Đây là tự truyện về cuộc đời của mình, nó xảy ra khi mình năm 16 tuổi (bây giờ 22), cũng là ngã rẽ của cuộc đời mình khi kể từ đây cuộc đời mình đã thay đổi hoàn toàn. Truyện mình viết 99% là sự thật (1% thì là do đã quá lâu nên cũng không thể nhớ chính xác được vài chi tiết) mong mọi người bỏ qua. Nếu có gạch thì gạch nhẹ nhẹ
Truyện của mình sẽ không đi theo hướng trong sáng, nhưng cũng k quá bậy bạ. Đơn thuần truyện cũng chính là cuộc đời của mình, mình có sao thuật lại vậy. Mình sẽ cố gắng đem lại cảm giác gần gũi nhất cho các bạn khi đọc, để có thể hoà mình vào trong câu chuyện và hiểu được 1 phần nhỏ cuộc sống của giới trẻ hiện nay Văn mình không hay lắm, chỉ đủ để đọc hiểu thôi nên các bạn thông cảm.
Mình nói thêm tí ngoài lề, trong truyện, có những tình tiết có thể lộ info (chẳng hạn như tên nhân vật, tên bài hát, lời bài hát, địa điểm...) mình đều sửa đi hết rồi. Mình không thể public info của 1 ai liên quan tới mình hay ngay cả mình được Vì chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới gia đình mình và những người xung quanh. Thế nên mong các bạn thông cảm. Còn lại thì những tình tiết khác đều là thật nhé
Chap mở đầu
Có bao giờ bạn tự hỏi rằng, cuộc đời của bạn sẽ thay đổi như thế nào khi bạn lớn lên không ? Tôi nghĩ rằng ai cũng sẽ hỏi thế. Ngày hôm nay, sau bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, tôi muốn có 1 khoảng lặng riêng của tôi, để tôi có thể nhìn vào quá khứ, nhìn vào những biến cố trong cuộc đời, những con người đã đi ngang qua cuộc đời tôi, để tôi có thể tự tin mỉm cười rằng, tôi đã sống không thẹn với lương tâm của mình, cho tới ngày hôm nay.
Nói đôi chút về tôi cho các bạn, tôi năm nay 22 tuổi, là con trai út trong 1 gia đình có thể tạm gọi là khá giả. Ít nhất thì tôi sống cũng không thiếu thốn 1 cái gì. Ngay từ nhỏ, tôi đã cảm nhận được rằng gia đình của mình thật hạnh phúc, ba mẹ tôi tuy cũng đã gần 60, nhưng tình cảm thì vẫn còn trẻ con lắm . Mẹ tôi là người mà tôi thương yêu nhất, tôi ảnh hưởng bởi tính tình của mẹ khá nhiều. Bố tôi là 1 người cũng có chức quyền trong bộ máy nhà nước (xin phép không nêu rõ), ông là người chăm lo cho vợ con mọi thứ. Tôi ước rằng sau này, tôi và vợ tôi cũng được như vậy thì thật là hạnh phúc biết bao.
Tôi cũng không muốn dài dòng, nên tôi sẽ vào câu chuyện từ đây. Cho phép tôi quay trở lại năm tôi học lớp 10, năm tôi 15-16 tuổi. Đây là năm mà tôi cho là ngã rẽ trong cuộc đời tôi, mà nếu như không có nó, có lẽ tôi sẽ mãi là thằng nhóc khù khờ năm nào.
Chap 1
Sân trường trung học 1 ngày trưa nắng, giờ ra chơi…
-‘H, ra đây đá banh mày !’ – thằng B bạn thân tôi hét to.
-‘Thôi, mày đá đi, tao đá dở lắm.’ tôi thoái thác rồi kiếm 1 góc nhỏ ngồi nhìn bọn bạn đang chạy hì hục như trâu giữa trời nắng nóng.
-‘Bọn tâm thần, nắng thế này đi đá banh’ tôi nghĩ.
Lý do là lý do thế thôi, chứ thực sự thì tôi đá banh dở thiệt hay nói đúng hơn thì tôi chẳng có gì gọi là giỏi. Thể thao cái gì tôi cũng chơi, nhưng chẳng có cái gì ra hồn. Học hành thì tôi chỉ giỏi được mỗi môn Toán, còn lại thì…bét nhè. À mà tôi còn giỏi 1 thứ nữa, đó là giỏi “bị từ chối” . Chẳng hiểu sao, tôi chỉ vừa hơi thích ai thì cũng đều bị từ chối ngay 1 cách thẳng thừng, nào là “Chúng ta là bạn thì hợp hơn”, nào là “Mình nghĩ mình với bạn không hợp nhau”. …bla bla bla …. Quái lạ, mà mình đâu đến nỗi nào cơ chứ Tôi tả về tôi lúc đó tí xíu cho các bạn dễ hình dung nhé tóc cắt cao như các chiến sĩ công an, quần áo đóng thùng, kéo cao gọn gàng…nặng 68kg, cao 1m77 Đấy các bạn thấy chưa, đẹp trai thư sinh thế còn gì, vậy mà ế mãi, thây thật khổ Đang ngồi tự sướng về bản thân thì bốp… thằng nào con nào đánh đầu bố ???
-‘Làm gì ngồi đây mơ màng đó H?’ – ra là T, lớp trưởng của lớp tôi.
-‘À…à …. Đâu có đâu T, đang ngồi nhìn tụi thằng B đá banh thôi. Hôm nay chân H bị đau, không đá được’ tôi cười với lý do vừa nghĩ ra của mình.
T là lớp trưởng của lớp tôi, T khá xinh và dễ thương, đặc biệt là có giọng hát ‘nghe là ghiền’ tôi thì, haizzz, thấy gái đẹp + có tài thì mê thôi, con trai mà, khổ nỗi tôi không có tài nói chuyện trước mặt con gái, thế nên tự hiểu, rút kinh nghiệm không mơ mộng đi xa hơn. Cho nên tới giờ thì tôi với T cũng chỉ là bạn thôi.
-‘Đau chân àh ? Sao sáng nay T thấy H đi bình thường mà?’ T nhìn tôi vẻ không tin.
-‘ờ…không…nãy H đang đi xuống cầu thang thì bước hụt nên bị trật chân’ phóng lao rồi thì phải theo lao thôi.
-‘Vậy có đi vô lớp được k?’ T hỏi.
-‘không đi được, T đỡ H đi vô hả ?’ tôi chọc ngay 1 câu.
-‘Mơ đi, tướng ông vậy ai đỡ cho nổi…’ T kết 1 câu làm con tim tôi…tan nát
Bốp…..cái gì đó đập vào má tôi 1 cái rõ đau điếng…Mả cha nó hôm nay ngày gì mà thương tích đầy mình thế này…
-‘Ê, xin lỗi nha ku! Ái chà, hoá ra không ra đá banh là để ngồi đây tán gái đúng không ?’ ra là thằng B.
-‘tán cái đầu mày, nãy tao té trật chân mà’ nháy nháy mắt xi nhan với nó không thì nhục lắm.
-‘ờ quên, thôi bố dìu mày lên lớp coi như xin lỗi nhé’ ‘Hello T’ vừa nói với tôi vừa quay qua chào T, cái thằng này cũng rõ mê gái
-‘Hì hì’ T nhìn cả 2 rồi cười nhẹ. ‘thôi vô lớp đi 2 ông, trống vào lớp rồi’.
-‘Ờ, thôi đi vô’ B kéo tôi vô lớp.
3 tiết học buồn ngủ nữa trôi qua, không có gì thú vị. Rồi trống tan trường cũng đến, các bạn học sinh thu xếp ra về.
-‘Dìu tao về mày B’ tôi đóng kịch thì đóng kịch cho trót.
-‘Chân mày có bị ….’ Thằng B chưa nói hết câu thì phải im lặng trước cái lườm của tôi’
-‘Chú mà không dìu anh là không xong với anh đâu. Có cần anh kể cho T nghe là …. ?’ tôi rõ gian manh
-‘Suỵt, im mày, dìu thì dìu’ thằng ku chặn họng tôi, xuống nước ngay.
Thế là nó dìu tôi xuống nhà xe, chợt nhớ ra hôm nay không đi xe mà là mẹ chở đi, sáng mẹ có dặn chiều mẹ không đón được, đi xe ôm mà về, mẹ cho 50k đi xe ôm. Tôi nghĩ đi xe ôm thì phí quá, thế là tôi quay sang thằng B.
-‘Ê ku, đi ăn phở rồi đi net không? Hôm nay anh bao. Cơ mà chú phải chở anh về nhà thì mới được.’ tôi nói
-‘Áh đù, sộp bây. Không thành vấn đề’ mắt thằng B sáng rực.
-‘Thế đi lẹ’ tôi hối.
Thế là nó đèo tôi đi. Mục tiêu là quán phở bà Lệ gần trường, phở bà ấy bán ngon cực mà lại rẻ nữa. Từ trường đạp tới đó khá xa, những ….700m.
Thằng B đang đạp khí thế, cái thằng, được bao ăn thì tử tế hẳn ra. Có 700m thôi mà, đạp từ từ thì 5 phút cũng tới thôi vội làm gì. Tôi lắc đầu cười.
-‘Tí tao ăn 2 tô nha con’ – thằng B quay xuống mặt cười nham nhở.
-‘Ờ, mày ăn luôn cả nhà tao cũng được con ’ – tôi đáp.
-‘Ê…Ê mày….coi chừng….Á’ tôi hét lên.
Rầmmmmm…..Vù…….Cái quái gì xảy ra thế này…. Hôm nay thương tích đầy mình thật sao trời….
Chap 2
Sau khi dùng nhãn quan trời cho định hình lại sự việc vừa xảy ra thì thấy cảnh quan trước mặt thật hãi hùng 1 em xe dream đã “hấp diêm” em martin 107 ngàn vàng của thằng B bạn tôi. Rất may là không có thiệt hại về xe, cơ mà người thì dơ hết cả rồi Đang loay hoay đứng dậy thì:
-‘M. mày đi không có mắt nhìn àh ?’ cái thằng đi xe dream chửi thằng bạn tôi. Thằng này sau này là 1 nhân vật góp phần quan trọng thay đổi cuộc đời tôi, mà tôi sẽ kể vào các chap sau.
-‘Mày nói ai không có mắt ? ‘ thằng B bạn tôi hùng hổ.
-‘Mày ngon nhỉ, thích gì ?’ thằng đó nạt nộ.
Tôi vừa đứng dậy, đang tính mở mồm ra can thì…
-‘Thôi anh ơi, xe đâu có sao đâu. Đi nhanh kẻo còn kịp’ 1 giọng nói ấm áp vang lên. (Nhân vật nữ này sau này là tình đầu của tôi, sẽ kể vào các chap sau.)
-‘Đụng xong rồi thích thì đi hả?’ – thằng B tinh vi.
-‘Thôi bỏ đi mày, không sao là mừng rồi.’ tôi nói.
-‘Xin lỗi bạn nha’ em nữ kia nhìn mình cười rồi nói. Đoạn xong lên xe đi thẳng.
Xe kia chạy rồi, tôi với thằng B vẫn đứng đó đơ đơ. Xong cả 2 thằng nhìn nhau
-‘Chạy thế hả mày ? Dơ hết đồ tao rồi…’ tôi trách
-‘Mải nói chuyện với mày có nhìn đâu, haizz. Thế giờ có đi ăn tiếp không ?’
-‘Đi, cử gì’ tôi đáp
-‘àh mà con bé hồi nãy xinh phết nhỉ. Ôi ước gì…’ Nó lại bắt đầu mơ mộng
-‘Xinh thật, mà mày cũng cho tao xin luôn, đi lẹ giùm tao, đói quá’ tôi la
Từ khi thằng bạn nói ra tôi mới nhớ lại, đúng là em ấy xinh thật. Mái tóc dài đen mượt xoã quá vai (thời đó chưa có nồi cơm điện), nụ cười nhìn rất dễ thương, em mặc một chiếc áo thun đen bó sát và quần short. Ôi mà nhìn thì cũng biết em là hoa đã có chủ, là cái thằng chở em khi nãy. Nên thôi tôi cũng không mơ mộng gì nhiều nữa.
Nào ai biết được rằng sau này em lại là mối tình đầu của tôi, cũng như thằng đó lại trở thành bạn thân nhất của tôi. Và cuộc đời của tôi cũng thay đổi hoàn toàn kể từ khi tôi quen biết 2 con người này.
Kétttttttttttt….tiếng thắng xe chua chát phá tan sự suy nghĩ của tôi.
-‘Tới rồi mày, xuống.’ thằng B quay qua bảo.
-‘Xe mày đi sửa thắng đc rồi đó. Kêu điếc cả tai’ tôi chọc nó.
-‘Để tao đậu xe, vô trước đi’ nó nói.
-‘Lệ mập ơi cho con bàn 2 người Lệ ơi’ tôi hét lớn với bà Lệ chủ quán.
-‘Trong góc đó con trai yêu dấu’ bà Lệ nhìn tôi cười chọc chọc. Bà gọi tôi là con trai yêu vì tôi là khách quá quen của quán nay, để xem, tôi ăn ở đây cũng phải hơn 4 năm rồi.
-‘2 tô tái nạm gầu gân gà đặc biệt nha bà ơi. Thêm 2 chén huyết nữa’ hix, ăn sang thấy ớn
-‘Kêu chưa mày ?’ thằng B vừa đậu xe xong đi vào hỏi.
-‘Rồi, ngồi đi’. Tôi đáp
5 phút sau, 2 tô phở đậm đà nồng nàn hương vị được bưng ra bàn của tôi. Thêm tí giá, hành ngò, rau, tương các loại…2 thằng ngồi chén khí thế không màng tới thế sự nữa.
-‘No cái bụng’ thằng B xoa xoa bụng nó, mặt phê phê
-‘No chưa, giờ đèo bố về’
-‘Tính tiền con Lệ ơi’ tôi gọi
Sau khi thanh toán xong, nó đèo tôi về nhà. Trong đầu đang suy nghĩ không biết về nhà trình bày thế nào với bố mẹ về cái áo trắng tinh khôi nay dính đầy bùn đất đây. Đúng là ‘sướng cái bụng thì ngu cái đầu’, chả nghĩ được gì.
-‘Xuống xe. Mission complete.’ Thằng B bảo.
-‘àh ờh, thanks ku. Mai gặp’ tôi chào tạm biệt nó, nó vòng đầu xe đi về.
Đíng đonggggg…..Mẹ yêu ơi mở cửa cho con nào
-‘Về rồi hả con traiiii’ Mẹ tôi ra mở cửa nhìn tôi cười
-‘Trời đất ơi, cái gì thế này, sao áo mày dơ hết cả rồi vậy?’ vừa cười đã la ngay được, nhanh thật
-‘Con đá banh bị té’ lại đá banh.
-‘Rồi có sao k con ? thôi vô nhà đi đã’ mẹ tôi mặt lo lắng
-‘Không sao đâu mẹ. Nguyên vẹn. Con trai mẹ nhiều thịt lắm lo gì’
-‘Thôi đi tắm đi’ nhìn mẹ cũng đã bớt lo.
-‘Dạ.’
Tôi phóng như bay lên phòng. Nhà tôi có 4 lầu, phòng tôi thì lầu 2, ngay ở dưới lầu bố mẹ. Vào phòng, quăng cặp lên giường, bật điều hoà, xong tôi chui tọt vào phòng tắm để thanh tịnh cơ thể.
Chap 3
Sau khi tắm rửa kì cọ cơ thể sạch sẽ, việc đầu tiên của 1 thằng con trai mới lớn khi về nhà là gì ??? đi du học, khôngg…du học lúc này cho chết àh tôi lao vào máy tính, mở nhạc ra nghe.
‘Tôi đi lang thang lần trong bóng tối buốt giá …về đâu khi đã mất em rồi….’
Nhạc anh Phúc thật là làm lay động
lòng người cơ mà cũng chẳng có ai để mà mất. nói đoạn, rãnh rỗi sinh nông nỗi, tự nhiên lại nhớ tới em gái hồi chiều. Mình lại tương tư rồi sao. Ôi, gặp ngoài đường 1 lần thì làm sao có cơ hội gặp lại, rõ vớ vẩn. Tự nói thầm với mình như thế, thì 1 âm thanh hãi hùng vang lên.
-‘BUZZZZZZZ’
-‘cái gì mày ?’ ra là thằng B nó buzz tôi trong yahoo
-‘nghe bài này chưa mày, hay lắm’ nó nói xong, đưa tôi cái link. Tôi với nó có sở thích là nghe nhạc và trao đổi mấy bài hay cho nhau nghe.
Bài hát của 1 nữ ca sĩ A(sau này các bạn sẽ biết là ai). Nghe buồn thật, giọng hát cứ như đang mê hoặc người nghe vậy. Tôi dù không có gì để buồn, khi nghe cũng cảm thấy buồn theo.
-‘Hay thật. Móc đâu ra đấy mày, nghe tên lạ quá mà hát hay thế?’ tôi hỏi thằng B
-‘Ừ, nó không phải ca sĩ. Nó hát chơi thôi. Nó hát trên forum âm nhạc này nè. Tao thấy nên mở lên nghe mà hay quá nên đưa mày nghe đó’ B đáp, xong nó đưa tôi cái link forum.
Tôi sau khi nhận được link liền mở ra xem. Cũng là 1 trang forum âm nhạc bình thường. Nhìn vào top music thì tôi thấy bài hát của A mà thằng bạn vừa gửi tôi nghe. Tôi lại replay lần nữa. Phải công nhận là hay thật, tôi không thể kiềm chế được.
‘Ôi, giá như được nghe em ấy hát thật ngoài đời nhỉ…’ tôi cười nghĩ thầm. Xong tự trách mình là mơ mộng hão, ấy thế mà ở đời đâu ai đoán được chữ ngờ…
Tôi lần mò theo cái nick của A, theo dõi những bài post của A, thì tôi thấy được 1 comment mà tôi như mừng không tả được
-‘Cho mình xin đăng ký đi offline với nhé. Hihi.’ A đăng ký đi offline forum vào chủ nhật tuần này.
Ôi thích thế, đi offline, được gặp A, biết đâu lại được nghe A hát thì sao. Tôi tò mò muốn xem mặt cô gái nào lại có giọng hát hay và buồn đến như thế, không biết bên ngoài có buồn như những gì cô ấy hát không. Đúng, đây là cơ hội ngàn năm có một để giải đáp thắc mắc này, không thể để vụt mất, tôi liền chợp lấy.
Tôi đăng ký 1 cái nick ở trên forum này, đợi email kích hoạt, xong xuôi, tôi liền vào topic đăng ký đi offline và comment vào đó.
-‘Mình cũng xin đăng ký đi offline’ ngắn gọn.
Đang vui quá thì chợt nhận ra… thôi chết tôi rồi…Tôi vốn chưa đi offline bao giờ, không biết sẽ như thế nào đây. Nói tới đây tôi liền kêu chi viện
-‘Ê, B, tao bảo này’
-‘gì?’
-‘Chủ nhật đi offline forum này với tao không?’
-‘Điên hả mày, đi làm gì?’
-‘Đi…..chơi………nghe gái hát’ phải gài kèo thằng này mới mong nó đi. Tôi vẫn không nói với nó là tôi đi chỉ để tìm hiểu xem người hát bài hát đó trông như thế nào.
-‘Chà, có kèo này nữa àh. Đi luôn’ thằng B trả lời nhanh gọn.
-‘Cứ thế mà làm’.
Xong xuôi, tôi off yahoo rồi cũng leo lên giường ngủ, cũng khá khuya rồi. Tôi bật bài hát mà A hát khi nãy, mang tai nghe vào rồi chìm vào giấc ngủ, mơ mộng rằng A chắc hẳn phải là 1 cô gái nhỏ nhắn, dễ thương với 1 giọng hát buồn. Rồi tôi thiếp đi lúc nào không hay.
…
‘Tíng tíng tìng tíng tingggg’ nhạc chuông tin nhắn đánh thức tôi dậy.
‘Mới sáng sớm mà con điên nào nhắn mình thế này…Sáng thứ 7 mà cũng không được ngủ ngon ‘ tôi rủa.
‘Bắt đầu từ ngày xx/xx nạp tiền từ 50.000 VND trở lên sẽ được khuyến mãi 100%, áp dụng cho đến hết ngày xx/xx cho tất cả thuê bao vinaphone’. Mày biết lựa giờ quảng cáo thế vina. Bực mình, quăng điện thoại qua kế bên. Tôi cố nằm ngủ nướng tí, nhưng không được. Đành phải dậy luôn vậy, rõ bực mình
Vác ass, àh nhầm vác xác vào toilet, oánh răng rửa mặt sạch sẽ, nhìn vào gương tôi phán “đẹp trai phết” tự an ủi. Tôi đi xuống dưới nhà.
-‘Hôm nay dậy sớm thế con trai’ mẹ tôi ngạc nhiên
-‘Dạ, đang ngủ thì cô kia nhắn tin, làm con dậy luôn không ngủ được nữa’
-‘Cô nào?’ mẹ hỏi
-‘Cô tổng đài vinaphone’ tôi đùa
-‘Bố cái thằng’ mẹ tôi cười
-‘Bố đâu rồi mẹ?’
-‘Bố mày đi đánh tennis rồi’ bố tôi thể thao đều đặn lắm
-‘Thôi ra đây ăn sáng này con, mẹ đang hâm lại bún bò huế mới mua hồi nãy. Đợi mẹ tí’
-‘Dạ’ đấy, ăn uống như thế hỏi sao tôi không mập
Ăn uống no nê, mặt đần thối ra. Nhìn ngoài trời thì hôm nay nắng đẹp phết, Sài Gòn cứ mưa riết, được bữa nắng thế này mừng phết. Ở nhà cả ngày thì hơi phí, chẳng biết làm gì bây giờ, thôi thì phone rủ thằng B đi chơi lòng vòng rồi đi mua ít đồ mặc, ngày mai đi offline cho nổi.
Chap 4
-‘Aloooo’ thằng B ngái ngủ
-‘lô cái đầu mày. Dậy, đi chơi ku’ tôi chửi đùa
-‘gì mà mới 10h sáng, mặt trời chưa mọc đã kêu tao dậy mày, mà đi đâu?’ khiếp, 10h sáng mà mặt trời chưa mọc
-‘Nhà mày trong rừng hay sao mà giờ này mặt trời chưa mọc, dậy đi. 1 tiếng nữa bố qua đón. Lằng nhằng tát chết’ bọn tôi nói chuyện thoải mái lắm. Bạn thân mà.
-‘Ờ thì dậy’
Tôi cúp phone. Tự nói thầm ‘Nó cứ thế hỏi sao không có người yêu’ …’Cơ mà mình cũng không có người yêu ‘ haizz, 16 năm tuổi đời, chưa bao giờ có cơ hội nắm tay ai …nghĩ thiệt là buồn hết sức…
Tắm táp sạch sẽ, áo đóng thùng gọn gàng (ngày đó sao cứ áo đóng thùng riết ) chuẩn bị cho 1 ngày đẹp trời với bao nhiêu điều mới lạ đang sắp tới.
-‘Mẹ ơi con lấy xe đi chơi nhé, hôm nay thứ 7’ tôi xin mẹ.
-‘uh đi đi con, nhớ về sớm’.
Bố mẹ tôi dễ lắm, trong tuần đi học thì nghiêm, chứ cuối tuần thì tôi muốn đi đâu cũng được, bố mẹ không cấm, chỉ miễn sao về nhà trước 10h đêm là được. Bố mẹ hướng tôi theo nề nếp từ nhỏ
Xách chiếc atila của mẹ tôi ra (tôi biết lái xe sớm) tôi phóng bạt mạng qua nhà thằng B. Nhà tôi với nó cách nhau tầm 15 phút chạy xe nếu không kẹt đường, cũng có thể gọi là gần.
-‘Ding ….dong….’ tôi bấm chuông cửa nhà thằng B
-‘Con hả H. Thằng B nó đang thay đồ, con đợi nó xíu’ Mẹ thằng B ra mở cửa gặp tôi. Mẹ nó cũng quý tôi lắm, vì nhà tôi cũng thuộc dạng đàng hoàng, và tôi thì lúc ấy còn ngoan chán.
-‘Dạ, con chào bác. Con rủ B đi lòng vòng mua ít đồ’ tôi lễ phép đáp.
-‘Uh con, nhớ về sớm nha con’.
-‘Dạ.’
-‘Đi mày’ thằng B từ trong nhà bước ra leo tọt lên sau xe tôi.
-‘Hun mẹ yêu dấu con đi’ nó hun gió mẹ nó thằng này thế mà sến.
-‘Thưa bác con đi’ tôi chào mẹ nó.
Sau đó tôi phóng xe đi.
-‘Hôm nay đi đâu đi sớm vậy mày ?’ nó hỏi sau khi đi được 1 đoạn.
-‘Thứ 7 ở nhà chán chết, đi chơi cho đã. Đi mua ít đồ mai mặc đi offline’
-‘Cơ mà bố chưa ăn sáng ? Con hối gấp quá bố chưa kịp ăn uống gì cả?’ cái thằng này lại đòi ăn.
-‘Giờ đi Diamond, ăn ở đó luôn, chơi game, xong đi mua đồ, tối về café, xong về nhà, ok chưa chú ?’
-‘Duyệt, chuẩn’ nó mừng thấy bà
Phóng xe lên Diamond. Nhà bọn tôi ở quận 10, lên đấy tầm nửa tiếng. Diamong thời ấy cũng còn sạch chán, sau này bị các em teen bá dơ xâm chiếm riết rồi tôi không dám lên đây nữa
Budget hôm đó của tôi là 500k. Vào thời ấy 500k là khá nhiều. Tôi xin mẹ mua đồ để mai đi chơi. Thế mà chưa gì thằng B đã ngốn mất 50k vào KFC. Hix, nó ăn nhiều hơn cả tôi, thế mà sao nó ốm hơn tôi. Thật chẳng công bằng.
2 thằng đi chơi game lòng vòng trên đó, cù cưa tới 4h chiều, bắt đầu tới phần quan trọng là …mua đồ.
-‘Chơi đủ chưa mày, đi mua đồ với tao’ tôi nói nó
-‘Mua ở đâu? Khiếp, đi offline thôi mà cũng điệu nữa’ nó nói
-‘Kệ tao. Đi không quen biết ai, ít nhất phải ăn mặc cho lịch sự chút.’ Tôi nói lý của tôi.
Tôi chở nó đi lòng vòng vài con đường để lựa đồ, áo có, quần có, giày có, dây nịt có (đồ rẻ thôi, tôi k ăn chơi đồ hiệu). Mua chán chê cũng tới 6h chiều. Tiền tiêu cũng gần hết còn có 100k.
-‘Đi café rồi đi về mày’ tôi nói
-‘ok, nhà thờ đi’
Nhà thờ là chỗ ngồi café quen thuộc của tôi, từ đó cho tới bây giờ. Tôi thích cái cảm giác ngồi nhâm nhi li café (mặc dù lúc đó uống nước ngọt ) ngồi ngắm đàn người qua lại tấp nập lúc giờ cao điểm.
2 thằng ngồi tán dóc cù cưa, chuyện con heo con chó bla bla bla này nọ. Cũng ngồi tia được vài em xinh xinh đi ngang qua, thèm thì thèm chứ làm gì được. (Phải chi lúc đó tôi như bay giờ thì chắc khác).
-‘Về mày ơi. Khuya rồi’ tôi kêu nó.
-‘Ờ thôi về. Ngồi đây nữa chắc tao cao máu mà chết’ nó giỡn.
-‘Thấy gái không bỏ đc cái tật’ tôi phán câu xanh rờn
Tôi chở nó về nhà, không quên dặn nó ngày mai 2h chiều đi offline. Xong xuôi tôi phóng xe về nhà mình.
-‘Báo cáo. Có mặt. Bây giờ là 9h12. Trước 10h’ tôi ra vẻ báo cáo nghiêm chỉnh trước mặt bố mẹ.
-‘Vô đi ông tướng’ mẹ tôi chọc.
-‘Mày học hành chưa mà đi chơi tối ngày thế?’ Bố tôi mắng bố tôi thì hay thế nhưng thực ra ông dễ lắm.
-‘Thứ 7 mà bố, học hoài. Thôi con đi ngủ đây. Bố mẹ ngủ ngon’. Tôi chào bố mẹ rồi lẻn lên phòng.
Lên phòng như mọi ngày, cũng thanh tịnh cơ thể, tôi phóng lên giường ngủ luôn vì hồi hộp mong chờ ngày mai tới. Tôi vẫn bật bài nhạc của A để nghe và ngủ, hồi hộp mong rằng ngày mai là được diện kiến rồi.
Chap 5
‘Anh ơi…ôm em đi’
‘Em yêu anh nhất’
‘Mình mãi bên nhau anh nhé’
-‘Dậy đi con ơi, 10h sáng rồi’ tiếng mẹ tôi gọi phá tan đi chút hạnh phúc ngắn ngủi đó
hoá ra là tôi nằm mơ. Chắc tối ngủ nghe nhạc nên mơ đẹp quá. Mà không kịp nhìn nhân vật nữ trong giấc mơ là ai, cứ mờ mờ ảo ảo
-‘Dạ, dậy ngay mẹ ơii’ tôi leo xuống giường, đáp.
Sáng nào cũng như sáng nào, cũng nhiêu đó công việc, chắc tôi lướt qua nhanh luôn khỏi kể Sáng nay ăn mì hoàn thánh xá xíu mẹ ơi mẹ làm con mậppppppp
Ăn uống này nọ xong cũng 12h, gần tới giờ đi offline rồi. Tôi điện thoại cho B.
-‘Alo’ giọng nó đáp, hôm nay nghe khoẻ hơn, chắc dậy lâu rồi.
-‘Tao đây. Giờ tao qua ngay nhé. Đi lên sớm đỡ tắc đường’ tôi nói thế vì tôi nôn chứ trưa CN đào đâu ra mà tắc đường.
-‘Ờ qua đi. Tao xong xuôi rồi. Đang ngồi ăn sáng’
-‘Trưa rồi, sáng cái gì’
-‘ờ thì trưa, bố mày hay bắt bẻ. Qua đi’
tôi cúp phone. Phóng nhanh lên phòng bận mấy bộ đồ hôm qua mới mua, xong xuôi tôi đi luôn.
-‘Mẹ ơi con đi chơi đây, mượn xe mẹ nhé’
-‘Về sớm nha con’ mẹ tôi hiền từ đáp.
-‘Dạ’ nói rồi tôi dắt xe đi.
Phóng xe qua tới nhà thằng B, mẹ thằng B ra mở cửa.
-‘Hôm nay 2 đứa đi đâu đó con?’ mẹ nó hỏi tôi
-‘Dạ, tụi con….’ Tôi đáp chưa dứt câu thì thằng B nhảy vào
-‘Con nói với mẹ rồi, hôm nay tụi con qua nhà thằng T giúp nó ôn bài vì hôm bữa nó nghỉ bệnh…phải không H?’ nó nói xong nháy nháy mắt cho tôi.
-‘Dạ…dạ đúng rồi bác. T nó bị bệnh nên không hiểu bài, tụi con qua đó chơi rồi chỉ nó ít luôn.’ Tôi nhanh nhạy hiểu ý.
-‘uh thôi 2 đứa đi đi, về sớm nha con’.
-‘Bye mẹ hiền’. nó chào mẹ
-‘Thưa bác con đi’.
Tôi đèo nó đi được 1 quãng mới dám hỏi
-‘Nói xạo mẹ chi vậy mày ? sao không nói đi offline?’ tôi thắc mắc
-‘Thôi mắc công mẹ tao hỏi này hỏi nọ,mệt lắm’ nó nói, thở dài
-‘Àh ờh. Mày cũng khôn nhỉ’
-‘Tao mà’
-‘Àh mà T là thằng nàooo ? ‘ nói tới đây 2 đứa cười như điên khiến cả đường nhìn theo ngạc nhiên như 2 bệnh nhân tâm thần mới xuất viện tại tụi tôi chả có thằng bạn nào tên T cả.
-‘Offline ở đâu thế ku ?’ nó hỏi tôi.
-‘Ở quán café Nhạc xưa (tên bịa thôi). Tao thấy ghi thế’ tôi đáp.
-‘Nghe lạ vậy, biết đường không ?’
-‘Chuyện, tao mà. Coi
trước đường đi rồi. Cơ mà có lạc thì cũng có GPS di động mà lo gì ? tôi đáp
-‘GPS di động ? là gì’ nó nhìn tôi thắc mắc.
-‘Xe ôm đó mày’ tôi cười, nó nghe xong cũng phá lên cười.
Ấy thế mà tôi cũng tới được chỗ đó mà không cần tới sự trợ giúp của các anh các bác xe ôm. Giỏi thật Tôi gửi xe rồi cùng với thằng B đi lên lầu, chỗ offline. Lúc này hơi sớm, mới 1h30.
Lên tới nơi thì cũng chưa có ai, lèo tèo vài mống cá sấu, với vài thằng nhìn ngu ngu. Thằng B quay sang nói nhỏ với tôi
-‘Gái xấu không vậy mày?’
-‘Mày không biết gái đẹp lúc nào cũng lên trễ àh?’ tôi đùa.
Nói thế chứ tôi cũng hy vọng là thật, chứ nếu không thì chẳng lẽ A là cái đám cá sấu đang ngồi ở kia, thế thì tôi hơi thất vọng. Giọng hát với ngoại hình chẳng lẽ khác xa nhau dữ vậy.
Rồi thời gian trôi đi, bắt đầu nhiều người lên hơn, cũng có vài em nhìn cũng được, anh admin forum bắt đầu điểm danh tên những bạn đăng ký đi offline ở trên forum. Mọi việc chẳng có gì nếu như…
Chap 6
1 đôi trai gái bước vào chỗ offline, chào hỏi anh admin có vẻ như quen biết. Và tôi định hình lại kĩ thì không ai khác, đó chính là cái thằng chạy xe dream đã đụng xe thằng B đây mà, còn em kia thì chính là cái em hôm nọ. Quá đỗi ngạc nhiên, chẳng lẽ trái đất tròn dữ vậy, tôi liền quay sang thằng B.
-‘Ê, B, B, thằng hôm bữa đụng mày với tao kìa phải không ?’ tôi nói nhỏ, lắp bắp.
-‘Nó đó, thằng mất dạy.’ mặt nó sầm lại.
Rồi trong phút chốc, tôi cảm giác như em kia khẽ gật đầu cười chào tôi. Không biết có thật hay không nhưng tôi cảm giác là vậy. Cái thằng kia thì chẳng để ý gì 2 tụi tôi, chắc nó không còn nhớ tôi với thằng bạn tôi là ai.
Trong suốt buổi offline, anh admin nói như không biết mệt, tôi cũng chẳng biết ảnh nói gì, ngoài lề khả năng của tôi. Thằng B thì cũng gật gù chả nghe gì. Tôi lâu lâu quay sang khẽ lén ngước nhìn em kia, em ấy thật là đẹp và dễ thương. Càng nhìn càng thấy có 1 sức hút kì lạ, nhất là khi em ấy vuốt tóc.
-‘Bây giờ chúng ta chơi trò chơi nhé, bắt cặp hát đôi. Ai hát hay nhất sẽ được phần thưởng đặc biệt của forum’ anh admin bỗng thông báo.
Ôi dào hát với chả hò, không phải khả năng của tôi, đành ngồi im vậy. Cơ mà nãy h tôi vẫn không biết ai là A, rất có thể A sẽ tham gia trò chơi này, tôi mong là vậy.
-‘Bây giờ ai muốn tham gia thì dơ tay lên. Anh sẽ bắt cặp ngẫu nhiên’ anh admin trình bày.
Tôi khẽ ngước nhìn qua em kia, thấy em và cái thằng kia (sau này là bạn thân tôi, như tôi đã trình bày, kể từ giờ xin gọi nó là L) thì thầm to nhỏ gì đó có vẻ vui. Sau đó em giơ tay lên. Tôi ngạc nhiên, có lẽ chắc em cũng biết hát.
-‘Anh cần thêm 1 bạn nam nữa’ anh admin nói
Bỗng ở đâu thằng B bay vào làm tôi như hết cả hồn
-‘Anh ơi bạn em này, nó hát cũng hay lắm’ nó nói với anh admin rồi chỉ vào tôi.
-‘Ơ đek, cái gì vậy mày? Tao đâu biết hát ‘ tôi ngơ ngác nhìn nó.
-‘Ok, vậy em với bạn nữ này làm 1 cặp nhé’ anh admin chỉ tôi và em kia.
Thằng B cười, được dịp hí hửng. Tôi thì cứ từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên nọ, và bây giờ thì lại là chung cặp với người đẹp này. Tôi như loạn xà ngầu. Đứng kế em mà tôi chả còn nghĩ gì được nữa. Từ mục tiêu lên đây để tìm em A, người hát bài hát làm tôi thích thú, bây giờ lại vướng vào vụ này.
-‘Hi, anh tên gì?’ bỗng nhiên em quay qua hỏi tôi.
-‘ah..ah….uh…mình…tên …H’ tôi lắp ba lắp bắp. tôi hồi xưa là thế đó. Không thể nào nói chuyện ra hồn trước mặt con gái
-‘Hihi, uh anh H, em với anh cố lên nha’ em nói chuyện rất tự nhiên với tôi.
-‘Ah …uh’ tôi đơ đơ trả lời. run thấy bà
Lúc này đây, đứng kế em, tôi mới phát hiện ra em có 1 mùi hương thơm đặc biệt, rất nhẹ nhàng, cảm giác như mùi hương của 1 loài hoa nào đó. Thơm nhưng không nồng.
Anh admin trình bày thể lệ chơi. Cặp tôi và em hát cuối cùng. Nhạc thì tự chọn. Vài cặp trước đã trình bày xong, sắp tới phiên tôi và em. Tôi thì đang sợ đây, đó giờ có biết hát hò gì đâu, ở nhà lâu lâu mẹ hát karaoke thì có ngồi hát chơi với mẹ thôi cũng chả biết mình hát có hay hay ko nữa
-‘Anh biết hát bài gì?’ bỗng em quay qua cười hỏi tôi.
