân mày chứ làm gì nữa".
me: "ò".
anh trai: "lấy giấy ra viết bản tường trình đi".
me: "ai bắt đâu mà viết".
anh trai: "mày ngu vừa thôi. Khi chưa bắt viết thì mình tự viết coi như thú tội vụ mày giấu cặp nó, còn chuyện tiền nong mày ko biết. Đợi đến khi người ta bắt viết thì nó là Bản kiểm điểm chứ ko phải Bản tường trình nữa, nhớ chưa con lợn".
Chẳng hiểu lão ấy nói cái gì nhưng mà thôi thì viết vậy. Bây giờ ngoài lão Hoàng ra còn ai chịu giúp tôi nữa đâu. Tôi cắm cúi viết, kể tỉ mỉ từng chi tiết từ chuyện thằng Nam dán tờ giấy sau lưng tôi ra sao đến chuyện nó đổ tội cho tôi thế nào. Nhưng vấn đề là nhà trường có chịu tin lời tôi ko thôi.
Sáng hôm sau 2 anh em dậy chuẩn bị từ sớm rồi chở nhau tới trường. Con đường hôm nay dài ra thì phải. Tôi đang lo ko biết tình hình sẽ thế nào đây. Cầu trời cho mọi chuyện diễn ra tốt đẹp, ko biết ông Hoàng ông ấy tính toán thế nào nữa. :(( Mà ko biết thằng Nam có mất tiền hay ko hay lại bịa chuyện đổ oan cho tôi nữa.
Hoàng quay lại bảo tôi:
- Lát nữa vào gặp cô, cô hỏi gì mày cứ nói y như trong tờ giấy mày viết đó.
- Vầng. Chứ còn biết nói gì nữa >"<
- Thì tao dặn thế thôi. Lỡ gặp cô mày run rồi nói bừa thì hóa ra là nói dối à?
- Em biết rồi :nosebleed:
Đến trường, Hoàng dẫn tôi lên phòng giáo viên tìm cô chủ nhiệm. Đúng có hơi run chút nhưng phải cố mà rửa oan chứ.
Hoàng bước vào trước còn tôi vẫn thập thò ngoài cửa, ông ấy thì giáo viên cả trường ai cũng mến, học sinh cưng mà, chả bù cho tôi ==!
- Thưa cô, chúng em xin phép gặp cô 1 lát ạ.
Nhìn thấy anh tôi, cô vui vẻ:
- Hoàng đấy à, có chuyện gì vậy em?
Hoàng quay ra gọi tôi vào rồi nháy mắt với tôi.
- Thưa cô, em gửi cô đơn này ạ.
Cô cầm tờ giấy nhưng chưa mở ra mà ngước nhìn chúng tôi.
- 2 em là...
- Duyên là em gái em ạ!- Hoàng đáp.
- Ồ. Thế hả. Cô cũng đang định tìm 2 em.
- Cô tìm chúng em có chuyện gì vậy ạ? - Tôi lo lắng hỏi.
- Sáng nay Nam đã đến gặp cô. Em ấy đã tìm được tiền.
- Thật ko cô? - 2 anh em reo lên.
- Ừ. Cô cả lớp xin lỗi vì đã nghi ngờ sai cho em.
- Không sao đâu ạ. Em ko có lấy thật mà ko ai tin em :(
Cô nhìn tôi mỉm cười:
- Mọi người đã hiểu lầm em, em gái anh Hoàng thì làm gì có chuyện lấy đồ của bạn, nhỉ!
Ông anh tôi nghe thế lại được dịp vênh mặt. Mặc kệ lão ấy, tôi đang vui ^^
Về lớp, con Ngọc và đám bạn vây lấy tôi, đứa nào cũng hớn hở mừng cho tôi được minh oan.
Thằng Nam cũng đã ngồi vào chỗ, tôi ko thèm nhìn hắn, từ nay tôi sẽ ko bao giờ nhìn mặt kẻ đã vu oancho tôi.
Tinh thần thoải mái hẳn, con Ngọc rủ tôi xuống uống nước nhưng tôi từ chối, tôi đang bận ^^…
Tôi mở cặp ra lấy cái mũ của Abiton, phải trả cho cậu ấy.
Xuống đến A6, gặp con Tuyết học với tôi hồi cấp 2, nó ra cửa thì thấy tôi nên lại gần hỏi:
- Duyên, đi đâu đó may? tìm tao hả?
- À ko tao tìm đứa bạn ^^
- Mày quen ai lớp tao nữa thế :look_down: tìm hot boy lớp tao chứ gì
- Con thần kinh :))
- Hehe thôi tao đi đây chút. bye nhá.
- ò. bye mày ^^
Chờ con Tuyết đi khuất tôi mới dám ngó qua cửa sổ. Mấy đứa A6 nhìn tôi, ngại quá đi mất :">
Abiton đang ngồi làm toán thì phải, thấy bấm máy tính lia lịa, chắc cậu ta học giỏi lắm. Tôi vẫy vẫy gọi cậu ta ra. Nhận ra tôi, cậu ta có hơi ngại với bọn bạn cùng lớp vì dù gì cậu ta cũng vừa đến hôm qua mà hôm nay con gái đã đến tìm thì cũng.....đáng suy ngẫm :gach:
Abiton để máy tính xuống ra gặp tôi.
- Mít ướt gặp tôi chi vậy? - Cậu ta gãi gãi đầu, cười cười điệu bộ trông buồn cười lắm :))
- Nè, trả cậu. Hôm qua cậu để quên trên xe bus.
- Ơ, tôi cũng ko nhớ nữa. hihi cám ơn nha.
- Ko có chi. À mà cái cậu lắm chuyện hôm qua có trong lớp ko?
- Nó đi uống nước rồi. Cậu cần nhắn gì à?
- ko. Tôi chỉ muốn báo với 2 cậu là tôi đã được minh oan rồi ^^…
- Ô chúc mừng nhá.
- Còn cái này cậu đưa cho cậu kia giùm tôi.
- Tiền gì vậy?
- Tiền ăn hàng hôm qua ^^…
- Thôi cậu làm gì sòng phẳng quá vậy.
- Cầm đưa nó giúp tôi ^^ tôi về đây.
Nói rồi tôi vội đi để Abiton đứng lơ ngơ giữa hành lang gọi với theo. Tôi ngoái đầu lại vẫy tay cười chào cậu ấy rồi chạy luôn về lớp, trong lòng nhẹ nhõm, vui vẻ hơn lên.[/B]
[B]Tôi tung tăng về lớp, vừa đi vừa hát khe khẽ, vừa cười như con dở người ^^…
Vào học, thằng Nam ném lên cho tôi 1 tờ giấy, chắc là xin lỗi đây mà.
"Cuối giờ ở lại tao muốn nói chuyện".
Tôi vò tờ giấy vứt ra cửa sổ. Đổ oan xong xin lỗi đơn giản quá nhỉ. Còn lâu tao mới ở lại, cho mày tự suy nghĩ lại bản thân đi, làm tao mất mặt với cả lớp mà xin lỗi là xong thì Luyện ko phải đi tù nhé.
Cuối buổi, tôi thu dọn sách vở rồi chạy nhanh ra cửa như sợ nó bắt được vậy. Nó cũng vội đuổi theo tôi, xuống đến cầu thang vì đông quá lại gặp lớp nào vừa học thể dục đi ngược lên thành ra cái cầu thang thành 1 mớ lộn xộn, xô đẩy chen lấn. Thế là
tôi bí đường. Nó chạy tới nắm lấy cổ tay tôi như thể sợ tôi bay mất, còn tôi ko chống cự nữa vì cũng có thoát được nữa đâu
Xuống đến cuối cầu thang, mọi người cũng tản ra hết, hắn lôi tôi đứng đầu hành lang để tránh mọi người nhìn thấy rồi mới chịu bỏ tay tôi ra.
- Sao lại tránh mặt tao?
- Mày muốn gì nữa? Ko sợ mất tiền nữa hả?- tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, nói giọng vừa trách móc vừa mỉa mai.
Hắn cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi:
- Tao xin lỗi đã nghi oan mày. Hôm qua tao bỏ tiền ở túi trong áo khoác. Lúc trốn tiết thì bỏ áo dưới ngăn bàn nên quên mất. Xin lỗi..
Mặt hắn đỏ ửng lên, trông tội tội. Chắc đây là lần đầu hắn phải đi xin lỗi con gái. Tôi đâm mủi lòng nhưng lại cố lấy lại bình tĩnh. Dù sao cả ngày hôm qua tôi cũng khốn đốn vì hắn, ko thể tha thứ ngay được.
- Ko có xin xỏ gì hết. May là mày tìm được tiền, nếu mày làm rơi ở đâu rồi lại đổ tao
lấy thì danh dự của tao bị bán đi giá 1 triệu và mua về 1 cái bảng "đồ ăn cắp" treo trước mặt đấy,mày biết ko hả? hả?