-‘ah..mình cũng không biết nữa…mình ít hát lắm’ tôi trả lời
-‘Thế anh biết bài #$#$ (sorry mình quên bà nó tên) không ?’ em hỏi tôi
-‘Uh mình biết, bài đó cũng được’ tôi trả lời, tôi biết bài em vừa hỏi.
-‘Thế hát bài đó nhé, hihi’ em cười
Tôi gật đầu. Bài này thì tôi biết, hi vọng là sẽ không mang nhục. Đảo cặp mắt nhìn quanh, thằng B thì đang cười cười cổ vũ cho tôi, còn thằng L đi chung với em thì mắt đang dán vào điện thoại. Thằng này lạ, người yêu nó sắp hát mà nó chả thèm nhìn àh. Tôi thắc mắc.
-‘Xin mời cặp cuối cùng’ anh admin phá tan luồng suy nghĩ của tôi.
-‘Tới rồi anh, mình lên nào’ Em kéo tay tôi đứng lên
-‘àh uh…’ tôi run…cũng phải, đây là lần đầu tiên tôi đc con gái nắm tay (không tính mẹ, chị các loại)
Em bắt đầu bài hát, giọng em hay thật. Giọng trong, cao, từng câu từng chữ đi vào tim tôi. Em làm tôi cảm thấy bình tĩnh hơn, tôi cũng bắt đầu hát phần của mình. Tôi không biết mình hát như thế nào, chỉ cố gắng hết sức, để không mang tiếng là làm xấu đi giọng hát của em. Tôi cứ thế, nhắm mắt hát như chưa từng được hát.
Chap 7
-‘Hay quá…. Hú hú’ tiếng thằng B phá tan bầu không khí, làm tôi choàng tỉnh.
Không gian đang yên ắng, bỗng chốc kéo theo 1 tràng pháo tay làm tôi chưa kịp định hình lại. Tôi nghĩ, có thể mọi người đang khen em, giọng hát em hay quá mà.
-‘Anh, anh hát hay thế ? Bất ngờ thật đấy!’ em ấy nhìn tôi, cười tươi nói
-‘Ai?....Ai? Anh đó hả? thật…thật không?’ tôi vẫn chưa định hình lại mọi việc
-‘Không anh thì con ai’ em nháy mắt cười với tôi
-‘Àh…àh uh’ tôi đang run nên không biết nói gì nữa.
Mọi người vẫn đang nhìn 2 đứa tôi xì xào bàn tán, không biết họ đang bàn về việc gì. Thằng B tay giơ ngon cái lên, ý bảo tôi là làm tốt lắm. Lạ thật, đây là lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy rạo rực như thế này, cứ như là tôi vừa là 1 ai đó khác chứ không phải tôi nữa. Một thằng nhóc từng nghĩ rằng bản thân nó không có tài cán gì, bây giờ lại đang là mục tiêu cho mọi người bàn tán. Cảm giác vừa lạ vừa vui, vừa phấn khích.
Bất chợt đảo mắt, tôi thấy thằng L đang nhìn chằm chằm vào tôi. Mặt nó đang đăm chiêu suy nghĩ cái gì đó. Lạ thật, mình có làm gì đâu nhỉ? Nghĩ thế nên tôi cũng mặc kệ. Bước xuống chỗ thằng B, tôi ngồi xuống, thở nhẹ nhõm.
-‘Anh xin công bố, giải thưởng của trò chơi hôm nay thuộc về đội …hay nhất, dĩ nhiên rồi, và đó là đội cuối cùng’ anh admin thông báo.
-‘Mày kìa, nhất mày luôn nhé’ thằng B húc tôi 1 cái rõ đau, nói
-‘Anh mời H lên đại diện nhận phần thưởng’ anh admin thông báo.
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.topkute.net. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.topkute.net - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------
Tôi lật đật đứng dậy, không quên đưa ánh mắt đi tìm em ấy như thầm hỏi “Anh lên lấy đc không ?” …Em nheo mắt cười hiền nhìn tôi đáp lại, thấy thế tôi tự tin bước lên.
-‘Em cảm ơn’ nhận phần thưởng xong, tôi cảm ơn rồi đi xuống. 1 cặp gấu bông đôi, trông đẹp phết.
-‘Để kết thúc buổi offline hôm nay, anh xin mời chủ nhân của top hit music tháng này của forum chúng ta lên trình bày ca khúc ấy, xin mời bạn A’ tiếng anh admin làm tôi giật mình.
A kìa, tôi sắp được gặp và nghe A hát. Đây mới là mục tiêu buổi đi offline của tôi mà. Thắc mắc vẫn không biết ai là A nãy giờ, vì những cặp thi trước tôi, các bạn nữ ai hát cũng hay hết, đâm ra chả biết ai là ai. Tôi đang căng mắt ra để dõi xem ai sẽ bước lên thì…
A không ai khác…chính là em. hoá ra em chính là người hát ca khúc làm cho tôi như điên đảo mấy bữa nay đó sao. Thật không ngờ, tôi lại được có cơ hội hát chung với em. Thật không ngờ, em lại xinh như thế này. Thật không ngờ, tôi được gặp em như thế này. Thật không ngờ, tôi không ngờ được những cái không ngờ này
‘Tình yêu anh như làn hơi ấm, cho con tim em êm giấc ngủ ngon
Bên anh thời gian thôi ngừng trôi, để cho em được yêu anh mãi
Hãy để con tim đôi ta, mãi không bao giờ xa cách rời
Vì anh là của em, vì em là của anh
Hai đôi tim đi chung một con đường “
Giọng hát ấy…đúng rồi. Không lẫn vào đâu được. Tôi nhắm mắt, nhẩm theo từng câu từng lời em đang hát. Nó như đưa tôi vào không gian ảo, một không gian tình yêu mơ mộng như trong bài hát đó, ước gì tôi là người "anh" trong bài hát đó. Quá hay, tôi không thể diễn tả được.
Em hát xong, cũng là lúc buổi offline kết thúc. Mọi người lật đật ra về. Chẳng hiểu sao, tôi lại lấy ở đâu ra lòng can đảm để tới chỗ em nói chuyện (mà sau này suy nghĩ lại lúc đó tôi cũng không dám chắc là do tôi thích em hay là do tôi thích giọng hát của em nữa)
-‘Em…em hát hay lắm. Tới bây giờ anh mới biết em là A đó !’ tôi ngập ngừng bắt chuyện với em.
-‘hihi, cảm ơn anh. Anh quá khen’ em cười trả lời tôi, nụ cười làm tôi nhớ mãi
thằng L đang đứng kế bên, mặt vẫn tỉnh bơ, nó nói nhỏ vào tai em cái gì đó. Tôi thấy em gật đầu.
-‘Àh, tặng em cặp gấu bông. Toàn công của em cả. Với lại….anh không có... chơi gấu bông.’ Tôi chìa ra đưa cho em.
-‘Cảm ơn anh’. Em cầm lấy. Sau đó đứng nhìn vào 2 con gấu bông, lưỡng lự. Sau đó em đưa lại cho tôi 1 con.
-‘Anh cầm lấy. E giữ 1 con, anh giữ 1 con. Thế mới đúng chứ. Hihi’ em cười
-‘Nhưng….’ Tôi đang tính nói thì thằng B chen vào.
-‘Cái thằng này, nhưng nhị gì. Không cầm đưa đây tao cầm.’ nói rồi nó chụp con gấu bông em đang đưa ra tính đưa cho tôi, rồi nó nói ‘để anh cầm giùm nó cho’.
-‘Thôi chào 2 anh em về’ nói rồi em khoác tay thằng L đi.
-‘ah uh…em về cẩn thận’ tôi nhìn em chào tạm biệt.
Dõi theo bóng em bước ra cửa, được vài bước, tôi lại thấy thằng L nói gì đó với em, bỗng em buông tay nó ra rồi đi lại chỗ tôi.
-‘Cho em số phone nhé. Tối mình nói chuyện.’ em nhẹ nhàng nói với tôi.
-‘Nhất mày nhé con’ thằng B chen vào
-‘ah uh. 0903123456 (số bịa đấy nhé ).’ Tôi đưa số cho em. Tôi tự hỏi em xin số tôi, nói chuyện gì, chẳng lẽ không sợ người yêu em ghen sao. Thây kệ, chuyện nhà người ta, tôi cũng không rõ. Chỉ biết lúc đó tôi nghĩ được nói chuyện với em là tôi vui lắm rồi.
Chap 8
-‘Thôi em về. Chào anh’ sau khi lưu số của tôi em chào tạm biệt.
-‘Chào em’ tôi đáp gọn.
-‘Ngu thế mày ? sao không xin số em nó?’ thằng B chửi tôi.
-‘Mày không thấy thằng bồ nó kia àh ? Xin để có chuyện àh?’ tôi nói móc lại, cơ mà thật sự tôi vẫn không hiểu tại sao em lại đến xin số của tôi khi người yêu em đang đứng đó.
-‘ờ thôi, trễ rồi, chở tao về mày’ thằng B hối.
Tôi với nó rời quán café. Tôi đi lấy xe, trong đầu vẫn đang có rất nhiều cảm xúc đang bay bổng. Tôi chở thằng B về, cứ suy nghĩ mãi về tối hôm nay, có quá nhiều chuyện tôi không ngờ tới, chưa bao giờ nghĩ tới. Cái cảm giác về em, cái này thì tôi hiểu. Còn cái cảm giác phấn khích sau khi tôi hát xong cùng với em là như thế nào? Cảm giác đó lạ lắm, phấn khích tột độ, tôi chưa bao giờ cảm thấy như thế. Tôi
muốn tìm cho mình một câu trả lời thoả đáng.
-‘Ê, ê…tới rồi mày. Đi đâu vậy ?’ thằng B nhắc tôi, làm tôi nhận ra mình đã đi lố quá nhà nó.
-‘Ờ, tao quên. Thôi xuống xe lội bộ xíu đi’ tôi nói nó.
-‘Bố về đây. Tối nay con tha hồ mà tương tư. Haha’ nó nhảy xuống, cười chọc tôi.
Tôi lái xe về. Đường hôm nay khá vắng vẻ. Thằng B nó nói gì nhỉ? tương tư...? Chắc là nó nói đúng... tôi không thể phủ nhận điều đó. Nãy giờ tôi vẫn đang nghĩ về em cứ như tôi đã quen biết em từ lâu lắm rồi. Rồi còn cặp gấu bông đôi, tôi với em mỗi người 1 con cũng khá thú vị đấy nhỉ...Tôi nghĩ thế.
-‘Về rồi hả con?’ Mẹ tôi ra mở cửa.
-‘Dạ’ tôi vừa chạy xe về tới nhà.
-‘Trời gì đây, gấu bông nữa chứ. Đâu ra đây con ?’ Mẹ tôi thấy tôi cầm con gấu bông, thắc mắc.
-‘Dạ, thằng B gửi con ấy mà, nó tặng cho ai đó không biết.’ tôi phải nói dối mẹ để tránh bị hỏi cung
Tôi chuồn lên lầu, nhẹ nhàng đặt con gấu xuống bàn. Tôi đi tắm, hoà mình vào những dòng nước mát lạnh. Mùi hương thơm của em đứng gần tôi khi nãy vần còn thoang thoảng đâu đây. Hay do tôi đang mơ màng tưởng tượng …
Bấy giờ cũng gần hơn 9h30, tắm táp xong xuôi, tôi leo lên giường trùm chăn, lại mở bài hát của em A hát. Tay cầm điện thoại thầm nghĩ không biết bao giờ thì em ấy nhắn tin cho mình nhỉ? Em ấy nói là tối nay, chắc cũng sắp rồi.
--‘Cho em hỏi đây có phải là số của anh H không ạh?’ Vừa nghĩ xong thì nhận ngay được tin nhắn của em tôi linh gớm.
-‘H đây? Ai thế?’
-‘Hì, chào anh. Em A nè. ^__^ Anh về nhà chưa?’
-‘’ah, A àh. Anh vừa về. Số này của em àh?’ tôi tỏ vẻ ngạc nhiên chứ biết chắc là A, vì đt tôi chả ai nt cả
-‘Vâng ạh, số em đấy.Anh đang làm gì thế?’
-‘Anh đang nằm nghe nhạc em hát này. Em hát hay lắm…’
-‘Anh nịnh rồi. Em thấy bình thường thôi mà.’
-‘Anh không nịnh đâu. Hôm nay anh đi offline chỉ là để tìm hiểu xem A là ai và để nghe A hát thôi...Vì mấy bữa nay a như bị ghiền giọng hát e ấy, tối nào a cũng nghe’
-‘Ặc’
-‘Giọng hát của em có sức hút đến thế sao ‘
-‘Thôi chào anh, em phải đi ngủ. G9 anh’
-‘uh chào em, em ngủ ngon’ em nhắn 3 tin nhắn liên tiếp rồi đi ngủ, tôi thấy em nói thế nên cũng không làm phiền nữa. Mắt tôi cũng bắt đầu lim dim, chắc tôi cũng thăng luôn đây.
Với tay tôi chợp lấy con gấu khi nãy, đặt kế bên, mở điện thoại bật bài của A hát. Tôi nhìn con gấu rồi tự nói "A ngủ ngon nhé" (khiếp, hồi đó mình CDSHT kinh ) rồi tôi thiếp đi.
Tôi nào đâu biết rằng.....Ngày mới đang sắp tới....Và sẽ có nhiều chuyện bất ngờ hơn đến với cuộc đời tôi.
Chap 9
(Xã hội này đang dần phát triển hơn, đâm ra mọi thứ không còn đi theo quỹ đạo đơn giãn như hồi xưa. Trong truyện này có nhiều chi tiết khá phũ, nhưng là sự thật, mình không thêm thắt vào. Mình muốn cho các bạn thấy 1 phần cuộc sống bây giờ của các trụ cột tương lai đất nước (9x đời đầu, giữa) nó đã và đang “đơn giản hoá” như thế nào, mình chỉ nói là 1 phần chứ không phải tất cả, nên bạn nào không phải như thế thì đừng gạch mình nhé tội nghiệp)
-‘Con ơi dậy đi học’ tiếng mẹ đánh thức tôi, mẹ luôn là đồng hồ đánh thức chuẩn nhất của tôi.
-‘Con dậy ngay mẹ ơi’ chẳng hiểu sao hôm nay mẹ kêu cái là tôi lại dậy ngay được, mắt tỉnh bơ. Chẳng bù cho mọi hôm, giờ này tôi vẫn còn đang lăn lăn trên giường chưa chịu dậy.
Thức dậy, đánh rang rửa mặt, vệ sinh cá nhân xong xuôi, tôi mặc đồ đi học vào. Tập vở thì vẫn y nguyên trong cặp, xách đi luôn. Tôi chẳng bao giờ học bài ở nhà cả, toàn lên lớp rồi mới học thôi, tính tôi là nước tới chân mới nhảy, thế mà vẫn lên lớp phà phà
-‘Hôm nay con lấy xe đi học hay mẹ đưa con đi ?’ tôi hỏi mẹ. Thường thì nếu mẹ tôi có công việc cần đi đâu trong ngày thì mẹ đưa tôi đi rồi chạy xe về. Còn nếu không đi đâu thì mẹ đưa xe tôi tự đi học luôn.
-‘Hôm nay mẹ không đi đâu hết, con lấy xe đi học đi. Chạy cẩn thận đấy’ mẹ dặn dò.
-‘Ok mẹ, con biết rồi. Chào mẹ con đi học’. Tôi chào mẹ rồi đi học.
Xe bon bon trên đường, tôi thì đang thả hồn vào chuyện ngày hôm qua. Mọi khoảnh khắc của ngày hôm qua tôi vẫn còn nhớ như in, mà mãi tới tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được. Bỗng chuông điện thoại rung, tôi lấy ra xem, ra là thằng B gọi.
-‘Sao đó mày?’ tôi hỏi
-‘Mày đi học chưa? Hôm nay có đi xe không?’
-‘Tao vừa ra khỏi nhà, tao đang chạy xe đây. Sao thế?’
-‘Mày qua đón tao đi học với, xe đạp tao bị hư mất cái thắng từ sau hôm bữa rồi, giờ chạy thì nguy hiểm quá. Bố mẹ tao hôm nay họp, phải đi sớm nên không đưa tao đi học được, gọi mày cầu cứu đây này’ nó nài nỉ.
-‘ờh, may cho mày là tao chưa đi xa. Đợi đi tao qua’
May mắn cho nó, nó mà gọi trễ hơn 1 phút nữa là tôi khỏi đón nó luôn. Nhà nó và trường học là nằm ở 2 hướng đối diện nhau của 1 bùng binh lớn. Mà đường lên trường đang bắt đầu kẹt xe, lúc nãy tôi mà quẹo vào là giờ khỏi ra đón nó rồi.
Tôi vòng xe qua hướng nhà nó rồi chạy nhanh cho kịp giờ đi học. Trời sài gòn sáng sớm mùa thu hơi hơi se se lạnh, tạo cho tôi một cảm giác khá dễ chịu. Tôi khoái lạnh, chứ nóng thì tôi chịu không nổi, chết luôn chứ chẳng đùa. ở nhà lúc nào tôi cũng phải bật điều hoà, những ngày nhà cúp điện thì thôi khỏi nói đi, tôi phóng ngay ra mấy quán café có máy lạnh ngồi đó tới khi nhà có điện mới về.
Àh mà không biết giờ này A đang làm gì nhỉ? Tôi tự hỏi. Nhìn A có lẽ nhỏ hơn tôi, tôi đoán thế, nên chắc là giờ này em ấy cũng lục đục chuẩn bị đi học rồi. Không biết nhìn em trong tà áo dài trắng thì sẽ như thế nào nhỉ? Chắc là đẹp lắm. Tôi mong sẽ được gặp lại em lần nữa, có lẽ tôi hơi ‘cảm nắng’ em rồi. Tôi muốn được nói chuyện với em, gián tiếp cũng được.
‘Hay mình nhắn tin chúc buổi sáng em nhỉ?’. Vừa nghĩ là tôi làm ngay…Khi đang thích một ai đó thì người ta hay làm những chuyện điên rồ lắm
Tay phải tôi vẫn đang cầm lái, tay trái bắt đầu bấm tin nhắn. Hồi đó chưa có iphone I phở này nọ , tôi vẫn đang xài 1 em Sony walkman nên nhắn tin chẳng cần phải nhìn.
- ‘Chúc em một ngày mới vui vẻ nhé.’
Chap 10
Nhắn xong, tôi vui vẻ chạy tiếp, 1 hồi thì tới nhà thằng B.
-‘Lẹ mày ơi, trễ học’ tôi hối
-‘tao ra ngay’
1 phút sau nó đi ra, khiếp cái thằng này, ngủ dậy không rửa mặt hay sao ấy, ghèn đầy cả 2 mắt
-‘Sao ku, tối qua thế nào? Nàng có liên lạc với mày chứ?’ nó phán ngay khi vừa leo lên xe
-‘Thế nào là thế nào? Thì bình thường thôi. Em có nhắn tin cho tao. Mà chả có chuyện gì cả. Chỉ là hỏi thăm xã giao bình thường.’
-‘Thế àh? Cứ tưởng mày cả đêm không ngủ chứ. Haha.’
-‘Mà hình như tao thấy em có cảm tình với mày đấy nhé’
-‘Sao mày biết?’ tôi thắc mắc
-‘Thì thái độ hôm qua còn gì. Lúc mày hát, em nhìn mày ghê lắm. Rồi còn hỏi số điện thoại. Cả gấu bông nữa chứ. Ôi dào…’ nó giả bộ thở dài
-‘Vớ vẩn. Tao thì ai mà thích’ tôi mắng nó, nhưng trong lòng thì cũng mong được như là nó nói.
Chuông tin nhắn điện thoại tôi vang lên.
-‘Cảm ơn anh. Anh cũng thế nhé ^_^’
Em trả lời rồi. Tôi dừng xe lại.
-‘Ê, xuống xe, chở tao. Tao nhắn tin cái’
-‘Em nó đúng k? Thôi tao chạy cho. Lo tâm tình đi’
Tôi đang mải suy nghĩ nhắn gì tiếp cho em nên chả quan tâm thằng B nói gì, tôi leo lên đằng sau cho nó chở.
-‘Em chắc đang chuẩn bị đi học àh?’ chẳng biết nhắn gì thôi hỏi thăm bâng quơ vậy.
-‘Em không có đi học’ tôi nhận được ngay tin nhắn trả lời. Hơi thắc mắc tí
-‘Không có đi học là sao? Em ra trường rồi àh?’ chả hiểu nghĩ gì mà mình lại chốt câu này.
-‘Không ạh. E mới nghỉ năm ngoái. Mới học xong lớp 9 thôi. Có một số chuyện nên em không đi học nữa. Hihi’
-‘Thế àh….Anh không biết. Tiếc nhỉ. Anh xin lỗi.’ tôi hơi bất ngờ khi biết em nghỉ học sớm như vậy.
-‘Không sao. Không biết không có tội mà.’
-‘Thôi xin lỗi anh. Em có chút việc. Có gì tối em nhắn tin cho. Chào anh’
Tôi nhận được tin như thế nên cũng ngưng không nhắn nữa. Cũng vừa tới trường.
Tôi với thằng B vào lớp. Bắt đầu những tiết học dài ngán ngẩm. Tôi có một chút suy tư về chuyện hồi sáng, không biết tại sao em A lại nghỉ học sớm như thế nhỉ? Chuyện gia đình hay là chuyện gì khác? Chắc nghỉ học ở nhà em cũng buồn lắm. Tôi thì ngây thơ như thế nhưng nào biết được sự thật lúc nào cũng phũ phàng.
5 tiết học dài cũng trôi qua. Tôi đờ đẫn vác thân xác ngọc ngà của mình xuống bãi đậu xe. Bãi đậu xe giờ tan trường thì thôi rồi, đông như kiến. Chen chen lấn lấn xô xô đẩy đẩy Sau một hồi sinh tử chiến thì tôi cũng lấy được xe ra khỏi trường thằng B tôi không phải chở về vì bố nó lên rước nó rồi. Thế là tôi bon bon chạy một mình về nhà.
Chuông điện thoại reo lên, số lạ. Không biết ai gọi tôi thế nhỉ?
-‘Alo’ tôi nghe máy
-‘Có phải H không?’ đầu dây bên kia vang lên, giọng đàn ông.
Chap 11
-‘vâng, mình H đây.’
-‘Tao muốn gặp mày nói chuyện’ vãi chưởng. Bố đời có thằng nào con nào lạ hoắc gọi điện thoại tự dưng đòi gặp nói chuyện tôi nhớ tôi ăn ở hiền lành, không gây thù chuốc oán với ai, sao tự dưng lại có ai gặp tôi đòi nói chuyện.
-‘Bạn là ai thế? Mình có biết bạn àh?’
-‘Mày không biết tao là ai đâu. T5 này gặp tao ở quán Soho. Tao muốn gặp mày nói chuyện, không có gì nguy hiểm cả,đừng lo.’ thằng kia đáp, giọng bình tĩnh. Có vẻ nó không có ý hăm doạ hay “thịt” tôi.
-‘Nhưng mình không biết bạn là ai? Làm sao mình gặp bạn được? Bạn kiếm mình có việc gì chứ?’
-‘Không tiện nói trên điện thoại, chuyện khá dài. Nói chung là đi rồi sẽ biết’
-‘Nhưng…’ tôi chả hiểu cái quái gì
-‘Thế nhé. T5 7h tại soho. Chào’ nói xong nó cúp máy.
Quái lạ thật ai thế này. Tự nhiên làm cho 1 tràng, tôi chẳng kịp hiểu gì cả. T5 7h soho…? Thôi kệ, đi làm gì, rõ vớ vẩn. Chẳng biết là ai và chẳng có hứng thú gì. Tôi tự nói vậy, rồi tôi lái xe về nhà.
Về tới nhà, việc đầu tiên tôi làm là lao vào máy vi tính. Tôi mở Võ lâm lên (hồi đó chơi VL có con CB top 10 SV ) ngồi cày cuốc cho qua thời gian.
-‘Hi anh ^__^. Đi học về rồi đúng không ?’ tin nhắn của em A. Công nhận em khoái xài ^__^ thật.
-‘uh anh vừa về, sao em biết thế ?’
-‘Em cũng từng đi học mà anh...’
-‘uh nhỉ, hì. Àh, em có yahoo không? Chat nói chuyện cho dễ’
-‘Có anh. Anh add đi. %#$%#$%#$%#$. Đấy, em cũng đang onl’
-‘Ok em’
Nói rồi, tôi add nick yahoo của em. Em đồng ý ngay. Thế là hai chúng tôi bắt đầu tám với nhau.
-‘Người đẹp, hát hay, tới cả cái nick yahoo cũng đẹp nữa nhỉ :-“ ‘ tôi bay vào pm trước, chọc em.
-‘Haha anh khéo nịnh thật.’
-‘Anh đâu dám nịnh, nói thật mà thôi’
-‘Àh mà em bao nhiêu tuổi? Gọi bằng em mà lỡ em lớn hơn anh thì….nhục lắm trốn đâu cho hết ‘
-‘Hihi, em mới 15 thôi anh àh. Bộ nhìn em già lắm sao mà a nghĩ vậy? ^__^ ‘
-‘Àh không... đâu có. Anh hỏi cho chắc, đề phòng thôi mà. 15 thì nhỏ hơn anh 1 tuổi rồi.’
-‘hihi.’
-‘Mà …tại sao em nghỉ học thế? Anh xin lỗi nhưng anh hơi thắc mắc’
-‘Chuyện cá nhân thôi anh. Nói chung thì một lúc nào đó rồi anh cũng sẽ biết ’
-‘Uh... thế anh không hỏi nữa. Àh, em
còn hát bài nào nữa không?’
-‘Còn chứ. Đợi em send cho’ nói rồi em send cho tôi 4 bài nhạc.
-Dở lắm đấy, đừng chê ^__^’
-‘Anh làm sao mà dám chê, giọng em hay thế còn gì ‘
-‘hì…’ không hiểu sao lúc này tôi cảm thấy hình như em đang buồn thì phải. Hì, cứ như em vừa cười buồn vậy…
Chap 12
Tôi thả hồn theo những giai điệu nhạc mà em hát. Bài nào cũng mang một tâm trạng buồn da diết, một cảm giác bị phản bội, buồn đời, xen lẫn chút gì đó đáng thương trong từng bài hát mà em hát. Tôi bỗng cảm thấy hơi nhói, đau, khi nghe từng lời mà em hát ra, như đang cay nghiến ai vậy.
-‘Anh nghe rồi. Em hát hay thật. Nhưng sao…toàn nhạc buồn thế?’
-‘Vì cuộc đời của em hầu như là buồn mà anh ‘
-‘Sao em bi quan thế…Hôm bữa anh thấy em hay cười mà.’
-‘Haha, nhìn trộm em àh. Cười giả tạo thôi anh àh.’
-‘…’ tôi chẳng biết nói gì
-‘Anh không hiểu đâu. Anh ngây thơ lắm. Lâu rồi em mới gặp một người ngây thơ đáng yêu như anh vậy. Haha’ thấy em nói thế, tôi cảm thấy có chút gì đó trải đời từ em, một cô bé chỉ mới 15 tuổi.
-‘Anh….đáng yêu áh :| ‘ tôi tỏ thái độ ngạc nhiên
-‘Uh, haha. Em nói thì không có sai đâu’
-‘…’ tôi lại im lặng
-‘Thôi khuya rồi. Anh ngủ đi, mai còn đi học’ em tỏ ra quan tâm
-‘Uh. Em cũng đi ngủ àh?’
-‘Không anh. Em không hay ngủ sớm. Anh đi ngủ đi’
-‘Uh thế thôi. Anh đi ngủ. Chào em. G9 em nhé. Hi vọng em không buồn như những bài hát mà em hát nữa…’ tôi tạm biệt em.
-‘Cảm ơn anh. E đâu có buồn...Hì...^_^ Thôi G9 anh.’
Tôi out yahoo rồi cũng leo lên giường luôn. Tôi tính đi ngủ, nhưng trăn trở mãi mà không ngủ được. Nằm gác tay lên trán, tôi suy nghĩ về em. Những gì mà em nói, nó không giống như tôi tưởng tượng về em sau lần đầu gặp mặt. Nó không phù hợp với một cô bé 15 tuổi, hay nói đúng hơn là tôi không nghĩ rằng "Em" hôm tôi gặp hôm trước lại có nhiều ưu buồn và uẩn khúc như thế... Tôi thấy …hình như em trải đời hơn con số 15 này nhiều.
Có lẽ mỗi người một hoàn cảnh, tôi không thể biết cũng như hiểu hết được.
Nằm suy nghĩ rồi tôi thiếp đi luôn lúc nào không hay….Cho tới sáng mai…
-‘Dậy đi học con ơi’ mẹ lại đánh thức tôi như mọi ngày.
-‘Dạ’ tôi thức giấc. Tôi tìm chiếc điện thoại theo thói quen để xem giờ vả kiểm tra xem có SMS không.
Không có gì…Cũng phải, đó giờ vốn đã vậy, tôi chẳng lấy gì làm ngạc nhiên.
‘Thôi thức dậy đi học’ tôi tự nhủ rồi leo xuống giường. Chui vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.
‘Tít tít tít’ tiếng chuông tin nhắn.
Ai nhắn mình giờ này vậy ta? Tôi lật đật chạy ra xem, tôi đoán chắc lại là vinaphone
-‘Chúc anh buổi sáng vui vẻ nhé. Một ngày bình yên’
Không phải, là tin nhắn của em A. Tôi vui vui, lần đầu tiên có người nhắn tin chúc tôi như thế vào buổi sáng. Tôi trả lời em ngay
-‘ Cảm ơn em, em cũng thế nhé. Mà sao em dậy sớm thế, em đâu phải đi học?’
-‘Em đâu có ngủ đâu mà dậy. Haha’
-‘Không ngủ là sao? Em thức từ tối hôm qua tới giờ àh?’
-‘Đúng rồi.’
-‘Sao thức thế…Không tốt cho sức khoẻ đâu…’
-‘Anh quan tâm em đấy àh ?’
-‘Ah uh…anh chỉ sợ em thức như thế… bị cảm lạnh, viêm họng…không hát được cho người khác nghe’ tôi chống chế.
-‘hát...lúc nào cũng là hát’ bỗng nhiên em thay đổi thái độ tôi không hiểu chuyện gì.
-‘…’ em làm tôi cứng họng rồi. Tôi vốn đã nhát từ trước tới giờ, gặp tình huống này thì thật không biết làm gì nữa.
-‘Em xin lỗi.... Em đang mệt. Em đi ngủ đây. Xin lỗi anh nhé... em không cố ý.’ Em trả lời.
-‘uh … không sao. Anh không nghĩ gì đâu. Thôi em ngủ đi. Ngủ ngon nhé’
Em không trả lời nữa. Và tôi cũng không dám làm phiền em lúc này nữa......
Chap 13
Suốt quãng đường đi học, thái độ kì lạ này của em làm tôi băn khoăn. Không biết có chuyện gì thế nhỉ ? Em quả thật rất là kì lạ. Tôi không thể hình dung và cũng không thể hiểu nổi. Mọi chuyện đã bắt đầu đi hơi xa so với tôi suy nghĩ.
-‘Đi cái kiểu mẹ gì thế thằng kia’ tôi giật bắn người hoàn hồn, thì ra đang mải suy nghĩ, tôi xém tông vào một ông đang băng qua đường, may là thắng kịp.
-‘Xin lỗi’ xong tôi phóng luôn, ngu sao mà đứng lại.
Hôm nay có vẻ xui rồi đây….tôi tự nhủ. Chưa gì sáng sớm đã bị em tỏ thái độ khó chịu, rồi lại xém tông người đi đường. không biết từ giờ tới cuối ngày còn phải hứng chịu chuyện gì nữa.
Các tiết học trôi qua, may mà không có chuyện gì đáng kể.
Sáng tới giờ cũng 7 8 tiếng rồi, không biết em đã dậy chưa… Tôi tính nhắn tin hỏi thăm em nhưng lại sợ như hồi sáng. Suy nghĩ một hồi, tôi quyết định…không nhắn nữa.
Tôi lờ đờ dắt xe rồi chuẩn bị chạy về nhà thì tin nhắn tới.
-‘Anh.’ Là tin của A.
-‘Oh, em dậy rồi àh?’ tôi đáp lại, giữ khoảng cách không lại như hồi sáng
-‘Em mới dậy. Em xin lỗi anh ..hồi sáng nhé. Hồi sáng em có chuyện buồn…nên em không bình tĩnh. Em xin lỗi’
-‘Không sao đâu mà…anh không để tâm đâu. Anh đâu có quyền đó.’
-‘Đừng nói thế… Mà anh đang học àh? Hay về rồi?’
-‘Anh đang chạy xe về nhà, vừa học xong thôi’
-‘Uh. Àh, tối nay….anh rảnh chứ?’
-‘Có chuyện gì sao e ?’
-‘Em muốn mời anh đi uống nước, xin lỗi chuyện hồi sáng.’
Tôi toan từ chối vì nghĩ chuyện đâu có gì đâu mà em khách sáo thế. Nhưng rồi nghĩ lại, đây chẳng phải là cơ hội quá tốt để được gặp lại em sao. Chẳng suy nghĩ lâu, tôi trả lời luôn.
-‘Uh, tối nay thì anh cũng rảnh…Nhưng chỉ uống nước thôi thì không đủ đâu :-“ ‘
-‘Thế àh? Thế anh muốn sao nữa’
-‘Hì, nói thế thôi, anh không biết. Chưa nghĩ ra :-“ ‘
-‘Thế lo nghĩ đi, từ giờ tới tối. Mà nói vậy tức là đồng ý đi rồi đấy nhé’
-‘uh thì đồng ý, phải đi chứ. Có người đãi nước ngu sao không đi.’
-‘Ranh mãnh nhỉ =.= thế tầm 7h nhé.’
-‘uhm. Nhưng mà ở đâu?’
-‘Àh quên, anh có xe chứ? Qua rước e đc k? E k có xe’
-‘Uhm, anh có. Cho anh địa chỉ đi.’
-‘Nhà em ở đường đời, phường ăn chơi, quận tơi bời. Vậy nhé, em có chút việc. Tối gặp. Cya ^_^ ‘
-‘Uhm chào em.’
Ôi….ôi vui quá xá là vui, nhà trai bên gái….ý chết bà, hát tầm bậy vui quá hoá khùng. Em hẹn mình đi uống nước cơ đấy, sắp được gặp em rồi.
Nhưng mà... em cũng dạn phết. Tính tới bây giờ, số lần mình và em gặp nhau mới chỉ là 1, cũng chưa biết cái gì về nhau cả. Cũng chỉ mới nhắn tin qua lại xã giao vài ngày nay, thế mà hôm nay e rủ mình đi uống nước. Thôi kệ, thế mà lại hay, tôi bây giờ chỉ muốn được gặp lại em.
Tôi vít tay ga con xe, phóng như bay về nhà, cốt yếu để sửa soạn và chuẩn bị đi gặp em. Dù gì bây giờ cũng 5h hơn rồi.
Chap 14
Về tới nhà, tôi phóng ngay lên lầu, chui mình vào phòng tắm. Hôm nay tôi tắm thật lâu, những 15 phút. Ngồi kế người đẹp thì phải….thơm chứ. Hehe, tôi khoái chí. Xong xuôi, tôi lựa cho mình 1 bộ đồ, đẹp nhưng đơn giản. Áo thun trắng và quần jean đen. Tôi khoái màu trắng và đen, giống như màu của cuộc đời vậy. Trắng và đen, luôn luôn đi đôi với nhau, tương phản nhau như một quy luật tất yếu.
Chỉnh chu thật kĩ càng, tôi nhìn đồng hồ thì mới 6h15. Còn những 45’ nữa mới tới giờ hẹn. Địa chỉ nhà em đưa cho tôi cũng không xa nhà tôi cho mấy, đi chậm thì cũng tầm 20-25 phút là tới. Nhưng giờ ở nhà tôi cũng chẳng biết làm gì…Thực sự đang nôn nao lắm rồi, tôi chỉ muốn đi ngay bây giờ.
Đắn đo một hồi... tôi quyết định là đi luôn bây giờ. Tới sớm, biết đâu em ra sớm, là được gặp em sớm. Chứ giờ ngồi ở nhà, tôi cứ bứt rứt như…Hà Hồ trong the voice vậy
-‘Mẹ ơi, bố đi nhậu rồi hả mẹ?’ không thấy bố ở nhà, tôi rào trước. Bố đi nhậu thì tôi dễ đi ra ngoài hơn. Do lý do công việc nên bố tôi nhậu cũng khá thường xuyên.
-‘Uh, bố đi nhậu rồi. Sao thế con?’
-‘Dạ không gì. À con đi qua nhà thằng B tí nha mẹ. Con qua hỏi nó chút chuyện’ tôi bịa.
-‘Uhm đi nhớ về sớm đấy con.’ Mẹ tôi tin tưởng tôi với thằng B lắm nên không hỏi gì nhiều.
-‘Dạ cảm ơn mẹ, con đi’
Tôi phóng thẳng qua hướng nhà em. Do địa chỉ em đưa là ở mặt tiền đường nên kiếm cũng không khó lắm, với lại đường này tôi biết. Thế nên tôi chạy một mạch.
Không biết em mặc gì đi gặp tôi nhỉ? Máu đen tối của 1 thằng nhóc mới lớn trỗi dậy. Chút nữa thôi, chút nữa thôi là được gặp rồi mà. Tôi tự an ủi mà mặt thì hớn hở rõ ra.
Keeeeeeeét…Thắng xe, tới nhà em rồi. Mới có 6h45. Còn 15’ nữa em mới ra, thôi đứng đợi một chút cũng không sao. Tôi đứng đợi mà cứ mãi nhìn đồng hồ nhích từng giây, từng phút một. Mọi hôm 15’ ngắn bao nhiêu thì hôm nay nó dài bấy nhiêu…Cứ như là 15 giờ vậy.
Đúng 7h, em bước ra. Em mặc short jean ngắn, áo thun lỗ body màu xanh nhạt, bên ngoài khoác một cái áo khoác caro mỏng. Em trông thật khác hôm nay. Có thể là do hôm nay tôi mới có dịp nhìn kĩ, thẳng mặt em. Hôm ở quán café tôi run muốn chết, chẳng nhìn em được bao nhiêu. Trông em hôm nay thật giản dị, vẫn đẹp như hôm rồi, chỉ là, có chút gì đó bình thường và mộc mạc hơn.
-‘Anh tới rồi àh? E cứ nghĩ anh chưa tới. Con trai toàn thứ trễ hẹn mà’ em vừa nói vừa cười.
-‘Uh uh, anh cũng vừa mới tới thôi. Anh ít khi trễ hẹn với ai lắm’ tôi phải nói dối em thế, chứ mà nói rằng tôi tới đây đợi em từ 15 phút trước thì…kì lắm.
-‘Uh hihi, anh đúng thật là khác. Thôi mình đi nhé’
-‘Em leo lên đi, mà uống ở đâu thế?’
-‘Đi đi, em chỉ’.
Em nhẹ nhàng ngồi lên xe tôi, giữ một khoảng cách khá an toàn.
-‘Đi thẳng đường này này anh, tới kia rồi quẹo phải’ e vừa nói tay vừa chỉ ra phía trước. Tôi chớp cơ hội, hít lấy một hơi. Ôi mùi hương thơm hơm trước đây rồi, không lẫn vào đâu được.
-Hít hít cái gì đấy hả ?’ Em làm mặt dữ với tôi.
-‘Đâu…đâu có đâu…anh hít khí trời thôi… Chẳng hiểu sao hôm nay khí trời thơm quá =))’
-‘Hứ…tinh vi’ em cười.
Em chỉ đường tôi đi 1 hồi thì cũng tới nơi. Là một quán trà sữa nhỏ ven đường, nhưng cũng khá đông khách. Em chọn một bàn ở góc trong tường, không có nhiều người lắm ngồi ở đây.
-‘Anh uống gì?’ em hỏi tôi sau khi ngồi xuống bàn.
-‘Anh à? Cho anh cái gì cũng được. Anh ít uống trà sữa nên không rành’
-‘Cô ơi cho con 2 ly trà sữa đào mật ong’ Em quyết định ngay.
-‘Uống giống em nhé?’
-‘Uh, anh uống gì cũng được mà.’
Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, đa số hình như toàn couple, tại tôi thấy họ có vẻ tình tứ lắm. Chắc ở đây chỉ có tôi và em là…người lạ mà thôi.
Cuộc đời của A thật sự như thế nào? Tôi sẽ làm gì sau khi biết được chuyện đó...Một cú điện thoại nữa từ người đàn ông hôm trước. Tất cả sẽ được hé lộ vào 2 chap kế...
Chap 15
Trà sữa được mang ra. Em cầm lên, uống 1 ít, không quên dặn tôi cũng uống đi.
-‘Ngon chứ anh.’ Em hỏi
-‘uh, ngon lắm. Mà món này là món tủ của em àh?’
-‘Sao a biết ?’
-‘A đoán thôi. Vì a thấy em kêu ngay lập tức mà không hề suy nghĩ.’
-‘Trà sữa đào mật ong.’ Bỗng tôi thấy em khẽ khựng lại, cười mỉm. ‘Nhẹ nhàng, thanh tịnh, nhưng mật ngọt tới chết người’. Em lại khẽ cười.
-‘Gì mà…nhẹ nhàng, thanh tịnh rồi chết người nữa…Anh …không hiểu?’ tôi nhìn em bày tỏ sự thắc mắc.
-‘Anh không nên
hiểu đâu…Hì’
-‘Em mời anh uống nước xin lỗi chuyện hồi sáng. Thế này là hoà rồi nhé’
-‘Hoà đâu mà hoà, anh nói là không đủ mà” tôi cười nhìn em.
-‘Thế anh muốn thế nào?’
-‘Anh sẽ nói sau. Giờ thì thôi, tạm chấp nhận thế này là hoà. Mà này, em đi như thế mà không sợ người yêu ghen àh?’
-‘Người yêu? Haha. Người yêu nào cơ?’ Bỗng nhiên em phá lên cười lớn, tôi giật cả mình
-‘Thì…hôm bữa đi chung với em đấy. Anh thấy hai người còn nắm tay và nói chuyện tình tứ mà’.
-‘Không phải đâu’ em lắc đầu ngay . Tự nhiên tôi suy nghĩ, hay là thằng khốn nạn kia vừa đá em nên bỗng nhiên em có thái độ kì lạ như sáng nay. Bố cái thằng, không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.
-‘Chỉ là …người tình thôi. Người tình…anh hiểu không?’ …trong phút chốc tôi thấy khuôn mặt xinh đẹp kia bỗng sầm lại, đôi mắt ngân ngân lệ.
-‘Anh…không’ tôi chẳng biết nói gì cả. Nhìn em như thế này tôi bỗng thấy lo sợ.
-‘Người tình…Chỉ như một cơn gió thoảng qua thôi . Người tình không cần sự quan tâm, chăm sóc. Đến với nhau khi cần rồi lại ra đi như chưa từng tồn tại, cho nhau những gì đối phương cần, để rồi khi tiệc tàn, họ lại quay về với người yêu của họ.’ em khẽ nhìn tôi cười, nhưng sao tôi thấy những giọt lệ bắt đầu tuôn trên má em.
-‘Anh muốn biết tại sao em lại có thái độ như sáng nay không?’
-‘Anh đã bảo rồi, anh không bận tâm đâu mà. Anh biết con người phải có lúc này lúc nọ chứ…Vả lại, anh với em có là gì đâu mà …’ tôi nói nhưng cảm thấy thật khó chịu.
-‘Anh thật giống anh ta.’ E cười nhạt ngay sau câu nói của tôi.
-‘Anh ta?’
-‘Người đầu tiên em yêu. Hôm nay…là ngày anh ta bỏ rơi em. Khốn nạn’ em hét lớn lên rồi bật khóc.
-‘Em….Em …đừng có khóc ở đây chứ’ rồi thôi xong….Bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn về phía tôi….Nhìn cái giống gì mà nhìn? Tôi còn không biết cái gì đang xảy ra nữa là mấy người… Thích tò mò àh…Chưa thấy con gái khóc bao giờ àh…
-Cô ơi, cho con tính tiền’ tôi để xuống bàn 10k rồi nắm tay kéo em leo lên xe. Tôi loạng choạng đưa chia khoà vào, rồ ga rồi chạy đi.
-‘Em …Sao tự nhiên lại khóc thế này…Đừng có khóc nữa đc k? Anh…vô tội mà’
Rồi…xong luôn. Vừa nói xong em lại càng khóc lớn hơn sao thế này…Sao tôi lại bị cuốn vào như cái chong chóng thế này. Làm gì đây hả trời?
Tôi hướng ra Q7, kiếm một con đường vắng ngay gần bờ sông rồi đỗ xe ở đó. Tôi kéo em bước xuống xe.
-‘Em àh…anh không biết là có chuyện gì….Nhưng mà em có thể nào…không khóc nữa có được k vậy? Anh sợ thấy con gái khóc lắm’ tôi luýnh quýnh năn nỉ em. Tôi sợ thấy con gái khóc thật.
Em vẫn khóc, cứ như không nghe tôi nói gì. Thế là…
Tôi kéo em lại vào lòng, 1 tay tôi ôm em, 1 tay tôi để đầu em vào lồng ngực của mình. Tôi có thể cảm nhận rõ được hơi ấm của em, cũng như từng giọt nước mắt đang rơi của em. Trong vòng tay tôi, em thật là nhỏ bé. Tôi đoán chắc hẳn em phải kìm nén chuyện buồn nào đó từ rất lâu.
-‘Buông ra. Tôi không cần. Để tôi yên’ Em xô tôi ra.
Những giọt nước mắt vẫn cứ rơi…Những tiếc nấc nghẹn ngào….cất thành lời.
-‘Anh xin lỗi’.
Chap 16
Tôi nghiêng đầu, đôi môi tôi chạm vào môi em. Thực sự lúc đó, tôi không biết phải làm như thế nào thì em mới chịu thôi không khóc nữa…Thế là tôi suy nghĩ, chặn lại thì sẽ không khóc được nữa thôi. Tôi làm liều luôn, không biết tôi lấy đâu ra can đảm đó nữa.
Môi của em…thật êm và ngọt ngào. Tôi không biết diễn tả gì hơn nữa. Lần đầu tiên tôi được chạm vào đôi môi của một người con gái.
Ngay giờ phút này…tôi bỗng ước rằng, giá như em là của tôi. Tôi sẽ không để em phải khóc như thế này. Ít nhất thì tôi sẽ không giống như cái thằng nào đó đã làm em phải buồn và đau khổ như thế này.
-‘Bốp’ một cái tát đau điếng.
-‘H…anh dám làm thế àh?’ e cay nghiến tôi trong từng câu chữ hoà theo những giọt nước mắt. H…em gọi tôi bằng tên…chắc em đang tức giận lắm.
-‘Anh xin lỗi…nhưng mà… huề nhé. Huề vụ hồi sáng…Mà em đừng khóc nữa có được k…Em cứ khóc vậy, chắc anh chết luôn quá’ tôi nhìn em năn nỉ…mặt tôi ỉu xìu như cọng bún thiu. Cũng phải tôi có lỗi lầm gì đâu cơ chứ.
Bỗng em đứng, trơ ra, em đứng nhìn thẳng vào tôi. Bầu không khí lúc bấy giờ thật nặng nề và im ắng. Tôi nhìn em nhưng không dám nói thêm câu gì nữa, tưởng tượng rằng đôi mắt sắc như dao nhọn kia chuẩn bị nuốt sống tôi vậy.
-‘Haha…anh thật là’ bỗng em phá lên cười, e lấy tay quẹt những giọt nước mắt. Hình như em đã ngừng khóc. Tôi thành công rồi, giỏi chưa cơ mà phải ăn tát đau điếng.
Em đứng dựa vào xe tôi. Lúc này em đã ngừng khóc rồi. Tôi cũng cảm thấy bớt lo hơn một chút. Nhưng bầu không khí vẫn còn im lặng lắm. Tôi không biết nói gì nữa với em ngay lúc này, còn em thì đang đưa đôi mắt thả hồn vào bầu trời đen xa xăm kia…
Tôi nhìn kĩ em. Tôi gặp em 2 lần, và mỗi lần là 2 con người hoàn toàn khác nhau. Em A hát hay tôi biết, là một cô gái dễ thương, nhỏ nhắn, nụ cười luôn nở trên môi, với giọng hát làm tôi ngất ngây. Còn A bây giờ, trông em thật đáng thương. Nụ cười đc thay đi bằng những giọt nước mắt., những tiếng nấc nghẹn ngào. Một cô bé mới chỉ 15 tuổi nhưng chắc đã phải trải qua chuyện gì đó rất đau khổ…Nói thật, tôi không muốn thấy em như thế này một chút nào cả.
-‘Hôm nay…là tròn một năm…anh ta bỏ rơi em’ bỗng nhiên em lên tiếng. Em không nhìn tôi, em vẫn đưa đôi mắt lên bầu trời cao kia.
-‘Anh giống anh ta lắm. Nhất là giọng nói và chút gì đó…em không diễn tả được. Anh ta cũng tên H’. Ra là tình đầu của em cũng có tên giống như tôi. Vậy hồi nãy, em ám chỉ tôi hay anh ta ?
-‘Một năm trước, em là một cô bé nhút nhát và cô độc. Không ai hiểu được em cần gì và muốn gì…’
-‘Ba mẹ em li dị từ khi còn nhỏ… em sống với mẹ và dượng. Trong nhà, họ chẳng coi em ra gì cả, em như một con người ở…Em không có niềm vui’
-‘Anh ta là anh trai của một bạn trong lớp em. Anh ta hơn em 3 tuổi. Em gặp anh ta trong một lần tới nhà bạn ấy chơi.’
-‘Rồi anh ta làm quen em, nói chuyện. Anh ta bảo không muốn thấy em lúc nào cũng buồn bã như thế. Anh ta chọc em cười, lúc nào cũng có thể chọc em cười được. Dần dần…em thấy vui…và rồi em biết em đã yêu anh ta’
-‘Anh ta khuyên em nên hát, hát có thể giúp em vui hơn. Anh ta bảo giọng em rất hay…Anh cũng như thế’ cũng như thế? ...em ám chỉ điều gì từ tôi ?
-‘Anh ta đàn, em hát. Ban đầu, em cũng không biết hát gì. Rồi anh ta chỉ em, chỉnh sửa em từng chút một. Anh ta ân cần lắm. Và có lẽ anh ta nói đúng…khi hát, em cảm thấy vui hơn. Em không quan tâm đến mọi thứ xung quanh nữa, hoà mình vào bài hát…nó làm em thấy thư giãn hơn.’
-‘Anh ta luôn ở bên em, dành thời gian cho em, những lúc em cần. Luôn động viên em, giúp em vui. Đối với em, đây là khoảng thời gian vui vẻ nhất em có được.’
-‘Mọi thứ cứ hạnh phúc như thế….cho đến một ngày.’
-‘Ngày sinh nhật của em…anh ta đã làm em cảm động…và rồi, cái gì đến rồi cũng đến’ em cười nhạt. Và tôi hiểu em đang nói gì.
-‘Sau hôm đó…. anh ta bắt đầu thay đổi. Anh ta dành ít thời gian cho em hơn. Lúc nào anh ta cũng bảo bận. Anh ta chỉ tìm đến em khi anh ta cần…chuyện đó’ mẹ…thằng khốn nạn.
-‘Em yêu anh ta, lúc đó, em không suy nghĩ gì nhiều cả’.
-‘Rồi ngày đó đến. Sau khi thoả mãn, anh ta nói với em…’
Mình tả lại đoạn nói chuyện của 2 người hồi đó, để trong ngoặc và chữ xéo cho mấy bạn dễ đọc + hình dung.
( - ‘Anh nghĩ, từ hôm nay chúng ta không nên gặp nhau nữa.’
-‘Anh này, cứ đùa suốt’.
-‘Anh không đùa.’
-‘Anh…đừng có đùa nữa mà.’
-‘Tôi thấy cô cũng ổn rồi. Từ nay, đừng tìm gặp tôi nữa’
-‘Nhưng…tại sao? Anh bị sao vậy…Anh đang mệt àh? Đừng đùa nữa mà.’
Anh ta không trả lời, không nói gì nữa. Lẳng lặng bước ra khỏi cửa phòng…Mặc cho người con gái kia, là em, bắt đầu bật khóc.
-‘Chúng ta…chỉ là người tình mà thôi’
-‘Anh……………..’
Rầm. Cánh cửa đóng lại. Mọi thứ như đổ sập xuống trước mắt em.
Chap 17
-‘Em khóc, em đập phá mọi thứ. Em như một con điên lúc đó, anh có biết k?’
-‘Em gào thét lên…Mọi thứ tối đen lại trước mắt em…Em không tin…không tin vào những gì em vừa nghe thấy….E vùng dậy, lao đầu xuống đường…đuổi theo anh ta. Em cứ chạy…cứ chạy…Rồi em …ngất đi. Tỉnh dậy…em thấy em đang ở trong bệnh viện.’
-‘Bác sĩ bảo em bị mất sức rồi ngất đi, được người đi đường đưa vào đây. Sau đó em gọi mẹ em lên trả tiền viện phí. Bà chẳng thèm hỏi lấy một câu…trả tiền rồi đi về.’
-‘Em đi lang thang suốt ngày hôm sau…Những cơn mưa lạnh buốt rơi xuống. Em ước mình bị mưa cuốn trôi đi, em ước mình không tồn tại...’
-‘Rồi em về nhà…em như người mất hồn suốt một thời gian sau đó. E không còn sức lực và tâm trí để đi học...Em nghỉ học sau đó'
-‘Tại sao…Tại sao anh ta lại làm như vậy? Anh ta tới cứu vớt cuộc đời em rồi lạnh lùng buông em rớt xuống sao…tàn nhẫn’
Tôi chỉ biết lặng im, nghe những lời nói như cứa vào tim của em đang tuôn ra. Thằng khốn nạn. Tôi chửi thầm. Nếu tôi mà gặp nó, điều đầu tiên tôi làm là phải đập nát mặt nó…thứ chó chết…
-‘Sau này…bạn em mới cho em hay…Anh ta cãi nhau với người yêu…rồi tìm đến em để vui đùa như một trò chơi…Người yêu anh ta quay lại…anh ta cũng quăng em đi.’ Con m. nó chứ thằng này thì phải đc ăn gạch
-‘Mà cũng phải…tất cả chỉ là do em ngộ nhận…Chưa bao giờ anh ta nói yêu em cả.’
-‘Rồi em xa ngã vào những cuộc chơi thâu đêm…em trả thù những thằng khốn nạn, tham lam…’
-‘Em biến thành người tình…của bất cứ ai…em phá hoại hạnh phúc của tụi nó. Haha…lũ đàn ông, ai cũng giống nhau…’
Nói tới đây, bỗng em quay qua nhìn tôi, cười nhếch mép…Lúc đó tôi cảm thấy sao buồn quá
Nghe em kể, câu chuyện về cuộc đời em 1 năm trước, tôi mới thấy rằng…trên đời này không gì là không thể xảy ra…. Em tội nghiệp quá, em quá mỏng manh. Quá nhiều thứ đè lên cuộc đời của một cô bé như em…Khi mà mọi người cùng tuổi em đang ngày ngày vui vẻ hồn nhiên đến trường.
-‘Hôm trước, gặp anh, em đã có tí ngạc nhiên. Vừa nhìn thấy anh, em như bỗng thấy lại anh ta…Có điều gì đó khiến em thấy như thế’ em kể tiếp.
-‘Và khi nghe anh nói anh tên H, em đã tự nhủ rằng….Chẳng lẽ ông trời đang đùa giỡn với em’
-‘Em quyết định…xin số đt của anh. Hôm đó, em thừa biết rằng, anh đã thích em rồi. Em muốn tìm hiểu xem…ông trời đang muốn gì nữa…’
-‘Sao…sao em biết? Mà…làm gì có..…’ tôi lắp ba lắp bắp, chối phăng…làm sao tôi dám nhận chứ…Chưa gì đã bị bắt thóp.
-‘Kinh nghiệm…anh àh. Em nói rồi…anh rất giống anh ta…Em có thể cảm nhận được’
'Baby…tell me how can I tell you…that I love you more than lie…' Chuông điện thoại tôi reo lên. Là số lạ, mà hình như là số của cái thằng hôm qua.
-‘Alo’ tôi nghe máy
-‘Sao rồi…đừng quên cái hẹn hôm T5 đấy’ tôi đoán đúng, là thằng đó.
-‘Này, mình không biết bạn là ai. Mình nghĩ chắc bạn nhầm mình với ai rồi đấy. Mình không biết bạn là
ai…tại sao phải gặp bạn?’
-‘Đang ở với A đúng k?’
-‘Sao…sao lại biết?’
-‘K cần biết nhiều đâu. T5 gặp tao. Nếu mày muốn biết thêm về A. Thế nhé.’ Nói xong nó cúp máy.
Điên thật…thằng khùng nào đây. Mà nó biết mình đang đi với em. Chắc là có quen biết em, tôi liền hỏi em.
-‘A, cho anh hỏi …em biết số này của ai không?’ tôi đưa em xem.
-‘Àh…biết. Người mà anh tưởng là người yêu em đấy.’ ra là thằng đó. Mà nó muốn gặp mình để làm gì…rồi còn chuyện gì về A nữa?
-‘Mà sao nó biết số anh nhỉ?’
-‘Hôm bữa đó, lúc em xin số anh xong thì nó hỏi em số anh, nó bảo có chuyện gì cần nói. Em cũng không quan tâm. Mà nó vừa nói gì với anh?’
-‘Àh…uh không. Không có chuyện gì đâu.’ Tôi giấu em những gì nó vừa nói với tôi.
-‘Thôi. Anh đưa em về được k? Trễ rồi, về kẻo anh bị la đấy.’
-‘Uh uh…trễ thật. Em ngồi lên xe đi…anh đưa về’
Tôi leo lên xe, chuẩn bị đưa em về nhà.
Chụt.
Chap 18
Bất thình lình…em hôn vào má tôi…
-‘Cảm ơn …và xin lỗi anh’ em cười, sau đó leo lên.
Hix, ai mà thấy tôi lúc này chắc tôi chết vì nhục mất… Mặt tôi đỏ ửng lên sau khi được em hôn.
-‘Này, lần đầu được con gái hôn sao.’ Em chọc tôi. Có vẻ như em đã bớt buồn rồi.
-‘Uh …Uh’ tôi lúng túng không biết nói gì.
-‘Anh giống con nít thế…đáng yêu thật’ em nhéo 2 bên má tôi …tôi phải phì cười vì hành động của em.
Tôi chở em về nhà của em. Lúc này tôi thấy nhẹ lòng hơn khi em đã bình thường lại. Nhưng mà tôi vẫn thấy sock vì những gì mà em vừa kể tôi nghe. Quả là quá sức chịu đựng…tôi cũng không quá là bất ngờ khi biết em nhìn đời như thế…Con người mà, sau cú sock lớn như thế, ai mà chịu cho được.
-‘Hồi sáng, em thức cả đêm không ngủ. Em đã khóc suốt đêm…Không hiểu sao, em lại nhắn tin cho anh vào buổi sáng. Em cũng không biết, chỉ là…em cảm thấy …anh có thế nói chuyện được.’ em kể tiếp
-‘Rồi khi mà anh nói rằng anh sợ em bị cảm lạnh…viêm họng…sẽ không hát được cho người khác nghe…em đã không kìm được’
-‘Hồi xưa…anh ta cũng từng nói như thế…’ ra là vậy….tôi đã biết được lý do bỗng nhiên em lại kì lạ như sáng nay.
-‘…anh cũng không biết nói gì…chuyện quá khứ của em, anh không thể tham gia vào hay can thiệp vào…Bây giờ, anh chỉ mong là em đừng buồn như thế nữa…Em khóc, nhìn xấu lắm đó biết k…’ tôi cố an ủi em, tôi mong em sẽ nở nụ cười thật sự, và cố vượt qua chuyện này…không phải là nụ cười giả tạo như em đã từng nói.
-‘Em biết rồi…cảm ơn anh.’ em cười.
Xe chạy tới nhà em, em leo xuống rồi quay qua chào tôi.
-‘Anh về đi…chạy xe cẩn thận.’
-‘Uh anh biết rồi…em vào nhà đi …đừng buồn nữa nhé’ tôi tạm biệt em.
Tôi toan chạy xe đi thì bỗng em hét kêu tôi lại.
-‘Àh, anh này…’
-‘Cảm ơn anh…về tất cả ’. Tôi chỉ cười đáp lại em rồi tôi chạy đi thẳng.
Trên đời này sao lại tồn tại cái thứ như thế chứ? Tôi mạnh mồm chửi thằng đó. ‘Làm nhục hết mấy người tên H như tao’…Mà….tôi suy nghĩ…Tôi đã được em dạy cho một bài học về cuộc đời…Đúng là cuộc đời khó suy, lòng người khó đoán. Bỗng nhiên tôi được quen biết em…chắc là sự sắp đặt của ông trời.
Tôi về tới nhà, chào bố mẹ rồi leo vào phòng tắm, xối nước xả thật mạnh. Vết tay em tát tôi vẫn còn trên má…nó hằn đỏ…may mà khi nãy tôi kịp che lại rồi chuồn lên phòng luôn nên bố mẹ không thấy…Lãnh một cái tát, được em hôn lại...thôi coi như không xui cho lắm. Trong cái rủi có cái may.
Àh mà…em nói tôi thích em…có thật không nhỉ? Tôi không biết. Tôi thích em từ giọng hát của em…ban đầu tôi nghĩ đơn thuần là thế. Nhưng sao lúc gặp em, tôi lại thấy rất hồi hộp…tôi run và loạn nhịp suy nghĩ. Tôi thích em, hay là tôi đang thương hại em…Tôi không thể phân biệt được vào lúc này.
Còn thằng L…nó không phải người yêu của em. Thế thực sự tại sao nó muốn gặp tôi? Rõ rang, tôi chẳng biết nó là thằng quái nào, ngoại trừ lần chạm mặt nó ở quán café, mà lúc đó, tôi với nó cũng chẳng chào hỏi gì nhau…Nhưng nó nói nếu tôi đi nó sẽ nói them chuyện về em…Chuyện gì nhỉ? Tôi vừa được nghe em kể quá nhiều chuyện rồi…Có nên biết thêm hay k? Vì dù gì, tôi cũng k có lý do và cái quyền để xen vào quá nhiều.
‘Thôi để mai suy nghĩ lại, gặp nó chắc cũng k mất mát gì. Hơn nữa ở soho, quán này ở trong nhà và có bảo vệ, an toàn, chắc cũng k sao’. Tôi kết thúc những luồng suy nghĩ, tắt vòi nước rồi ra mặc đồ, chuẩn bị đi ngủ.
-‘Anh về nhà chưa?’ em nhắn cho tôi.
-‘Anh vừa về này. Hì’
-‘Thế àh… thế em an tâm rồi. Anh đang làm gì thế?’
-‘Anh mới tắm xong thôi…Mà em lo cho anh đấy àh'
-‘Sau những chuyện xảy ra ngày hôm nay…em cảm thấy phải có tí trách nhiệm….em đánh anh một cái rõ đau còn gì’
-‘Nếu chỉ là trách nhiệm thì…anh không cần đâu’
-‘Thế chứ anh muốn là gì?’
-‘Em đánh anh như thế, gây tổn hại nghiêm trọng đến khuôn mặt đẹp đẽ này của anh…hủy hoại tinh thần ngây thơ của anh… Đã vậy còn cướp đi nụ hôn đầu đời của anh…Phạt em phải có trách nhiệm cả đời’
-‘Này nhé…em chưa tính sổ đấy nhé…em cướp đi hồi nào…Chính anh…còn gì’
-‘Oh thì…nói tóm lại là cũng cướp…Thế giờ tính trốn tránh trách nhiệm àh’
-‘Không trốn…Nhưng…’
-‘Thôi anh chọc em đấy …dễ chọc thế không biết :-“ …’
-‘anh thật là…’
-‘Àh anh này…anh hát em nghe có được k’
-‘Anh áh :| anh không biết hát…anh nói thật mà…hôm bữa anh bị thằng bạn nó chơi một vố bắt buộc anh phải hát đấy chứ…’
-‘Hát cho em nghe cũng không được àh?’
-‘Không phải là không được…’
-‘Thế giờ có hát k? Hay muốn em buồn nữa…’
-‘Oh thôi thôi…đừng buồn nữa…thôi được rồi, để anh hát…’
-‘Phải thế chứ...call em nhé’
Hix…tự nhiên chuốc họa vào thân rồi…Mà họa này…khó dứt mới chết chứ.
Tôi gọi cho em…đây là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau qua điện thoại.
-‘Hát cái gì đây… :-< ‘ tôi uể oải
-‘Anh hát cái gì cũng được…hihi’
-‘Một con vịt xòe ra 2 cái cánh…nó kêu rằng cáp cáp cáp cạp cạp cạp………………………………………’
-‘Em có còn con nít nữa đâu mà hát bài này. Đổi điiii’ tôi nghe giọng em thì thấy, có vẻ như em đã vui trở lại. Tôi cũng lấy thế mà vui lây…tôi muốn em vui hơn, em xứng đáng nhận được nhiều hơn những gì em đang có.
-‘Thế giờ hát gì :-< anh chịu k biết hát gì hết :-< ‘
-‘Ánh sáng của đời tôi đi…anh biết k?’
-‘Uhm đc rồi…’
-‘Khi em đã bước đi chẳng quay trở về…nghe như trong lòng anh bang giá, tái tê…anh mới hay rằng trái tim đã hiến dâng người, đời anh vô nghĩa khi lìa xa, người hỡi…..Cơn giông tố nhỏ nhoi rồi sẽ phai tàn…xin bao dung để tình yêu mãi chứa chan…Cõi thiên đường sẽ hoang tàn nếu vắng em…Ngàn trăng sao nhớ em đêm đêm…..’
-‘Hix, rồi đấy…’
-‘….’
-‘Em…em đâu rồi’
Bỗng nhiên em im lặng….tôi nghe thấy tiếng nấc…hình như em lại khóc.
-‘Anh àh, anh hát cho em nghe mỗi ngày có được k?’ em hạ giọng
-‘Được, nhưng phải với 2 điều kiện’
-‘Điều kiện gì?’
-‘1 là em phải hát lại cho anh nghe.’
-‘Uhm…’
-‘2 là không được để anh biết là em khóc thêm lần nào nữa’
-‘Chỉ thế thôi àh ?’
-‘Uh…anh không muốn thấy em khóc nữa’
-‘Nếu thế thôi thì được…Em khóc, không cho anh biết là được thôi chứ gì ‘
-Thế thì thôi, miễn’ tôi gằn giọng tỏ vẻ k đồng ý
-‘Haha…em đùa đấy. Được rồi mà…em đồng ý’
-‘Nói thì giữ lời đấy nhé’
-‘Biết rồi…nhưng nếu…anh không hát cho em nghe nữa thì sao?’ đây là lần đầu tiên tôi thấy em hạ giọng nhõng nhẽo như con nít…cũng phải thôi…dù em có bị tổn thương sâu sắc hay như thế nào đi chăng nữa thì thực sự em cũng chỉ là một cô bé 15 tuổi.
-‘Không có chuyện đó đâu…Quân tử nhất ngôn, nói ra là phải giữ’ tôi mạnh miệng... Lúc này tôi có nào suy nghĩ gì nhiều đâu…
-‘Chà…anh mạnh miệng dữ. Thế thì em cũng phải cố gắng thôi’
-‘Uhm….mà thôi…em đi ngủ sớm đi. Hôm nay, anh thấy em mệt rồi’
-‘Uhm …thế thôi em ngủ sớm, k phiền anh nữa’
-‘Uhm…em ngủ ngon.’
-‘Anh cũng thế, anh ngủ ngon’
Tôi để em cúp máy rồi cũng cúp theo. Lúc này mới ngồi suy nghĩ lại, hồi nãy mình mạnh mồm quá, đồng ý hát cho em nghe mỗi ngày…Thế có chết không cơ chứ…
Tôi lục đục chuẩn bị leo lên giường ngủ, mắt tôi sắp mở hết lên rồi, thì tôi lại nhận được tin nhắn từ em.
-‘Anh này, anh ngủ chưa?’
-‘Anh chưa…sao em lại chưa ngủ?’
-‘Anh mở inbox mail yh của anh ra mà xem nhé. Em nhắn anh thế thôi. Em đi ngủ đây. Anh ngủ ngoan ^_^ ‘
Nghe em nói thế tôi lật đật ngồi dậy mở cái computer yêu dấu của mình lên…Em gửi gì trong mail của tôi hay sao mà bảo tôi mở ra xem nhỉ…Mà máy tính hôm nay mở lâu phết :-< đợi sốt cả ruột gan.
Tôi mở mail lên, thấy được ngay email của em. Tôi mở ra xem thì thấy…
Một tấm hình, có lẽ như em vừa mới chụp xong…Trong tấm hình là một cô bé dễ thương, đang nhắm mắt vờ như là ngủ, nụ cười nở trên môi…Em trông dễ thương và đáng iu thật…tôi nói…Và trên tay em đang ôm là…con gấu bông hôm bữa tôi đưa cho em . Em ôm nó ngủ sao? Ôi thật k biết phải diễn tả làm sao nữa…Ước gì tôi là chú gấu bông ấy.
Tôi lưu hình về rồi tắt máy. Tôi đang vui. Vui khi thấy em như thế, vui khi thấy em nở nụ cười, vui vì biết rằng ngày mai sắp tới, và mọi chuyện tốt lành hơn sẽ tới với em…Tôi leo lên giường nằm, đắp chăn, để con gấu em đưa cho tôi sang cạnh bên gối, nhìn nó rồi cười.
-‘Ngủ ngon nhé, cả người lẫn gấu :-“ ‘.
Tôi nhắn cho em rồi chìm sâu vào giấc ngủ.
Chap 19
Từ sau chap này, mình xin phép ghi rõ tên nhân vật luôn, để đọc cho dễ. Ghi H, A,L,B này nọ trừu tượng quá đâm ra mệt @@
H = Hải…. A = Anh, Phương Anh. L = Long. B = Bình.
Tôi đánh một giấc ngon lành tới sáng hôm sau, nếu mẹ tôi không kêu tôi dậy thì chắc là tôi ngủ quên luôn
Tôi loay hoay tìm cái điện thoại theo thói quen…Không có tin nhắn của em. Chắc em vẫn đang say sưa ôm gấu ngủ …nghĩ thế tôi lại cười rồi tôi nhắn cho em.
-‘Người với gấu ngủ nướng quá …dậy tập thể dụccccc’
Hôm nay tôi thấy tinh thần thật sảng khoái…sau một giấc ngủ dài, mọi chuyện ngày hôm qua cứ như vẫn còn đó, từ mùi hương, mái tóc, đôi môi của em…tôi còn nhớ rất rõ…
Tôi thích em…tôi nghĩ là em nói đúng…tôi bắt đầu thấy nhớ em rồi…
Chuyện buổi sáng thì k có gì đáng kể, tôi sẽ lướt qua nhanh.
Tôi đang trong lớp học, tầm 10h thì có tin nhắn em trả lời.
-‘Người đâu có ngủ…chỉ có gấu ngủ thôi…’
-‘Xạo xạo…không ngủ mà giờ mới trả lời’
-‘Thiệt mà…tại người mãi ngắm gấu ngủ nên h mới tl nè…’ haha…hôm nay sao em đáng yêu thế. Ước gì lúc nào em cũng như thế.
-‘Lắm đường lắt léo …anh chẳng tin. Ngủ nướng thì nhận đại đi’
-‘Uh…ngủ nướng đấy’
-‘:-“ thế đi phải ngoan k’
Không thấy em trả lời nữa đợi mãi 15 phút vẫn k thấy em trả lời, tôi hơi lo.
-‘Này đâu rồi…lại ngủ nữa àh…’
-‘Này…’
-‘Giận anh rồi àh…’
-‘Uh’ em trả lời ngay hoá ra là nãy h đang giận
-‘Thôi…xin lỗi. Dễ
giận thế’
-‘Thôi k ai dám giận anh đâu. Em đi ăn sáng đây. Bye bye’
-‘Ơ này…’
Em im luôn lỏng rồi. Sáng sớm đã chọc cho em giận :-<
-‘Ê mày, cô xuống kìa’ thằng Bình nói nhỏ xi nhan cho tôi.
-‘Ý chết bà…cất lẹ’ tôi tự nhủ, cất ngay điện thoại vào cặp.
-‘Em làm gì loay hoay dưới này đó?’ Bà cô giáo Toán lên tiếng.
-‘Dạ…đâu có làm gì đâu cô’ tôi lúng túng trả lời.
-‘Lên bảng giải bài này cho cô’
Ra là cô bắt tôi lên bảng giải bài tập. Gì chứ toán, chuyện nhỏ. Tôi được bố mẹ thuê cho một ông thầy dạy Lê Hồng Phong dạy thêm toán cho tôi từ hồi lớp 7, bởi vậy Toán là môn tôi tự tin nhất.
-‘May cho mày nha con…tao nhắc kịp. Đền ơn gì đây?’ Vừa bước xuống thằng Bình đã đòi nợ.
-‘Ơn mày tao nhận chứ đền thì chắc để kiếp sau’ tôi trả trêu.
-‘Nhớ nha con’ nó cay cú
Đợi cô đi lên, tôi lại kiểm tra điện thoại…Em lại im re rồi. Khổ thân. Mà tôi chờ đợi em nhắn tin mà cứ nôn nao thế nào ấy…có lẽ em đã chiếm một chỗ nằm trong trái tim trinh nguyên này của tôi (lúc này là còn trinh đó nha mấy thím đừng có đùa )
Tới gần 12h trưa tôi mới nhận được tin nhắn của em.
-‘Ăn xong rồi’
-‘Em ăn sáng + trưa luôn đó hả?’
-‘Em đâu có ăn nhiều như anh…nhìn lại anh đii’ em đụng chạm nỗi đau của tôi
-‘Oh tôi biết tôi mập…’
-‘Giỏi đó :x’
-‘Giỏi khỉ…đi ra. Không chơi với ai nói tôi mập’ thử giả bộ giận em xem sao
-‘Đi ra thiệt nha…’ thôi chết kiểu này đùa k dc.
-‘Oh thôi khoan…ở lại đây chơi tí đã…:-< ‘
-‘Hứ…’
-‘Này, mà sao hôm qua gửi anh hình ôm gấu ngủ làm gì thế’
-‘Em có gửi đâu, gấu gửi đấy :-“ ‘ phải công nhận một điều là hôm nay em con nít rõ ra …chứ không như ngày hôm qua.
-‘Rõ xạo’
-‘Xạo mà biết vo gạo nấu cơm’
-‘Anh thua em luôn =)) ‘
-‘Em mà :>’
-‘Àh này…anh vô tiết kiểm tra, không nhắn tin được. Tí anh nhắn tin cho nhé’
-‘Uhm…anh làm kiểm tra đi. Làm tốt vào ^_^ ‘
Tôi ngưng nhắn tin với em vì 2 tiết kế là kiểm tra. Cái này chẳng có gì hay ho cho qua nhé.
Tới chiều, kiểm tra xong là ra về, tôi liền mở điện thoại ra toan nhắn cho em thì thấy tin nhắn của em trước.