Tôi nói như hét vào mặt hắn, còn hắn thì đần mặt ra.
Tôi bỏ về trước, trong lòng chẳng vui chút nào. Lẽ ra tôi phải vui vì xả hết cơn tức với nó mới đúng. Nhưng đằng này dù sao nó cũng là bạn tôi, có ai muốn bất hòa với bạn bè chứ. Chửi nhau dù có hả giận nhưng làm sao vui bằng chơi với nhau hòa đồng, vui vẻ được. Nhưng nó đã làm tôi bị tổn thương, đối với tôi thì đó là 1 cú shock lớn vì trước tới giờ tôi chưa lần nào bị nghi ngờ như vậy cả. Thế nên tôi sẽ còn giận nó dài dài, còn bao giờ hết thì còn tùy vào thái độ của nó.
Mấy ngày sau tôi vẫn ko thèm nhìn mặt thằng Nam. Mặc dù đôi lúc ngồi học hắn cứ viết giấy ném lên cho tôi nhưng tôi ko thèm đọc, tôi đi ngoài hành lang thì hắn cố tình va phải tôi rồi xin lỗi hoặc nhờ con Ngọc tác động nhưng tôi ko thèm quan tâm.
Bạn bè ăn ở sống nhăn vậy ko thể chấp nhận được. ConNgọc thì bảo tôi là con mụ
thù dai :((
Cho đến sáng thứ 6, tôi lò dò đến lớp thì thấy con Ngọc chạy ra đons, mặt háo hức như được quà.
- Ê sao giờ mới tới, nhanh lên!
- Gì vậy?
Tôi ngơ ngác ko hiểu chuyện gì thì nó lôi tôi vào lớp, đám bạn đứng 1 hàng ở cửa nhìn tôi cười tủm tỉm. Cái #%$*$#@ gì vậy nhỉ? Con ngọc chỉ tay lên bảng, 1 dòng chữ to đùng viết nắn nót nhưng mà vẫnnhư gà bới: I'M SORRY.
Trên bàn tôi là 1 bó hoa làm bằng kẹo mút to bự. Chắc là của thằng Nam chứ ai vào đây, công phu gớm nhỉ.
- Thằng kia sao còn đứng thộn ra đó? - Con Ngọc liếc sang thằng Nam đang đứng gãi đầu gãi tai phía góc lớp.
Tự nhiên sao tôi thấy ngại kinh khủng, cứ như được tỏ tình ấy.:">
Hắn bước lên chỗ tôi, vẫn ko thôi cái hành động gãi đầu ngớ ngẩn lại, ấp úng:
- Trước mặt cả lớp, tao...tao muốn nói xin lỗi mày. Đừng giận tao nữa nhé!
Tôi đứng như phỗng, ko biết phản ứng ra sao cả nhưng trong lòng cảm thấy rất rất vui. Tôi chỉ muốn nói ngay với nó là tôi đã hết giận nó, nhưng ko nói được, ngại quá :">
Bọn bạn hiểu ý xúm đến cười hí hố, vỗ tay, hoan hô đủ kiểu. Có đứa láu cá còn hét lên: "hôn đi hôn đi". Hôn cái đầu nó chứ hôn đi :gach:
Vậy là tôi và thằng Nam chính thức làm hòa. Đống kẹo nó tặng tôi đưa con Ngọc chia cho lũ bạn, còn tôi xí 1 ít mang về cho lão Hoàng ^^.
Dù có cãi nhau suốt ngày nhưng lúc tôi gặp chuyện lão ấy vẫn tin tôi, bảo vệ tôi.
Qua mọi chuyện, tôi nhận ra rằng gia đình và bạn bè mới là những tình cảm quý giá nhất. Đừng mải chạy theo những thứ xa xôi mà bỏ quên những điều gần gũi bên mình. Đến 1 lúc nào đó ta sẽ nhận ra và hi vọng là ko quá muộn.......
kết thúc chap3. 3 chap này m muốn hướng đến tình cảm gđ,bạn bè, những tình cảm đẹp nhất của mỗi con người và của Duyên dê ^^ nó mới 17 tuổi thôi mà :))))
chap 4 sẽ xuất hiện khờ ^^
Chap 4.
Trời hôm nay mưa mãi, chán thật. Ngày mai thi rồi mà tối nay vẫn ngồi nhắn tin với lũ bạn thối. Chúng nó nhắn tin chúc thi tốt thì tôi cũng phải chúc lại. Qua lại 1 hồi ngó đồng hồ đã hơn 9h mà vẫn chưa mò vào sách. Hình như tôi cầm tinh con lười hay sao á. Mà thôi, học mấy tháng trời rồi giờ có nhét thêm cũng chả hơn được gì. Nghĩ đi nghĩ lại quyết định...đi ngủ, mai đến đâu thì đến. Học tài thi phận mà, có khi mai ngồi cùng bàn đứa tốt bụng nào đó nó thấy tui dễ thương nó bày cho thì
sao :beauty:
tít..tít...
Tin nhắn của con Ngọc.
Ngọc: "Mai đưa điện thoại với".
Me: "Cái gì?"
Ngọc: "Tao dặn Phong rồi. Mai thi Lý với Anh có gì trao đổi."
Bọnnày ăn gan báo chắc. Đi thi mà đòi mang điện thoại, thách kẹo tôi cũng ko dám đưa. Thà điểm kém cũng được chứ vi phạm quy chế tội nặng lắm, có khi bố mẹ cấm luôn điện thoại nữa thì khốn. Tôi chả dại. Bí quá thì hỏi bọn xung quanh, ko thì đánh dấu bừa vậy. :nosebleed:
Me: "Mày ko sợ à?"
Ngọc: "Sợ gì? Cứ mang đến rồi gặp giám thị khó quá thì để lại ngoài hành lang thôi. Nếu ko lỡ có cơ hội lại tiếc. Lão Phong đồng ý rồi. Câu nào bí thì lão ấy send cho"
Phong là người yêu con Ngọc, học A4, tiếng anh rất trâu. Nghe nói tốt nghiệp xong nó sẽ đi du học nên suốt ngày cắm cổ vào học. Thời gian đi chơi với con Ngọc cũng ko có nữa. Tôi chỉ sợ học như nó sau này đi du học ko cần đi máy bay mà chắc nó tự mọc cánh được mất. Học nhiều quá nên bây giờ ko biết sợ luôn thì phải. Nghĩ sao mà chúng nó dám đưa điện thoại vào phòng thi nhắn tin chứ. :stick: Bọn này lên thần rồi.
Sáng thứ 2, tôi dậy sớm chuẩn bị. Định vào gọi lão Hoàng heo dậy đưa tôi đi thi mà nếu gọi thì thế nào cũng ăn chửi. Mà đi thi bị chửi thì xác định luôn.
Thế là
lại lủi thủi đạp xe đi 1 mình. Trước khi đi ko quên thắp hương khấn vái mong các cụ phù hộ. :stick: Nhưng mà các cụ mà biết tôi vừa ngu vừa lười thế này thì có giúp ko nhỉ?
Trời vẫn mưa và lạnh. 6h mà người đi đường vẫn phải bật đèn. Gió lùa qua chiếc áo mưa còn mặt thì rát vì mưa tạt, vừa đạp xe đi vừa thấy tủi thân. Biết vậy lúc nãy đánh liều gọi lão Hoàng dậy, chửi thì vài câu nhưng thế nào lão ấy cũng lồm cồm bò dậy chở tôi đi. Mang tiếng hành hạ anh trai cũng được chứ ít ra cũng ko phải lủi thủi 1 mình thế này.
Đến trường mới chỉ có vài mống. Vào gửi xe rồi đi xem phòng thi. Tìm được phòng rồi lại ko biết làm gì, đứng tựa lưng vào tường hát vu vơ "mây và tóc em bay trong chiều gió lộng.........." Hát được 1 đoạn thì quênmất lời, quay sang hát con chimvànhnkhuyên, con cò bé bé, con mèo rửa mặt blah blah. Hát gần hết sở thú mới thấy bọn kia đến. Rút kinh nghiệm lần sau đi thi ko đi sớm, mỏi chân mỏi mồm vãi ra :nosebleed:҆
Gần đến giờ vào phòng thi, tất cả đứng tụ tập trước cửa chờ giám thị đến. Nhìn mặt đứa nào đứa nấy cũng đều lo lắng. Một số thì đứng giở sách ôn lại công thức, 1 số thì đứng trầm ngâm, 1 số thì vẫn vô tư đứng nói chuyện cười đùa. Tôi thì chẳng quen ai nên đứng im 1 chỗ, mặt vẫn tỉnh bơ, lẩm nhẩm lại...lời bài hát "tuổi đời mênh mông" như đúng rồi :beauty: Hôm qua mà tôi đã ko học thì đến đây học mà làm gì, giữ tâm lý tí nữa mà...quay bài :boss: Học hành bê bối quá.