-‘Anh này…em phải đi ra ngoài với mẹ…có chút chuyện. Em không nhắn tin được. Em nhắn báo anh thế. Khi nào xong em nhắn tin cho’
Ờ thôi, em bận rồi thì tôi không nhắn nữa. Lật đật chạy xe về nhà.
Tôi đi ngang Soho thì bỗng nhớ ra…cuộc hẹn với thằng Long vào ngày mai. Tối qua sau khi suy nghĩ kĩ, tôi quyết định là mai tôi sẽ gặp nó. Tôi muốn coi xem tại sao nó lại muốn gặp tôi, và còn cả chuyện gì về P.Anh nữa. Nhìn sơ thì thấy chỗ này rộng rãi, lại ngay mặt chính đường lớn, nên là sẽ không có gì nguy hiểm cả. Tôi an tâm rồi.
Phóng về tới nhà thì tôi ôm cái máy tính như thường lệ…chơi game, lướt web, nghe nhạc…Tôi tìm hiểu thêm vài bài nhạc, vì hôm qua có hứa với em là sẽ hát cho em nghe mỗi ngày rồi… Rõ khổ :-< hứa làm chi để giờ phải mất công thế này.
8h tối, em mới nhắn tin lại cho tôi.
-‘Em về rồi này’
-‘Em đi công chuyện gì lâu thế?’
-‘Vài chuyện với mẹ ấy mà… không gì đâu’
-‘Àh anh này…nhớ gì ko…hát em nghe đi’
-‘Uh thì hát, mà em phải hát anh nghe trước’
-‘Ko…anh hát trước :-< ‘
-‘Oh rồi…để anh call’
Tôi call em.
-‘A nô’ giọng em dễ thương thật
-‘Hát nhé’
-‘Hát đi’
-‘Nghe nhé’
-‘Đang nghe’
-‘Khùng nhỉ’
-‘Anh mới khùng đấy’ =)) chọc em vui kinh
‘An empty street
An empty house
A hole inside my heart
I'm all alone
The rooms are getting smaller
I wonder how
I wonder why
I wonder where they are
The days we had
The songs we sang together
Oh yeah’
-‘Hôm nay hát tiếng anh luôn ta’
-‘oh tại anh không biết hát bài gì nữa :-< ‘
-‘Tới em đó’ đêm đến, có 2 đứa rảnh, hát cho nhau nghe, tự làm ca sĩ tự làm khán giả.
-‘Cho khất đc k…’
-‘Hôm qua hứa gì…?’
-‘Em đùa…uh thì hát’
‘Well I wonder could it be When I was dreaming 'bout you baby You were dreaming of me Call me crazy, call me blind To still be suffering is stupid after all of this time
Did I lose my love to someone better And does she love you like I do I do, you know I really really do’
Bầu không khí như đứng yên...Tâm trạng tôi bỗng chùn lại khi nghe em hát bài này.
Chap 20
-‘Em hát….hay thật’ tôi giờ mới bừng tỉnh sau khi nghe em hát
-‘em tặng anh đó…’
-‘Tặng anh àh? ’ Tôi thấy giống như em tặng cho người cũ của em hơn.
-‘uhm’
-‘Tặng thì anh nhận...’
-‘Anh ơi…em đi ngủ trước đây’
-‘Đi ôm gấu ngủ nữa àh…’ tôi chọc
-‘Giờ ôm gấu…sau này ôm anh…haha’
-‘Thôi em ngủ đây…anh ngủ ngon nhé’ nói xung em cúp máy luôn.
Tôi thì đang đứng trơ ra như tượng vì cái câu …”sau này ôm anh” của em em có ý gì đây…Cơ mà được ôm em ngủ thì …chết cũng cam lòng
-‘Người và gấu ngủ ngon…’ tôi chúc em. Rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, mọi việc cũng bình thường. Tôi đi học, nhắn tin qua lại với em cho đến chiều. Tôi lướt qua không kể ra nhiều vì hơi dài dòng.
-‘Àh, tí nữa anh đi gặp Long…người đi với em hôm bữa đó’ tôi nghĩ cũng nên báo cho em về quyết định của mình.
-‘Anh quyết định đi gặp àh? Mà em cũng k biết Long đòi gặp anh để làm gì nữa.’
-‘Anh cũng không biết, anh cũng tò mò nên quyết định là đi. Tí nữa đi xong có gì anh nhắn tin cho em biết. Bây giờ anh đi đây.’
-‘Uhm nhớ đấy. Em chờ. Anh chạy xe cẩn thận’
Tôi từ nhà chạy ra Soho, nơi mà Long hẹn gặp tôi (lúc này là đi học về rồi nhé ). Tôi bước lên tầng 2, thì thấy Long đang ngồi ở góc, vừa gặp tôi, nó ngoắc tôi vào, không ngờ là nó đã ngồi đợi trước từ lâu. Nó ngồi có một mình, và thái độ thấy cũng không quá đến nỗi căng thẳng…tôi cũng bớt lo. Cứ sợ là nó thịt tôi vì dạo này tôi hay nhắn tin cho em thôi.
-‘Cuối cùng mày cũng quyết định tới. Ngồi đi.’ nó mở đầu bằng câu nói nhát gừng.
-‘Tao tới vì thắc mắc xem tại sao mày muốn gặp tao.’
-‘Ngồi đi, cứ từ từ. Uống gì không?’
-‘Cho tao café sữa đá được rồi’
-‘Tao tên Long…mày tên Hải đúng không?’ giờ tôi biết tên nó là Long…còn có lẽ nó biết tên tôi từ hôm bữa ở chỗ café lúc lên hát với em.
-‘Uh’ tôi đáp.
-‘Tao gọi mày ra đây là để thương lượng 2 vấn đề’
-‘Vấn đề gì?’
-‘Hôm bữa, ở quán café, tao thấy mày hát được, có tiềm năng đấy’
-‘Oh …tao hát vì bị ép…Mà chuyện đó thì sao?’
-‘Tao có một nhóm nhạc, tao muốn mày hát chính’
-‘Ý mày là tao tham gia nhóm nhạc của mày?’
-‘Chính xác’
-‘Xin lỗi, tao từ chối’ tôi nói ngay không cần suy nghĩ.
-‘Sao chưa gì đã nhất quyết thế ?’
-‘Tao không hứng thú gì, với cả tao chả thấy tao có khả năng’
-‘Mày chắc là mày không hứng thú? Hôm bữa đấy tao thấy mày có hồn lắm mà’
-‘Uh …thì…’ lúc này tự nhiên bị nó phủ đầu.
-‘Mày không muốn hát cho P.Anh nghe sao ?’ bỗng nó nhắc tới P.Anh
-‘Chẳng liên quan gì’
-‘Nếu mày đồng ý, tao sẽ giúp mày viết những bài hát dành tặng cho P.Anh’
-‘Tao…’
-‘Thôi cái này mày cứ từ từ suy nghĩ…thực sự là còn chuyện này…nó liên quan tới P.Anh’
-‘Tao biết mày thích P.Anh…và tao biết chỉ có mày giúp được P.Anh lúc này’ nó nói tiếp
-‘Giúp …giúp cái gì ?’ tôi ngạc nhiên không biết nó nói về chuyện gì.
-‘Tao nghĩ P.Anh đã kể mày nghe rồi, chuyện của P.Anh và anh Hải’ bỗng thằng Long nhắc tới Hải, người yêu đầu của P.Anh.
-‘Uh thì sao?’
-‘Thực sự mọi chuyện không hẳn là như P.Anh vẫn nghĩ’
-‘anh Hải chơi thân với tao từ nhỏ, anh ấy cũng từng trong nhóm nhạc của tao. Bọn tao như anh em ruột thịt vậy.’
-‘Mọi chuyện bắt nguồn từ năm anh Hải 14 tuổi…anh ta gặp một tai nạn xe và bị chấn thương ở đầu’
-‘Lúc đó không có gì xảy ra, chụp kiểm tra cũng không có gì…nên mọi chuyện tưởng chừng như xong’ nói tới đây, nó ngưng lại. Nó uống 1 ngụm café, rồi lấy ra 1 điếu thuốc hút.
-‘Hút ko?’ nó mời
-‘Ko…tao ko biết hút. Nói tiếp đi’ tôi bắt đầu nôn nao, lại chuyện gì về người này nữa đây…thật là nhiều khúc mắc.
-‘Rồi anh Hải quen được P.Anh. Anh ta yêu P.Anh lắm’ yêu cái ngưỡng gì thứ như nó chứ. Tôi nghĩ thầm trong bụng.
-‘Anh ta bảo P.Anh thật đặc biệt. Tuy còn nhỏ nhưng P.Anh rất sâu sắc. Anh Hải còn bảo sau này sẽ cưới P.Anh. Lúc đó nhìn anh ta như thằng khờ đang mơ’ cưới P.Anh? nói miệng cho cố rồi cuối cùng cũng bỏ cuộc chơi. Chẳng đáng mặt đàn ông.
-‘Mọi thứ đáng lẽ bình yên như thế…cho đến một ngày’
-‘Bọn tao đang tập nhạc, thì bỗng anh Hải ngất xỉu…hoảng hồn bọn tao đưa anh ta tới bệnh viện’
-‘Ở đó…bác sĩ cho anh Hải biết 1 tin…mà từ đó, nó kéo theo những hậu quả mà anh Hải cũng như tao không thể ngờ tới’ nó nói tới đây thì tôi lại thêm tò mò.
-‘Bác sĩ bảo, sau vụ va chạm ở đầu lúc nhỏ, hệ thần kinh của anh Hải bị ảnh hưởng, anh Hải sẽ bị mù và mất trí nhớ trong thời gian không xa’ tôi bỗng nổi gai ốc khi nghe những gì Long vừa nói.
-‘Lúc đó, mọi thứ như đổ sập trước mắt anh Hải. Đêm hôm đó, anh ta đã uống rất nhiều. Anh Hải khóc như một thằng con nít.’
-‘Rồi anh ta quyết định…một quyết định điên rồ và ngu xuẩn. Theo tao là như vậy’ nó rít hơi thuốc rồi trầm tư nói tiếp.
-‘Anh ta nói rằng…thà là làm cho P.Anh đau khổ một lần…Còn hơn để sau này P.Anh thấy anh mù loà …rồi lại còn không nhớ ra P.Anh là ai…lúc đó thì còn đau khổ hơn nhiều’
-‘Anh ta nói là làm…không ai ngăn cản được’
-‘Hôm đó…anh ta đã làm những trò tàn nhẫn nhất trước mặt P.Anh….chỉ mong P.Anh hãy thù ghét anh ta mà quên anh ta đi’
-‘Rồi anh Hải dặn em gái rằng hãy nói với P.Anh là anh ta quay lại với người yêu cũ…mặc dù thật sự k có’ mọi chuyện dần rõ ra.
-‘Anh Hải giấu cả nhà về chuyện anh bị bệnh…chỉ có tụi tao biết…rồi anh bỏ nhà đi về ở cùng với một thằng trong nhóm tao’
Tôi nuốt một hơi nước bọt…nếu những gì nó vừa kể là thật…chẳng lẽ là P.Anh đã hiểu lầm anh Hải rồi sao??? chuyện này…thật khó mà ngờ tới.
-‘Rồi khi anh Hải biết rằng vì anh mà P.Anh ngày càng suy sụp và xa vào những thứ không hay…anh ta mới nhận ra rằng mình đã sai’
-‘Đến một ngày…anh Hải nhờ tao một chuyện…anh nói rằng anh không thể nhìn P.Anh như vậy ngày nào nữa, anh nhờ tao cứu P.Anh, ít nhất là làm gì đó để P.Anh đừng như thế này nữa. Tao đồng ý’
-‘Ngày hôm sau anh ta bỏ đi…và bây giờ không còn ai biết anh Hải như thế nào nữa…còn sống hay đã chết’ nó trầm ngâm…lại rút 1 điếu thuốc ra hút. tội nghiệp...1 kẽ ngu ngốc, khờ, thật lòng trong tình yêu...nhưng không chiến thắng được ý trời.
-‘Lúc đó, tao mới đi tìm P.Anh. Tao thấy P.Anh ở một quán bar…lúc đó nhìn em nó…tao chỉ muốn đập vào mặt anh Hải một cái …vì cái suy nghĩ ngu xuẩn của anh ta’ tôi cũng muốn đập anh ta…nhưng là trước khi nghe được câu chuyện này.
-‘Tao vờ cua P.Anh, rồi sau đó kéo em ra khỏi những vũng lầy đó…Ít nhất thì để em kế bên tao thì sẽ yên tâm hơn là cứ để em như thế’ nó nói phải.
-‘Ít nhất thì tao cũng thực hiện được việc tao đã hứa với anh ta. Còn P.Anh, tao k có cảm tình…tao chỉ coi P.Anh như em gái thôi.’
-‘Mọi chuyện thật khó tin đúng ko? Nhưng tao muốn ko tin cũng không được. Ông trời không
để yên cho người tốt sống.’ nghe câu này tôi thấy sao đau nhói...hơi tàn nhẫn, nhưng là sự thật
-‘P.Anh bây giờ thì đã tạm ổn…Nhưng mà…chuyện này sẽ không kéo dài được lâu. Và tao biết, chỉ có mày là có thể giúp được P.Anh’ tôi ư? Tại sao lại là tôi.
-‘Mày có gì đó giống anh Hải. Và tao biết mày cũng thích P.Anh.’
-‘Mày nên suy nghĩ đi…chẳng lẽ mày để một cô gái như thế lại sống kiểu này ngày qua ngày hay sao…’
-‘Bây giờ, chỉ có tình yêu thật lòng, sự quan tâm chân thành, mới có thể cứu được P.Anh mà thôi.’
-‘Tao…’ tôi đơ ra sau những gì vừa nghe.
-‘Suy nghĩ kĩ đi. Tao về đây. Có gì gọi tao’ nói rồi nó đứng dậy, trả tiền rồi bước ra về.
-‘Ê này Long…’ tôi gọi nó lại
-‘Gì?’
-‘Những gì mày vừa kể…P.Anh không biết chứ ?’
-‘Dĩ nhiên là không…thế nhé. Chào’
Nó đi khỏi…tôi vẫn ngồi thất thần ở đó…Hoá ra, em đã hiểu lầm anh Hải rồi. Anh ta thật đáng thương, nhưng cũng thật đáng trách…Bỏ rơi P.Anh như thế, anh ta không nghĩ đến cảm giác của P.Anh sao…cho dù anh ta bị gì đi chăng nữa, thì cũng phải cho P.Anh biết chứ…ít nhất thì P.Anh cũng yêu anh ta, P.Anh sẽ không bỏ rơi anh ta…rồi cuộc đời của P.Anh sẽ không phải như thế này. Một kẻ…tốt…nhưng ngu xuẩn.
Thật là…chuyện tình yêu trên đời này…sao quá phức tạp và rắc rối. Tôi lắc đầu ngán ngẩm rồi bước ra về.
Tôi sẽ đối mặt với P.Anh như thế nào sau khi biết được câu chuyện này?
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.topkute.net. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.topkute.net - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------
Chap 21
Tôi lẫn thẫn về nhà..Trong lòng đang hoang mang không biết phải xử lý chuyện này như thế nào với P.Anh? Sẽ nói cho em biết sự thật hay là giấu em mọi chuyện. Nếu nói cho em biết sự thật, em sẽ như thế nào…? Liệu em có gục ngã lần nữa không? Còn nếu tôi giấu em…em sẽ không biết, mãi mãi không biết…và có thể em sẽ quên dần và có một cuộc sống hạnh phúc hơn…Phải, tôi nghĩ tôi nên giấu em.
-‘Anh ơi…anh về chưa? Sao đi lâu thế’ tôi đang chạy xe thì em nhắn tin. Tôi có nói với em rằng khi nào tôi về tôi nhắn tin cho…nhưng có lẽ chắc do em đợi lâu quá, sốt ruột nên nhắn trước cho tôi.
-‘Anh đang chạy về này…tại Long nó nói chuyện hơi dài, tí về anh kể em nghe…anh không sao đâu, đừng lo’
-‘Ai thèm lo…thôi về tới nhắn tin cho em’ em đáng yêu thật lo cho tôi ra mặt ra thế còn chối…mà bỗng nhiên em quan tâm đến tôi thế nhỉ? Hay em có cảm tình dành cho tôi rồi.
Hai trái tim…một chưa bao giờ được yêu…một đã bị chính tình yêu làm tổn thương nghiêm trọng…liệu có thể tới được với nhau hay không ?
Tôi về nhà, leo lên phòng, việc đầu tiên tôi làm là nhắn tin trả lời cho em biết để em đỡ nôn…
-‘Anh về tới rồi này’
-‘Về rồi àh. Mà sao anh đi lâu thế. Long nói gì với anh ?’
-‘Nó gặp anh…nó bảo muốn mời anh vào nhóm nhạc gì của nó…anh không rõ’ dĩ nhiên là tôi giấu em chuyện của anh ta.
-‘àh…Long có 1 band nhạc…em từng nghe kể. Thế anh trả lời sao ?’
-‘Anh từ chối…anh hát có hay ho gì đâu…với lại anh nghĩ anh không có khả năng’
-‘Uhm…em cứ sợ không biết tại sao Long đòi gặp anh. Hoá ra cũng không có gì nguy hiểm’
-‘Yên tâm đê, mạng anh lớn lắm :-“ ‘
-‘Hừ…mạng anh lớn hay không kệ anh chứ’ em nhõng nhẽo dễ thương thật
-‘Thế àh…kệ anh đúng k…Thế lỡ anh có chuyện gì k hát cho em nghe mỗi ngày được nữa thì sao?’ không biết tại sao tôi lại nhắn như thế…lúc đó tôi có thoáng nghĩ về anh ta.
-‘Không được phép nói như thế…’ e quan tâm tôi. Vui thật, đây là lần đầu tiên có một người quan tâm mình như thế.
-‘Anh đùa mà…anh hát cho em nghe nhé’
-‘Dẹp anh đi…không cần nữa’ em lại giận rồi đúng là con gái
-‘Thôi mà…xin lỗi’
-‘Đừng có nói như thế nữa đó’
-‘Anh biết rồi…thế hát nhé’
-‘uh…anh gọi em đi :x’
Tôi gọi cho em…nói chuyện vui vẻ một lát rồi tôi hát cho em nghe…tâm trạng em hôm nay có vẻ vui…em cười suốt trong điện thoại…đến em hát lại cho tôi nghe, em hát Ước gì.
Ước gì anh ở đây giờ này
Ước gì anh cùng em chuyện trò, cùng nhau nghe sóng xô ghềnh đá ngàn câu hát yên bình.
-‘Em vừa ước gì đấy?’ tôi chọc em.
-‘Em ước…anh ở đây’ em ngập ngừng nói.
-‘Thì anh đang ở đây mà’ tôi giả vờ ngây thơ.
-‘Anh này…anh đừng làm em lo lắng nhé’ bỗng nhiên em nói thế…tôi cảm thấy hình như em đang sợ gì đó.
-‘Anh làm gì đâu mà để em lo lắng chứ…rõ khùng’
-‘Uh’ tôi nghe thấy em cười
-‘Em đi ngủ nhé…nghe anh hát xong là em buồn ngủ …anh hát dở quá…haha’ em chọc tôi.
-‘Dở mà đòi anh hát suốt ngày thế’
-‘Dễ ngủ…haha. Thôi em ngủ. Anh ngủ ngon nhé’
-‘Anh cũng ngủ đây. Em ngủ ngon’ tôi cúp máy.
Mọi chuyện có vẻ tiến triển tốt…Em đã vui vẻ hơn…tôi muốn thấy em như thế mỗi ngày. Có lẽ tôi sẽ giấu kín cái sự thật mà thằng Long đã nói cho tôi biết…vì nếu em biết được sự thật đó, tôi sợ em sẽ suy sụp và làm những việc liều lĩnh…tôi không muốn em gặp nguy hiểm. Tôi lo cho em cũng như em lo cho tôi…có lẽ, đang có gì nảy nở giữa 2 chúng tôi…mà người ta thường gọi là Tình Yêu.
Long nó nói rằng bây giờ chỉ có tôi bên cạnh em mới giúp được em…chỉ có tình yêu chân thành mới giúp được em…Nhưng mà, nói là yêu thì có hơi sớm quá không? Tôi chưa yêu bao giờ….tôi chưa biết thế nào gọi là yêu cả…Nhưng ít nhất tôi biết, đâu đó trong tôi, tôi luôn lo lắng cho em, luôn suy nghĩ về em, luôn muốn được gặp em, nhìn em cười, nghe em hát…đôi khi tôi muốn được ở cạnh em…không biết như thế có được gọi là yêu không nhỉ?
Một chút suy tư ấy đưa tôi vào giấc ngủ dài. Trong mơ tôi thấy em đang khóc…tôi chạy tới ôm em, nhưng em hất tay tôi ra…em hét vào mặt tôi…tôi im lặng. Tôi không biết tại sao lại như thế.
‘Một giấc mơ xui xẻo’ tôi giật mình thức dậy…đây là lần đầu tiên tôi thức dậy vào giữa đêm…lò mò tìm điện thoại xem giờ, mới chỉ 2h sáng. Từ khi tôi biết em, cuộc sống của tôi bị xáo trộn không ít…tôi cảm thấy vậy.
‘Em đừng buồn nhé…anh luôn ở cạnh em…cho dù gì đi chăng nữa’ tôi nhắn cho em…biết chắc là em đang ngủ say…sẽ không đọc được bây giờ đâu. Hy vọng tin nhắn này của tôi sẽ giúp em có được giấc ngủ ngon, không gặp phải ác mộng như tôi vừa gặp.
Tôi buông điện thoại rồi lại chìm vào giấc ngủ dài.
Chap 22
Sáng hôm sau, thức giấc đi học, tôi ngạc nhiên khi thấy 3 tin nhắn của em.
-‘Anh làm sao thế…sao tự nhiên lại dậy sớm thế…mới 2h khuya mà… Có chuyện gì àh…mà sao lại nhắn như thế…em đang ngủ thì thấy tin nhắn của anh tới.’ có vẻ em lo lắng khi thấy tôi nhắn cho em vào 2h sáng.
-‘Anh này…anh sao thế…anh ngủ lại rồi àh…’ tin này tới sau 5 phút.
-‘Em đợi anh nãy h mà k thấy anh trả lời …chắc anh ngủ lại rồi nhỉ…tự nhiên 2h sáng thức dậy…nhắn gì đâu….Thôi ngủ đi…mai em phạt’ tin này tới sau 45 phút.
Em đợi tôi gần 1 tiếng sau khi tôi nhắn tin cho em như thế thì mất bà nó giấc ngủ rồi còn gì. Tôi sai thật, làm mất giấc ngủ của em…Ai mà biết được em dễ thức như thế chứ. Haizzz. Tôi lò mò bấm tin trả lời lại cho em.
-‘Anh xin lỗi…anh không biết là lại đánh thức em dậy như thế…Chỉ là hôm qua anh mơ thấy ác mộng…giật mình dậy. Anh sợ em cũng mơ thấy chuyện không hay nên…nhắn tin nhắn …hi vọng bảo vệ em, giúp em ngủ ngon. ’
Tôi lật đật dậy đi học vì cũng sắp trễ rồi…vừa đi vừa tự trách mình…lãng mạn không đúng lúc =.=
Tôi chưa tới trường thì đã nhận được tin trả lời của em…không hiểu sao em dậy sớm thế.
-‘Không sao đâu…em chỉ sợ anh bị ma kéo đi rồi…mà anh gặp ác mộng gì thế?’
-‘Anh thì ma nào kéo đi nổi…ác mộng, chuyện k hay, anh không muốn nhắc tới làm gì’
-‘Uh thế thôi…xuỳ xuỳ…ác mộng biến đi nhé :-w để cho Hải mập ngủ ngon‘ haha phải công nhận em ngày càng đáng yêu.
-‘Mà sao em dậy sớm thế?’
-‘Thì em dậy lúc anh nhắn cho em…chờ mãi anh không trả lời, em ngủ quên mà cứ lo lo…không ngủ ngon được…bắt đền anh đó’
-‘Oh…đền gì giờ…’
-‘Cho anh tự suy nghĩ’
-‘Anh không biết…đi uống nước nhé’
-‘Ít quá, chưa đủ’
-‘vậy uống xong thì đi ăn :-< ‘
-‘Còn ít, chưa đủ’
-‘Ăn xong thì rồi…đi coi film….đc chưaaa :-< ‘
-‘Hùm…tạm được :x’
-‘Em lắm trò thật :-< ‘
-‘Kệ em…thế khi nào thi hành án phạt đâyyyyy’
-‘Hôm nay thứ 6 rồi, ngày mai nhé’
-‘Ngày mai cũng được…mai em không làm gì’
-‘Uhm…thôi….em ngủ bù đi…sáng thức thế chắc chưa đủ giấc phải ko…’
-‘Em biết rồi. Em ngủ đây. Anh lo học đi :x học ngoan’
-‘uh em ngủ ngon’
Tôi vào lớp học, còn em thì ngủ tiếp. Mọi việc diễn ra vui vẻ và bình thường.
Tới tối, mọi chuyện cũng vui vẻ như thế, tôi và em nhắn tin qua lại, rồi hát qua lại cho nhau nghe, rồi cả 2 đi ngủ. Có vẻ như tôi đã dần hình thành thói quen về việc có em xuất hiện trong cuộc sống của tôi mỗi ngày rồi.
Chiều hôm sau, tôi chạy xe tới đón em như đã hẹn. Tôi đón em vào lúc 6h chiều. Hôm nay em mặc 1 chiếc quần sort ngắn, đi giày cao gót, mặc một cái áo sơ mi trắng rộng và dài…em make up nhẹ. Trông em hôm nay….thật quyến rũ. Tôi lại được chiêm ngưỡng một nét đẹp khác của em. Em hôm nay trông lớn hơn nhiều…nhưng vẫn đẹp lắm…chỉ là, đẹp theo một cách khác.
-‘Làm gì nhìn em ghê thế? Lần đầu thấy gái đẹp àh?’ em leo lên xe là đã chọc tôi.
-‘Àh ko…hôm nay anh thấy…em đẹp lạ’
-‘Đẹp lạ là sao?’
-‘Vì trông em hôm nay khác với mọi ngày…make up nữa chứ’
-‘Vì em muốn …anh được đi kế người đẹp. haha’ em cười tự tin chưa
-‘Thôi cho anh xin…xuống giùm đi. Mà giờ em muốn đi đâu trước?’
-‘Đi ăn đi anh…rồi đi xem phim’ em đáp khá nhanh
-‘Thế cũng được. Em thích ăn gì?’
-‘Hủ tiếu, phở, bún bò…em dễ nuôi. Anh cho em ăn gì cũng được’ em cười tinh nghịch.
-‘Uh vậy đi ăn bún bò’ tôi nói xong liền rồ ga đi.
Tôi chở em ra một quán bún bò ở Q.3. Quán này tôi hay ăn, nói chung thì cũng tạm được…không tới nỗi quá dở…Tôi ngồi nhìn em ăn…phải công nhận, em ăn ít thật. Ăn có nửa tô đã kêu no. Hèn gì tướng của em đẹp như vậy.
Ăn uống no nê, tôi chở em ra rạp phim mua vé xem phim. Tôi với em xem một phim hài. Suốt buổi xem, em cười suốt. Nhìn em thật hồn nhiên và vui tươi…tôi ước gì lúc nào cũng được thấy em như thế.
Phim chiếu xong thì vẫn còn sớm chán, tôi với em quyết định tản bộ dọc đường Q7.
-‘Có bao giờ…anh đi bộ với ai như thế này chưa?’ em suy tư hỏi.
Em là thế…luôn luôn khó đoán, vừa vui đó thì giờ có thể buồn ngay được. Tôi luôn cảm giác rằng, em rất con nít, em rất vui tươi…nhưng có lẽ nó luôn chỉ là vỏ bọc để che đậy cái nỗi buồn mãi không thể xoá nhoà trong em. Có những lúc, kỉ niệm của em ùa về, là em lại buồn. Tôi hiểu, tình đầu mà…Ai mà quên cho được.
-‘Anh chưa…em là người đầu tiên’ tôi đáp
-‘Hồi xưa, anh ta cũng hỏi em như thế…em cũng đáp giống anh vậy’ mắt em đẫm buồn…nhưng tôi biết em không khóc. Không hiểu sao, tôi tin vậy.
-‘Em này…quá khứ luôn còn ở đó…đó là sự
hật. Cho dù ta có cố gắng làm gì đi chăng nữa, nó cũng không biến mất. Em luôn đau buồn vì chuyện quá khứ, anh biết. Nhưng em không thể cứ thế này mãi được’
-‘Em hiểu…em cố gắng không nghĩ tới chứ…chỉ là nó cứ tự ùa về’
-‘Nếu có một người làm cho em vui mỗi ngày, em sẽ vui hơn chứ…? Sẽ quên đi chuyện buồn chứ...?’
-‘Em nghĩ thế…nếu người đó thực sự bên em mỗi ngày…giống như anh vậy’ có lẽ em đang mở đường cho tôi.
-‘Rồi em sẽ tìm được người đó...’ tôi ngu dốt hay mẹ quên cho I ốt vào canh thế này em đã mở đường mà…chốt hạ một câu chẳng liên quan
-‘Anh ngốc thật’ em cười nhẹ rồi bỗng bước nhanh.
Tôi khẽ rớt lại đằng sau em…tôi nhìn em từ đằng sau…Bóng hình người con gái ấy, tôi mãi không thể quên được. Em nhỏ bé, mỏng manh, tổn thương, yếu đuối nhưng cũng rất mạnh mẽ và hồn nhiên. Ở em như hội tụ đủ những gì đẹp đẽ nhất và cũng…đớn đau nhất.
Ngay lúc này đây, tôi quyết định rằng…mình cần phải làm gì đó…vì nếu không…có thể tôi sẽ hối tiếc mãi mãi……
Tôi chạy lại em từ phía sau, tôi kéo em xoay lại và…hôn em.
Nụ hôn lần này …không như nụ hôn lần trước. Tôi biết, vì lần này không có những giọt nước mắt đau khổ của em. Đây là nụ hôn của tôi dành cho em…thay như lời tỏ tình. Một nụ hôn của tình yêu, chứ không phải nụ hôn của sự đau khổ.
Em không chống trả. Em khẽ luồn tay qua, ôm eo tôi. Hai đôi môi hoà quyện vào nhau… như hai con tim khát khao được yêu từ rất lâu vậy. Tôi và em cứ thế…đứng hôn nhau thật lâu mà quên đi hết mọi thứ, mọi buồn phiền trên đời này. Còn gì đẹp bằng khoảnh khắc này chứ.
Một lát sau…tôi buông em ra, lấy hết can đảm, tôi nói với em.
-‘Em àh…anh không biết nói như thế nào…chỉ là’
Tôi chưa kịp dứt lời thì em kéo tôi lại, hôn nhẹ vào môi tôi một cái rồi nói.
-‘Anh…em hiểu anh muốn nói gì’ em cười thật hiền
-‘Em đồng ý chứ?’ tôi thu hết can đảm hỏi lại.
-‘Vừa trả lời rồi đấy’ em cười tinh nghịch…rồi em khoác tay tôi kéo đi.
Vậy là từ đây…trên đất Sài Gòn nhỏ bé này…có hai con người đã thuộc về nhau.
Chap 23
Vậy là em chính thức trở thành người yêu của tôi…Àh mà, không biết có phải không nữa. Em không cho tôi nói ra 3 chữ ấy, và em cũng không nói ra. Em bảo rằng, giấu trong lòng là được rồi…thể hiện bằng sự quan tâm, tình cảm cho nhau tốt hơn là lời nói. Tôi hiểu, tôi hiểu lý do tại sao em lại như vậy.
Thấm thoát 3 tuần trôi qua kể từ khi tôi có em. Mọi thứ dường như trở nên thật đẹp đẽ. Tôi và em đang rất hạnh phúc, tôi thấy thế. Tôi và em nhắn tin + gọi điện thoại cho nhau mỗi ngày. Buổi tối tôi thường chở e đi dạo chơi, đi ăn, uống trà sữa, sinh tố. Cuối tuần thì đi xem phim, đi karaoke, đi các khu vui chơi, đi lượn shop…nói chung là từ lúc chính thức quen nhau, tôi với em dính nhau như hình với bóng. Nghĩ lại cũng thật hay…từ ngày đó tới nay thoáng cái đã 3 tuần. Thế mà tôi cứ có cảm giác như chỉ mới hôm qua đó thôi vậy.
Và vấn đề tôi sắp đề cập tới ở đây...là chuyện tuần sau là kỉ niệm một tháng tôi và em quen nhau. Tôi quyết định phải tặng em một món quà gì đó thật đặc biệt và bất ngờ. Mà tôi suy nghĩ mãi không biết phải tặng em cái gì…vì đó giờ có bao giờ tôi tặng đồ cho con gái đâu
Tôi nghĩ con gái thì hay thích gấu bông, quần áo, những thứ đại loại như nhìn dễ thương và trẻ con. Ấy thế mà có hôm tôi dắt em đi dạo shop vòng vòng, tôi hỏi em có thích gấu bông không? Em liền trả lời ngay ‘Em ghét nhất mấy thứ nhìn dễ thương’ Thế có khổ không cơ chứ? Em ơi em tự ghét chính mình àh
Suy đi nghĩ lại đã mấy ngày nay mà chẳng biết làm gì để gây bất ngờ cho em vào ngày đó…tôi nghĩ mình vô dụng thật. Chẳng lẽ lại nhắn tin hỏi xem em muốn gì lúc đó thì còn gì là bất ngờ nữa.
-‘H khùng ơiiiiiiiii :x’ đang nghĩ về em là em nhắn tin, linh thật
-‘khùng cái đầu em chứ khùng…:-w’
-‘đầu em không khùng, anh khùng thì có. Anh đang làm gì thế?’
-‘Anh đang suy nghĩ ít chuyện…àh em này, T7 tuần tới mình đi chơi nhé’
-‘Gớm, ngày nào cũng gặp em rồi, làm gì mà nói nghe bí mật thế’
-‘Uh thì anh nói trước thôi, lỡ em mà có chuyện gì bận’ tôi giấu em về cái vụ kỉ niệm một tháng này, bởi tôi không biết chắc em có ấn tượng tốt hay xấu về nó.
-‘Bày đặt, muốn gì thì nói đại đi…bộ tưởng em không biết ngày đó là ngày gì sao :-< ‘
-‘Ngày gì…’
-‘Thì là ngày cuối tuần…H được gặp em nhiều hơn, nên nôn chứ gì…haha =)) ‘ ôi dào cái cô này =.=
-‘Ờh ờh, đúng rồi đó…em giỏi thiệt =.=’
-‘Àh, hôm qua Long có gọi cho em, hỏi thăm em này nọ. Lâu quá em cũng không gặp Long’
Àh quên nhắc về Long. Từ sau hôm tôi gặp nó ở Soho về thì tới nay tôi không liên lạc gì với nó nữa. Duy chỉ có một lần tôi gặp nó và nói về vấn đề tôi chính thức quen P.Anh. Nó bảo nó tin tưởng vào tôi, đừng để nó thất vọng. Xong nó hỏi tôi về vụ tham gia nhóm nhạc của nó, tôi nghĩ sao rồi, dĩ nhiên là tôi vẫn từ chối. Tôi đã có em rồi, tôi chẳng quan tâm ba cái chuyện đó làm gì nữa.
Ấy…bỗng nhiên em nhắc về Long, làm đầu tôi loé lên một suy nghĩ…tại sao tôi không sáng tác tặng riêng em một bài nhạc vào hôm đó…Một bài nhạc thật vui…đúng rồi, sao tôi lại không nghĩ ra sớm hơn chứ? Tôi chắc chắn là em sẽ thích, vì em luôn muốn tôi hát em nghe mỗi ngày mà. Ây da, nghĩ tới đây là tôi đã thấy nôn nao rồi…món quà này chắc chắn sẽ hết sức bất ngờ và thú vị đối với em cho xem.
Tại sao tôi lại nhắc về Long ở đây…bởi vì cái lần gặp ở quán café nó đã hứa sẽ sáng tác nhạc cho tôi để tôi hát tặng cho P.Anh. Tôi thì không biết sáng tác, mà hát bài của người khác thì bình thường quá, ngày nào cũng hát rồi. Chắc chắn bây giờ, người có thể giúp tôi được chỉ có thể là Long.
Tôi tính toán kĩ, tôi sẽ vờ tham gia vào nhóm nhạc của nó, để nó giúp tôi. Một thời gian sau, tôi vờ cáo lý do hát không hay, viêm họng, gia đình không cho, vướng việc học…nói chung cả đống lý do…Rồi xong rút lui…thế là xong. Tôi thông minh thật.
-‘uh, Long có hỏi gì nhiều ko?’ tôi quay trở lại trả lời tiếp cho em.
-‘Cũng không anh àh. Àh anh này, hôm nay em không đi chơi được nhé. Hôm nay em phải đi với mẹ đón đứa em họ em ở dưới Đồng Nai lên đây chơi. Có gì sau này có dịp anh sẽ được gặp’ Sau này mình sẽ nhắc tới con này sau.
-‘Uhm vậy thôi, em đi đi. Anh không sao đâu. Thế đi bây giờ luôn àh?’
-‘Em đi bây giờ luôn…anh ở nhà ngoan nhé về em mua cho bình sữa bò Long Thành uống =)) ‘
-‘Ai mà thèm =.= thôi đi lẹ đi…ở đây nói nhiều quá’ quê rồi
-‘Nhớ nha…đuổi nha…đi đây. Về em nhắn tin cho ’
Em đi rồi, tôi bắt đầu cái kế hoạch ở trên. Tôi gọi điện thoại hẹn gặp Long trong hôm nay luôn. Vì chỉ còn một tuần, tôi sợ chuẩn bị không kịp.