Cuối cùng thì giám thị cũng đến. 1 cô đi trước cầm tập giấy thi, còn cô đi sau cầm tờ sbd. Gọi đến tên ai thì vào. May cho tôi là ko nghe con Ngọc xui dại, nếu ko thì xác định rồi. Giám thị kiểm tra từng đứa xem có mang điện thoại ko rồi mới cho vào. :canny: Hú vía. Ko biết chúng nó có sao ko nữa.
Sắp đến lượt tên tôi rồi, còn vài đứa nữa.
- Sbd 075 Nguyễn Đăng Duy?
- có ạ.
- Sbd 076 Phạm Anh Duy?
-............- ko có ai trả lời. Chắc bỏ thi.
- Sbd 076 Phạm Anh Duy có mặt ko?-giám thị gọi lại.
Vẫn ko ai trả lời. Mất thời gian quá.
- Sbd 077 Trần Mỹ Duyên?
- Có ạ.
078 đến lượt tôi rồi ^^.
- Sbd 078 Lê Minh Duyên....
- Có ạ.
Yên vị ở chỗ ngồi tự nhiên lại thấy lo lo. Giám thị phát giấy thi bảo chúng tôi điền vào.
Cả phòng im phăng phắc, bỗng:
- Thưa...thưa cô em đến muộn. Xin phép cô cho...cho em vào thi ạ!
ai thế này???Abitton!!!!! Cậu ta cùng phòng thi với tôi sao? :ops:
Tôi đang ngơ người ra còn cậu ta thì đứng ở cửa thở hổn hển. Mặt mũi tèm lem như mèo. Chắc là hư xe giữa đường. Nhìn bộ dạng cậu ấy lúc này tôi lại thấy thương thương.
Giám thị nhìn cậu ấy 1 lúc rồi hỏi:
- Em tên gì?
- Dạ Phạm Anh Duy sbd 076 ạ.
- Chỗ của em ở kia. Lần sau phải đi sớm nếu muộn vài phút nữa phát đề là em ko được thi nữa đâu đấy.
Abiton lí nhí "dạ" rồi vào chỗ. Giờ tôi mới biết tên cậu ấy, hôm bữa quên hỏi.
Nhận ra tôi, cậu ấy tỏ ra hơi ngạc nhiên rồi mỉm cười chào tôi. Tôi cũng khẽ giơ tay chào lại. ^^
Abiton xuất hiện cứu tôi khỏi tia nhìn của giàm thị rồi. Cậu ta ngồi ngay trước tôi mà. Mà lại có thể hỏi bài cậu ấy. Không lẽ quý nhân phù trợ tôi là đây sao :cheers:
Chờ cho Abiton ngồi xuống, tôi mới lấy thước khều khều sau lưng cậu ấy. Abiton quay lại, tôi thì thào như đi ăn trộm:
- Sao đến muộn vậy?
- Tôi gặp chút chuyện. ko ngờ cùng phòng.Trùng hợp nhỉ ^^
- ^^… Lát nữa có gì giúp tôi với nhá.
Abiton mỉm cười ko nói gì rồi quay lên viết giấy thi. Chắc là cậu ta nghĩ tôi nói đùa hoặc cũng có thể ko muốn giúp. Mà kể ra chưa gì đã đòi giúp thì cũng hơi vôduyên. Tôi đã thân thiết gì với hắn đâu. Thật là...[/B]
[B]Giám thị phát đề, tôi cầm lên đọc 1 lượt.
"câu1: 2 điện tích điểm cách nhau 1 khoảng
r=3m.............
Câu 2: Cường độ dòng điện chạy qua dây tóc bóng đèn là I=0,5A..........blah....blah....."
Tôi nhằm mấy câu lý thuyết làm trước. 15p trôi qua vẫn còn 34 câu. Ngó xung quanh thấy chúng nó nháp nháp tính tính càng sốt ruột. Abiton cũng đang cắm cúi bấm máy tính, lâu lâu ngước lên đẩy gọng kính hoặc thỉnh thoảng kêu lên "ối" "à" rồi lại tẩy tẩy xóa xóa đánh dấu lại, giám thị phải nhắc nhở cậu ấy trật tự 2 lần.
Sắp hết giờ mà tình hình ko khả quan mấy, tôi vẫn còn hơn chục câu chưa làm, có lẽ phải tô bừa thật. Nhân lúc giám thị ko để ý, tôi mới lấy thước đập đập vào lưng
Abiton cầu cứu. Cậu ấy hiểu ý, giả vờ ngồi dậy khảo bài, giơ tờ bài làm ra trước mặt đủ để tôi nhìn thấy mà giám thị ko phát hiện. Tôi chép đáp án mấy câu chưa làm và
đối chiếu. Ack ack. so với đáp án của cậu ấy thì tính ra tôi được cỡ 5 điểm. Vội vàng lấy gôm xóa đi rồi chữa lại mặc kệ đúng sai. Ít ra thì Abiton cũng học giỏi hơn tôi chứ.
5 phút cuối, giám thị nhắc khảo lại bài làm. Abiton giả vờ quay lại mượn tôi cục tẩy rồi hỏi nhỏ:
- Xong chưa?
- Xong rồi.
Hết giờ, giám thị thu bài. Nộp bài xong tôi quay lại chỗ Abiton.
- Cám ơn cậu nhá ^^
- Suỵt. Bé mồm thôi- cậu ấy nhíu mày, mắt nhìn xung quanh cảnh giác :sexy:
Thôi chết. Tôi quên là giám thị đang ở đây :look_down:
Chờ cho giám thị đi, Abiton mới thì thầm:
- Lát nữa tiếp tế cho tôi tiếng anh với nhá. Tôi ngu Anh lắm- cậu ấy đẩy gọng kính rồi gãi đầu cười cười, hành động giống y thằng Nam lớp tôi. Trông cứ như thằng ngố.
- Tôi cũng có biết gì về tiếng anh đâu. :nosebleed:
- Thế giờ sao? Tôi là ko biết gì đâu nhá.
- Thật ra thì tiếng anh tôi cũng có biết chút chút. Tôi chỉ lo toán lí hóa thôi.
- Biết chút chút là tốt rồi. Trông cả vào cậu.
- ò. Chỉ sai tôi ko chịu trách nhiệm đâu đấy.
- ^^ ko sao.
Người ta bảo học sinh thân nhau nhất là lúc vào phòng thi mà. Tôi với Abiton cũng ko phải ngoại lệ. Ít ra thì hắn cũng nói nhiều hơn lúc trước.
Giờ thi tiếp theo, Abiton vẫn ngồi trước tôi. Nhưng vì sbd được đánh theo hàng dọc nên cách nhau 1 bàn.Cậu ấy quay xuống nhún vai nhìn tôi. Tôi đưa tay ra hiệu bảo cậu ấy cứ yên tâm. Nói vậy chứ bản thân tôi còn chưa lo nổi nữa, giúp cậu ấy mà làm ko đúng thì quả là ngu + nhiệt tình = phá hoại. Nhưng mà ko giúp thì chẳng lẽ vô ơn với kẻ đã giúp mình? Thôi kệ. Tùy cơ ứng biến sau vậy.
Lần này giám thị chỉ có 1 thầy, thầy Hưng dạy vật lý lớp 12, từng dạy thay lớp tôi 1 buổi. Chắc là thầy ko nhận ra tôi, đỡ bị chú ý.
Đề tiếng anh ko quá khó, với tôi có thể đạt 6-7 điểm. Hồi cấp 2 tôi học tiếng anh cũng ko quá tệ. Nhưng lên cấp 3 môn gì cũng lười đâm ra mất hết gốc. May sao tiếng anh cơ bản cấp 3 cũng gần giống câp2, kiểu như ôn lại ấy nên cũng ko khó lắm. Khác với vật lý, lần này tôi làm xong 1 nửa sau 15p. Ngước lên nhìn Abiton thấy cậu ấy vẫn ngồi chống cằm, tay kia cầm bút chì vẽ giun dế gì đó thì phải. Chắc là bí thật.
Tôi bèn viết đáp án vào giấy nháp rồi khều đứa bên trên đưa cho Abiton. Nhưng ngay lúc nó định đưa thì thầy giám thị lại đứng dậy đi 1 vòng. Ko ăn thua rồi. Phải nghĩ cách khác vậy. Tôi đứng dậy mở cửa sổ rồi giả vờ thả tờ đề cho bay lên chỗ Abiton, xong lại xin phép thầy lên lấy, "nhân tiện" gửi luôn tờ nháp. :beauty: Thầy và cả phòng chẳng hề nghi ngờ. Còn phần sau là của Abiton.
Ko khéo léo thì tôi cũng chết chứ ko đùa được. May là Abiton cũng ko phải tay vừa. Vì vậy cả tôi và cậu ấy đều thoát. Đúng là học trò nhất quỷ nhì ma. Đi thi có ai mà ko gian lận ít nhất 1 lần, mà đa số đều trót lọt. Kể ra cũng giỏi.
Hết giờ, Abiton chờ tôi ra về.
- Cậu làm kịp giờ ko?
- Tôi hỏi.
- Ngồi chơi 15p ^^
- Thế mà kêu ko biết tí gì.
- Mọi lần tôi ngồi chơi 30p cơ.
- Hử? Thế được mấy điểm?
- 3 ^____^
- Trời. Tô bừa à? Liều vậy.
- Với tôi điểm chác ko quan trọng lắm. Quan trọng là mấy môn thi đh thôi.
Giá mà bố mẹ tôi cũng nghĩ được như cậu ấy :nosebleed:
- Chắc cậu giỏi khối A nhỉ ^^
- Tôi chỉ thích học thôi chứ ko giỏi. Còn thua kém nhiều người lắm :">
Cậu ta nói thế làm tôi tự thấy xấu hổ quá đi.
- Chiều thi toán có gì nhắc tôi nhá. Tôi ko nhớ cái gì về toán cả :sosad:
- ừ ^^
- Ố quên mất!!
- Sao thế? :surrender:
- Hôm nay tôi đi xe đạp. mải nói chuyện quên xe trong trường rồi. Cậu về trước đi. Tôi quay lại lấy xe đã.
- Ừ. Tôi về trước nhé.
- ò. bye
Tôi lại phải lật đật quay lại lấy xe. Đãng trí đến khổ. Ra đến nhà xe thấy bọn lớp tôi đang đứng trao đổi đáp án.
Con Ngọc với thằng Phong cũng có mặt mà sao con mặt con Ngọc như đưa đám thế nhỉ? Chắc tủ đè rồi đây.
- Làm được ko mà mặt mũi bí xị vậy?
Con Ngọc ko nói gì. ô hay. Chắc có biến. Tôi quay sang thằng Phong, nó ấp a ấp úng 1 lúc rồi đáp:
- Ngọc bị lập biên bản.
- CÁi GÌ??? sao lại thế????
- Điện thoại! :pudency:
- Hả? :ops:
Đấy. Tôi đã bảo mà.
Bây giờ thì rắc rối rồi đây.
Chap 4.2
[B]Con Ngọc vẫn xụ mặt xuống, ko nói gì. Còn nói gì được nữa, dù sao nó cũng sai rồi. Chắc từ nay chừa tới già. Tôi lại gần nó an ủi:
- Thôi. Đừng buồn nữa. Cố gắng làm bài cho tốt rồi thi xong lên xin nhà trường bỏ qua cho.
- Cô bảo ko trả lại máy và báo về cho gia đình, hạ luôn hạnh kiểm kì này :sosad: Tao phải làm sao đây?huhu-nó bật khóc làm tôi vừa thấy buồn vừa thấy bực >"<
- Ai bảo ko nghe lời tao. Thôi đứng lên đi về. Chiều còn thi.
Tôi đâm cáu, nó tự gây nên tội rồi bây giờ lại ngồi ân hận, lúc tôi khuyên thì ko chịu nghe. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì ai cũng có 1 lần sai lầm, chính bản thân tôi cũng vừa mới hôm kia ngồi khóc lóc vì quá nóng vội đi trả đũa thằng Nam đấy thôi. Bây giờ con Ngọc đang buồn, và nó cần tôi ở bên an ủi chứ ko phải chỉ trích nó. Thế nên tôi quyết định quay lại động viên nó mấy câu rồi bảo thằng Phong đưa nó về nhà. Kết thúc buổi thi đầu tiên, tâm trạng tôi ko vui cho lắm. :doubt:
Về tới nhà gọi lão Hoàng ra mở cổng. Gọi mãi vẫn ko thấy đâu. Chắc là lại cắm mặt vào máy tính rồi. Chìa khóa thì lúc sáng ko mang theo, tường thì cao ko trèo được. Đến phát điên vì thằng anh này mất :choler: Cuối cùng tôi đành phải dùng "điệu hổ ly sơn", chạy ra bốc 1 nắm sỏi lấy đà ném vào nhà. Con Tô Tô nằm trong nhà giật xích sủa ầm ĩ. Lão Hoàng cũng chạy hồng hộc xuống, xách luôn cả cây giẻ lau nhà xông ra chửi:
- Đứa chết tiệt nào ném đá vào nhà ông đấy? Ông đập chết mẹ đứa mất dạy nào phá nhà ông, mày rảnh rỗi quá hả, có giỏi đứng đó ông xem. :choler:
Tôi thì đứng ôm bụng cười rũ rượi. Lão ấy xuất hiện trong bộ dạng cởi trần, tay lăm lăm cây giẻ lau nhà và mặc chiếc quần đùi đỏ chóe mẹ mới mua. Anh trai tôi trông thật xì tin :D
- Anh làm cái trò gì đấy? - Tôi vẫn ko thể nhịn cười.
Hoàng nhìn xung quanh ra vẻ cảnh giác:
- Mày có thấy thằng khùng nào vừa chạy ko?
- có!
- Đâu? Nó đâu?
- Đang đứng trước mặt em chứ đâu :D anh nghĩ anh dọa được ai trong bộ dạng đông ki sốt này chứ? :doubt:
Hoàng gãi đầu rồi mở cửa cho tôi vào.
- Thì dọa được ai tao dọa. Ko lẽ nó phá nhà mình cũng ngồi im nhìn à. Mà thi cử thế nào?
- Làm được hết.
- Và sai gần hết chứ gì?
- :D chỉ anh hiểu em!
- Hiểu cái con khỉ. Mày thì ngu ai chả biết. :look_down:
Tôi biết ngay nói chuyện với lão thế nào cũng quay lại chủ đề "mày ngu" bất hủ mà. Tôi dỗi bỏ vào phòng, Hoàng gọi với theo:
- Ê ko nấu ăn à?
- Anh thông minh tự đi mà nấu. :canny:
- ơ ơ....
Chiều lại lủi thủi đạp xe đi thi. Vừa đạp xe bụng vừa sôi anh ách vì món cơm 3 trong 1 của lão Hoàng heo: sống, nhão, khê. Ko biết vào phòng thi có gặp Tào đại nhân ko, nêú gặp thật thì tôi sẽ ăn tươi lão Hoàng. Suốt ngày nói tôi ngu mà nấu mỗi nồi cơm cũng ko nên hồn :angry:
Chiều nay tôi đi muộn nên đến phòng thi thì mọi người cũng đã có mặt khá đông đủ. Abiton cũng đã đến đứng nói chuyện với mấy đứa bạn. Chắc là sợ ko dám đi muộn nữa.
Trong lúc chờ giám thị đánh số báo danh, Abiton lại chỗ tôi:
- Sao mặt mũi nhăn nhó thế?
Cậu ấy đâu có biết dạ dày tôi đang diễn ra cuộc biểu tình làm tôi đứng ngồi ko yên đây. Tôi cố cươif gượng:
- Tôi hơi khó chiuj.
- Cậu ốm à? Có thi được ko đấy?
- Tôi ko sao đâu.
Abiton nhìn tôi ái ngại:
- Cậu chắc chứ? Nếu ko khỏe thì để tôi báo với giám thị.
- Thôi tôi ổn mà.
Nói vậy thôi chứ thực sự tôi đang đau bụng muốn chết, nhưng ko lẽ lại bảo với cậu ấy là tôi đau bụng vì ăn cơm lão Hoàng nấu :chaymau: Thôi đành cố gắng vậy, về nhà tôi sẽ mách mẹ cho mẹ xử.
Giám thị gọi tên từng đứa vào chỗ ngồi. Lần này Abiton ngồi sau tôi. Toán thi trước. Vừa ngồi vào cậu đã ấy giật giật tóc gọi tôi.
- Gì thế? - Tôi quay lại, mặt nhăn nhó vì đau.
- Câu nào bí thì bảo tôi nhá- Abiton thì thầm. chắc cậu ấy sợ tôi đau ko làm được.
Tôi gật đầu rồi quay lên kẻo giám thị nghi ngờ.
Đề thi có 5 câu. Loay hoay gần 10p tôi mới làm được bài 1, nhưng chỉ làm nháp thôi chứ chưa dám viết vào giấy thi. Tôi ngồi thẳng dậy tựa lưng vào bàn Abiton. Cậu ấy hiểu ý cũng ngồithẳng dậy.
- Bài 1 kết quả được mấy? - tôi nói thật khẽ đủ để cậu ấy nghe thấy.
- "x= (π /6)+k2π và x=(5π)/6+k2π, k€Z"
Tôi gật đầu, làm đúng rồi.híhí.
Tiếp theo là câu lượng giác, tôi ngu phần này nhất vì ko nhớ nổi công thức và phải quay xuống hỏi Abiton lần nưa:
- sin^2 (x)
- sin^2 (x) = 1/2 - 1/2 cos(2x)
- ò.