-‘Long, tao Hải đây. Hôm nay gặp nói chuyện được chứ?’
-‘Được, tao đang rảnh. Gặp chỗ cũ nhé’
-‘Ok, nửa tiếng nữa tao tới.’ vậy là Soho. Chắc chỗ đó gần nhà nó, thấy nó toàn hẹn ra đó.
Tôi vội vàng thay đồ rồi xách xe đi ngay. Tới quán thì nó đã đợi sẵn…công nhận thằng này đúng giờ thật.
-‘Ngồi đi’ nó mời
-‘Ờh cảm ơn’
-‘Sao, hôm nay gặp tao có chuyện gì? Mà mày vẫn bình thường với P.Anh đấy chứ?’
-‘Yên tâm…tao không phải hạng người đó…hôm nay tao gặp mày cũng vì…P.Anh’
-‘Thế là chuyện gì?’ nó móc 1 điếu thuốc ra hút.
-‘Tao…đồng ý tham gia nhóm nhạc của mày’
-‘Suy nghĩ kĩ rôi àh?’ nó vẫn bình thản
-‘Nhưng với điều kiện là mày phải viết cho tao 1 bài nhạc…tao tặng cho P.Anh... mày đã từng nói rồi đó’ đi năn nỉ nó thì kể cũng hơi nhục...Nhưng mà không có cách nào khác.
-‘Tao nhớ…không thành vấn đề’
-‘Vậy, khi nào thì được?’
-‘Để xem….Thứ 4 đi.’
-‘Được…cảm ơn mày. Vậy nha, tao về đây’ tôi đứng lên đi về.
-‘Về đi. Thứ 4 tao gọi’
Vậy là xong…quá đơn giản… mọi chuyện thật hoàn hảo. Tôi sắp sửa có một buổi kỉ niệm đáng nhớ dành cho em.
Chap 24
Mọi việc diễn ra khá xuôn sẻ, đúng theo như tôi dự tính. Thứ 4, thằng Long gọi tôi tới chỗ nhóm nhạc của nó.
-‘Bài nhạc của mày đây’ nó mở cho tôi nghe.
Phải công nhận một điều là giai điệu dễ nghe thật, lời bài nhạc cũng rất dễ thương, nói về tình cảm lúc mới nảy nở của một cặp mới yêu. Quả này thì tôi có một món quà đáng nhớ dành cho em rồi.
-‘Sao, ổn chứ?’ nó hỏi
-‘Được đó…cảm ơn mày. Mày viết nhạc hay thật’
-‘Bình thường thôi…khi mày tham gia rồi, có thời gian, tao sẽ dạy mày’
-‘Dạy…dạy tao sáng tác àh?’ tôi cảm thấy khá hứng thú khi nghe nó nói thế.
-‘Chứ sao…đơn giản thôi, nếu mày có năng khiếu. Mà tao nghĩ là mày có’
-‘Tuyệt…’ tôi hét lớn.
Rồi nó chỉ tôi thu âm bài nó vừa viết…tôi chật vật hết ngày hôm đó để hoàn thành món quà đặc biệt này dành cho em. Mải mê quá mà em nhắn tin cả buổi chiều mà tôi không biết luôn. Lúc xong rồi, kiểm tra điện thoại tôi mới thấy, liền trả lời ngay cho em.
-‘P.Anh khùng của anh đâu rồi :-“ ‘
-‘Đi đâu mà giờ mới nhắn cho em :-w ‘ em kiểm soát tôi cũng khá kĩ
-‘Anh đi với bố mẹ có tí công chuyện, giờ mới chuẩn bị về. Chưa gì đã nhớ rồi àh :-“ ‘
-‘Nhớ khỉ ấy…thấy lâu nhắn tin quá nên hỏi thôi…’
-‘Nhớ thì cứ nói, giấu làm gì…:-“ àh, anh về nhà đã…tí về anh nhắn tin cho ‘
-‘dẹp đê…không cần nóii chứ anh đi cẩn thận…‘
Tôi biết mà gì chứ em mà giận tôi mới sợ ấy…Mà nghĩ cũng hay, quen nhau được 3 tuần rồi mà tôi với em chưa cãi nhau bao giờ, cho dù là một xíu nhỏ nhất cũng không…Cứ thế này thì ở bên nhau trọn đời có gì là khó….Lúc đó tôi suy nghĩ thật đơn giản
T4 đã hết, T5, T6 vội vàng trôi qua…đã đến ngày quan trọng…1st anniversary của bọn tôi.
Để tôi kể tí xíu về kế hoạch của mình: bố mẹ tôi hôm nay đi ăn đám cưới + tiện thể đi chơi xa ở Vũng Tàu, ngày mai mới về…hôm nay tôi ở nhà một mình…quá ư là hoàn hảo. Tôi sẽ đón em vào lúc 5h chiều, chở em đi dạo vòng vòng, đi ăn ở Diamond, rồi tôi chở em về nhà…bí mật lúc vừa lên phòng tôi sẽ phát bài nhạc tôi thu tặng em vào hôm T4…chắc chắn em sẽ rất bất ngờ và thích thú…ôi tôi phục tôi quá đi
Nhưng…ở đời thường không được như mơ.... ông trời thương nhưng không thương cho trót....
5h chiều, tôi phóng xe tới nhà em, em đã đợi sẵn ở trước cửa nhà. Hôm nay em diện một cái đầm màu trắng, em khoác sơ mi hồng bên ngoài, make up nhẹ…trông em dễ thương thì thôi rồi....
-‘Gặp em thường xuyên mà sao lúc nào gặp cũng nhìn em thế hả, hả, hả?’ tôi bị em bắt quả tang
-‘đẹp thì anh nhìn, ý kiến àh’ tôi chọc lại em.
-Nhìn ít thôi…coi chừng chưa già mà đui đó …haha’
-‘Em lúc nào cũng chọc anh…haizz’
-‘Thôi em không chọc nữa’ nói rồi em hôn má tôi cái chóc….sướng ngất ngây con gà tây.
-‘Mà bây giờ mình đi đâu vậy anh?’
-‘Đi ăn…sau đó anh có cái này bí mật…không nói trước cho em biết đâu’
-‘Chà…nghe hấp dẫn dữ…để xem thế nào đây’
Tôi bắt đầu cuộc hành trình chinh phục lọ lem…àh nhầm chinh phục em. Tôi và em đang trên đường lên Diamond …nhưng mới được nửa
đoạn thì...
-Tạch…tạch…tạch…
-‘Thôi chết rồi mưa rồi em ơi…sao giờ…anh cũng không mang áo mưa theo mới đau chứ’ đệk ông trờiiiiiii
-‘Em cũng không biết nữa…’
-‘Kiểu này mưa to rồi …đi nữa thì ướt mất…mà mưa này còn to lắm trú mưa thì có nước tới tối mất thôi’
-‘Àh…hay là…nhà anh có gần đây không?’
-‘Có…bùng binh kia quẹo phải một tí là tới nhà anh’ nhà tôi cùng hướng lên diamond.
-‘Chạy về nhà anh trú mưa đi đã’ công nhận em khá sáng suốt. Thế là địa điểm đã được thay đổi, chuyển sang nhà tôi.
Tôi với em về tới nhà của tôi thì 2 đứa đã ướt như chuột lột…và ngoài trời thì vẫn đang mưa lớn…chắc kế hoạch đi ăn ở Diamond của tôi phá sản quá thôi thì vẫn còn cái món quà bí mật kia gỡ gạc.
Tôi dắt em lên phòng của tôi.
-‘Phòng anh đấy àh…haizz…đúng là phòng của con trai’ uh thì tôi có hơi lượm thượm tí
-‘Ờh ờh…tại hôm qua anh quên dọn’
-‘Thôi lắm lý do quá…Mai mốt em mà biết phòng lượm thượm thế này nữa là biết tay em…’
-‘Ờh không dám nữa…Mà em đi tắm đi, người em ướt hết rồi kìa…mặc ướt vậy bệnh chết’
-‘Nhưng em đâu có đồ thay…’
-‘Uh nhỉ…anh quên mất…sao bây giờ?’
-‘Anh có áo sơ mi không?’ em nhanh nhạy
-‘Àh có…’ nói rồi tôi mở tủ ra cho em lựa…Em chọn một cái sơ mi trắng rồi đi vào phòng tắm.
Tôi thay đồ ướt rồi ra ngồi ở ghế máy vi tính…theo dự dịnh thì sẽ đợi em tắm xong, tôi sẽ mở bài nhạc tôi hát tặng em cho em nghe…chắc chắn em sẽ thích…tôi cười thầm trong bụng.
Em tắm xong lúc nào mà tôi không hay…chắc do tôi đang mải mê ngồi suy nghĩ về chuyện này. Em nhẹ nhàng đến sau lưng tôi rồi khoác tay vòng qua cổ tôi.
-‘Anh làm gì ngồi suy nghĩ ghê thế, em kêu mà còn không thèm trả lời luôn.’
-‘Anh đang suy nghĩ về 1 thứ…’ tôi ra vẻ nguy hiểm
-‘Thứ gì thế…?’
-‘Em nhắm mắt lại đi’
-‘Rồi đấy…làm gì mà nguy hiểm thế’
-‘1….2….Bụp’
Ơ con bà nó cúp điện…Đệk ông trời hôm nay chơi mình vãi ra…Làm hỏng hết kế hoạch rồi trờiiiiiiiiiiiiiiiiii….
-‘Hix tự nhiên cúp điện rồi em ơi…’ tôi quay qua nói với em.
-‘Thế àh…vậy lại đây’ em kéo tay tôi đứng dậy rồi đẩy tôi nằm xuống giường.
Em leo lên người tôi, nhẹ nhàng đặt lên tôi một nụ hôn nóng bỏng…em khoá môi tôi…ở trong tình huống này…tôi làm gì làm khác được…phải đáp trả thôi... Tôi đáp trả em như một cậu bé không chịu sự đàn áp, khuất phục…
-‘Định làm gì bí mật àh…tưởng em không biết hôm nay là ngày gì sao?’ em nói
-‘Uh thì…anh tính tặng em quà…do anh làm…nhân ngày…’ bỗng em lấy ngón tay che miệng tôi lại.
-‘Em biết, không cần nói tiếp đâu’ rồi em lại nhẹ nhàng đặt môi em lên môi tôi…môi em thật ngọt.
Bây giờ tôi mới cảm nhận được…cơ thể tôi đang bắt đầu nóng ran lên rồi…Cũng phải thôi, có thằng con trai nào mà chịu nổi cái cảnh này chứ… Em với tôi đang cách nhau chỉ còn qua lớp vải mỏng...
Bỗng em cởi chiếc áo sơ mi mỏng manh đang che hờ cơ thể tuyệt đẹp của em ra…Em nằm đè lên trên người tôi…tôi có thể cảm nhận được hơi ấm của em…cảm nhận được mọi thứ…Thật gần, là thật chứ không phải mơ…
-‘Anh này…Em yêu anh…không được xa em đâu nhé’ đây là lần đầu tiên em nói câu này.
Rồi chuyện gì đến cũng đến.... cứ như là bản năng…2 cơ thể quấn lấy nhau…hoà hợp làm một……Em nhẹ nhàng, cởi từng chút…từng chút một…Sau đó đến tôi…chúng tôi lao vào nhau…điên cuồng…Khoảnh khắc hạnh phúc này…tôi chưa bao giờ quên được.
Một lát sau khi kết thúc, em khẽ nằm xuống, gọn trong vòng tay tôi…tôi ôm em vào lòng…thật ấm áp.
-‘Sướng anh rồi nhé…’ em khẽ thẹn thùng …tiếc là vẫn cúp điện tối om, tôi chẳng thấy được gì…kể cũng hay…trong cái rủi nó cũng có cái may
Tôi không nói gì…chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán em một cái rồi siết chặt em vào lòng…tôi biết, nếu nói ra mà lỡ có gì không hay thì sẽ không tốt…tôi chọn cách im lặng này.
-‘Nằm sát vô ôm cái coi’ tôi chọc em, kéo em sát vô hơn.
-‘Mà anh tính tặng em cái gì mà bí mật thế?’
-‘Anh tính tặng em…một bài nhạc…của anh’ tôi tiết lộ cho em.
-‘Thế cơ àh…thích thế…thế anh hát luôn đi…không cần mở máy đâu’
Tôi chiều theo ý em….trong không gian tĩnh mịch, không một chút ánh sáng này…Có một giọng hát cất lên, truyền tải bao nhiêu lời ca, tình cảm của anh ta dành cho người mà anh ta yêu. Có một cô gái…đang lúc lắc cái đầu…hoà mình và cảm nhận từng giai điệu mà anh ta đang hát, miệng cười thầm tỏ vẻ rất vui và hạnh phúc.
Tôi và em cứ thế, nằm ôm nhau như thế cho đến khi có điện.
-‘Có điện rồi’ tôi mừng rỡ.
-‘Anh đói ko?’ em ngồi dậy, mặc cái áo sơ mi của tôi vào mà không mặc…đồ trong.
-‘Cũng hơi hơi…mà trời còn mưa thế này sao đi ăn đây…’
-‘Nhà anh còn gì nấu ăn không?’
-‘Còn thịt heo xay, trứng, với cơm…mẹ mua về để trong tủ lạnh’
-‘Xuống em nấu cho ăn’
Ôi…hôm nay thật quá là hạnh phúc với tôi mọi thứ không đi theo hướng tôi muốn…mà nó còn đi hơn cả sự mong đợi của tôi…
Tôi đứng ngắm nhìn em nấu ăn…Em thật giỏi…Em ra dáng một người vợ trẻ, hiền, giỏi, đẹp, đảm đang, hát hay…thật sung sướng cho ai cưới được em làm vợ.
Tôi và em ngồi ăn cơm với nhau…cảm giác rất vui vẻ, tự nhiên và thân thuộc…Cứ như là chúng tôi đã thuộc về nhau từ rất lâu rồi. Em nấu món trứng chiên nhân thịt xay và canh trứng cà chua thịt. Ngon tuyệt vời.
Sau khi no nê, tôi và em lại lên lầu…mưa vẫn chưa dứt. Hôm nay mưa to thật.
-‘Em…hay là hôm nay em ngủ lại đây nhé…Trời còn mưa quá…mà đồ em thì vẫn còn ướt’ tôi muốn em ngủ lại…vì hôm nay ba mẹ tôi đâu có về nhà…mà ở một mình trong căn nhà 5 tầng này thì…eo ôi
-‘Làm sao được…ba mẹ anh về thì sao?’
-‘Ba mẹ anh đi ăn đám cưới xa rồi’
-‘Vậy thì được’ em nhẹ nhàng leo lên giường rồi ngoắc tay, ý bảo tôi lên nằm.
Tôi leo lên nằm với em…2 đứa chúng tôi nói chuyện thật lâu…rồi cả 2 chìm vào giấc ngủ. Em nép vào trong vòng tay của tôi ngủ…trông như một chú cún con thật dễ thương
Tôi ước gì…khoảnh khắc này…đừng biến mất …mà hãy tồn tại mãi mãi…để tôi có thể cứ được ôm em như thế này…thế là đủ.
Chap 25
Tôi cứ thế, ôm em ngủ cho tới khi trời sáng sớm…Tôi quên rằng thời gian là thứ duy nhất không thể ngăn lại được.
Tôi dậy trước em…tôi quay qua nhìn em ngủ…thật dễ thương. Khi ngủ mà em cũng cười, chắc đang mơ thấy cái gì vui lắm đây. Tôi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán em.
-‘Ai cho hôn lén em thế hả?’ hoá ra là em đã dậy rồi mà còn giả vờ ngủ.
-‘Em đang ngủ, làm sao xin phép…thôi giờ dậy rồi thì xin phép hôn cái nữa nha’ nói rồi tôi hôn tiếp một cái lên môi em.
-‘Anh tham quá nhaaaa’ em nói xong thì cắn môi tôi một cái rõ đau
-‘Chảy máu rồi nè’
-‘Cho chừa đi’ em dữ quá cơ mà nhìn mặt vẫn dễ thương vật
-‘Thôi chừa rồi…dậy đi ăn rồi anh đưa em về nhé’
Tôi với em dậy thay đồ, sửa soạn rồi chuẩn bị đi ăn. Đồ em mặc hôm qua bị ướt, phơi cũng đã khô. Cơ mà đồ ướt là vậy, em cũng không xịt nước hoa, nhưng hôm nay mặc lại vẫn còn thơm phết…chắc là mùi cơ thể em…đúng là mùi của con gái mới lớn
Tôi chở em đi ăn sáng rồi đưa em về tới tận nhà. Em hôn tôi một cái tạm biệt trước khi vào nhà. Tình cảm của tôi và em đã tiến triển hơn một bước nữa.
Và mọi chuyện cứ thế, cứ êm đềm, đẹp đẽ và hạnh phúc như thế. Tôi với em vẫn bên nhau, vẫn yêu thương nhau như chẳng có gì có thể phá vỡ đi được cái tình yêu này.
Về phần ban nhạc…tôi chính thức tham gia vào nhóm nhạc của Long, trở thành một tay hát chính. Tôi đã bắt đầu nghiêm túc, một phần do em ủng hộ, một phần là do càng ngày tôi càng thấy tôi có đam mê. Long dạy tôi sáng tác, tôi đã bắt đầu có thể sáng tác được khá ổn. Chúng tôi vừa up nhạc lên mạng, vừa đi diễn ở các bar, các show, các trường học khi có event. Long đã nói chuyện với em và nhận em làm em gái, tôi đồng ý thôi vì biết Long chẳng có ý gì. Còn tôi với Long cũng thân nhau hơn trước…chơi với nó một thời gian mới biết được nó khá tốt bụng…tuy rằng nó sát gái kinh khủng khiếp.
Và thế đấy…như tôi đã nói…và các bạn cũng thấy. Mọi chuyện quá êm đềm, hạnh phúc, hoàn hảo về mọi mặt. Câu chuyện có thể đã kết thúc tại đây…Nếu như không có biến cố bất ngờ xảy ra.
6 tháng sau…
-‘Con lại đây mẹ có chuyện muốn nói’ mẹ tôi kêu tôi lại sau khi tôi vừa đi học về
-‘Có chuyện gì vậy mẹ?’
-‘Ba mẹ chuẩn bị cho con đi du học…con từ từ thu xếp đi’
-‘Mẹ…mẹ nói cái gì?’ tôi nghe như sét đánh ngang tai
-‘Mẹ nói là con đi du học…dạo này mẹ thấy con lơ là học hành quá…cứ thế này mãi thì không tốt’ mẹ nói đúng…từ ngày tôi quen em và tham gia nhóm nhạc, tôi có phần chểnh mảng học hành.
-‘Thôi mẹ ơi, con không đi đâu…đang học tốt ở đây mà’ tôi nài nỉ mẹ. Mẹ tôi thì dễ tính và thương tôi lắm…nhưng một khi bà đã quyết đoán cái gì thì…có mơ mẹ tôi mới thay đổi.
-‘Mẹ nói không là không…hôm nay mẹ bắt đầu đi nộp hồ sơ’ tôi biết ngay mà
Tôi lờ đờ vác mặt lên phòng…bỗng chốc tôi được hay hung tin…tôi phải làm sao đây…làm sao tôi có thể bỏ đi như thế này được…tôi còn em, còn ban nhạc. Tôi đang hạnh phúc và vui vẻ thế này cơ mà???
-‘Anh đang làm gì thế? Đi học về chưa?’ em nhắn cho tôi.
-‘Anh đây…anh vừa về này’
-‘Uh anh, mai đi chơi với em nhé. Em muốn giới thiệu với anh em họ của em…Nó mới từ Đồng Nai lên đây ở và học tại đây luôn’ tôi nhớ tôi có nghe em nói về cô em họ này một lần.
-‘Uh cũng được…thế mai rồi gặp :x’
Haizzz…Lúc này đây tôi biết phải làm thế nào bây giờ…Có nên nói với em về chuyện đi du học không đây nữa…thiệt là khổ hết sức.
Tôi bấm số cho Long…lúc này chỉ có thể hỏi ý kiến nó là tốt nhất.
-‘alo, sao mày?’
-‘Chết tao rồi Long ơi…’ tôi than thở
-‘Chuyện gì?’
-‘Mẹ tao…đùng một cái tự nhiên ép tao đi du học. Nói là hôm nay bắt đầu làm hồ sơ rồi’
-‘Ơ cái đệk…gì bất ngờ thế…rồi P.Anh mày tính sao đây?’
-‘Tao cũng không biết…tao bấn loạn nãy h nè….không nghĩ ra đc mới gọi hỏi ý kiến mày’
-‘Theo tao thì cứ từ từ…giấu tạm vài ngày đi đã…để tao suy nghĩ xem thế nào’
-‘Uh cũng được…giúp tao Long ơi’
-‘Biết rồi. Thôi cúp máy đi’
Không biết nó có kế gì giúp tôi không nữa ... hay cũng chỉ là …hoãn binh rồi trước sau gì cũng nói ra cho em biết
Tôi cứ trằn trọc suy nghĩ mãi cho đến hết ngày hôm sau….vẫn không nghĩ ra cách…chẳng lẽ tôi với em tới đây thì phải xa nhau sao …nghĩ tới đây mà tôi không cam lòng.
Tôi tạm thời gác chuyện này qua một bên vì sắp tới giờ hẹn với em, tôi lật đật chạy xe qua chỗ hẹn của em. Hôm nay tôi không đón em ở nhà, mà em hẹn gặp ở quán café. Em bảo rằng em đi với em họ của em rồi ra đấy luôn. Tôi ok.
Tôi tới quán là thấy em ngay…gì chứ em yêu của tôi mà, tôi dò một cái là ra. Ngồi kế em là một cô bé, chắc là em họ em.
-‘Ngồi đi anh’
-‘Anh này, đây là em họ em…em kể anh rồi đó…gọi là em họ thôi
Truyện của mình sẽ không đi theo hướng trong sáng, nhưng cũng k quá bậy bạ. Đơn thuần truyện cũng chính là cuộc đời của mình, mình có sao thuật lại vậy. Mình sẽ cố gắng đem lại cảm giác gần gũi nhất cho các bạn khi đọc, để có thể hoà mình vào trong câu chuyện và hiểu được 1 phần nhỏ cuộc sống của giới trẻ hiện nay Văn mình không hay lắm, chỉ đủ để đọc hiểu thôi nên các bạn thông cảm.
Mình nói thêm tí ngoài lề, trong truyện, có những tình tiết có thể lộ info (chẳng hạn như tên nhân vật, tên bài hát, lời bài hát, địa điểm...) mình đều sửa đi hết rồi. Mình không thể public info của 1 ai liên quan tới mình hay ngay cả mình được Vì chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới gia đình mình và những người xung quanh. Thế nên mong các bạn thông cảm. Còn lại thì những tình tiết khác đều là thật nhé
Chap mở đầu
Có bao giờ bạn tự hỏi rằng, cuộc đời của bạn sẽ thay đổi như thế nào khi bạn lớn lên không ? Tôi nghĩ rằng ai cũng sẽ hỏi thế. Ngày hôm nay, sau bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, tôi muốn có 1 khoảng lặng riêng của tôi, để tôi có thể nhìn vào quá khứ, nhìn vào những biến cố trong cuộc đời, những con người đã đi ngang qua cuộc đời tôi, để tôi có thể tự tin mỉm cười rằng, tôi đã sống không thẹn với lương tâm của mình, cho tới ngày hôm nay.
Nói đôi chút về tôi cho các bạn, tôi năm nay 22 tuổi, là con trai út trong 1 gia đình có thể tạm gọi là khá giả. Ít nhất thì tôi sống cũng không thiếu thốn 1 cái gì. Ngay từ nhỏ, tôi đã cảm nhận được rằng gia đình của mình thật hạnh phúc, ba mẹ tôi tuy cũng đã gần 60, nhưng tình cảm thì vẫn còn trẻ con lắm . Mẹ tôi là người mà tôi thương yêu nhất, tôi ảnh hưởng bởi tính tình của mẹ khá nhiều. Bố tôi là 1 người cũng có chức quyền trong bộ máy nhà nước (xin phép không nêu rõ), ông là người chăm lo cho vợ con mọi thứ. Tôi ước rằng sau này, tôi và vợ tôi cũng được như vậy thì thật là hạnh phúc biết bao.
Tôi cũng không muốn dài dòng, nên tôi sẽ vào câu chuyện từ đây. Cho phép tôi quay trở lại năm tôi học lớp 10, năm tôi 15-16 tuổi. Đây là năm mà tôi cho là ngã rẽ trong cuộc đời tôi, mà nếu như không có nó, có lẽ tôi sẽ mãi là thằng nhóc khù khờ năm nào.
Chap 1
Sân trường trung học 1 ngày trưa nắng, giờ ra chơi…
-‘H, ra đây đá banh mày !’ – thằng B bạn thân tôi hét to.
-‘Thôi, mày đá đi, tao đá dở lắm.’ tôi thoái thác rồi kiếm 1 góc nhỏ ngồi nhìn bọn bạn đang chạy hì hục như trâu giữa trời nắng nóng.
-‘Bọn tâm thần, nắng thế này đi đá banh’ tôi nghĩ.
Lý do là lý do thế thôi, chứ thực sự thì tôi đá banh dở thiệt hay nói đúng hơn thì tôi chẳng có gì gọi là giỏi. Thể thao cái gì tôi cũng chơi, nhưng chẳng có cái gì ra hồn. Học hành thì tôi chỉ giỏi được mỗi môn Toán, còn lại thì…bét nhè. À mà tôi còn giỏi 1 thứ nữa, đó là giỏi “bị từ chối” . Chẳng hiểu sao, tôi chỉ vừa hơi thích ai thì cũng đều bị từ chối ngay 1 cách thẳng thừng, nào là “Chúng ta là bạn thì hợp hơn”, nào là “Mình nghĩ mình với bạn không hợp nhau”. …bla bla bla …. Quái lạ, mà mình đâu đến nỗi nào cơ chứ Tôi tả về tôi lúc đó tí xíu cho các bạn dễ hình dung nhé tóc cắt cao như các chiến sĩ công an, quần áo đóng thùng, kéo cao gọn gàng…nặng 68kg, cao 1m77 Đấy các bạn thấy chưa, đẹp trai thư sinh thế còn gì, vậy mà ế mãi, thây thật khổ Đang ngồi tự sướng về bản thân thì bốp… thằng nào con nào đánh đầu bố ???
-‘Làm gì ngồi đây mơ màng đó H?’ – ra là T, lớp trưởng của lớp tôi.
-‘À…à …. Đâu có đâu T, đang ngồi nhìn tụi thằng B đá banh thôi. Hôm nay chân H bị đau, không đá được’ tôi cười với lý do vừa nghĩ ra của mình.
T là lớp trưởng của lớp tôi, T khá xinh và dễ thương, đặc biệt là có giọng hát ‘nghe là ghiền’ tôi thì, haizzz, thấy gái đẹp + có tài thì mê thôi, con trai mà, khổ nỗi tôi không có tài nói chuyện trước mặt con gái, thế nên tự hiểu, rút kinh nghiệm không mơ mộng đi xa hơn. Cho nên tới giờ thì tôi với T cũng chỉ là bạn thôi.
-‘Đau chân àh ? Sao sáng nay T thấy H đi bình thường mà?’ T nhìn tôi vẻ không tin.
-‘ờ…không…nãy H đang đi xuống cầu thang thì bước hụt nên bị trật chân’ phóng lao rồi thì phải theo lao thôi.
-‘Vậy có đi vô lớp được k?’ T hỏi.
-‘không đi được, T đỡ H đi vô hả ?’ tôi chọc ngay 1 câu.
-‘Mơ đi, tướng ông vậy ai đỡ cho nổi…’ T kết 1 câu làm con tim tôi…tan nát
Bốp…..cái gì đó đập vào má tôi 1 cái rõ đau điếng…Mả cha nó hôm nay ngày gì mà thương tích đầy mình thế này…
-‘Ê, xin lỗi nha ku! Ái chà, hoá ra không ra đá banh là để ngồi đây tán gái đúng không ?’ ra là thằng B.
-‘tán cái đầu mày, nãy tao té trật chân mà’ nháy nháy mắt xi nhan với nó không thì nhục lắm.
-‘ờ quên, thôi bố dìu mày lên lớp coi như xin lỗi nhé’ ‘Hello T’ vừa nói với tôi vừa quay qua chào T, cái thằng này cũng rõ mê gái
-‘Hì hì’ T nhìn cả 2 rồi cười nhẹ. ‘thôi vô lớp đi 2 ông, trống vào lớp rồi’.
-‘Ờ, thôi đi vô’ B kéo tôi vô lớp.
3 tiết học buồn ngủ nữa trôi qua, không có gì thú vị. Rồi trống tan trường cũng đến, các bạn học sinh thu xếp ra về.
-‘Dìu tao về mày B’ tôi đóng kịch thì đóng kịch cho trót.
-‘Chân mày có bị ….’ Thằng B chưa nói hết câu thì phải im lặng trước cái lườm của tôi’
-‘Chú mà không dìu anh là không xong với anh đâu. Có cần anh kể cho T nghe là …. ?’ tôi rõ gian manh
-‘Suỵt, im mày, dìu thì dìu’ thằng ku chặn họng tôi, xuống nước ngay.
Thế là nó dìu tôi xuống nhà xe, chợt nhớ ra hôm nay không đi xe mà là mẹ chở đi, sáng mẹ có dặn chiều mẹ không đón được, đi xe ôm mà về, mẹ cho 50k đi xe ôm. Tôi nghĩ đi xe ôm thì phí quá, thế là tôi quay sang thằng B.
-‘Ê ku, đi ăn phở rồi đi net không? Hôm nay anh bao. Cơ mà chú phải chở anh về nhà thì mới được.’ tôi nói
-‘Áh đù, sộp bây. Không thành vấn đề’ mắt thằng B sáng rực.
-‘Thế đi lẹ’ tôi hối.
Thế là nó đèo tôi đi. Mục tiêu là quán phở bà Lệ gần trường, phở bà ấy bán ngon cực mà lại rẻ nữa. Từ trường đạp tới đó khá xa, những ….700m.
Thằng B đang đạp khí thế, cái thằng, được bao ăn thì tử tế hẳn ra. Có 700m thôi mà, đạp từ từ thì 5 phút cũng tới thôi vội làm gì. Tôi lắc đầu cười.
-‘Tí tao ăn 2 tô nha con’ – thằng B quay xuống mặt cười nham nhở.
-‘Ờ, mày ăn luôn cả nhà tao cũng được con ’ – tôi đáp.
-‘Ê…Ê mày….coi chừng….Á’ tôi hét lên.
Rầmmmmm…..Vù…….Cái quái gì xảy ra thế này…. Hôm nay thương tích đầy mình thật sao trời….
Chap 2
Sau khi dùng nhãn quan trời cho định hình lại sự việc vừa xảy ra thì thấy cảnh quan trước mặt thật hãi hùng 1 em xe dream đã “hấp diêm” em martin 107 ngàn vàng của thằng B bạn tôi. Rất may là không có thiệt hại về xe, cơ mà người thì dơ hết cả rồi Đang loay hoay đứng dậy thì:
-‘M. mày đi không có mắt nhìn àh ?’ cái thằng đi xe dream chửi thằng bạn tôi. Thằng này sau này là 1 nhân vật góp phần quan trọng thay đổi cuộc đời tôi, mà tôi sẽ kể vào các chap sau.
-‘Mày nói ai không có mắt ? ‘ thằng B bạn tôi hùng hổ.
-‘Mày ngon nhỉ, thích gì ?’ thằng đó nạt nộ.
Tôi vừa đứng dậy, đang tính mở mồm ra can thì…
-‘Thôi anh ơi, xe đâu có sao đâu. Đi nhanh kẻo còn kịp’ 1 giọng nói ấm áp vang lên. (Nhân vật nữ này sau này là tình đầu của tôi, sẽ kể vào các chap sau.)
-‘Đụng xong rồi thích thì đi hả?’ – thằng B tinh vi.
-‘Thôi bỏ đi mày, không sao là mừng rồi.’ tôi nói.
-‘Xin lỗi bạn nha’ em nữ kia nhìn mình cười rồi nói. Đoạn xong lên xe đi thẳng.
Xe kia chạy rồi, tôi với thằng B vẫn đứng đó đơ đơ. Xong cả 2 thằng nhìn nhau
-‘Chạy thế hả mày ? Dơ hết đồ tao rồi…’ tôi trách
-‘Mải nói chuyện với mày có nhìn đâu, haizz. Thế giờ có đi ăn tiếp không ?’
-‘Đi, cử gì’ tôi đáp
-‘àh mà con bé hồi nãy xinh phết nhỉ. Ôi ước gì…’ Nó lại bắt đầu mơ mộng
-‘Xinh thật, mà mày cũng cho tao xin luôn, đi lẹ giùm tao, đói quá’ tôi la
Từ khi thằng bạn nói ra tôi mới nhớ lại, đúng là em ấy xinh thật. Mái tóc dài đen mượt xoã quá vai (thời đó chưa có nồi cơm điện), nụ cười nhìn rất dễ thương, em mặc một chiếc áo thun đen bó sát và quần short. Ôi mà nhìn thì cũng biết em là hoa đã có chủ, là cái thằng chở em khi nãy. Nên thôi tôi cũng không mơ mộng gì nhiều nữa.
Nào ai biết được rằng sau này em lại là mối tình đầu của tôi, cũng như thằng đó lại trở thành bạn thân nhất của tôi. Và cuộc đời của tôi cũng thay đổi hoàn toàn kể từ khi tôi quen biết 2 con người này.
Kétttttttttttt….tiếng thắng xe chua chát phá tan sự suy nghĩ của tôi.
-‘Tới rồi mày, xuống.’ thằng B quay qua bảo.
-‘Xe mày đi sửa thắng đc rồi đó. Kêu điếc cả tai’ tôi chọc nó.
-‘Để tao đậu xe, vô trước đi’ nó nói.
-‘Lệ mập ơi cho con bàn 2 người Lệ ơi’ tôi hét lớn với bà Lệ chủ quán.
-‘Trong góc đó con trai yêu dấu’ bà Lệ nhìn tôi cười chọc chọc. Bà gọi tôi là con trai yêu vì tôi là khách quá quen của quán nay, để xem, tôi ăn ở đây cũng phải hơn 4 năm rồi.
-‘2 tô tái nạm gầu gân gà đặc biệt nha bà ơi. Thêm 2 chén huyết nữa’ hix, ăn sang thấy ớn
-‘Kêu chưa mày ?’ thằng B vừa đậu xe xong đi vào hỏi.
-‘Rồi, ngồi đi’. Tôi đáp
5 phút sau, 2 tô phở đậm đà nồng nàn hương vị được bưng ra bàn của tôi. Thêm tí giá, hành ngò, rau, tương các loại…2 thằng ngồi chén khí thế không màng tới thế sự nữa.
-‘No cái bụng’ thằng B xoa xoa bụng nó, mặt phê phê
-‘No chưa, giờ đèo bố về’
-‘Tính tiền con Lệ ơi’ tôi gọi
Sau khi thanh toán xong, nó đèo tôi về nhà. Trong đầu đang suy nghĩ không biết về nhà trình bày thế nào với bố mẹ về cái áo trắng tinh khôi nay dính đầy bùn đất đây. Đúng là ‘sướng cái bụng thì ngu cái đầu’, chả nghĩ được gì.
-‘Xuống xe. Mission complete.’ Thằng B bảo.
-‘àh ờh, thanks ku. Mai gặp’ tôi chào tạm biệt nó, nó vòng đầu xe đi về.
Đíng đonggggg…..Mẹ yêu ơi mở cửa cho con nào
-‘Về rồi hả con traiiii’ Mẹ tôi ra mở cửa nhìn tôi cười
-‘Trời đất ơi, cái gì thế này, sao áo mày dơ hết cả rồi vậy?’ vừa cười đã la ngay được, nhanh thật
-‘Con đá banh bị té’ lại đá banh.
-‘Rồi có sao k con ? thôi vô nhà đi đã’ mẹ tôi mặt lo lắng
-‘Không sao đâu mẹ. Nguyên vẹn. Con trai mẹ nhiều thịt lắm lo gì’
-‘Thôi đi tắm đi’ nhìn mẹ cũng đã bớt lo.
-‘Dạ.’
Tôi phóng như bay lên phòng. Nhà tôi có 4 lầu, phòng tôi thì lầu 2, ngay ở dưới lầu bố mẹ. Vào phòng, quăng cặp lên giường, bật điều hoà, xong tôi chui tọt vào phòng tắm để thanh tịnh cơ thể.
Chap 3
Sau khi tắm rửa kì cọ cơ thể sạch sẽ, việc đầu tiên của 1 thằng con trai mới lớn khi về nhà là gì ??? đi du học, khôngg…du học lúc này cho chết àh tôi lao vào máy tính, mở nhạc ra nghe.
‘Tôi đi lang thang lần trong bóng tối buốt giá …về đâu khi đã mất em rồi….’
Nhạc anh Phúc thật là làm lay động
lòng người cơ mà cũng chẳng có ai để mà mất. nói đoạn, rãnh rỗi sinh nông nỗi, tự nhiên lại nhớ tới em gái hồi chiều. Mình lại tương tư rồi sao. Ôi, gặp ngoài đường 1 lần thì làm sao có cơ hội gặp lại, rõ vớ vẩn. Tự nói thầm với mình như thế, thì 1 âm thanh hãi hùng vang lên.
-‘BUZZZZZZZ’
-‘cái gì mày ?’ ra là thằng B nó buzz tôi trong yahoo
-‘nghe bài này chưa mày, hay lắm’ nó nói xong, đưa tôi cái link. Tôi với nó có sở thích là nghe nhạc và trao đổi mấy bài hay cho nhau nghe.
Bài hát của 1 nữ ca sĩ A(sau này các bạn sẽ biết là ai). Nghe buồn thật, giọng hát cứ như đang mê hoặc người nghe vậy. Tôi dù không có gì để buồn, khi nghe cũng cảm thấy buồn theo.