Mày mò 1 lúc cũng xong. Còn 15p nữa là hết giờ rồi. Tôi vẫn còn bài xác suất và giải hình chưa làm. Sao mà kịp đây. Cả phòng đã có vài đứa làm xong, đang ngồi khảo bài. Sao chúng nó siêu thế. Abiton hình như cũng sắp xong, ngó lên thấy tôi đang loay hoay tính toán, cậu ấy lại giật tóc tôi. Tôi quay lại thì giám thị phát hiện nhắc nhở.
- 076 và 078 trật tự nếu ko tôi sẽ đánh dấu bài cả 2 em đấy.
:(( sao xui tận mạng vậy. Thế là ko làm gì được rồi, tôi đành ngậm ngùi cúi đầu làm tiếp, đêns đâu hay đến đó vậy.
Hết giờ, tôi vẫn chưa làm xong. Nộp xong bài, Abiton hỏi tôi:
- Cậu làm xong chứ?
tôi lắc đầu. Cậu ấy nhìn tôi an ủi:
- Thôi ko sao. Đừng có quan trọng điểm chác quá. à mà cậu còn mệt nữa ko?
Cậu ấy hỏi tôi mới nhớ, mải làm bài quên cả cơn đau bụng.
- Hết rồi ^^
- Thế lát nữa làm bài cho tốt nhá- Abiton cười vui vẻ.
- ò. Cám ơn cậu lúc nãy nhắc tôi nha ^^
- ^^ đưa nháp tôi so đáp án cho.
- thôi để sau đi. Tôi làm bừa hết cả :pudency: chẳng muốn nhắc nữa đâu.
- ^^ thế để sau vậy
Mấy phút nghỉ giải lao ngắn ngủi kết thúc, chúng tôi lại phải tiếp tục chiến đấu với môn văn. Cũng may là cái bụng của tôi đã chịu để yên. Mấy đứa con trai nhao nhao:
- Đứa nào học giỏi văn tí share cho anh em với nhá.
- Văn tao chả biết ôn gì cả.
- Tí nữa cứ thế mà chém thôi. Lo gì.
Đề văn có mỗi 2 câu: " Câu1 (3 điểm):
Hãy viết một bài văn ngắn (khoảng 300 từ ) trình bày suy nghĩ của anh (chị) về câu
nói sau :’’ Một trong những tổn thất không có gì bù đắp được là tổn thất về thời
gian’’.
Câu 2 (7 điểm):
Phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật Chí Phèo sau cuộc gặp gỡ với thị Nở cho
đến kết thúc truyện (”Chí Phèo” – Nam Cao)." Mấy đứa con trai nhận đề rồi xuýt xoa kêu khó, có đứa bốc phét "đề này mình làm 10 phút là xong. Đề dễ thế này!". Tôi ngó xuống Abiton, cậu ấy mỉm cười nhún vai. Thôi cố làm rồi lát nữa chép cho cậu ấy vài ý. Tôi biêts là cậu ấy cũng chả biết tí gì về văn vẻ mà.
Câu 1 đề mở thì ko nói làm gì, còn câu 2 thì cô tôi đã cho ôn khá kĩ. Vì vậy tôi làm câu 2 trước. Mất 5p lập dàn ý và hơn 30p để viết, thỉnh thoảng tôi ngước lên nhìn xung quanh thấy có đứa đã viết đến tờ thứ 2 là lại sốt ruột cắm cổ viết. Chợt nhớ đến Abiton, tôi lại quay xuống thấy cậu ấy đang làm câu 1. Tôi cũng để yên cho cậu ấy làm. Mấy phút sau cậu ấy lại giật tóc tôi. Tôi viết sẵn dàn ý vào mảnh giấy nhét dưới nắp máy tính chuyển xuống. May mắn là ko ai phát hiện. Tôi lại yên tâm làm bài. Trống báo hết giờ thì tôi cũng làm xong. Ngoảnh lại thấy Abiton úp bài ngồi chơi từ lâu. Tên này cứ như thánh ấy nhỉ. Abiton lên nộp bài hộ tôi rồi đi cùng tôi ra nhà xe. Cả lớp tôi vẫn đang đứng trao đổi đáp án. Mấy đứa chạy lại hỏi han tôi làm bài thế nào. Tôi vẫn trả lời làm được hết. Chúng nó tưởng thật xuýt xoa khen tôi lên level :beauty: lũ ngốc.
Tôi đứng chờ con Ngọc, một lúc sau nó với thằng Phong mới ra. Nhìn con Ngọc tươi tỉnh hơn, chắc cũng làm được.
- Tình hình thế nào?- tôi hỏi.
- Tàm tạm. Mày thế nào?
- Ổn. Còn ông Phong chắc khỏi bàn nữa há?
- Văn tôi chẳng làm được gì cả-Phong nhún vai.
Con trai đứa nào chả kêu văn ko làm được. Cũng giống như tôi ko làm được toán vậy. Nhưng mà thôi. Với tôi cứ thi xong rồi là thôi, làm được hay ko cũng thấy thoải mái cái đã.
Buổi thi hôm sau vẫn khá ổn. Sinh và hóa tuy ko phải sở trường của tôi nhưng nhìn chung ko quá tệ. Có vài câu tôi phải nhờ Abiton giúp và may mắn an toàn. Buổi chiều thi xong lớp tôi rủ nhau đi xả hơi nhưng trời mưa to nên cả lũ rủ nhau vào quán bánh bèo nhà con Giang mở "đại tiệc". Con Ngọc buồn, ko muốn đi nên tôi phải rủ rê mãi nó mới chịu. Một buổi party mini đậm chất học trò sau kì thi thật thoải mái. Học với nhau gần 2 năm, dẫu có những giận hờn, cãi vã nhưng chúng tôi vẫn luôn là bạn tốt và trân trọng tình cảm tốt đẹp đó. Các anh chị đã ra trường bảo bây giờ mà ko biết quý những ngày tháng học trò này thì sau này tiếc lắm. Tôi cũng sẽ tiếc và nhớ các bạn của tôi.
Buổi tối, tôi đang ngồi xem hoạt hình thì con Ngọc gọi. Giọng nó lạ lắm, hình như nó khóc vì tôi nghe thấy tiếng nấc khe khẽ trong điện thoại. Chắc là có chuyện gì rồi.
- Tao nghe đây.
- Duyên ơi...
- Ừ tao nghe.
- Tao...tao muốn....
- Mày muốn gì? Sao thế? Nín đi. Có gì nói tao nghe.
- Tao muốn chết :((
- Hửh??? Mày nói linh tinh cái gì đấy?
- hức Tao buồn lắm hức
- Sao mày buồn?
- Cô giáo gọi điện về cho bố mẹ tao rồi...Cô bảo sẽ gặp bố mẹ tao. Bố mẹ vừa chửi tao, bố còn đánh tao và cấm tao với Phong nếu ko sẽ đánh Phong và đuổi tao khỏi nhà. huhu Mày ơi tao ko muốn sống nữa :sosad:
Ra vậy. Tôi biết chuyện này sớm muộn cũng sẽ xảy ra bởi bố Ngọc là 1 người rất khó tính, gia trưởng.
Nó cũng thỉnh thoảng bị bố đanhs vì điểm kém hoặc làm sai bất cứ việc gì. Bố nó là tộc trưởng dòng họ nên luôn mong muốn có thằng con nối dõi nhưng cả 3 chị em nó lại đều là con gái. Chị nó đi học xa, em gái thì còn nhỏ nên việc gì bố nó cũng lôi nó ra trút giận. Nó và thằng Phong yêu nhau đều phải lén lút vì nếu bố nó biết nhất định sẽ ko để yên. Tôi thì cho rằng bố nó là 1 người quá cổ hủ. Thời đại nào rồi mà còn quan trọng trai gái chứ. Chẳng lẽ con gái thì ko phải con hay sao? Mà thực tế thì có nhiều thằng con trai cũng làm bố mẹ điêu đứng vì phá phách nghiện ngập còn nhiều đứa con gái vẫn tài giỏi và trở thành tấm gương tốt đấy thôi. Việc gì phải dày vò bản thân và hành hạ vợ con chỉ vì cái quan niệm vớ vẩn như thế nhỉ? Nhiều lần con Ngọc khóc lóc vì bị bố đánh chỉ vì những vấn đề quá nhỏ nhặt làm tôi cũng buồn và thương nó lắm. Nó vốn chỉ có thể chia sẻ mọi chuyện với tôi và Phong nhưng tạm thời bây giờ tôi mới là chỗ dựa tinh thần duy nhất. Trong lòng cảm thấy thương bạn vô cùng.
- Thôi đừng khóc nữa. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tạm thời mày tránh mặt Phong 1 thời gian kẻo bố làm rối thêm. Ngày mai tao đi cùng mày lên gặp cô nhận lỗi, mong cô hiểu mà bỏ qua cho.
- Tao sợ lắm. Tao sai rồi, tao sai rồi, mày giúp tao đi :(( Tao sợ bố sẽ tìm Phong thì mọi chuyện rắc rối lắm. Bố mà báo lên nhà trường thì năm sau Phong ko đi du học được mất.... Tao hại Phong rồi. Mày nghĩ cách giúp tao đi, xin mày đấy, Duyên ơi tao biết tao sai rồi :((
Nó khóc nghẹn lên trong điện thoại nhưng tôi ko biết nói sao nữa. Tôi vốn ko giỏi an ủi người khác mà. Đang nói chuyện đột nhiên cuộc gọi bị ngắt sau 1 tiếng "cạch". Tôi gọi lại nhưng ko được. Chắc máy nó làm rơi máy, pin rớt ra ngoai. Tôi lại ngồi nghĩ cách giúp nó, nhưng ngoài việc ngày mai đưa nó lên gặp cô thì tôi ko ngĩ ra cách nào khác nữa. À. Phải sang nhờ lão Hoàng heo mới được.
Tôi sang phòng lão Hoàng, gõ cửa mãi lão mới ra mở cửa.
- Anh làm cái gì mà lâu thế? Thẩm du à :look_down:
- Thẩm cái đầu mày. Có chuyện gì nói mau rồi biến để anh mày còn học.
- Có việc cần hỏi anh đây.
- Nói.
Tôi kể lại đầu đuôi mọi chuyện, Hoàng ko nói gì chỉ nhíu mày suy nghĩ.
- Sao? anh có cách gì ko? Nó vừa khóc dữ lắm :sad:
- Biết nó bị vậy mẹ nó phản ứng sao?
- Mẹ nó hiền lắm với cả sợ bố nó nữa, chẳng dám nói gì.
- Thế thì chịu rồi.
- Anh định làm gì?
- Thì tác động mẹ nó để mẹ nó can ngăn bố nó đi gặp thằng Phong chứ sao. Nhưng tình hình này thì ko ổn.
- Bố nó ko đời nào nghe mẹ nó đâu.
- Ca này khó đấy. Nhưng trước mắt mày cứ đưa nó lên xin cô đừng truy cứu xem thế nào đã. Nếu cô bỏ qua thì sẽ ko phải gặp phụ huynh. Như thế thì sẽ an toàn.
- Em cũng nghĩ vậy, nhưng sợ cô ko cho. Tội này cũng lớn mà.
- Ko được thì chịu thôi. Ko còn cách nào khác đâu. Mà bạn mày nó còn ngu hơn cả mày nữa. Đã cấm rồi còn làm. Sao lúc đó ko nghĩ đến hậu quả bây giờ đi.
- :nosebleed: anh cứ làm như đi thi anh chưa bao giờ gian lận ko bằng.
- ờ thì có nhưng tao chưa bao giờ bị phạt nhé.
- Thì cũng đều gian lận thôi.
- Thôi ko cãi nhau nữa. Biến để tao học.
- Thôi tối nay cho em ngủ đây nhá. :D
- Nam nữ thụ thụ bất thân :byebye:
- Thôi đi em thấy hết rồi. ko phải giấu.
- Thấy cái gì?
- Thấy anh tắm. :boss:
- :waaaht: lúc nào???
- Hồi mẫu giáo :D
- Con thần kinh :sweat:
- hehe
Sáng hôm sau tôi đến lớp sớm. Vào phòng thấy bọn bạn đang ngồi nhờ mấy đứa giỏi chữa đề. Con Ngọc cũng đã đến, nằm úp mặt lên bàn. Mấy đứa nháy tôi ý bảo nó có chuyện. Tôi lại gần lay người nó gọi dậy.
- Ê Ngọc ơi!
Ngọc ngước mặt lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe, chắc đêm qua nó khóc nhiều lắm. Tôi ngồi xuống cầm tay nó, bàn tay nó run run rồi đột nhiên nó ôm lấy tôi. Tôi cũng khẽ vỗ lưng nó. Nó lại khóc rồi. Cả lớp thấy vậy cũng chạy đến vây kín chỗ chúng tôi hỏi han.
- Thôi nào. Đừng khóc nữa. Mà sao hôm qua tao gọi lại ko được?
- Bố đập điện thoại của tao rồi :((
Ra vậy. Bố nó cũng thật quá đáng.
- Thôi kệ đi. Đứng lên tao đưa mày đi gặp cô.
- Nhưng...tao sợ lắm!
- Ko sao đâu. Có cả tao nữa mà. Nhanh lên ko vào học bây giờ.
Tôi dẫn Ngọc đi, cả lớp trưởng, bí thư và rất nhiều đứa cũng đi cùng. Đi qua A4, tôi ngó vào cửa sổ thấy Phong đang gục xuống bàn.
- Mọi người đi trước đi, tí nữa tao lên sau, tao quay lại lấy cái này chút.
Chờ cho bọn nó đi xuống cầu thang, tôi quay lại A4 tìm phong. Đứng ở cửa sổ gọi mãi ko được, tôi đánh liều xông thẳng vào lớp. Mấy đứa A4 trố mắt nhìn tôi ko hiểu chuyện gì. Tôi chạy xuống chỗ Phong đập 1 phát thật mạnh vào lưng hắn. Lúc này, hắn mới uể oải ngước đầu lên. Nhìn thấy tôi, Phong bị bất ngờ, lắp bắp:
- Ơ ơ Duyên...
- Ra ngoài! Tôi muốn gặp cậu.
Phong lẽo đẽo theo tôi xuống dưới cầu thang, mặt vẫn bí xị, đầu tóc rối như tổ quạ.
- Duyên tìm tôi có việc gì vậy?- Phong mệt mỏi hỏi tôi.
- Chuyện con Ngọc hôm qua cậu biết rồi chứ?
- ừ.
- Cậu tính sao?
- Tôi ko biết nữa. Tôi bị cấm chơi với Ngọc rồi.
- Và cậu còn có thể bị đánh và báo lên nhà trường đấy. Rồi hậu quả là gì cậu biết chứ?
- Tôi biết.
- Tôi ko bàn về chuyện cậu ko ngăn con Ngọc vi phạm quy chế thi mà còn hùa vào với nó để bây giờ chịu hậu quả nữa. Tôi chỉ muốn hỏi cậu bây giờ làm sao thôi.
Phong nhìn vu vơ ra hướng khác để tránh ánh mắt của tôi. Tôi biết cậu ấy đang rất rối trí, nhưng cậu ấy cũng phải có trách nhiệm bởi bản thân cậu ấy cũng phải chịu hậu quả, thậm chí còn nặng hơn con Ngọc. Chỉ vì 1 việc vi phạm quy chế thi ko phải hiếm hoi trong trường học mà phải chịu 1 cái giá như vậy thật ko xứng. Bởi vậy trước khi làm gì cũng phải suy nghĩ kĩ, ít nhất cũng phải nghĩđến hậu quả để ko phải hối hận.
Phong tựa lưng vào tường, nói khẽ:
- Tôi chỉ lo cho Ngọc thôi. Còn tôi ko quan trọng.
Cậu ấy thở dài. Ko quan trọng là thế nào? Để phấn đâú được đi du học mà cậu ta phải học ngày đêm. Bây giờ nếu chỉ vì 1 chuyện vớ vẩn mà ko thể đi mà lại bảo ko quan trọng.
Tôi ko nói gì thêm nữa, để cho cậu ấy tự suy nghĩ, còn tôi lên văn phòng xem thế nào.Tôi lật đật chạy xuống cầu thang tầng 1 thì gặp nhóm con Ngọc về. Mặt mũi đứa nào cũng xám xịt nên tôi đoán là ko được việc rồi. Chuyện này cũng đâu phải xin xỏ vài câu là xong.
- Tình hình thế nào?- tôi gấp gáp hỏi Ngọc. Nó lắc đầu ko nói.
Tôi nhìn sang Long, lớp trưởng, nó nhún vai đápiô bảo phải chờ...
- Chờ cái gì?
- Chờ nhà trường quyết định. Mình cô ko quyết được.
- Thế ko xin được à?
- Thì đang chờ mà lại. Cô nói chuyện này nhà trường đã cấm mà mang điện thoại vào phòng thi lại là điều tối kị. Khó lắm - Long khẽ lắc đầu bất lực.
Mấy đứa bạn cũng buồn cho con Ngọc, chẳng đứa nào biết nói gì lúc này.
- Thế...hình phạt có nặng ko? - Tôi hỏi tiếp.
- Có thể học kì này hạnh kiểm xếp loại yếu, đồng nghĩa với hình phạt đi lao động 5 buổi. Còn thằng Phong thì ko biết thế nào. Nó mà bị hạ hạnh kiểm thì sau này khó đấy.