-‘Hay thật. Móc đâu ra đấy mày, nghe tên lạ quá mà hát hay thế?’ tôi hỏi thằng B
-‘Ừ, nó không phải ca sĩ. Nó hát chơi thôi. Nó hát trên forum âm nhạc này nè. Tao thấy nên mở lên nghe mà hay quá nên đưa mày nghe đó’ B đáp, xong nó đưa tôi cái link forum.
Tôi sau khi nhận được link liền mở ra xem. Cũng là 1 trang forum âm nhạc bình thường. Nhìn vào top music thì tôi thấy bài hát của A mà thằng bạn vừa gửi tôi nghe. Tôi lại replay lần nữa. Phải công nhận là hay thật, tôi không thể kiềm chế được.
‘Ôi, giá như được nghe em ấy hát thật ngoài đời nhỉ…’ tôi cười nghĩ thầm. Xong tự trách mình là mơ mộng hão, ấy thế mà ở đời đâu ai đoán được chữ ngờ…
Tôi lần mò theo cái nick của A, theo dõi những bài post của A, thì tôi thấy được 1 comment mà tôi như mừng không tả được
-‘Cho mình xin đăng ký đi offline với nhé. Hihi.’ A đăng ký đi offline forum vào chủ nhật tuần này.
Ôi thích thế, đi offline, được gặp A, biết đâu lại được nghe A hát thì sao. Tôi tò mò muốn xem mặt cô gái nào lại có giọng hát hay và buồn đến như thế, không biết bên ngoài có buồn như những gì cô ấy hát không. Đúng, đây là cơ hội ngàn năm có một để giải đáp thắc mắc này, không thể để vụt mất, tôi liền chợp lấy.
Tôi đăng ký 1 cái nick ở trên forum này, đợi email kích hoạt, xong xuôi, tôi liền vào topic đăng ký đi offline và comment vào đó.
-‘Mình cũng xin đăng ký đi offline’ ngắn gọn.
Đang vui quá thì chợt nhận ra… thôi chết tôi rồi…Tôi vốn chưa đi offline bao giờ, không biết sẽ như thế nào đây. Nói tới đây tôi liền kêu chi viện
-‘Ê, B, tao bảo này’
-‘gì?’
-‘Chủ nhật đi offline forum này với tao không?’
-‘Điên hả mày, đi làm gì?’
-‘Đi…..chơi………nghe gái hát’ phải gài kèo thằng này mới mong nó đi. Tôi vẫn không nói với nó là tôi đi chỉ để tìm hiểu xem người hát bài hát đó trông như thế nào.
-‘Chà, có kèo này nữa àh. Đi luôn’ thằng B trả lời nhanh gọn.
-‘Cứ thế mà làm’.
Xong xuôi, tôi off yahoo rồi cũng leo lên giường ngủ, cũng khá khuya rồi. Tôi bật bài hát mà A hát khi nãy, mang tai nghe vào rồi chìm vào giấc ngủ, mơ mộng rằng A chắc hẳn phải là 1 cô gái nhỏ nhắn, dễ thương với 1 giọng hát buồn. Rồi tôi thiếp đi lúc nào không hay.
…
‘Tíng tíng tìng tíng tingggg’ nhạc chuông tin nhắn đánh thức tôi dậy.
‘Mới sáng sớm mà con điên nào nhắn mình thế này…Sáng thứ 7 mà cũng không được ngủ ngon ‘ tôi rủa.
‘Bắt đầu từ ngày xx/xx nạp tiền từ 50.000 VND trở lên sẽ được khuyến mãi 100%, áp dụng cho đến hết ngày xx/xx cho tất cả thuê bao vinaphone’. Mày biết lựa giờ quảng cáo thế vina. Bực mình, quăng điện thoại qua kế bên. Tôi cố nằm ngủ nướng tí, nhưng không được. Đành phải dậy luôn vậy, rõ bực mình
Vác ass, àh nhầm vác xác vào toilet, oánh răng rửa mặt sạch sẽ, nhìn vào gương tôi phán “đẹp trai phết” tự an ủi. Tôi đi xuống dưới nhà.
-‘Hôm nay dậy sớm thế con trai’ mẹ tôi ngạc nhiên
-‘Dạ, đang ngủ thì cô kia nhắn tin, làm con dậy luôn không ngủ được nữa’
-‘Cô nào?’ mẹ hỏi
-‘Cô tổng đài vinaphone’ tôi đùa
-‘Bố cái thằng’ mẹ tôi cười
-‘Bố đâu rồi mẹ?’
-‘Bố mày đi đánh tennis rồi’ bố tôi thể thao đều đặn lắm
-‘Thôi ra đây ăn sáng này con, mẹ đang hâm lại bún bò huế mới mua hồi nãy. Đợi mẹ tí’
-‘Dạ’ đấy, ăn uống như thế hỏi sao tôi không mập
Ăn uống no nê, mặt đần thối ra. Nhìn ngoài trời thì hôm nay nắng đẹp phết, Sài Gòn cứ mưa riết, được bữa nắng thế này mừng phết. Ở nhà cả ngày thì hơi phí, chẳng biết làm gì bây giờ, thôi thì phone rủ thằng B đi chơi lòng vòng rồi đi mua ít đồ mặc, ngày mai đi offline cho nổi.
Chap 4
-‘Aloooo’ thằng B ngái ngủ
-‘lô cái đầu mày. Dậy, đi chơi ku’ tôi chửi đùa
-‘gì mà mới 10h sáng, mặt trời chưa mọc đã kêu tao dậy mày, mà đi đâu?’ khiếp, 10h sáng mà mặt trời chưa mọc
-‘Nhà mày trong rừng hay sao mà giờ này mặt trời chưa mọc, dậy đi. 1 tiếng nữa bố qua đón. Lằng nhằng tát chết’ bọn tôi nói chuyện thoải mái lắm. Bạn thân mà.
-‘Ờ thì dậy’
Tôi cúp phone. Tự nói thầm ‘Nó cứ thế hỏi sao không có người yêu’ …’Cơ mà mình cũng không có người yêu ‘ haizz, 16 năm tuổi đời, chưa bao giờ có cơ hội nắm tay ai …nghĩ thiệt là buồn hết sức…
Tắm táp sạch sẽ, áo đóng thùng gọn gàng (ngày đó sao cứ áo đóng thùng riết ) chuẩn bị cho 1 ngày đẹp trời với bao nhiêu điều mới lạ đang sắp tới.
-‘Mẹ ơi con lấy xe đi chơi nhé, hôm nay thứ 7’ tôi xin mẹ.
-‘uh đi đi con, nhớ về sớm’.
Bố mẹ tôi dễ lắm, trong tuần đi học thì nghiêm, chứ cuối tuần thì tôi muốn đi đâu cũng được, bố mẹ không cấm, chỉ miễn sao về nhà trước 10h đêm là được. Bố mẹ hướng tôi theo nề nếp từ nhỏ
Xách chiếc atila của mẹ tôi ra (tôi biết lái xe sớm) tôi phóng bạt mạng qua nhà thằng B. Nhà tôi với nó cách nhau tầm 15 phút chạy xe nếu không kẹt đường, cũng có thể gọi là gần.
-‘Ding ….dong….’ tôi bấm chuông cửa nhà thằng B
-‘Con hả H. Thằng B nó đang thay đồ, con đợi nó xíu’ Mẹ thằng B ra mở cửa gặp tôi. Mẹ nó cũng quý tôi lắm, vì nhà tôi cũng thuộc dạng đàng hoàng, và tôi thì lúc ấy còn ngoan chán.
-‘Dạ, con chào bác. Con rủ B đi lòng vòng mua ít đồ’ tôi lễ phép đáp.
-‘Uh con, nhớ về sớm nha con’.
-‘Dạ.’
-‘Đi mày’ thằng B từ trong nhà bước ra leo tọt lên sau xe tôi.
-‘Hun mẹ yêu dấu con đi’ nó hun gió mẹ nó thằng này thế mà sến.
-‘Thưa bác con đi’ tôi chào mẹ nó.
Sau đó tôi phóng xe đi.
-‘Hôm nay đi đâu đi sớm vậy mày ?’ nó hỏi sau khi đi được 1 đoạn.
-‘Thứ 7 ở nhà chán chết, đi chơi cho đã. Đi mua ít đồ mai mặc đi offline’
-‘Cơ mà bố chưa ăn sáng ? Con hối gấp quá bố chưa kịp ăn uống gì cả?’ cái thằng này lại đòi ăn.
-‘Giờ đi Diamond, ăn ở đó luôn, chơi game, xong đi mua đồ, tối về café, xong về nhà, ok chưa chú ?’
-‘Duyệt, chuẩn’ nó mừng thấy bà
Phóng xe lên Diamond. Nhà bọn tôi ở quận 10, lên đấy tầm nửa tiếng. Diamong thời ấy cũng còn sạch chán, sau này bị các em teen bá dơ xâm chiếm riết rồi tôi không dám lên đây nữa
Budget hôm đó của tôi là 500k. Vào thời ấy 500k là khá nhiều. Tôi xin mẹ mua đồ để mai đi chơi. Thế mà chưa gì thằng B đã ngốn mất 50k vào KFC. Hix, nó ăn nhiều hơn cả tôi, thế mà sao nó ốm hơn tôi. Thật chẳng công bằng.
2 thằng đi chơi game lòng vòng trên đó, cù cưa tới 4h chiều, bắt đầu tới phần quan trọng là …mua đồ.
-‘Chơi đủ chưa mày, đi mua đồ với tao’ tôi nói nó
-‘Mua ở đâu? Khiếp, đi offline thôi mà cũng điệu nữa’ nó nói
-‘Kệ tao. Đi không quen biết ai, ít nhất phải ăn mặc cho lịch sự chút.’ Tôi nói lý của tôi.
Tôi chở nó đi lòng vòng vài con đường để lựa đồ, áo có, quần có, giày có, dây nịt có (đồ rẻ thôi, tôi k ăn chơi đồ hiệu). Mua chán chê cũng tới 6h chiều. Tiền tiêu cũng gần hết còn có 100k.
-‘Đi café rồi đi về mày’ tôi nói
-‘ok, nhà thờ đi’
Nhà thờ là chỗ ngồi café quen thuộc của tôi, từ đó cho tới bây giờ. Tôi thích cái cảm giác ngồi nhâm nhi li café (mặc dù lúc đó uống nước ngọt ) ngồi ngắm đàn người qua lại tấp nập lúc giờ cao điểm.
2 thằng ngồi tán dóc cù cưa, chuyện con heo con chó bla bla bla này nọ. Cũng ngồi tia được vài em xinh xinh đi ngang qua, thèm thì thèm chứ làm gì được. (Phải chi lúc đó tôi như bay giờ thì chắc khác).
-‘Về mày ơi. Khuya rồi’ tôi kêu nó.
-‘Ờ thôi về. Ngồi đây nữa chắc tao cao máu mà chết’ nó giỡn.
-‘Thấy gái không bỏ đc cái tật’ tôi phán câu xanh rờn
Tôi chở nó về nhà, không quên dặn nó ngày mai 2h chiều đi offline. Xong xuôi tôi phóng xe về nhà mình.
-‘Báo cáo. Có mặt. Bây giờ là 9h12. Trước 10h’ tôi ra vẻ báo cáo nghiêm chỉnh trước mặt bố mẹ.
-‘Vô đi ông tướng’ mẹ tôi chọc.
-‘Mày học hành chưa mà đi chơi tối ngày thế?’ Bố tôi mắng bố tôi thì hay thế nhưng thực ra ông dễ lắm.
-‘Thứ 7 mà bố, học hoài. Thôi con đi ngủ đây. Bố mẹ ngủ ngon’. Tôi chào bố mẹ rồi lẻn lên phòng.
Lên phòng như mọi ngày, cũng thanh tịnh cơ thể, tôi phóng lên giường ngủ luôn vì hồi hộp mong chờ ngày mai tới. Tôi vẫn bật bài nhạc của A để nghe và ngủ, hồi hộp mong rằng ngày mai là được diện kiến rồi.
Chap 5
‘Anh ơi…ôm em đi’
‘Em yêu anh nhất’
‘Mình mãi bên nhau anh nhé’
-‘Dậy đi con ơi, 10h sáng rồi’ tiếng mẹ tôi gọi phá tan đi chút hạnh phúc ngắn ngủi đó
hoá ra là tôi nằm mơ. Chắc tối ngủ nghe nhạc nên mơ đẹp quá. Mà không kịp nhìn nhân vật nữ trong giấc mơ là ai, cứ mờ mờ ảo ảo
-‘Dạ, dậy ngay mẹ ơii’ tôi leo xuống giường, đáp.
Sáng nào cũng như sáng nào, cũng nhiêu đó công việc, chắc tôi lướt qua nhanh luôn khỏi kể Sáng nay ăn mì hoàn thánh xá xíu mẹ ơi mẹ làm con mậppppppp
Ăn uống này nọ xong cũng 12h, gần tới giờ đi offline rồi. Tôi điện thoại cho B.
-‘Alo’ giọng nó đáp, hôm nay nghe khoẻ hơn, chắc dậy lâu rồi.
-‘Tao đây. Giờ tao qua ngay nhé. Đi lên sớm đỡ tắc đường’ tôi nói thế vì tôi nôn chứ trưa CN đào đâu ra mà tắc đường.
-‘Ờ qua đi. Tao xong xuôi rồi. Đang ngồi ăn sáng’
-‘Trưa rồi, sáng cái gì’
-‘ờ thì trưa, bố mày hay bắt bẻ. Qua đi’
tôi cúp phone. Phóng nhanh lên phòng bận mấy bộ đồ hôm qua mới mua, xong xuôi tôi đi luôn.
-‘Mẹ ơi con đi chơi đây, mượn xe mẹ nhé’
-‘Về sớm nha con’ mẹ tôi hiền từ đáp.
-‘Dạ’ nói rồi tôi dắt xe đi.
Phóng xe qua tới nhà thằng B, mẹ thằng B ra mở cửa.
-‘Hôm nay 2 đứa đi đâu đó con?’ mẹ nó hỏi tôi
-‘Dạ, tụi con….’ Tôi đáp chưa dứt câu thì thằng B nhảy vào
-‘Con nói với mẹ rồi, hôm nay tụi con qua nhà thằng T giúp nó ôn bài vì hôm bữa nó nghỉ bệnh…phải không H?’ nó nói xong nháy nháy mắt cho tôi.
-‘Dạ…dạ đúng rồi bác. T nó bị bệnh nên không hiểu bài, tụi con qua đó chơi rồi chỉ nó ít luôn.’ Tôi nhanh nhạy hiểu ý.
-‘uh thôi 2 đứa đi đi, về sớm nha con’.
-‘Bye mẹ hiền’. nó chào mẹ
-‘Thưa bác con đi’.
Tôi đèo nó đi được 1 quãng mới dám hỏi
-‘Nói xạo mẹ chi vậy mày ? sao không nói đi offline?’ tôi thắc mắc
-‘Thôi mắc công mẹ tao hỏi này hỏi nọ,mệt lắm’ nó nói, thở dài
-‘Àh ờh. Mày cũng khôn nhỉ’
-‘Tao mà’
-‘Àh mà T là thằng nàooo ? ‘ nói tới đây 2 đứa cười như điên khiến cả đường nhìn theo ngạc nhiên như 2 bệnh nhân tâm thần mới xuất viện tại tụi tôi chả có thằng bạn nào tên T cả.
-‘Offline ở đâu thế ku ?’ nó hỏi tôi.
-‘Ở quán café Nhạc xưa (tên bịa thôi). Tao thấy ghi thế’ tôi đáp.
-‘Nghe lạ vậy, biết đường không ?’
-‘Chuyện, tao mà. Coi
trước đường đi rồi. Cơ mà có lạc thì cũng có GPS di động mà lo gì ? tôi đáp
-‘GPS di động ? là gì’ nó nhìn tôi thắc mắc.
-‘Xe ôm đó mày’ tôi cười, nó nghe xong cũng phá lên cười.
Ấy thế mà tôi cũng tới được chỗ đó mà không cần tới sự trợ giúp của các anh các bác xe ôm. Giỏi thật Tôi gửi xe rồi cùng với thằng B đi lên lầu, chỗ offline. Lúc này hơi sớm, mới 1h30.
Lên tới nơi thì cũng chưa có ai, lèo tèo vài mống cá sấu, với vài thằng nhìn ngu ngu. Thằng B quay sang nói nhỏ với tôi
-‘Gái xấu không vậy mày?’
-‘Mày không biết gái đẹp lúc nào cũng lên trễ àh?’ tôi đùa.
Nói thế chứ tôi cũng hy vọng là thật, chứ nếu không thì chẳng lẽ A là cái đám cá sấu đang ngồi ở kia, thế thì tôi hơi thất vọng. Giọng hát với ngoại hình chẳng lẽ khác xa nhau dữ vậy.
Rồi thời gian trôi đi, bắt đầu nhiều người lên hơn, cũng có vài em nhìn cũng được, anh admin forum bắt đầu điểm danh tên những bạn đăng ký đi offline ở trên forum. Mọi việc chẳng có gì nếu như…
Chap 6
1 đôi trai gái bước vào chỗ offline, chào hỏi anh admin có vẻ như quen biết. Và tôi định hình lại kĩ thì không ai khác, đó chính là cái thằng chạy xe dream đã đụng xe thằng B đây mà, còn em kia thì chính là cái em hôm nọ. Quá đỗi ngạc nhiên, chẳng lẽ trái đất tròn dữ vậy, tôi liền quay sang thằng B.
-‘Ê, B, B, thằng hôm bữa đụng mày với tao kìa phải không ?’ tôi nói nhỏ, lắp bắp.
-‘Nó đó, thằng mất dạy.’ mặt nó sầm lại.
Rồi trong phút chốc, tôi cảm giác như em kia khẽ gật đầu cười chào tôi. Không biết có thật hay không nhưng tôi cảm giác là vậy. Cái thằng kia thì chẳng để ý gì 2 tụi tôi, chắc nó không còn nhớ tôi với thằng bạn tôi là ai.
Trong suốt buổi offline, anh admin nói như không biết mệt, tôi cũng chẳng biết ảnh nói gì, ngoài lề khả năng của tôi. Thằng B thì cũng gật gù chả nghe gì. Tôi lâu lâu quay sang khẽ lén ngước nhìn em kia, em ấy thật là đẹp và dễ thương. Càng nhìn càng thấy có 1 sức hút kì lạ, nhất là khi em ấy vuốt tóc.
-‘Bây giờ chúng ta chơi trò chơi nhé, bắt cặp hát đôi. Ai hát hay nhất sẽ được phần thưởng đặc biệt của forum’ anh admin bỗng thông báo.
Ôi dào hát với chả hò, không phải khả năng của tôi, đành ngồi im vậy. Cơ mà nãy h tôi vẫn không biết ai là A, rất có thể A sẽ tham gia trò chơi này, tôi mong là vậy.
-‘Bây giờ ai muốn tham gia thì dơ tay lên. Anh sẽ bắt cặp ngẫu nhiên’ anh admin trình bày.
Tôi khẽ ngước nhìn qua em kia, thấy em và cái thằng kia (sau này là bạn thân tôi, như tôi đã trình bày, kể từ giờ xin gọi nó là L) thì thầm to nhỏ gì đó có vẻ vui. Sau đó em giơ tay lên. Tôi ngạc nhiên, có lẽ chắc em cũng biết hát.
-‘Anh cần thêm 1 bạn nam nữa’ anh admin nói
Bỗng ở đâu thằng B bay vào làm tôi như hết cả hồn
-‘Anh ơi bạn em này, nó hát cũng hay lắm’ nó nói với anh admin rồi chỉ vào tôi.
-‘Ơ đek, cái gì vậy mày? Tao đâu biết hát ‘ tôi ngơ ngác nhìn nó.
-‘Ok, vậy em với bạn nữ này làm 1 cặp nhé’ anh admin chỉ tôi và em kia.
Thằng B cười, được dịp hí hửng. Tôi thì cứ từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên nọ, và bây giờ thì lại là chung cặp với người đẹp này. Tôi như loạn xà ngầu. Đứng kế em mà tôi chả còn nghĩ gì được nữa. Từ mục tiêu lên đây để tìm em A, người hát bài hát làm tôi thích thú, bây giờ lại vướng vào vụ này.
-‘Hi, anh tên gì?’ bỗng nhiên em quay qua hỏi tôi.
-‘ah..ah….uh…mình…tên …H’ tôi lắp ba lắp bắp. tôi hồi xưa là thế đó. Không thể nào nói chuyện ra hồn trước mặt con gái
-‘Hihi, uh anh H, em với anh cố lên nha’ em nói chuyện rất tự nhiên với tôi.
-‘Ah …uh’ tôi đơ đơ trả lời. run thấy bà
Lúc này đây, đứng kế em, tôi mới phát hiện ra em có 1 mùi hương thơm đặc biệt, rất nhẹ nhàng, cảm giác như mùi hương của 1 loài hoa nào đó. Thơm nhưng không nồng.
Anh admin trình bày thể lệ chơi. Cặp tôi và em hát cuối cùng. Nhạc thì tự chọn. Vài cặp trước đã trình bày xong, sắp tới phiên tôi và em. Tôi thì đang sợ đây, đó giờ có biết hát hò gì đâu, ở nhà lâu lâu mẹ hát karaoke thì có ngồi hát chơi với mẹ thôi cũng chả biết mình hát có hay hay ko nữa
-‘Anh biết hát bài gì?’ bỗng em quay qua cười hỏi tôi.
-‘ah..mình cũng không biết nữa…mình ít hát lắm’ tôi trả lời
-‘Thế anh biết bài #$#$ (sorry mình quên bà nó tên) không ?’ em hỏi tôi
-‘Uh mình biết, bài đó cũng được’ tôi trả lời, tôi biết bài em vừa hỏi.
-‘Thế hát bài đó nhé, hihi’ em cười
Tôi gật đầu. Bài này thì tôi biết, hi vọng là sẽ không mang nhục. Đảo cặp mắt nhìn quanh, thằng B thì đang cười cười cổ vũ cho tôi, còn thằng L đi chung với em thì mắt đang dán vào điện thoại. Thằng này lạ, người yêu nó sắp hát mà nó chả thèm nhìn àh. Tôi thắc mắc.
-‘Xin mời cặp cuối cùng’ anh admin phá tan luồng suy nghĩ của tôi.
-‘Tới rồi anh, mình lên nào’ Em kéo tay tôi đứng lên
-‘àh uh…’ tôi run…cũng phải, đây là lần đầu tiên tôi đc con gái nắm tay (không tính mẹ, chị các loại)
Em bắt đầu bài hát, giọng em hay thật. Giọng trong, cao, từng câu từng chữ đi vào tim tôi. Em làm tôi cảm thấy bình tĩnh hơn, tôi cũng bắt đầu hát phần của mình. Tôi không biết mình hát như thế nào, chỉ cố gắng hết sức, để không mang tiếng là làm xấu đi giọng hát của em. Tôi cứ thế, nhắm mắt hát như chưa từng được hát.
Chap 7
-‘Hay quá…. Hú hú’ tiếng thằng B phá tan bầu không khí, làm tôi choàng tỉnh.
Không gian đang yên ắng, bỗng chốc kéo theo 1 tràng pháo tay làm tôi chưa kịp định hình lại. Tôi nghĩ, có thể mọi người đang khen em, giọng hát em hay quá mà.
-‘Anh, anh hát hay thế ? Bất ngờ thật đấy!’ em ấy nhìn tôi, cười tươi nói
-‘Ai?....Ai? Anh đó hả? thật…thật không?’ tôi vẫn chưa định hình lại mọi việc
-‘Không anh thì con ai’ em nháy mắt cười với tôi
-‘Àh…àh uh’ tôi đang run nên không biết nói gì nữa.
Mọi người vẫn đang nhìn 2 đứa tôi xì xào bàn tán, không biết họ đang bàn về việc gì. Thằng B tay giơ ngon cái lên, ý bảo tôi là làm tốt lắm. Lạ thật, đây là lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy rạo rực như thế này, cứ như là tôi vừa là 1 ai đó khác chứ không phải tôi nữa. Một thằng nhóc từng nghĩ rằng bản thân nó không có tài cán gì, bây giờ lại đang là mục tiêu cho mọi người bàn tán. Cảm giác vừa lạ vừa vui, vừa phấn khích.
Bất chợt đảo mắt, tôi thấy thằng L đang nhìn chằm chằm vào tôi. Mặt nó đang đăm chiêu suy nghĩ cái gì đó. Lạ thật, mình có làm gì đâu nhỉ? Nghĩ thế nên tôi cũng mặc kệ. Bước xuống chỗ thằng B, tôi ngồi xuống, thở nhẹ nhõm.
-‘Anh xin công bố, giải thưởng của trò chơi hôm nay thuộc về đội …hay nhất, dĩ nhiên rồi, và đó là đội cuối cùng’ anh admin thông báo.
-‘Mày kìa, nhất mày luôn nhé’ thằng B húc tôi 1 cái rõ đau, nói
-‘Anh mời H lên đại diện nhận phần thưởng’ anh admin thông báo.
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.topkute.net. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.topkute.net - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------
Tôi lật đật đứng dậy, không quên đưa ánh mắt đi tìm em ấy như thầm hỏi “Anh lên lấy đc không ?” …Em nheo mắt cười hiền nhìn tôi đáp lại, thấy thế tôi tự tin bước lên.
-‘Em cảm ơn’ nhận phần thưởng xong, tôi cảm ơn rồi đi xuống. 1 cặp gấu bông đôi, trông đẹp phết.
-‘Để kết thúc buổi offline hôm nay, anh xin mời chủ nhân của top hit music tháng này của forum chúng ta lên trình bày ca khúc ấy, xin mời bạn A’ tiếng anh admin làm tôi giật mình.
A kìa, tôi sắp được gặp và nghe A hát. Đây mới là mục tiêu buổi đi offline của tôi mà. Thắc mắc vẫn không biết ai là A nãy giờ, vì những cặp thi trước tôi, các bạn nữ ai hát cũng hay hết, đâm ra chả biết ai là ai. Tôi đang căng mắt ra để dõi xem ai sẽ bước lên thì…
A không ai khác…chính là em. hoá ra em chính là người hát ca khúc làm cho tôi như điên đảo mấy bữa nay đó sao. Thật không ngờ, tôi lại được có cơ hội hát chung với em. Thật không ngờ, em lại xinh như thế này. Thật không ngờ, tôi được gặp em như thế này. Thật không ngờ, tôi không ngờ được những cái không ngờ này
‘Tình yêu anh như làn hơi ấm, cho con tim em êm giấc ngủ ngon
Bên anh thời gian thôi ngừng trôi, để cho em được yêu anh mãi
Hãy để con tim đôi ta, mãi không bao giờ xa cách rời
Vì anh là của em, vì em là của anh
Hai đôi tim đi chung một con đường “
Giọng hát ấy…đúng rồi. Không lẫn vào đâu được. Tôi nhắm mắt, nhẩm theo từng câu từng lời em đang hát. Nó như đưa tôi vào không gian ảo, một không gian tình yêu mơ mộng như trong bài hát đó, ước gì tôi là người "anh" trong bài hát đó. Quá hay, tôi không thể diễn tả được.
Em hát xong, cũng là lúc buổi offline kết thúc. Mọi người lật đật ra về. Chẳng hiểu sao, tôi lại lấy ở đâu ra lòng can đảm để tới chỗ em nói chuyện (mà sau này suy nghĩ lại lúc đó tôi cũng không dám chắc là do tôi thích em hay là do tôi thích giọng hát của em nữa)
-‘Em…em hát hay lắm. Tới bây giờ anh mới biết em là A đó !’ tôi ngập ngừng bắt chuyện với em.
-‘hihi, cảm ơn anh. Anh quá khen’ em cười trả lời tôi, nụ cười làm tôi nhớ mãi
thằng L đang đứng kế bên, mặt vẫn tỉnh bơ, nó nói nhỏ vào tai em cái gì đó. Tôi thấy em gật đầu.
-‘Àh, tặng em cặp gấu bông. Toàn công của em cả. Với lại….anh không có... chơi gấu bông.’ Tôi chìa ra đưa cho em.
-‘Cảm ơn anh’. Em cầm lấy. Sau đó đứng nhìn vào 2 con gấu bông, lưỡng lự. Sau đó em đưa lại cho tôi 1 con.
-‘Anh cầm lấy. E giữ 1 con, anh giữ 1 con. Thế mới đúng chứ. Hihi’ em cười
-‘Nhưng….’ Tôi đang tính nói thì thằng B chen vào.
-‘Cái thằng này, nhưng nhị gì. Không cầm đưa đây tao cầm.’ nói rồi nó chụp con gấu bông em đang đưa ra tính đưa cho tôi, rồi nó nói ‘để anh cầm giùm nó cho’.
-‘Thôi chào 2 anh em về’ nói rồi em khoác tay thằng L đi.
-‘ah uh…em về cẩn thận’ tôi nhìn em chào tạm biệt.
Dõi theo bóng em bước ra cửa, được vài bước, tôi lại thấy thằng L nói gì đó với em, bỗng em buông tay nó ra rồi đi lại chỗ tôi.
-‘Cho em số phone nhé. Tối mình nói chuyện.’ em nhẹ nhàng nói với tôi.
-‘Nhất mày nhé con’ thằng B chen vào
-‘ah uh. 0903123456 (số bịa đấy nhé ).’ Tôi đưa số cho em. Tôi tự hỏi em xin số tôi, nói chuyện gì, chẳng lẽ không sợ người yêu em ghen sao. Thây kệ, chuyện nhà người ta, tôi cũng không rõ. Chỉ biết lúc đó tôi nghĩ được nói chuyện với em là tôi vui lắm rồi.
Chap 8
-‘Thôi em về. Chào anh’ sau khi lưu số của tôi em chào tạm biệt.
-‘Chào em’ tôi đáp gọn.
-‘Ngu thế mày ? sao không xin số em nó?’ thằng B chửi tôi.
-‘Mày không thấy thằng bồ nó kia àh ? Xin để có chuyện àh?’ tôi nói móc lại, cơ mà thật sự tôi vẫn không hiểu tại sao em lại đến xin số của tôi khi người yêu em đang đứng đó.
-‘ờ thôi, trễ rồi, chở tao về mày’ thằng B hối.
Tôi với nó rời quán café. Tôi đi lấy xe, trong đầu vẫn đang có rất nhiều cảm xúc đang bay bổng. Tôi chở thằng B về, cứ suy nghĩ mãi về tối hôm nay, có quá nhiều chuyện tôi không ngờ tới, chưa bao giờ nghĩ tới. Cái cảm giác về em, cái này thì tôi hiểu. Còn cái cảm giác phấn khích sau khi tôi hát xong cùng với em là như thế nào? Cảm giác đó lạ lắm, phấn khích tột độ, tôi chưa bao giờ cảm thấy như thế. Tôi
muốn tìm cho mình một câu trả lời thoả đáng.
-‘Ê, ê…tới rồi mày. Đi đâu vậy ?’ thằng B nhắc tôi, làm tôi nhận ra mình đã đi lố quá nhà nó.
-‘Ờ, tao quên. Thôi xuống xe lội bộ xíu đi’ tôi nói nó.
-‘Bố về đây. Tối nay con tha hồ mà tương tư. Haha’ nó nhảy xuống, cười chọc tôi.
Tôi lái xe về. Đường hôm nay khá vắng vẻ. Thằng B nó nói gì nhỉ? tương tư...? Chắc là nó nói đúng... tôi không thể phủ nhận điều đó. Nãy giờ tôi vẫn đang nghĩ về em cứ như tôi đã quen biết em từ lâu lắm rồi. Rồi còn cặp gấu bông đôi, tôi với em mỗi người 1 con cũng khá thú vị đấy nhỉ...Tôi nghĩ thế.
-‘Về rồi hả con?’ Mẹ tôi ra mở cửa.
-‘Dạ’ tôi vừa chạy xe về tới nhà.
-‘Trời gì đây, gấu bông nữa chứ. Đâu ra đây con ?’ Mẹ tôi thấy tôi cầm con gấu bông, thắc mắc.
-‘Dạ, thằng B gửi con ấy mà, nó tặng cho ai đó không biết.’ tôi phải nói dối mẹ để tránh bị hỏi cung
Tôi chuồn lên lầu, nhẹ nhàng đặt con gấu xuống bàn. Tôi đi tắm, hoà mình vào những dòng nước mát lạnh. Mùi hương thơm của em đứng gần tôi khi nãy vần còn thoang thoảng đâu đây. Hay do tôi đang mơ màng tưởng tượng …
Bấy giờ cũng gần hơn 9h30, tắm táp xong xuôi, tôi leo lên giường trùm chăn, lại mở bài hát của em A hát. Tay cầm điện thoại thầm nghĩ không biết bao giờ thì em ấy nhắn tin cho mình nhỉ? Em ấy nói là tối nay, chắc cũng sắp rồi.
--‘Cho em hỏi đây có phải là số của anh H không ạh?’ Vừa nghĩ xong thì nhận ngay được tin nhắn của em tôi linh gớm.
-‘H đây? Ai thế?’
-‘Hì, chào anh. Em A nè. ^__^ Anh về nhà chưa?’
-‘’ah, A àh. Anh vừa về. Số này của em àh?’ tôi tỏ vẻ ngạc nhiên chứ biết chắc là A, vì đt tôi chả ai nt cả
-‘Vâng ạh, số em đấy.Anh đang làm gì thế?’
-‘Anh đang nằm nghe nhạc em hát này. Em hát hay lắm…’
-‘Anh nịnh rồi. Em thấy bình thường thôi mà.’
-‘Anh không nịnh đâu. Hôm nay anh đi offline chỉ là để tìm hiểu xem A là ai và để nghe A hát thôi...Vì mấy bữa nay a như bị ghiền giọng hát e ấy, tối nào a cũng nghe’
-‘Ặc’
-‘Giọng hát của em có sức hút đến thế sao ‘
-‘Thôi chào anh, em phải đi ngủ. G9 anh’
-‘uh chào em, em ngủ ngon’ em nhắn 3 tin nhắn liên tiếp rồi đi ngủ, tôi thấy em nói thế nên cũng không làm phiền nữa. Mắt tôi cũng bắt đầu lim dim, chắc tôi cũng thăng luôn đây.
Với tay tôi chợp lấy con gấu khi nãy, đặt kế bên, mở điện thoại bật bài của A hát. Tôi nhìn con gấu rồi tự nói "A ngủ ngon nhé" (khiếp, hồi đó mình CDSHT kinh ) rồi tôi thiếp đi.
Tôi nào đâu biết rằng.....Ngày mới đang sắp tới....Và sẽ có nhiều chuyện bất ngờ hơn đến với cuộc đời tôi.
Chap 9
(Xã hội này đang dần phát triển hơn, đâm ra mọi thứ không còn đi theo quỹ đạo đơn giãn như hồi xưa. Trong truyện này có nhiều chi tiết khá phũ, nhưng là sự thật, mình không thêm thắt vào. Mình muốn cho các bạn thấy 1 phần cuộc sống bây giờ của các trụ cột tương lai đất nước (9x đời đầu, giữa) nó đã và đang “đơn giản hoá” như thế nào, mình chỉ nói là 1 phần chứ không phải tất cả, nên bạn nào không phải như thế thì đừng gạch mình nhé tội nghiệp)
-‘Con ơi dậy đi học’ tiếng mẹ đánh thức tôi, mẹ luôn là đồng hồ đánh thức chuẩn nhất của tôi.
-‘Con dậy ngay mẹ ơi’ chẳng hiểu sao hôm nay mẹ kêu cái là tôi lại dậy ngay được, mắt tỉnh bơ. Chẳng bù cho mọi hôm, giờ này tôi vẫn còn đang lăn lăn trên giường chưa chịu dậy.
Thức dậy, đánh rang rửa mặt, vệ sinh cá nhân xong xuôi, tôi mặc đồ đi học vào. Tập vở thì vẫn y nguyên trong cặp, xách đi luôn. Tôi chẳng bao giờ học bài ở nhà cả, toàn lên lớp rồi mới học thôi, tính tôi là nước tới chân mới nhảy, thế mà vẫn lên lớp phà phà
-‘Hôm nay con lấy xe đi học hay mẹ đưa con đi ?’ tôi hỏi mẹ. Thường thì nếu mẹ tôi có công việc cần đi đâu trong ngày thì mẹ đưa tôi đi rồi chạy xe về. Còn nếu không đi đâu thì mẹ đưa xe tôi tự đi học luôn.
-‘Hôm nay mẹ không đi đâu hết, con lấy xe đi học đi. Chạy cẩn thận đấy’ mẹ dặn dò.
-‘Ok mẹ, con biết rồi. Chào mẹ con đi học’. Tôi chào mẹ rồi đi học.
Xe bon bon trên đường, tôi thì đang thả hồn vào chuyện ngày hôm qua. Mọi khoảnh khắc của ngày hôm qua tôi vẫn còn nhớ như in, mà mãi tới tận bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được. Bỗng chuông điện thoại rung, tôi lấy ra xem, ra là thằng B gọi.
-‘Sao đó mày?’ tôi hỏi
-‘Mày đi học chưa? Hôm nay có đi xe không?’
-‘Tao vừa ra khỏi nhà, tao đang chạy xe đây. Sao thế?’
-‘Mày qua đón tao đi học với, xe đạp tao bị hư mất cái thắng từ sau hôm bữa rồi, giờ chạy thì nguy hiểm quá. Bố mẹ tao hôm nay họp, phải đi sớm nên không đưa tao đi học được, gọi mày cầu cứu đây này’ nó nài nỉ.
-‘ờh, may cho mày là tao chưa đi xa. Đợi đi tao qua’
May mắn cho nó, nó mà gọi trễ hơn 1 phút nữa là tôi khỏi đón nó luôn. Nhà nó và trường học là nằm ở 2 hướng đối diện nhau của 1 bùng binh lớn. Mà đường lên trường đang bắt đầu kẹt xe, lúc nãy tôi mà quẹo vào là giờ khỏi ra đón nó rồi.