Tôi ko hỏi nữa sợ con Ngọc buồn. Nó buồn ko phải vì nó bị phạt mà là nó sợ vì nó mà thằng Phong bị vạ lây. Nhìn mắt nó hình như lại bắt đầu rưng rưng, tôi xua tay bảo cả nhóm về lớp. Cả buổi học hôm đó như trầm xuống hẳn, mấy đứa ngồi bàn trên thỉnh thoảng quay xuống nhìn con Ngọc an ủi. Tôi thì ko biết nói gì cả, sợ lỡ lời lại làm nó khóc.
Cuối buổi, tôi rủ Ngọc đi chơi 1 lúc cho thoải mái rồi về vì hôm nay học 4 tiết nên nghỉ sớm nhưng nó ko chịu đi. Tan học là nó đeo cặp về luôn vì sợ chạm mặt Phong. Nhìn bộ dạng mệt mỏi của nó, tôi vừa thương vừa lo ko biết về nhà nó còn bị trận đòn nào của bố hay ko.
Càng thương con bạn, tôi càng ác cảm với bố nó. Dù gì nó cũng là con ông ấy, tại sao ông ta lại đối xử với nó tàn bạo vậy chứ? Là con người ai mà chẳng mắc sai lầm. Tôi căm ghét cái tư tưởng trọng nam khinh nữ của ông ta. Cái tư tưởng từ lâu đã ăn sâu vào tâm trí của những con người cổ hủ, chính cái quan niệm đó đã làm tan vỡ hạnh phúc của bao nhiêu gia đình, làm đau khổ trái tim biết bao người mẹ cam chịu và cả những đứa con gái đáng thương. Ngọc nó cũng bị hành hạ quá nhiều, đến nỗi nhiều lần nó tìm đến tôi mà ko thể khóc được. Còn mẹ nó thì ko dám lên tiếng, bởi chính mẹ nó cũng phải cam chịu quá nhiều rồi. Cô ấy cũng có lối suy nghĩ cổ hủ ấy và luôn cảm thấy có lỗi khi ko sinh cho chồng được đứa con trai. Bởi vậy cái khổ nối tiếp cái khổ. Mẹ con họ cứ như mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn mà bố nó tạo ra. Và lần này bố nó lại có thêm lý do mà chửi bới, mà miệt thị nó là đứa con gái hư hỏng, vô dụng.
Nhiều khi nghĩ về hoàn cảnh của nó, tôi lại cảm thấy bản thân mình quả là hạnh phúc hơn nó nhiều. Ngày bé đi học bạn bè hay trêu chọc vì có anh trai hơn tôi có 1 tuổi. Nhưng lớn lên lại cảm thấy vui vì anh trai gần tuổi thì thân thiết hơn nhiều. Bố mẹ lại yêu thương cả 2 nên lúc nào cả nhà cũng vui vẻ. Vậy mà hạnh phúc gia đình với bạn tôi sao mà khó kiếm vậy?
Tôi thu dọn sách vở rồi xách cặp ra về. Nhìn thấy bóng Phong phía trước nhưng tôi ko gọi. Trông hắn quá mệt mỏi rồi và tôi ko muốn làm phiền thêm nữa. Những gì cần nói tôi cũng đã nói cả rồi. Kệ hắn làm sao thì làm.
Hôm nay tôi phải ra nhà xe xin đứa nào cho đi nhờ về vì lão Hoàng phải học 5 tiết mà tôi thì chẳng còn đồng nào để đi xe bus. Trời rét căm căm cộng thêm đói bụng nên mặt đứa nào đứa nấy tái hết. Tôi đứng nép vào tường chờ con Tuyết A6 vì nhà nó gần nhà tôi nhất. Thỉnh thoảng 2 đứa có đi ké nhau về. Hôm nay tôi quên ko báo trước, ko biết nó có cho ai đi trước rồi ko.
Lớp tôi lấy xe về gần hết thì A6 mới ra. Cái lớp này học hành kiểu gì thế ko biết, làm tôi sắp đông cứng rồi đây. Mà sao con Tuyết đâu mãi ko ló mặt ra nữa. Chắc nó định cho tôi đi bộ về chăng? :nosebleed:
Đang đứng rủa thầm nhỏ Tuyết thì có ai đó đập vào vai tôi, tôi giật mình ngoảnh lại, hóa ra là tên "lắm chuyện". Mấy hôm ko gặp, cậu ta vẫn điên điên như lúc trước :chaymau:
- Gặp bạn bè ko chào còn nhìn cái gì :look_down: - "Lắm chuyện" cúi xuống nói, hà hơi vào mặt tôi, đồ bất lịch sự :sweat:
- Lạnh muốn chết ra đây còn chào với hỏi - Tôi lí nhí đáp.
"Lắm chuyện" nhún vai:
- Tôi có thấy lạnh lắm đâu!
Hừ. Thế mà cậu ta cũng nói được. Trong khi tôi phong phanh với chiếc áo khoác đồng phục thì cậu ta mặc cả 1 chiếc áo dạ dài tới đầu gối, cổ quàng khăn kín mít, hở mỗi 2 con mắt. Chắc cậu ta sắp chết ngộm trong đống vải rồi chứ lạnh cái gì nữa :canny:
- Mà cậu có thấy con Tuyết đâu ko?
- Tìm nó chi vậy? Hôm nay nó có đi học đâu.
- Hửh???? :surrender:
Thôi xong. Mất công co ro đứng chờ nó cả buổi và kết quả là vẫn phải đi bộ. Sáng nay gặp ai mà đen thế :chaymau:
- Thế thôi tôi về đây. - Tôi đáp giọng buồn thiu.
- Ừ.
Tôi quay đi, kiểu này đi bộ về nhà chắc tôi chết dọc đường mất. Nghĩ đi nghĩ lại tôi lấy hết can đảm quay lại gọi "lắm chuyện":
- À mà...
- Sao vậy?
Tôi lại gần nói nhỏ với cậu ấy:
- Cậu còn tiền ko cho tôi mượn 1 ít được ko? - Nói xong tôi thấy ngại kinh khủng.
Lắm chuyện gãi gãi đầu lúng túng:
- Hồi nãy...ra chơi tôi đi ăn bánh mì hết rồi. Còn mỗi 2 nghìn.
"lắm chuyện" kiểm tra túi, đúng là còn mỗi 2 nghìn thật.
- Mà cậu cần tiền làm gì?
- Tôi chỉ định mượn tiền đi xe bus thôi. Thôi ko sao. Tôi về đây ^^
- Hay để tôi chở cậu về?
- Thôi nhà cậu ngược đường nhà tôi mà.
- ko sao đâu - "Lắm chuyện" mỉm cười - Lên đi. Ko phải nghĩ.
Tôi lí nhí cám ơn rồi lên xe. Cảm giác cứ sợ làm phiền cậu ấy nên tôi ngồi im re, ko nói gì.
Đột nhiên cậu ấy ngoái lại đùa 1 câu:
- Ngồi cho chắc, lúc nào té xuống thì "A" lên 1 tiếng để tôi còn biết đường quay lại nhặt nhá :D
Tôi dúi đầu cậu ấy ra trước làm cậu ấy bật cười ha hả giữa đường. Người đi đường chắc tưởng 2 chúng tôi bị điên mất.
- À mà cậu tên gì nhỉ? - Tôi hỏi.
- Cường. cậu có thể gọi tôi là Cường đẹp trai :D
- Thế đã ai gọi cậu như thế chưa?
- Rồi. Bạn tôi ai cũng gọi vậy mà.
- Thế thì cậu nghỉ chơi với họ đi.
- Goai?
- Lũ giả dối.
"Lắm chuyện" à Cường lại cười:
- Cậu thú vị thật đấy ^^
- ^^
Ko hiểu ý cậu ấy là gì, nhưng tôi sẽ coi đó là 1 lời khen :D
Dọc đường, cậu ấy nói rất nhiều, toàn những chuyện linh tinh nhưng mà nghe cậu ấy kể buồn cười lắm. Tôi lúc nào cũng bị ấn tượng bởi kiểu người "tưng tưng" như cậu ấy, khác với bọn con gái lớp tôi chỉ thích mấy anh "nạnh nùng boy", tôi thì thấy họ quá tẻ nhạt. Có lẽ 1 phần do tính cách của tôi cũng khá "tưng tưng" :)
- Nhà tôi kia rồi ^^
- Ô nhanh thế hả? - "lắm chuyện" cười ra vẻ tiếc nuối.
Tôi vờ lườm cậu ấy 1 cái thì cậu ấy nhe răng ra cười, trông cứ như đười ươi.
- Đùa vậy thôi. Tôi về nhá ^^
- ^^ Cám ơn cậu nha.
- Thôi khỏi. Tôi ko giúp suông đâu. Mai mời tôi ăn bánh mì cơ.