Tôi vòng xe qua hướng nhà nó rồi chạy nhanh cho kịp giờ đi học. Trời sài gòn sáng sớm mùa thu hơi hơi se se lạnh, tạo cho tôi một cảm giác khá dễ chịu. Tôi khoái lạnh, chứ nóng thì tôi chịu không nổi, chết luôn chứ chẳng đùa. ở nhà lúc nào tôi cũng phải bật điều hoà, những ngày nhà cúp điện thì thôi khỏi nói đi, tôi phóng ngay ra mấy quán café có máy lạnh ngồi đó tới khi nhà có điện mới về.
Àh mà không biết giờ này A đang làm gì nhỉ? Tôi tự hỏi. Nhìn A có lẽ nhỏ hơn tôi, tôi đoán thế, nên chắc là giờ này em ấy cũng lục đục chuẩn bị đi học rồi. Không biết nhìn em trong tà áo dài trắng thì sẽ như thế nào nhỉ? Chắc là đẹp lắm. Tôi mong sẽ được gặp lại em lần nữa, có lẽ tôi hơi ‘cảm nắng’ em rồi. Tôi muốn được nói chuyện với em, gián tiếp cũng được.
‘Hay mình nhắn tin chúc buổi sáng em nhỉ?’. Vừa nghĩ là tôi làm ngay…Khi đang thích một ai đó thì người ta hay làm những chuyện điên rồ lắm
Tay phải tôi vẫn đang cầm lái, tay trái bắt đầu bấm tin nhắn. Hồi đó chưa có iphone I phở này nọ , tôi vẫn đang xài 1 em Sony walkman nên nhắn tin chẳng cần phải nhìn.
- ‘Chúc em một ngày mới vui vẻ nhé.’
Chap 10
Nhắn xong, tôi vui vẻ chạy tiếp, 1 hồi thì tới nhà thằng B.
-‘Lẹ mày ơi, trễ học’ tôi hối
-‘tao ra ngay’
1 phút sau nó đi ra, khiếp cái thằng này, ngủ dậy không rửa mặt hay sao ấy, ghèn đầy cả 2 mắt
-‘Sao ku, tối qua thế nào? Nàng có liên lạc với mày chứ?’ nó phán ngay khi vừa leo lên xe
-‘Thế nào là thế nào? Thì bình thường thôi. Em có nhắn tin cho tao. Mà chả có chuyện gì cả. Chỉ là hỏi thăm xã giao bình thường.’
-‘Thế àh? Cứ tưởng mày cả đêm không ngủ chứ. Haha.’
-‘Mà hình như tao thấy em có cảm tình với mày đấy nhé’
-‘Sao mày biết?’ tôi thắc mắc
-‘Thì thái độ hôm qua còn gì. Lúc mày hát, em nhìn mày ghê lắm. Rồi còn hỏi số điện thoại. Cả gấu bông nữa chứ. Ôi dào…’ nó giả bộ thở dài
-‘Vớ vẩn. Tao thì ai mà thích’ tôi mắng nó, nhưng trong lòng thì cũng mong được như là nó nói.
Chuông tin nhắn điện thoại tôi vang lên.
-‘Cảm ơn anh. Anh cũng thế nhé ^_^’
Em trả lời rồi. Tôi dừng xe lại.
-‘Ê, xuống xe, chở tao. Tao nhắn tin cái’
-‘Em nó đúng k? Thôi tao chạy cho. Lo tâm tình đi’
Tôi đang mải suy nghĩ nhắn gì tiếp cho em nên chả quan tâm thằng B nói gì, tôi leo lên đằng sau cho nó chở.
-‘Em chắc đang chuẩn bị đi học àh?’ chẳng biết nhắn gì thôi hỏi thăm bâng quơ vậy.
-‘Em không có đi học’ tôi nhận được ngay tin nhắn trả lời. Hơi thắc mắc tí
-‘Không có đi học là sao? Em ra trường rồi àh?’ chả hiểu nghĩ gì mà mình lại chốt câu này.
-‘Không ạh. E mới nghỉ năm ngoái. Mới học xong lớp 9 thôi. Có một số chuyện nên em không đi học nữa. Hihi’
-‘Thế àh….Anh không biết. Tiếc nhỉ. Anh xin lỗi.’ tôi hơi bất ngờ khi biết em nghỉ học sớm như vậy.
-‘Không sao. Không biết không có tội mà.’
-‘Thôi xin lỗi anh. Em có chút việc. Có gì tối em nhắn tin cho. Chào anh’
Tôi nhận được tin như thế nên cũng ngưng không nhắn nữa. Cũng vừa tới trường.
Tôi với thằng B vào lớp. Bắt đầu những tiết học dài ngán ngẩm. Tôi có một chút suy tư về chuyện hồi sáng, không biết tại sao em A lại nghỉ học sớm như thế nhỉ? Chuyện gia đình hay là chuyện gì khác? Chắc nghỉ học ở nhà em cũng buồn lắm. Tôi thì ngây thơ như thế nhưng nào biết được sự thật lúc nào cũng phũ phàng.
5 tiết học dài cũng trôi qua. Tôi đờ đẫn vác thân xác ngọc ngà của mình xuống bãi đậu xe. Bãi đậu xe giờ tan trường thì thôi rồi, đông như kiến. Chen chen lấn lấn xô xô đẩy đẩy Sau một hồi sinh tử chiến thì tôi cũng lấy được xe ra khỏi trường thằng B tôi không phải chở về vì bố nó lên rước nó rồi. Thế là tôi bon bon chạy một mình về nhà.
Chuông điện thoại reo lên, số lạ. Không biết ai gọi tôi thế nhỉ?
-‘Alo’ tôi nghe máy
-‘Có phải H không?’ đầu dây bên kia vang lên, giọng đàn ông.
Chap 11
-‘vâng, mình H đây.’
-‘Tao muốn gặp mày nói chuyện’ vãi chưởng. Bố đời có thằng nào con nào lạ hoắc gọi điện thoại tự dưng đòi gặp nói chuyện tôi nhớ tôi ăn ở hiền lành, không gây thù chuốc oán với ai, sao tự dưng lại có ai gặp tôi đòi nói chuyện.
-‘Bạn là ai thế? Mình có biết bạn àh?’
-‘Mày không biết tao là ai đâu. T5 này gặp tao ở quán Soho. Tao muốn gặp mày nói chuyện, không có gì nguy hiểm cả,đừng lo.’ thằng kia đáp, giọng bình tĩnh. Có vẻ nó không có ý hăm doạ hay “thịt” tôi.
-‘Nhưng mình không biết bạn là ai? Làm sao mình gặp bạn được? Bạn kiếm mình có việc gì chứ?’
-‘Không tiện nói trên điện thoại, chuyện khá dài. Nói chung là đi rồi sẽ biết’
-‘Nhưng…’ tôi chả hiểu cái quái gì
-‘Thế nhé. T5 7h tại soho. Chào’ nói xong nó cúp máy.
Quái lạ thật ai thế này. Tự nhiên làm cho 1 tràng, tôi chẳng kịp hiểu gì cả. T5 7h soho…? Thôi kệ, đi làm gì, rõ vớ vẩn. Chẳng biết là ai và chẳng có hứng thú gì. Tôi tự nói vậy, rồi tôi lái xe về nhà.
Về tới nhà, việc đầu tiên tôi làm là lao vào máy vi tính. Tôi mở Võ lâm lên (hồi đó chơi VL có con CB top 10 SV ) ngồi cày cuốc cho qua thời gian.
-‘Hi anh ^__^. Đi học về rồi đúng không ?’ tin nhắn của em A. Công nhận em khoái xài ^__^ thật.
-‘uh anh vừa về, sao em biết thế ?’
-‘Em cũng từng đi học mà anh...’
-‘uh nhỉ, hì. Àh, em có yahoo không? Chat nói chuyện cho dễ’
-‘Có anh. Anh add đi. %#$%#$%#$%#$. Đấy, em cũng đang onl’
-‘Ok em’
Nói rồi, tôi add nick yahoo của em. Em đồng ý ngay. Thế là hai chúng tôi bắt đầu tám với nhau.
-‘Người đẹp, hát hay, tới cả cái nick yahoo cũng đẹp nữa nhỉ :-“ ‘ tôi bay vào pm trước, chọc em.
-‘Haha anh khéo nịnh thật.’
-‘Anh đâu dám nịnh, nói thật mà thôi’
-‘Àh mà em bao nhiêu tuổi? Gọi bằng em mà lỡ em lớn hơn anh thì….nhục lắm trốn đâu cho hết ‘
-‘Hihi, em mới 15 thôi anh àh. Bộ nhìn em già lắm sao mà a nghĩ vậy? ^__^ ‘
-‘Àh không... đâu có. Anh hỏi cho chắc, đề phòng thôi mà. 15 thì nhỏ hơn anh 1 tuổi rồi.’
-‘hihi.’
-‘Mà …tại sao em nghỉ học thế? Anh xin lỗi nhưng anh hơi thắc mắc’
-‘Chuyện cá nhân thôi anh. Nói chung thì một lúc nào đó rồi anh cũng sẽ biết ’
-‘Uh... thế anh không hỏi nữa. Àh, em
còn hát bài nào nữa không?’
-‘Còn chứ. Đợi em send cho’ nói rồi em send cho tôi 4 bài nhạc.
-Dở lắm đấy, đừng chê ^__^’
-‘Anh làm sao mà dám chê, giọng em hay thế còn gì ‘
-‘hì…’ không hiểu sao lúc này tôi cảm thấy hình như em đang buồn thì phải. Hì, cứ như em vừa cười buồn vậy…
Chap 12
Tôi thả hồn theo những giai điệu nhạc mà em hát. Bài nào cũng mang một tâm trạng buồn da diết, một cảm giác bị phản bội, buồn đời, xen lẫn chút gì đó đáng thương trong từng bài hát mà em hát. Tôi bỗng cảm thấy hơi nhói, đau, khi nghe từng lời mà em hát ra, như đang cay nghiến ai vậy.
-‘Anh nghe rồi. Em hát hay thật. Nhưng sao…toàn nhạc buồn thế?’
-‘Vì cuộc đời của em hầu như là buồn mà anh ‘
-‘Sao em bi quan thế…Hôm bữa anh thấy em hay cười mà.’
-‘Haha, nhìn trộm em àh. Cười giả tạo thôi anh àh.’
-‘…’ tôi chẳng biết nói gì
-‘Anh không hiểu đâu. Anh ngây thơ lắm. Lâu rồi em mới gặp một người ngây thơ đáng yêu như anh vậy. Haha’ thấy em nói thế, tôi cảm thấy có chút gì đó trải đời từ em, một cô bé chỉ mới 15 tuổi.
-‘Anh….đáng yêu áh :| ‘ tôi tỏ thái độ ngạc nhiên
-‘Uh, haha. Em nói thì không có sai đâu’
-‘…’ tôi lại im lặng
-‘Thôi khuya rồi. Anh ngủ đi, mai còn đi học’ em tỏ ra quan tâm
-‘Uh. Em cũng đi ngủ àh?’
-‘Không anh. Em không hay ngủ sớm. Anh đi ngủ đi’
-‘Uh thế thôi. Anh đi ngủ. Chào em. G9 em nhé. Hi vọng em không buồn như những bài hát mà em hát nữa…’ tôi tạm biệt em.
-‘Cảm ơn anh. E đâu có buồn...Hì...^_^ Thôi G9 anh.’
Tôi out yahoo rồi cũng leo lên giường luôn. Tôi tính đi ngủ, nhưng trăn trở mãi mà không ngủ được. Nằm gác tay lên trán, tôi suy nghĩ về em. Những gì mà em nói, nó không giống như tôi tưởng tượng về em sau lần đầu gặp mặt. Nó không phù hợp với một cô bé 15 tuổi, hay nói đúng hơn là tôi không nghĩ rằng "Em" hôm tôi gặp hôm trước lại có nhiều ưu buồn và uẩn khúc như thế... Tôi thấy …hình như em trải đời hơn con số 15 này nhiều.
Có lẽ mỗi người một hoàn cảnh, tôi không thể biết cũng như hiểu hết được.
Nằm suy nghĩ rồi tôi thiếp đi luôn lúc nào không hay….Cho tới sáng mai…
-‘Dậy đi học con ơi’ mẹ lại đánh thức tôi như mọi ngày.
-‘Dạ’ tôi thức giấc. Tôi tìm chiếc điện thoại theo thói quen để xem giờ vả kiểm tra xem có SMS không.
Không có gì…Cũng phải, đó giờ vốn đã vậy, tôi chẳng lấy gì làm ngạc nhiên.
‘Thôi thức dậy đi học’ tôi tự nhủ rồi leo xuống giường. Chui vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.
‘Tít tít tít’ tiếng chuông tin nhắn.
Ai nhắn mình giờ này vậy ta? Tôi lật đật chạy ra xem, tôi đoán chắc lại là vinaphone
-‘Chúc anh buổi sáng vui vẻ nhé. Một ngày bình yên’
Không phải, là tin nhắn của em A. Tôi vui vui, lần đầu tiên có người nhắn tin chúc tôi như thế vào buổi sáng. Tôi trả lời em ngay
-‘ Cảm ơn em, em cũng thế nhé. Mà sao em dậy sớm thế, em đâu phải đi học?’
-‘Em đâu có ngủ đâu mà dậy. Haha’
-‘Không ngủ là sao? Em thức từ tối hôm qua tới giờ àh?’
-‘Đúng rồi.’
-‘Sao thức thế…Không tốt cho sức khoẻ đâu…’
-‘Anh quan tâm em đấy àh ?’
-‘Ah uh…anh chỉ sợ em thức như thế… bị cảm lạnh, viêm họng…không hát được cho người khác nghe’ tôi chống chế.
-‘hát...lúc nào cũng là hát’ bỗng nhiên em thay đổi thái độ tôi không hiểu chuyện gì.
-‘…’ em làm tôi cứng họng rồi. Tôi vốn đã nhát từ trước tới giờ, gặp tình huống này thì thật không biết làm gì nữa.
-‘Em xin lỗi.... Em đang mệt. Em đi ngủ đây. Xin lỗi anh nhé... em không cố ý.’ Em trả lời.
-‘uh … không sao. Anh không nghĩ gì đâu. Thôi em ngủ đi. Ngủ ngon nhé’
Em không trả lời nữa. Và tôi cũng không dám làm phiền em lúc này nữa......
Chap 13
Suốt quãng đường đi học, thái độ kì lạ này của em làm tôi băn khoăn. Không biết có chuyện gì thế nhỉ ? Em quả thật rất là kì lạ. Tôi không thể hình dung và cũng không thể hiểu nổi. Mọi chuyện đã bắt đầu đi hơi xa so với tôi suy nghĩ.
-‘Đi cái kiểu mẹ gì thế thằng kia’ tôi giật bắn người hoàn hồn, thì ra đang mải suy nghĩ, tôi xém tông vào một ông đang băng qua đường, may là thắng kịp.
-‘Xin lỗi’ xong tôi phóng luôn, ngu sao mà đứng lại.
Hôm nay có vẻ xui rồi đây….tôi tự nhủ. Chưa gì sáng sớm đã bị em tỏ thái độ khó chịu, rồi lại xém tông người đi đường. không biết từ giờ tới cuối ngày còn phải hứng chịu chuyện gì nữa.
Các tiết học trôi qua, may mà không có chuyện gì đáng kể.
Sáng tới giờ cũng 7 8 tiếng rồi, không biết em đã dậy chưa… Tôi tính nhắn tin hỏi thăm em nhưng lại sợ như hồi sáng. Suy nghĩ một hồi, tôi quyết định…không nhắn nữa.
Tôi lờ đờ dắt xe rồi chuẩn bị chạy về nhà thì tin nhắn tới.
-‘Anh.’ Là tin của A.
-‘Oh, em dậy rồi àh?’ tôi đáp lại, giữ khoảng cách không lại như hồi sáng
-‘Em mới dậy. Em xin lỗi anh ..hồi sáng nhé. Hồi sáng em có chuyện buồn…nên em không bình tĩnh. Em xin lỗi’
-‘Không sao đâu mà…anh không để tâm đâu. Anh đâu có quyền đó.’
-‘Đừng nói thế… Mà anh đang học àh? Hay về rồi?’
-‘Anh đang chạy xe về nhà, vừa học xong thôi’
-‘Uh. Àh, tối nay….anh rảnh chứ?’
-‘Có chuyện gì sao e ?’
-‘Em muốn mời anh đi uống nước, xin lỗi chuyện hồi sáng.’
Tôi toan từ chối vì nghĩ chuyện đâu có gì đâu mà em khách sáo thế. Nhưng rồi nghĩ lại, đây chẳng phải là cơ hội quá tốt để được gặp lại em sao. Chẳng suy nghĩ lâu, tôi trả lời luôn.
-‘Uh, tối nay thì anh cũng rảnh…Nhưng chỉ uống nước thôi thì không đủ đâu :-“ ‘
-‘Thế àh? Thế anh muốn sao nữa’
-‘Hì, nói thế thôi, anh không biết. Chưa nghĩ ra :-“ ‘
-‘Thế lo nghĩ đi, từ giờ tới tối. Mà nói vậy tức là đồng ý đi rồi đấy nhé’
-‘uh thì đồng ý, phải đi chứ. Có người đãi nước ngu sao không đi.’
-‘Ranh mãnh nhỉ =.= thế tầm 7h nhé.’
-‘uhm. Nhưng mà ở đâu?’
-‘Àh quên, anh có xe chứ? Qua rước e đc k? E k có xe’
-‘Uhm, anh có. Cho anh địa chỉ đi.’
-‘Nhà em ở đường đời, phường ăn chơi, quận tơi bời. Vậy nhé, em có chút việc. Tối gặp. Cya ^_^ ‘
-‘Uhm chào em.’
Ôi….ôi vui quá xá là vui, nhà trai bên gái….ý chết bà, hát tầm bậy vui quá hoá khùng. Em hẹn mình đi uống nước cơ đấy, sắp được gặp em rồi.
Nhưng mà... em cũng dạn phết. Tính tới bây giờ, số lần mình và em gặp nhau mới chỉ là 1, cũng chưa biết cái gì về nhau cả. Cũng chỉ mới nhắn tin qua lại xã giao vài ngày nay, thế mà hôm nay e rủ mình đi uống nước. Thôi kệ, thế mà lại hay, tôi bây giờ chỉ muốn được gặp lại em.
Tôi vít tay ga con xe, phóng như bay về nhà, cốt yếu để sửa soạn và chuẩn bị đi gặp em. Dù gì bây giờ cũng 5h hơn rồi.
Chap 14
Về tới nhà, tôi phóng ngay lên lầu, chui mình vào phòng tắm. Hôm nay tôi tắm thật lâu, những 15 phút. Ngồi kế người đẹp thì phải….thơm chứ. Hehe, tôi khoái chí. Xong xuôi, tôi lựa cho mình 1 bộ đồ, đẹp nhưng đơn giản. Áo thun trắng và quần jean đen. Tôi khoái màu trắng và đen, giống như màu của cuộc đời vậy. Trắng và đen, luôn luôn đi đôi với nhau, tương phản nhau như một quy luật tất yếu.
Chỉnh chu thật kĩ càng, tôi nhìn đồng hồ thì mới 6h15. Còn những 45’ nữa mới tới giờ hẹn. Địa chỉ nhà em đưa cho tôi cũng không xa nhà tôi cho mấy, đi chậm thì cũng tầm 20-25 phút là tới. Nhưng giờ ở nhà tôi cũng chẳng biết làm gì…Thực sự đang nôn nao lắm rồi, tôi chỉ muốn đi ngay bây giờ.
Đắn đo một hồi... tôi quyết định là đi luôn bây giờ. Tới sớm, biết đâu em ra sớm, là được gặp em sớm. Chứ giờ ngồi ở nhà, tôi cứ bứt rứt như…Hà Hồ trong the voice vậy
-‘Mẹ ơi, bố đi nhậu rồi hả mẹ?’ không thấy bố ở nhà, tôi rào trước. Bố đi nhậu thì tôi dễ đi ra ngoài hơn. Do lý do công việc nên bố tôi nhậu cũng khá thường xuyên.
-‘Uh, bố đi nhậu rồi. Sao thế con?’
-‘Dạ không gì. À con đi qua nhà thằng B tí nha mẹ. Con qua hỏi nó chút chuyện’ tôi bịa.
-‘Uhm đi nhớ về sớm đấy con.’ Mẹ tôi tin tưởng tôi với thằng B lắm nên không hỏi gì nhiều.
-‘Dạ cảm ơn mẹ, con đi’
Tôi phóng thẳng qua hướng nhà em. Do địa chỉ em đưa là ở mặt tiền đường nên kiếm cũng không khó lắm, với lại đường này tôi biết. Thế nên tôi chạy một mạch.
Không biết em mặc gì đi gặp tôi nhỉ? Máu đen tối của 1 thằng nhóc mới lớn trỗi dậy. Chút nữa thôi, chút nữa thôi là được gặp rồi mà. Tôi tự an ủi mà mặt thì hớn hở rõ ra.
Keeeeeeeét…Thắng xe, tới nhà em rồi. Mới có 6h45. Còn 15’ nữa em mới ra, thôi đứng đợi một chút cũng không sao. Tôi đứng đợi mà cứ mãi nhìn đồng hồ nhích từng giây, từng phút một. Mọi hôm 15’ ngắn bao nhiêu thì hôm nay nó dài bấy nhiêu…Cứ như là 15 giờ vậy.
Đúng 7h, em bước ra. Em mặc short jean ngắn, áo thun lỗ body màu xanh nhạt, bên ngoài khoác một cái áo khoác caro mỏng. Em trông thật khác hôm nay. Có thể là do hôm nay tôi mới có dịp nhìn kĩ, thẳng mặt em. Hôm ở quán café tôi run muốn chết, chẳng nhìn em được bao nhiêu. Trông em hôm nay thật giản dị, vẫn đẹp như hôm rồi, chỉ là, có chút gì đó bình thường và mộc mạc hơn.
-‘Anh tới rồi àh? E cứ nghĩ anh chưa tới. Con trai toàn thứ trễ hẹn mà’ em vừa nói vừa cười.
-‘Uh uh, anh cũng vừa mới tới thôi. Anh ít khi trễ hẹn với ai lắm’ tôi phải nói dối em thế, chứ mà nói rằng tôi tới đây đợi em từ 15 phút trước thì…kì lắm.
-‘Uh hihi, anh đúng thật là khác. Thôi mình đi nhé’
-‘Em leo lên đi, mà uống ở đâu thế?’
-‘Đi đi, em chỉ’.
Em nhẹ nhàng ngồi lên xe tôi, giữ một khoảng cách khá an toàn.
-‘Đi thẳng đường này này anh, tới kia rồi quẹo phải’ e vừa nói tay vừa chỉ ra phía trước. Tôi chớp cơ hội, hít lấy một hơi. Ôi mùi hương thơm hơm trước đây rồi, không lẫn vào đâu được.
-Hít hít cái gì đấy hả ?’ Em làm mặt dữ với tôi.
-‘Đâu…đâu có đâu…anh hít khí trời thôi… Chẳng hiểu sao hôm nay khí trời thơm quá =))’
-‘Hứ…tinh vi’ em cười.
Em chỉ đường tôi đi 1 hồi thì cũng tới nơi. Là một quán trà sữa nhỏ ven đường, nhưng cũng khá đông khách. Em chọn một bàn ở góc trong tường, không có nhiều người lắm ngồi ở đây.
-‘Anh uống gì?’ em hỏi tôi sau khi ngồi xuống bàn.
-‘Anh à? Cho anh cái gì cũng được. Anh ít uống trà sữa nên không rành’
-‘Cô ơi cho con 2 ly trà sữa đào mật ong’ Em quyết định ngay.
-‘Uống giống em nhé?’
-‘Uh, anh uống gì cũng được mà.’
Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, đa số hình như toàn couple, tại tôi thấy họ có vẻ tình tứ lắm. Chắc ở đây chỉ có tôi và em là…người lạ mà thôi.
Cuộc đời của A thật sự như thế nào? Tôi sẽ làm gì sau khi biết được chuyện đó...Một cú điện thoại nữa từ người đàn ông hôm trước. Tất cả sẽ được hé lộ vào 2 chap kế...
Chap 15
Trà sữa được mang ra. Em cầm lên, uống 1 ít, không quên dặn tôi cũng uống đi.
-‘Ngon chứ anh.’ Em hỏi
-‘uh, ngon lắm. Mà món này là món tủ của em àh?’
-‘Sao a biết ?’
-‘A đoán thôi. Vì a thấy em kêu ngay lập tức mà không hề suy nghĩ.’
-‘Trà sữa đào mật ong.’ Bỗng tôi thấy em khẽ khựng lại, cười mỉm. ‘Nhẹ nhàng, thanh tịnh, nhưng mật ngọt tới chết người’. Em lại khẽ cười.
-‘Gì mà…nhẹ nhàng, thanh tịnh rồi chết người nữa…Anh …không hiểu?’ tôi nhìn em bày tỏ sự thắc mắc.
-‘Anh không nên
hiểu đâu…Hì’
-‘Em mời anh uống nước xin lỗi chuyện hồi sáng. Thế này là hoà rồi nhé’
-‘Hoà đâu mà hoà, anh nói là không đủ mà” tôi cười nhìn em.
-‘Thế anh muốn thế nào?’
-‘Anh sẽ nói sau. Giờ thì thôi, tạm chấp nhận thế này là hoà. Mà này, em đi như thế mà không sợ người yêu ghen àh?’
-‘Người yêu? Haha. Người yêu nào cơ?’ Bỗng nhiên em phá lên cười lớn, tôi giật cả mình
-‘Thì…hôm bữa đi chung với em đấy. Anh thấy hai người còn nắm tay và nói chuyện tình tứ mà’.
-‘Không phải đâu’ em lắc đầu ngay . Tự nhiên tôi suy nghĩ, hay là thằng khốn nạn kia vừa đá em nên bỗng nhiên em có thái độ kì lạ như sáng nay. Bố cái thằng, không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.
-‘Chỉ là …người tình thôi. Người tình…anh hiểu không?’ …trong phút chốc tôi thấy khuôn mặt xinh đẹp kia bỗng sầm lại, đôi mắt ngân ngân lệ.
-‘Anh…không’ tôi chẳng biết nói gì cả. Nhìn em như thế này tôi bỗng thấy lo sợ.
-‘Người tình…Chỉ như một cơn gió thoảng qua thôi . Người tình không cần sự quan tâm, chăm sóc. Đến với nhau khi cần rồi lại ra đi như chưa từng tồn tại, cho nhau những gì đối phương cần, để rồi khi tiệc tàn, họ lại quay về với người yêu của họ.’ em khẽ nhìn tôi cười, nhưng sao tôi thấy những giọt lệ bắt đầu tuôn trên má em.
-‘Anh muốn biết tại sao em lại có thái độ như sáng nay không?’
-‘Anh đã bảo rồi, anh không bận tâm đâu mà. Anh biết con người phải có lúc này lúc nọ chứ…Vả lại, anh với em có là gì đâu mà …’ tôi nói nhưng cảm thấy thật khó chịu.
-‘Anh thật giống anh ta.’ E cười nhạt ngay sau câu nói của tôi.
-‘Anh ta?’
-‘Người đầu tiên em yêu. Hôm nay…là ngày anh ta bỏ rơi em. Khốn nạn’ em hét lớn lên rồi bật khóc.
-‘Em….Em …đừng có khóc ở đây chứ’ rồi thôi xong….Bao nhiêu cặp mắt đang đổ dồn về phía tôi….Nhìn cái giống gì mà nhìn? Tôi còn không biết cái gì đang xảy ra nữa là mấy người… Thích tò mò àh…Chưa thấy con gái khóc bao giờ àh…
-Cô ơi, cho con tính tiền’ tôi để xuống bàn 10k rồi nắm tay kéo em leo lên xe. Tôi loạng choạng đưa chia khoà vào, rồ ga rồi chạy đi.
-‘Em …Sao tự nhiên lại khóc thế này…Đừng có khóc nữa đc k? Anh…vô tội mà’
Rồi…xong luôn. Vừa nói xong em lại càng khóc lớn hơn sao thế này…Sao tôi lại bị cuốn vào như cái chong chóng thế này. Làm gì đây hả trời?
Tôi hướng ra Q7, kiếm một con đường vắng ngay gần bờ sông rồi đỗ xe ở đó. Tôi kéo em bước xuống xe.
-‘Em àh…anh không biết là có chuyện gì….Nhưng mà em có thể nào…không khóc nữa có được k vậy? Anh sợ thấy con gái khóc lắm’ tôi luýnh quýnh năn nỉ em. Tôi sợ thấy con gái khóc thật.
Em vẫn khóc, cứ như không nghe tôi nói gì. Thế là…
Tôi kéo em lại vào lòng, 1 tay tôi ôm em, 1 tay tôi để đầu em vào lồng ngực của mình. Tôi có thể cảm nhận rõ được hơi ấm của em, cũng như từng giọt nước mắt đang rơi của em. Trong vòng tay tôi, em thật là nhỏ bé. Tôi đoán chắc hẳn em phải kìm nén chuyện buồn nào đó từ rất lâu.
-‘Buông ra. Tôi không cần. Để tôi yên’ Em xô tôi ra.
Những giọt nước mắt vẫn cứ rơi…Những tiếc nấc nghẹn ngào….cất thành lời.
-‘Anh xin lỗi’.
Chap 16
Tôi nghiêng đầu, đôi môi tôi chạm vào môi em. Thực sự lúc đó, tôi không biết phải làm như thế nào thì em mới chịu thôi không khóc nữa…Thế là tôi suy nghĩ, chặn lại thì sẽ không khóc được nữa thôi. Tôi làm liều luôn, không biết tôi lấy đâu ra can đảm đó nữa.
Môi của em…thật êm và ngọt ngào. Tôi không biết diễn tả gì hơn nữa. Lần đầu tiên tôi được chạm vào đôi môi của một người con gái.
Ngay giờ phút này…tôi bỗng ước rằng, giá như em là của tôi. Tôi sẽ không để em phải khóc như thế này. Ít nhất thì tôi sẽ không giống như cái thằng nào đó đã làm em phải buồn và đau khổ như thế này.
-‘Bốp’ một cái tát đau điếng.
-‘H…anh dám làm thế àh?’ e cay nghiến tôi trong từng câu chữ hoà theo những giọt nước mắt. H…em gọi tôi bằng tên…chắc em đang tức giận lắm.
-‘Anh xin lỗi…nhưng mà… huề nhé. Huề vụ hồi sáng…Mà em đừng khóc nữa có được k…Em cứ khóc vậy, chắc anh chết luôn quá’ tôi nhìn em năn nỉ…mặt tôi ỉu xìu như cọng bún thiu. Cũng phải tôi có lỗi lầm gì đâu cơ chứ.
Bỗng em đứng, trơ ra, em đứng nhìn thẳng vào tôi. Bầu không khí lúc bấy giờ thật nặng nề và im ắng. Tôi nhìn em nhưng không dám nói thêm câu gì nữa, tưởng tượng rằng đôi mắt sắc như dao nhọn kia chuẩn bị nuốt sống tôi vậy.
-‘Haha…anh thật là’ bỗng em phá lên cười, e lấy tay quẹt những giọt nước mắt. Hình như em đã ngừng khóc. Tôi thành công rồi, giỏi chưa cơ mà phải ăn tát đau điếng.
Em đứng dựa vào xe tôi. Lúc này em đã ngừng khóc rồi. Tôi cũng cảm thấy bớt lo hơn một chút. Nhưng bầu không khí vẫn còn im lặng lắm. Tôi không biết nói gì nữa với em ngay lúc này, còn em thì đang đưa đôi mắt thả hồn vào bầu trời đen xa xăm kia…
Tôi nhìn kĩ em. Tôi gặp em 2 lần, và mỗi lần là 2 con người hoàn toàn khác nhau. Em A hát hay tôi biết, là một cô gái dễ thương, nhỏ nhắn, nụ cười luôn nở trên môi, với giọng hát làm tôi ngất ngây. Còn A bây giờ, trông em thật đáng thương. Nụ cười đc thay đi bằng những giọt nước mắt., những tiếng nấc nghẹn ngào. Một cô bé mới chỉ 15 tuổi nhưng chắc đã phải trải qua chuyện gì đó rất đau khổ…Nói thật, tôi không muốn thấy em như thế này một chút nào cả.
-‘Hôm nay…là tròn một năm…anh ta bỏ rơi em’ bỗng nhiên em lên tiếng. Em không nhìn tôi, em vẫn đưa đôi mắt lên bầu trời cao kia.
-‘Anh giống anh ta lắm. Nhất là giọng nói và chút gì đó…em không diễn tả được. Anh ta cũng tên H’. Ra là tình đầu của em cũng có tên giống như tôi. Vậy hồi nãy, em ám chỉ tôi hay anh ta ?
-‘Một năm trước, em là một cô bé nhút nhát và cô độc. Không ai hiểu được em cần gì và muốn gì…’
-‘Ba mẹ em li dị từ khi còn nhỏ… em sống với mẹ và dượng. Trong nhà, họ chẳng coi em ra gì cả, em như một con người ở…Em không có niềm vui’
-‘Anh ta là anh trai của một bạn trong lớp em. Anh ta hơn em 3 tuổi. Em gặp anh ta trong một lần tới nhà bạn ấy chơi.’
-‘Rồi anh ta làm quen em, nói chuyện. Anh ta bảo không muốn thấy em lúc nào cũng buồn bã như thế. Anh ta chọc em cười, lúc nào cũng có thể chọc em cười được. Dần dần…em thấy vui…và rồi em biết em đã yêu anh ta’
-‘Anh ta khuyên em nên hát, hát có thể giúp em vui hơn. Anh ta bảo giọng em rất hay…Anh cũng như thế’ cũng như thế? ...em ám chỉ điều gì từ tôi ?
-‘Anh ta đàn, em hát. Ban đầu, em cũng không biết hát gì. Rồi anh ta chỉ em, chỉnh sửa em từng chút một. Anh ta ân cần lắm. Và có lẽ anh ta nói đúng…khi hát, em cảm thấy vui hơn. Em không quan tâm đến mọi thứ xung quanh nữa, hoà mình vào bài hát…nó làm em thấy thư giãn hơn.’
-‘Anh ta luôn ở bên em, dành thời gian cho em, những lúc em cần. Luôn động viên em, giúp em vui. Đối với em, đây là khoảng thời gian vui vẻ nhất em có được.’
-‘Mọi thứ cứ hạnh phúc như thế….cho đến một ngày.’
-‘Ngày sinh nhật của em…anh ta đã làm em cảm động…và rồi, cái gì đến rồi cũng đến’ em cười nhạt. Và tôi hiểu em đang nói gì.
-‘Sau hôm đó…. anh ta bắt đầu thay đổi. Anh ta dành ít thời gian cho em hơn. Lúc nào anh ta cũng bảo bận. Anh ta chỉ tìm đến em khi anh ta cần…chuyện đó’ mẹ…thằng khốn nạn.
-‘Em yêu anh ta, lúc đó, em không suy nghĩ gì nhiều cả’.
-‘Rồi ngày đó đến. Sau khi thoả mãn, anh ta nói với em…’
Mình tả lại đoạn nói chuyện của 2 người hồi đó, để trong ngoặc và chữ xéo cho mấy bạn dễ đọc + hình dung.
( - ‘Anh nghĩ, từ hôm nay chúng ta không nên gặp nhau nữa.’
-‘Anh này, cứ đùa suốt’.
-‘Anh không đùa.’
-‘Anh…đừng có đùa nữa mà.’
-‘Tôi thấy cô cũng ổn rồi. Từ nay, đừng tìm gặp tôi nữa’
-‘Nhưng…tại sao? Anh bị sao vậy…Anh đang mệt àh? Đừng đùa nữa mà.’
Anh ta không trả lời, không nói gì nữa. Lẳng lặng bước ra khỏi cửa phòng…Mặc cho người con gái kia, là em, bắt đầu bật khóc.
-‘Chúng ta…chỉ là người tình mà thôi’
-‘Anh……………..’
Rầm. Cánh cửa đóng lại. Mọi thứ như đổ sập xuống trước mắt em.
Chap 17
-‘Em khóc, em đập phá mọi thứ. Em như một con điên lúc đó, anh có biết k?’
-‘Em gào thét lên…Mọi thứ tối đen lại trước mắt em…Em không tin…không tin vào những gì em vừa nghe thấy….E vùng dậy, lao đầu xuống đường…đuổi theo anh ta. Em cứ chạy…cứ chạy…Rồi em …ngất đi. Tỉnh dậy…em thấy em đang ở trong bệnh viện.’
-‘Bác sĩ bảo em bị mất sức rồi ngất đi, được người đi đường đưa vào đây. Sau đó em gọi mẹ em lên trả tiền viện phí. Bà chẳng thèm hỏi lấy một câu…trả tiền rồi đi về.’
-‘Em đi lang thang suốt ngày hôm sau…Những cơn mưa lạnh buốt rơi xuống. Em ước mình bị mưa cuốn trôi đi, em ước mình không tồn tại...’
-‘Rồi em về nhà…em như người mất hồn suốt một thời gian sau đó. E không còn sức lực và tâm trí để đi học...Em nghỉ học sau đó'
-‘Tại sao…Tại sao anh ta lại làm như vậy? Anh ta tới cứu vớt cuộc đời em rồi lạnh lùng buông em rớt xuống sao…tàn nhẫn’
Tôi chỉ biết lặng im, nghe những lời nói như cứa vào tim của em đang tuôn ra. Thằng khốn nạn. Tôi chửi thầm. Nếu tôi mà gặp nó, điều đầu tiên tôi làm là phải đập nát mặt nó…thứ chó chết…
-‘Sau này…bạn em mới cho em hay…Anh ta cãi nhau với người yêu…rồi tìm đến em để vui đùa như một trò chơi…Người yêu anh ta quay lại…anh ta cũng quăng em đi.’ Con m. nó chứ thằng này thì phải đc ăn gạch
-‘Mà cũng phải…tất cả chỉ là do em ngộ nhận…Chưa bao giờ anh ta nói yêu em cả.’