- Ok ^^
- ^^ bye nha
"lắm chuyện" mỉm cười rồi quay đầu xe đi. Tôi đứng nhìn theo cậu ấy đi khuất khỏi ngõ. Tự nhiên làm phiền cậu ấy cũng thấy áy náy quá.
Chap 5.3:
Nấu xong cơm, trong lúc chờ lão Hoàng về, tôi lại tranh thủ lướt Facebook.
Ghé qua wall con Ngọc thấy nó treo cái avatar hình cô gái ôm mặt khóc mà tôi chẳng dám ấn like. Chẳng biết phải giúp nó bằng cách nào nữa. Tôi nhắn tin cho nó hỏi han linh tinh mà ko thấy nó trả lời. :nosebleed: Có lẽ nào nó bơ luôn tôi.
Mà thôi. Bây giờ có hỏi nó cũng ko nói. Mai lên lớp hỏi cho rõ ràng.
Đột nhiên lại thấy "nhớ" tên Cường "lắm chuyện" :"> ko biết có phải ko nhưng cứ nghĩ đến những câu chuyện linh tinh cậu ta kể lúc nãy là tôi lại thấy buồn cười ^^.
Tò mò lục tìm facebook cậu ấy xem sao. Đinhj hỏi con Tuyết nhưng lại ngại nên thôi. Con Tuyết mà biết thể nào nó cũng trêu chọc tôi đến chết mất.
Ngồi search tên Cường mãi mà ko thấy, toàn mấy đứa lạ hoắc. Tôi vẫn chưa bỏ cuộc, lần mò vào nick mấy đứa A6 tìm trong list bạn bè của chúng nó. Và sau gần 30p lao động tích cực, tôi đã tìm ra facebook cậu ấy. Định add nick nhưng lại thôi, cứ để từ từ đã, lượn 1 vòng wall hắn xem sao :))
1 đống status về mấy trận bóng đá, bạn bè cậu ta bàn luận xị nhặng. Chẳng biết cậu ta có biết đá ko mà toàn thấy chê cầu thủ này "gà", đội bóng kia giở :gach:
album ảnh cũng chỉ có vài cái chụp cậu ta, còn lại toàn là những hình ảnh troll bá đạo. Đúng là tính cách nhốn nháo của "lắm chuyện".
Thôi. Tạm thời vậy đã. Từ từ rồi add sau.
Tôi tắt máy, xuống dọn cơm. Vừa lúc Hoàng về, ko hiểu có chuyện gì mà trông hắn hớn hở lắm. Vừa vào nhà, hắn còn chào tôi rõ to:
- Hê lô em gái ^^
Gì vậy nhỉ?
- Hôm nay anh đánh nhau à?
- Ai bảo thế?
- Thì trông cái mặt anh cười suốt từ ngoài cổng vào nên em đoán chắc bị đứa nào phang cho 1 phát vào đầu điên luôn phải ko? :look_down:
- Vớ vẩn. - Hoàng vẫn nhe răng cười như tên dở người.
- Thế có gì hot?
- Con nít biết gì mà hỏi.
- Đừng quên anh hơn em có 1 tuổi thôi đấy :nosebleed:
- Thì sao?
- Thì kể em nghe với chứ sao.
Hoàng nhíu mày nhìn tôi rồi ghé tai tôi thì thầm:
- Nhưng mày phải hứa giữ bí mật đấy. Nếu ko đừng trách.
- Rồi rồi đại ca cứ yên tâm.
Cuối cùng hắn cũng chịu nói. he he. Hoàng đưa mắt nhìn xung quanh ra vẻ cảnh giác mặc dù bây giờ chỉ có tôi và hắn ở nhà. Hẳn là chuyện gì ghê gớm lắm đây.
- Tao có người yêu rồi ^^
- Hả :ops: - Tôi giương mắt nhìn Hoàng.
Hắn nói hắn có người yêu rồi á? ô hô. Thằng anh trai suốt ngày cắm mặt vào sách với máy tính của tôi mà cũng có người yêu cơ à :))
- Anh có nói đùa ko đấy?
Hoàng bĩu môi:
- Tao mà phải nói dối mày à. Chẳng qua anh mày ko thích thôi chứ gái theo anh mày đầy.
- Anh thì ghê rồi. Thế con đó học lớp nào?
- Con đó cái đầu mày - Hoàng kí đầu tôi - Phải gọi là chị dâu nghe chưa?
- Gớm. Thế bà chị dâu yêu dấu của em học lớp nào? - tôi kéo dài từ "chị dâu" trêu Hoàng.
- 10a1.
- Cái gì? Mới lớp 10 thôi à? anh lừa trẻ con siêu thế :D
Hoàng hừ giọng:
- Này. để yên cho tao tán gái. Mày mà phá đám thì đừng trách tao vui tính :doubt:
- Em thèm vào. Anh cứ ôm lấy cục tình yêu to bự của anh đi rồi mai kêu nó qua nấu cho ăn. Ko phải quan tâm đến con em gái đáng thương này đâu.
Tôi làm mặt dỗi, Hoàng luống cuống hạ giọng:
- Ô hay. Anh làm sao giám cho em gái yêu ra rìa được. ^^ Thôi ăn cơm đi.
Hoàng cười nhăn răng gắp cho tôi 1 bát toàn thức ăn nịnh tôi. Hắn chỉ sợ tôi mách bố mẹ hoặc phá đám hắn thôi. Tôi biết tỏng. Có điều anh trai tôi được cái dễ bắt nạt nên cứ để hắn "phục tùng" tôi đã. Chứ tôi cũng ko ác ôn đến mức đi phá đám hắn đâu. ^____________^
Ngày hôm sau vừa đến trường, lão Hoàng heo đã vội nhảy xuống xe rồi cắm cổ chạy, bắt tôi phải đi gửi xe một mình. Hóa ra hắn đuổi theo con nhỏ "chị dâu của tôi". :stick: ok thôi. Tôi tình nguyện hi sinh bản thân 1 tẹo vì tương lai của ông anh trai vậy. Chỉ tiếc là tôi ko nhìn rõ mặt con bé ấy. Lát nữa phải rủ con Ngọc xuống xem mới được. À mà quên mất. Con Ngọc chắc ko đi đâu. Thôi tí đi xem 1 mình ^_____^ Xem trình tán gái của ông anh yêu quý đến đâu.
Vào gửi xe xong, tôi lóc cóc lên lớp. Đi qua bảng tin thấy cả lũ đang chen lấn nhau. Không biết có chuyện gì nhỉ :doubt:
Tôi cũng ham hố lại gần thử xem. Đông quá, chẳng thấy gì cả, lại còn bị đứa nào dẫm vào chân đau chết đi được :(( Giá mà tôi cao thêm...vài chục phân nữa có phải hay ko :sosad:
Không ăn thua rồi, tôi đành rút lui, luồn lách giữa đống lộn xộn chui ra ngoài kiếm tí oxi. Khiếp. Có đứa nào bị viêm cánh làm tôi sắp chết ngộp :nosebleed:
Đang đứng hớp chút không khis thơm mát trong lành thì có ai đó từ phía sau đập nhẹ vào vai tôi:
- ê!
Tôi giật mình quay lại, hóa ra là anh bạn Abiton.
- Cậu làm tôi giật cả mình :stick:
Abiton gãi đầu cười cười:
- Xin lỗi Duyên nhá ^^
- ^^ không sao. Mà cái gì trong kia thế?
- Xem điểm ấy mà. Duyên chưa xem hả?
- Hử? Có điểm rồi hả? Tôi không chen vào được :sosad:
- Cần tôi xem giúp ko?
- ok ^^
Abiton quay lại chỗ đám đông chen lấn vào xem giúp tôi. Nhìn cậu ấy bị xô đẩy, chèn ép mà tôi vừa buồn cười vừa thương. Chui lên được 1 bước thì bị đẩy xuống 2 3 bước. Trông đến là tội nghiệp. Rồi cậu ta khuất đâu mất.
Mấy phút sau Abiton chui ra, chạy lại chỗ tôi, thở hổn hển.
- Thế nào? Xem được ko? - tôi sốt ruột.
- Bốn...bốn....- Abiton vừa nói vừa thở hổn hển.
- Hả? 4 điểm á? :(( Toán phải ko?
Abiton lắc đầu.
- Thế Hóa hay Lý?
- 42. Tổng 42 điểm. Tôi ko xem được điểm từng môn.
- Hả? Thật ko?
Tôi vui mừng reo lên rồi hồn nhiên ôm lấy Abiton nhảy tưng tưng làm cậu ta đỏ chín mặt.
1 lúc sau nhận ra hành động ngớ ngẩn của mình, tôi mới vội bỏ tay ra, mặt nongs ran, lí nhí xin lỗi.
Chia sẻ:
Chia sẻ
Nhãn:
DOC TRUYEN TEEN,

Truyện Cũ Hơn

Đăng nhận xét