-‘Rồi em xa ngã vào những cuộc chơi thâu đêm…em trả thù những thằng khốn nạn, tham lam…’
-‘Em biến thành người tình…của bất cứ ai…em phá hoại hạnh phúc của tụi nó. Haha…lũ đàn ông, ai cũng giống nhau…’
Nói tới đây, bỗng em quay qua nhìn tôi, cười nhếch mép…Lúc đó tôi cảm thấy sao buồn quá
Nghe em kể, câu chuyện về cuộc đời em 1 năm trước, tôi mới thấy rằng…trên đời này không gì là không thể xảy ra…. Em tội nghiệp quá, em quá mỏng manh. Quá nhiều thứ đè lên cuộc đời của một cô bé như em…Khi mà mọi người cùng tuổi em đang ngày ngày vui vẻ hồn nhiên đến trường.
-‘Hôm trước, gặp anh, em đã có tí ngạc nhiên. Vừa nhìn thấy anh, em như bỗng thấy lại anh ta…Có điều gì đó khiến em thấy như thế’ em kể tiếp.
-‘Và khi nghe anh nói anh tên H, em đã tự nhủ rằng….Chẳng lẽ ông trời đang đùa giỡn với em’
-‘Em quyết định…xin số đt của anh. Hôm đó, em thừa biết rằng, anh đã thích em rồi. Em muốn tìm hiểu xem…ông trời đang muốn gì nữa…’
-‘Sao…sao em biết? Mà…làm gì có..…’ tôi lắp ba lắp bắp, chối phăng…làm sao tôi dám nhận chứ…Chưa gì đã bị bắt thóp.
-‘Kinh nghiệm…anh àh. Em nói rồi…anh rất giống anh ta…Em có thể cảm nhận được’
'Baby…tell me how can I tell you…that I love you more than lie…' Chuông điện thoại tôi reo lên. Là số lạ, mà hình như là số của cái thằng hôm qua.
-‘Alo’ tôi nghe máy
-‘Sao rồi…đừng quên cái hẹn hôm T5 đấy’ tôi đoán đúng, là thằng đó.
-‘Này, mình không biết bạn là ai. Mình nghĩ chắc bạn nhầm mình với ai rồi đấy. Mình không biết bạn là
ai…tại sao phải gặp bạn?’
-‘Đang ở với A đúng k?’
-‘Sao…sao lại biết?’
-‘K cần biết nhiều đâu. T5 gặp tao. Nếu mày muốn biết thêm về A. Thế nhé.’ Nói xong nó cúp máy.
Điên thật…thằng khùng nào đây. Mà nó biết mình đang đi với em. Chắc là có quen biết em, tôi liền hỏi em.
-‘A, cho anh hỏi …em biết số này của ai không?’ tôi đưa em xem.
-‘Àh…biết. Người mà anh tưởng là người yêu em đấy.’ ra là thằng đó. Mà nó muốn gặp mình để làm gì…rồi còn chuyện gì về A nữa?
-‘Mà sao nó biết số anh nhỉ?’
-‘Hôm bữa đó, lúc em xin số anh xong thì nó hỏi em số anh, nó bảo có chuyện gì cần nói. Em cũng không quan tâm. Mà nó vừa nói gì với anh?’
-‘Àh…uh không. Không có chuyện gì đâu.’ Tôi giấu em những gì nó vừa nói với tôi.
-‘Thôi. Anh đưa em về được k? Trễ rồi, về kẻo anh bị la đấy.’
-‘Uh uh…trễ thật. Em ngồi lên xe đi…anh đưa về’
Tôi leo lên xe, chuẩn bị đưa em về nhà.
Chụt.
Chap 18
Bất thình lình…em hôn vào má tôi…
-‘Cảm ơn …và xin lỗi anh’ em cười, sau đó leo lên.
Hix, ai mà thấy tôi lúc này chắc tôi chết vì nhục mất… Mặt tôi đỏ ửng lên sau khi được em hôn.
-‘Này, lần đầu được con gái hôn sao.’ Em chọc tôi. Có vẻ như em đã bớt buồn rồi.
-‘Uh …Uh’ tôi lúng túng không biết nói gì.
-‘Anh giống con nít thế…đáng yêu thật’ em nhéo 2 bên má tôi …tôi phải phì cười vì hành động của em.
Tôi chở em về nhà của em. Lúc này tôi thấy nhẹ lòng hơn khi em đã bình thường lại. Nhưng mà tôi vẫn thấy sock vì những gì mà em vừa kể tôi nghe. Quả là quá sức chịu đựng…tôi cũng không quá là bất ngờ khi biết em nhìn đời như thế…Con người mà, sau cú sock lớn như thế, ai mà chịu cho được.
-‘Hồi sáng, em thức cả đêm không ngủ. Em đã khóc suốt đêm…Không hiểu sao, em lại nhắn tin cho anh vào buổi sáng. Em cũng không biết, chỉ là…em cảm thấy …anh có thế nói chuyện được.’ em kể tiếp
-‘Rồi khi mà anh nói rằng anh sợ em bị cảm lạnh…viêm họng…sẽ không hát được cho người khác nghe…em đã không kìm được’
-‘Hồi xưa…anh ta cũng từng nói như thế…’ ra là vậy….tôi đã biết được lý do bỗng nhiên em lại kì lạ như sáng nay.
-‘…anh cũng không biết nói gì…chuyện quá khứ của em, anh không thể tham gia vào hay can thiệp vào…Bây giờ, anh chỉ mong là em đừng buồn như thế nữa…Em khóc, nhìn xấu lắm đó biết k…’ tôi cố an ủi em, tôi mong em sẽ nở nụ cười thật sự, và cố vượt qua chuyện này…không phải là nụ cười giả tạo như em đã từng nói.
-‘Em biết rồi…cảm ơn anh.’ em cười.
Xe chạy tới nhà em, em leo xuống rồi quay qua chào tôi.
-‘Anh về đi…chạy xe cẩn thận.’
-‘Uh anh biết rồi…em vào nhà đi …đừng buồn nữa nhé’ tôi tạm biệt em.
Tôi toan chạy xe đi thì bỗng em hét kêu tôi lại.
-‘Àh, anh này…’
-‘Cảm ơn anh…về tất cả ’. Tôi chỉ cười đáp lại em rồi tôi chạy đi thẳng.
Trên đời này sao lại tồn tại cái thứ như thế chứ? Tôi mạnh mồm chửi thằng đó. ‘Làm nhục hết mấy người tên H như tao’…Mà….tôi suy nghĩ…Tôi đã được em dạy cho một bài học về cuộc đời…Đúng là cuộc đời khó suy, lòng người khó đoán. Bỗng nhiên tôi được quen biết em…chắc là sự sắp đặt của ông trời.
Tôi về tới nhà, chào bố mẹ rồi leo vào phòng tắm, xối nước xả thật mạnh. Vết tay em tát tôi vẫn còn trên má…nó hằn đỏ…may mà khi nãy tôi kịp che lại rồi chuồn lên phòng luôn nên bố mẹ không thấy…Lãnh một cái tát, được em hôn lại...thôi coi như không xui cho lắm. Trong cái rủi có cái may.
Àh mà…em nói tôi thích em…có thật không nhỉ? Tôi không biết. Tôi thích em từ giọng hát của em…ban đầu tôi nghĩ đơn thuần là thế. Nhưng sao lúc gặp em, tôi lại thấy rất hồi hộp…tôi run và loạn nhịp suy nghĩ. Tôi thích em, hay là tôi đang thương hại em…Tôi không thể phân biệt được vào lúc này.
Còn thằng L…nó không phải người yêu của em. Thế thực sự tại sao nó muốn gặp tôi? Rõ rang, tôi chẳng biết nó là thằng quái nào, ngoại trừ lần chạm mặt nó ở quán café, mà lúc đó, tôi với nó cũng chẳng chào hỏi gì nhau…Nhưng nó nói nếu tôi đi nó sẽ nói them chuyện về em…Chuyện gì nhỉ? Tôi vừa được nghe em kể quá nhiều chuyện rồi…Có nên biết thêm hay k? Vì dù gì, tôi cũng k có lý do và cái quyền để xen vào quá nhiều.
‘Thôi để mai suy nghĩ lại, gặp nó chắc cũng k mất mát gì. Hơn nữa ở soho, quán này ở trong nhà và có bảo vệ, an toàn, chắc cũng k sao’. Tôi kết thúc những luồng suy nghĩ, tắt vòi nước rồi ra mặc đồ, chuẩn bị đi ngủ.
-‘Anh về nhà chưa?’ em nhắn cho tôi.
-‘Anh vừa về này. Hì’
-‘Thế àh… thế em an tâm rồi. Anh đang làm gì thế?’
-‘Anh mới tắm xong thôi…Mà em lo cho anh đấy àh'
-‘Sau những chuyện xảy ra ngày hôm nay…em cảm thấy phải có tí trách nhiệm….em đánh anh một cái rõ đau còn gì’
-‘Nếu chỉ là trách nhiệm thì…anh không cần đâu’
-‘Thế chứ anh muốn là gì?’
-‘Em đánh anh như thế, gây tổn hại nghiêm trọng đến khuôn mặt đẹp đẽ này của anh…hủy hoại tinh thần ngây thơ của anh… Đã vậy còn cướp đi nụ hôn đầu đời của anh…Phạt em phải có trách nhiệm cả đời’
-‘Này nhé…em chưa tính sổ đấy nhé…em cướp đi hồi nào…Chính anh…còn gì’
-‘Oh thì…nói tóm lại là cũng cướp…Thế giờ tính trốn tránh trách nhiệm àh’
-‘Không trốn…Nhưng…’
-‘Thôi anh chọc em đấy …dễ chọc thế không biết :-“ …’
-‘anh thật là…’
-‘Àh anh này…anh hát em nghe có được k’
-‘Anh áh :| anh không biết hát…anh nói thật mà…hôm bữa anh bị thằng bạn nó chơi một vố bắt buộc anh phải hát đấy chứ…’
-‘Hát cho em nghe cũng không được àh?’
-‘Không phải là không được…’
-‘Thế giờ có hát k? Hay muốn em buồn nữa…’
-‘Oh thôi thôi…đừng buồn nữa…thôi được rồi, để anh hát…’
-‘Phải thế chứ...call em nhé’
Hix…tự nhiên chuốc họa vào thân rồi…Mà họa này…khó dứt mới chết chứ.
Tôi gọi cho em…đây là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau qua điện thoại.
-‘Hát cái gì đây… :-< ‘ tôi uể oải
-‘Anh hát cái gì cũng được…hihi’
-‘Một con vịt xòe ra 2 cái cánh…nó kêu rằng cáp cáp cáp cạp cạp cạp………………………………………’
-‘Em có còn con nít nữa đâu mà hát bài này. Đổi điiii’ tôi nghe giọng em thì thấy, có vẻ như em đã vui trở lại. Tôi cũng lấy thế mà vui lây…tôi muốn em vui hơn, em xứng đáng nhận được nhiều hơn những gì em đang có.
-‘Thế giờ hát gì :-< anh chịu k biết hát gì hết :-< ‘
-‘Ánh sáng của đời tôi đi…anh biết k?’
-‘Uhm đc rồi…’
-‘Khi em đã bước đi chẳng quay trở về…nghe như trong lòng anh bang giá, tái tê…anh mới hay rằng trái tim đã hiến dâng người, đời anh vô nghĩa khi lìa xa, người hỡi…..Cơn giông tố nhỏ nhoi rồi sẽ phai tàn…xin bao dung để tình yêu mãi chứa chan…Cõi thiên đường sẽ hoang tàn nếu vắng em…Ngàn trăng sao nhớ em đêm đêm…..’
-‘Hix, rồi đấy…’
-‘….’
-‘Em…em đâu rồi’
Bỗng nhiên em im lặng….tôi nghe thấy tiếng nấc…hình như em lại khóc.
-‘Anh àh, anh hát cho em nghe mỗi ngày có được k?’ em hạ giọng
-‘Được, nhưng phải với 2 điều kiện’
-‘Điều kiện gì?’
-‘1 là em phải hát lại cho anh nghe.’
-‘Uhm…’
-‘2 là không được để anh biết là em khóc thêm lần nào nữa’
-‘Chỉ thế thôi àh ?’
-‘Uh…anh không muốn thấy em khóc nữa’
-‘Nếu thế thôi thì được…Em khóc, không cho anh biết là được thôi chứ gì ‘
-Thế thì thôi, miễn’ tôi gằn giọng tỏ vẻ k đồng ý
-‘Haha…em đùa đấy. Được rồi mà…em đồng ý’
-‘Nói thì giữ lời đấy nhé’
-‘Biết rồi…nhưng nếu…anh không hát cho em nghe nữa thì sao?’ đây là lần đầu tiên tôi thấy em hạ giọng nhõng nhẽo như con nít…cũng phải thôi…dù em có bị tổn thương sâu sắc hay như thế nào đi chăng nữa thì thực sự em cũng chỉ là một cô bé 15 tuổi.
-‘Không có chuyện đó đâu…Quân tử nhất ngôn, nói ra là phải giữ’ tôi mạnh miệng... Lúc này tôi có nào suy nghĩ gì nhiều đâu…
-‘Chà…anh mạnh miệng dữ. Thế thì em cũng phải cố gắng thôi’
-‘Uhm….mà thôi…em đi ngủ sớm đi. Hôm nay, anh thấy em mệt rồi’
-‘Uhm …thế thôi em ngủ sớm, k phiền anh nữa’
-‘Uhm…em ngủ ngon.’
-‘Anh cũng thế, anh ngủ ngon’
Tôi để em cúp máy rồi cũng cúp theo. Lúc này mới ngồi suy nghĩ lại, hồi nãy mình mạnh mồm quá, đồng ý hát cho em nghe mỗi ngày…Thế có chết không cơ chứ…
Tôi lục đục chuẩn bị leo lên giường ngủ, mắt tôi sắp mở hết lên rồi, thì tôi lại nhận được tin nhắn từ em.
-‘Anh này, anh ngủ chưa?’
-‘Anh chưa…sao em lại chưa ngủ?’
-‘Anh mở inbox mail yh của anh ra mà xem nhé. Em nhắn anh thế thôi. Em đi ngủ đây. Anh ngủ ngoan ^_^ ‘
Nghe em nói thế tôi lật đật ngồi dậy mở cái computer yêu dấu của mình lên…Em gửi gì trong mail của tôi hay sao mà bảo tôi mở ra xem nhỉ…Mà máy tính hôm nay mở lâu phết :-< đợi sốt cả ruột gan.
Tôi mở mail lên, thấy được ngay email của em. Tôi mở ra xem thì thấy…
Một tấm hình, có lẽ như em vừa mới chụp xong…Trong tấm hình là một cô bé dễ thương, đang nhắm mắt vờ như là ngủ, nụ cười nở trên môi…Em trông dễ thương và đáng iu thật…tôi nói…Và trên tay em đang ôm là…con gấu bông hôm bữa tôi đưa cho em . Em ôm nó ngủ sao? Ôi thật k biết phải diễn tả làm sao nữa…Ước gì tôi là chú gấu bông ấy.
Tôi lưu hình về rồi tắt máy. Tôi đang vui. Vui khi thấy em như thế, vui khi thấy em nở nụ cười, vui vì biết rằng ngày mai sắp tới, và mọi chuyện tốt lành hơn sẽ tới với em…Tôi leo lên giường nằm, đắp chăn, để con gấu em đưa cho tôi sang cạnh bên gối, nhìn nó rồi cười.
-‘Ngủ ngon nhé, cả người lẫn gấu :-“ ‘.
Tôi nhắn cho em rồi chìm sâu vào giấc ngủ.
Chap 19
Từ sau chap này, mình xin phép ghi rõ tên nhân vật luôn, để đọc cho dễ. Ghi H, A,L,B này nọ trừu tượng quá đâm ra mệt @@
H = Hải…. A = Anh, Phương Anh. L = Long. B = Bình.
Tôi đánh một giấc ngon lành tới sáng hôm sau, nếu mẹ tôi không kêu tôi dậy thì chắc là tôi ngủ quên luôn
Tôi loay hoay tìm cái điện thoại theo thói quen…Không có tin nhắn của em. Chắc em vẫn đang say sưa ôm gấu ngủ …nghĩ thế tôi lại cười rồi tôi nhắn cho em.
-‘Người với gấu ngủ nướng quá …dậy tập thể dụccccc’
Hôm nay tôi thấy tinh thần thật sảng khoái…sau một giấc ngủ dài, mọi chuyện ngày hôm qua cứ như vẫn còn đó, từ mùi hương, mái tóc, đôi môi của em…tôi còn nhớ rất rõ…
Tôi thích em…tôi nghĩ là em nói đúng…tôi bắt đầu thấy nhớ em rồi…
Chuyện buổi sáng thì k có gì đáng kể, tôi sẽ lướt qua nhanh.
Tôi đang trong lớp học, tầm 10h thì có tin nhắn em trả lời.
-‘Người đâu có ngủ…chỉ có gấu ngủ thôi…’
-‘Xạo xạo…không ngủ mà giờ mới trả lời’
-‘Thiệt mà…tại người mãi ngắm gấu ngủ nên h mới tl nè…’ haha…hôm nay sao em đáng yêu thế. Ước gì lúc nào em cũng như thế.
-‘Lắm đường lắt léo …anh chẳng tin. Ngủ nướng thì nhận đại đi’
-‘Uh…ngủ nướng đấy’
-‘:-“ thế đi phải ngoan k’
Không thấy em trả lời nữa đợi mãi 15 phút vẫn k thấy em trả lời, tôi hơi lo.
-‘Này đâu rồi…lại ngủ nữa àh…’
-‘Này…’
-‘Giận anh rồi àh…’
-‘Uh’ em trả lời ngay hoá ra là nãy h đang giận
-‘Thôi…xin lỗi. Dễ
giận thế’
-‘Thôi k ai dám giận anh đâu. Em đi ăn sáng đây. Bye bye’
-‘Ơ này…’
Em im luôn lỏng rồi. Sáng sớm đã chọc cho em giận :-<
-‘Ê mày, cô xuống kìa’ thằng Bình nói nhỏ xi nhan cho tôi.
-‘Ý chết bà…cất lẹ’ tôi tự nhủ, cất ngay điện thoại vào cặp.
-‘Em làm gì loay hoay dưới này đó?’ Bà cô giáo Toán lên tiếng.
-‘Dạ…đâu có làm gì đâu cô’ tôi lúng túng trả lời.
-‘Lên bảng giải bài này cho cô’
Ra là cô bắt tôi lên bảng giải bài tập. Gì chứ toán, chuyện nhỏ. Tôi được bố mẹ thuê cho một ông thầy dạy Lê Hồng Phong dạy thêm toán cho tôi từ hồi lớp 7, bởi vậy Toán là môn tôi tự tin nhất.
-‘May cho mày nha con…tao nhắc kịp. Đền ơn gì đây?’ Vừa bước xuống thằng Bình đã đòi nợ.
-‘Ơn mày tao nhận chứ đền thì chắc để kiếp sau’ tôi trả trêu.
-‘Nhớ nha con’ nó cay cú
Đợi cô đi lên, tôi lại kiểm tra điện thoại…Em lại im re rồi. Khổ thân. Mà tôi chờ đợi em nhắn tin mà cứ nôn nao thế nào ấy…có lẽ em đã chiếm một chỗ nằm trong trái tim trinh nguyên này của tôi (lúc này là còn trinh đó nha mấy thím đừng có đùa )
Tới gần 12h trưa tôi mới nhận được tin nhắn của em.
-‘Ăn xong rồi’
-‘Em ăn sáng + trưa luôn đó hả?’
-‘Em đâu có ăn nhiều như anh…nhìn lại anh đii’ em đụng chạm nỗi đau của tôi
-‘Oh tôi biết tôi mập…’
-‘Giỏi đó :x’
-‘Giỏi khỉ…đi ra. Không chơi với ai nói tôi mập’ thử giả bộ giận em xem sao
-‘Đi ra thiệt nha…’ thôi chết kiểu này đùa k dc.
-‘Oh thôi khoan…ở lại đây chơi tí đã…:-< ‘
-‘Hứ…’
-‘Này, mà sao hôm qua gửi anh hình ôm gấu ngủ làm gì thế’
-‘Em có gửi đâu, gấu gửi đấy :-“ ‘ phải công nhận một điều là hôm nay em con nít rõ ra …chứ không như ngày hôm qua.
-‘Rõ xạo’
-‘Xạo mà biết vo gạo nấu cơm’
-‘Anh thua em luôn =)) ‘
-‘Em mà :>’
-‘Àh này…anh vô tiết kiểm tra, không nhắn tin được. Tí anh nhắn tin cho nhé’
-‘Uhm…anh làm kiểm tra đi. Làm tốt vào ^_^ ‘
Tôi ngưng nhắn tin với em vì 2 tiết kế là kiểm tra. Cái này chẳng có gì hay ho cho qua nhé.
Tới chiều, kiểm tra xong là ra về, tôi liền mở điện thoại ra toan nhắn cho em thì thấy tin nhắn của em trước.
-‘Anh này…em phải đi ra ngoài với mẹ…có chút chuyện. Em không nhắn tin được. Em nhắn báo anh thế. Khi nào xong em nhắn tin cho’
Ờ thôi, em bận rồi thì tôi không nhắn nữa. Lật đật chạy xe về nhà.
Tôi đi ngang Soho thì bỗng nhớ ra…cuộc hẹn với thằng Long vào ngày mai. Tối qua sau khi suy nghĩ kĩ, tôi quyết định là mai tôi sẽ gặp nó. Tôi muốn coi xem tại sao nó lại muốn gặp tôi, và còn cả chuyện gì về P.Anh nữa. Nhìn sơ thì thấy chỗ này rộng rãi, lại ngay mặt chính đường lớn, nên là sẽ không có gì nguy hiểm cả. Tôi an tâm rồi.
Phóng về tới nhà thì tôi ôm cái máy tính như thường lệ…chơi game, lướt web, nghe nhạc…Tôi tìm hiểu thêm vài bài nhạc, vì hôm qua có hứa với em là sẽ hát cho em nghe mỗi ngày rồi… Rõ khổ :-< hứa làm chi để giờ phải mất công thế này.
8h tối, em mới nhắn tin lại cho tôi.
-‘Em về rồi này’
-‘Em đi công chuyện gì lâu thế?’
-‘Vài chuyện với mẹ ấy mà… không gì đâu’
-‘Àh anh này…nhớ gì ko…hát em nghe đi’
-‘Uh thì hát, mà em phải hát anh nghe trước’
-‘Ko…anh hát trước :-< ‘
-‘Oh rồi…để anh call’
Tôi call em.
-‘A nô’ giọng em dễ thương thật
-‘Hát nhé’
-‘Hát đi’
-‘Nghe nhé’
-‘Đang nghe’
-‘Khùng nhỉ’
-‘Anh mới khùng đấy’ =)) chọc em vui kinh
‘An empty street
An empty house
A hole inside my heart
I'm all alone
The rooms are getting smaller
I wonder how
I wonder why
I wonder where they are
The days we had
The songs we sang together
Oh yeah’
-‘Hôm nay hát tiếng anh luôn ta’
-‘oh tại anh không biết hát bài gì nữa :-< ‘
-‘Tới em đó’ đêm đến, có 2 đứa rảnh, hát cho nhau nghe, tự làm ca sĩ tự làm khán giả.
-‘Cho khất đc k…’
-‘Hôm qua hứa gì…?’
-‘Em đùa…uh thì hát’
‘Well I wonder could it be When I was dreaming 'bout you baby You were dreaming of me Call me crazy, call me blind To still be suffering is stupid after all of this time
Did I lose my love to someone better And does she love you like I do I do, you know I really really do’
Bầu không khí như đứng yên...Tâm trạng tôi bỗng chùn lại khi nghe em hát bài này.
Chap 20
-‘Em hát….hay thật’ tôi giờ mới bừng tỉnh sau khi nghe em hát
-‘em tặng anh đó…’
-‘Tặng anh àh? ’ Tôi thấy giống như em tặng cho người cũ của em hơn.
-‘uhm’
-‘Tặng thì anh nhận...’
-‘Anh ơi…em đi ngủ trước đây’
-‘Đi ôm gấu ngủ nữa àh…’ tôi chọc
-‘Giờ ôm gấu…sau này ôm anh…haha’
-‘Thôi em ngủ đây…anh ngủ ngon nhé’ nói xung em cúp máy luôn.
Tôi thì đang đứng trơ ra như tượng vì cái câu …”sau này ôm anh” của em em có ý gì đây…Cơ mà được ôm em ngủ thì …chết cũng cam lòng
-‘Người và gấu ngủ ngon…’ tôi chúc em. Rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, mọi việc cũng bình thường. Tôi đi học, nhắn tin qua lại với em cho đến chiều. Tôi lướt qua không kể ra nhiều vì hơi dài dòng.
-‘Àh, tí nữa anh đi gặp Long…người đi với em hôm bữa đó’ tôi nghĩ cũng nên báo cho em về quyết định của mình.
-‘Anh quyết định đi gặp àh? Mà em cũng k biết Long đòi gặp anh để làm gì nữa.’
-‘Anh cũng không biết, anh cũng tò mò nên quyết định là đi. Tí nữa đi xong có gì anh nhắn tin cho em biết. Bây giờ anh đi đây.’
-‘Uhm nhớ đấy. Em chờ. Anh chạy xe cẩn thận’
Tôi từ nhà chạy ra Soho, nơi mà Long hẹn gặp tôi (lúc này là đi học về rồi nhé ). Tôi bước lên tầng 2, thì thấy Long đang ngồi ở góc, vừa gặp tôi, nó ngoắc tôi vào, không ngờ là nó đã ngồi đợi trước từ lâu. Nó ngồi có một mình, và thái độ thấy cũng không quá đến nỗi căng thẳng…tôi cũng bớt lo. Cứ sợ là nó thịt tôi vì dạo này tôi hay nhắn tin cho em thôi.
-‘Cuối cùng mày cũng quyết định tới. Ngồi đi.’ nó mở đầu bằng câu nói nhát gừng.
-‘Tao tới vì thắc mắc xem tại sao mày muốn gặp tao.’
-‘Ngồi đi, cứ từ từ. Uống gì không?’
-‘Cho tao café sữa đá được rồi’
-‘Tao tên Long…mày tên Hải đúng không?’ giờ tôi biết tên nó là Long…còn có lẽ nó biết tên tôi từ hôm bữa ở chỗ café lúc lên hát với em.
-‘Uh’ tôi đáp.
-‘Tao gọi mày ra đây là để thương lượng 2 vấn đề’
-‘Vấn đề gì?’
-‘Hôm bữa, ở quán café, tao thấy mày hát được, có tiềm năng đấy’
-‘Oh …tao hát vì bị ép…Mà chuyện đó thì sao?’
-‘Tao có một nhóm nhạc, tao muốn mày hát chính’
-‘Ý mày là tao tham gia nhóm nhạc của mày?’
-‘Chính xác’
-‘Xin lỗi, tao từ chối’ tôi nói ngay không cần suy nghĩ.
-‘Sao chưa gì đã nhất quyết thế ?’
-‘Tao không hứng thú gì, với cả tao chả thấy tao có khả năng’
-‘Mày chắc là mày không hứng thú? Hôm bữa đấy tao thấy mày có hồn lắm mà’
-‘Uh …thì…’ lúc này tự nhiên bị nó phủ đầu.
-‘Mày không muốn hát cho P.Anh nghe sao ?’ bỗng nó nhắc tới P.Anh
-‘Chẳng liên quan gì’
-‘Nếu mày đồng ý, tao sẽ giúp mày viết những bài hát dành tặng cho P.Anh’
-‘Tao…’
-‘Thôi cái này mày cứ từ từ suy nghĩ…thực sự là còn chuyện này…nó liên quan tới P.Anh’
-‘Tao biết mày thích P.Anh…và tao biết chỉ có mày giúp được P.Anh lúc này’ nó nói tiếp
-‘Giúp …giúp cái gì ?’ tôi ngạc nhiên không biết nó nói về chuyện gì.
-‘Tao nghĩ P.Anh đã kể mày nghe rồi, chuyện của P.Anh và anh Hải’ bỗng thằng Long nhắc tới Hải, người yêu đầu của P.Anh.
-‘Uh thì sao?’
-‘Thực sự mọi chuyện không hẳn là như P.Anh vẫn nghĩ’
-‘anh Hải chơi thân với tao từ nhỏ, anh ấy cũng từng trong nhóm nhạc của tao. Bọn tao như anh em ruột thịt vậy.’
-‘Mọi chuyện bắt nguồn từ năm anh Hải 14 tuổi…anh ta gặp một tai nạn xe và bị chấn thương ở đầu’
-‘Lúc đó không có gì xảy ra, chụp kiểm tra cũng không có gì…nên mọi chuyện tưởng chừng như xong’ nói tới đây, nó ngưng lại. Nó uống 1 ngụm café, rồi lấy ra 1 điếu thuốc hút.
-‘Hút ko?’ nó mời
-‘Ko…tao ko biết hút. Nói tiếp đi’ tôi bắt đầu nôn nao, lại chuyện gì về người này nữa đây…thật là nhiều khúc mắc.
-‘Rồi anh Hải quen được P.Anh. Anh ta yêu P.Anh lắm’ yêu cái ngưỡng gì thứ như nó chứ. Tôi nghĩ thầm trong bụng.
-‘Anh ta bảo P.Anh thật đặc biệt. Tuy còn nhỏ nhưng P.Anh rất sâu sắc. Anh Hải còn bảo sau này sẽ cưới P.Anh. Lúc đó nhìn anh ta như thằng khờ đang mơ’ cưới P.Anh? nói miệng cho cố rồi cuối cùng cũng bỏ cuộc chơi. Chẳng đáng mặt đàn ông.
-‘Mọi thứ đáng lẽ bình yên như thế…cho đến một ngày’
-‘Bọn tao đang tập nhạc, thì bỗng anh Hải ngất xỉu…hoảng hồn bọn tao đưa anh ta tới bệnh viện’
-‘Ở đó…bác sĩ cho anh Hải biết 1 tin…mà từ đó, nó kéo theo những hậu quả mà anh Hải cũng như tao không thể ngờ tới’ nó nói tới đây thì tôi lại thêm tò mò.
-‘Bác sĩ bảo, sau vụ va chạm ở đầu lúc nhỏ, hệ thần kinh của anh Hải bị ảnh hưởng, anh Hải sẽ bị mù và mất trí nhớ trong thời gian không xa’ tôi bỗng nổi gai ốc khi nghe những gì Long vừa nói.
-‘Lúc đó, mọi thứ như đổ sập trước mắt anh Hải. Đêm hôm đó, anh ta đã uống rất nhiều. Anh Hải khóc như một thằng con nít.’
-‘Rồi anh ta quyết định…một quyết định điên rồ và ngu xuẩn. Theo tao là như vậy’ nó rít hơi thuốc rồi trầm tư nói tiếp.
-‘Anh ta nói rằng…thà là làm cho P.Anh đau khổ một lần…Còn hơn để sau này P.Anh thấy anh mù loà …rồi lại còn không nhớ ra P.Anh là ai…lúc đó thì còn đau khổ hơn nhiều’
-‘Anh ta nói là làm…không ai ngăn cản được’
-‘Hôm đó…anh ta đã làm những trò tàn nhẫn nhất trước mặt P.Anh….chỉ mong P.Anh hãy thù ghét anh ta mà quên anh ta đi’
-‘Rồi anh Hải dặn em gái rằng hãy nói với P.Anh là anh ta quay lại với người yêu cũ…mặc dù thật sự k có’ mọi chuyện dần rõ ra.
-‘Anh Hải giấu cả nhà về chuyện anh bị bệnh…chỉ có tụi tao biết…rồi anh bỏ nhà đi về ở cùng với một thằng trong nhóm tao’
Tôi nuốt một hơi nước bọt…nếu những gì nó vừa kể là thật…chẳng lẽ là P.Anh đã hiểu lầm anh Hải rồi sao??? chuyện này…thật khó mà ngờ tới.
-‘Rồi khi anh Hải biết rằng vì anh mà P.Anh ngày càng suy sụp và xa vào những thứ không hay…anh ta mới nhận ra rằng mình đã sai’
-‘Đến một ngày…anh Hải nhờ tao một chuyện…anh nói rằng anh không thể nhìn P.Anh như vậy ngày nào nữa, anh nhờ tao cứu P.Anh, ít nhất là làm gì đó để P.Anh đừng như thế này nữa. Tao đồng ý’
-‘Ngày hôm sau anh ta bỏ đi…và bây giờ không còn ai biết anh Hải như thế nào nữa…còn sống hay đã chết’ nó trầm ngâm…lại rút 1 điếu thuốc ra hút. tội nghiệp...1 kẽ ngu ngốc, khờ, thật lòng trong tình yêu...nhưng không chiến thắng được ý trời.
-‘Lúc đó, tao mới đi tìm P.Anh. Tao thấy P.Anh ở một quán bar…lúc đó nhìn em nó…tao chỉ muốn đập vào mặt anh Hải một cái …vì cái suy nghĩ ngu xuẩn của anh ta’ tôi cũng muốn đập anh ta…nhưng là trước khi nghe được câu chuyện này.
-‘Tao vờ cua P.Anh, rồi sau đó kéo em ra khỏi những vũng lầy đó…Ít nhất thì để em kế bên tao thì sẽ yên tâm hơn là cứ để em như thế’ nó nói phải.
-‘Ít nhất thì tao cũng thực hiện được việc tao đã hứa với anh ta. Còn P.Anh, tao k có cảm tình…tao chỉ coi P.Anh như em gái thôi.’
-‘Mọi chuyện thật khó tin đúng ko? Nhưng tao muốn ko tin cũng không được. Ông trời không
để yên cho người tốt sống.’ nghe câu này tôi thấy sao đau nhói...hơi tàn nhẫn, nhưng là sự thật
-‘P.Anh bây giờ thì đã tạm ổn…Nhưng mà…chuyện này sẽ không kéo dài được lâu. Và tao biết, chỉ có mày là có thể giúp được P.Anh’ tôi ư? Tại sao lại là tôi.
-‘Mày có gì đó giống anh Hải. Và tao biết mày cũng thích P.Anh.’
-‘Mày nên suy nghĩ đi…chẳng lẽ mày để một cô gái như thế lại sống kiểu này ngày qua ngày hay sao…’
-‘Bây giờ, chỉ có tình yêu thật lòng, sự quan tâm chân thành, mới có thể cứu được P.Anh mà thôi.’
-‘Tao…’ tôi đơ ra sau những gì vừa nghe.
-‘Suy nghĩ kĩ đi. Tao về đây. Có gì gọi tao’ nói rồi nó đứng dậy, trả tiền rồi bước ra về.
-‘Ê này Long…’ tôi gọi nó lại
-‘Gì?’
-‘Những gì mày vừa kể…P.Anh không biết chứ ?’
-‘Dĩ nhiên là không…thế nhé. Chào’
Nó đi khỏi…tôi vẫn ngồi thất thần ở đó…Hoá ra, em đã hiểu lầm anh Hải rồi. Anh ta thật đáng thương, nhưng cũng thật đáng trách…Bỏ rơi P.Anh như thế, anh ta không nghĩ đến cảm giác của P.Anh sao…cho dù anh ta bị gì đi chăng nữa, thì cũng phải cho P.Anh biết chứ…ít nhất thì P.Anh cũng yêu anh ta, P.Anh sẽ không bỏ rơi anh ta…rồi cuộc đời của P.Anh sẽ không phải như thế này. Một kẻ…tốt…nhưng ngu xuẩn.
Thật là…chuyện tình yêu trên đời này…sao quá phức tạp và rắc rối. Tôi lắc đầu ngán ngẩm rồi bước ra về.
Tôi sẽ đối mặt với P.Anh như thế nào sau khi biết được câu chuyện này?
---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.topkute.net. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.topkute.net - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------
Chap 21
Tôi lẫn thẫn về nhà..Trong lòng đang hoang mang không biết phải xử lý chuyện này như thế nào với P.Anh? Sẽ nói cho em biết sự thật hay là giấu em mọi chuyện. Nếu nói cho em biết sự thật, em sẽ như thế nào…? Liệu em có gục ngã lần nữa không? Còn nếu tôi giấu em…em sẽ không biết, mãi mãi không biết…và có thể em sẽ quên dần và có một cuộc sống hạnh phúc hơn…Phải, tôi nghĩ tôi nên giấu em.
-‘Anh ơi…anh về chưa? Sao đi lâu thế’ tôi đang chạy xe thì em nhắn tin. Tôi có nói với em rằng khi nào tôi về tôi nhắn tin cho…nhưng có lẽ chắc do em đợi lâu quá, sốt ruột nên nhắn trước cho tôi.
-‘Anh đang chạy về này…tại Long nó nói chuyện hơi dài, tí về anh kể em nghe…anh không sao đâu, đừng lo’
-‘Ai thèm lo…thôi về tới nhắn tin cho em’ em đáng yêu thật lo cho tôi ra mặt ra thế còn chối…mà bỗng nhiên em quan tâm đến tôi thế nhỉ? Hay em có cảm tình dành cho tôi rồi.
Hai trái tim…một chưa bao giờ được yêu…một đã bị chính tình yêu làm tổn thương nghiêm trọng…liệu có thể tới được với nhau hay không ?
Tôi về nhà, leo lên phòng, việc đầu tiên tôi làm là nhắn tin trả lời cho em biết để em đỡ nôn…
-‘Anh về tới rồi này’
-‘Về rồi àh. Mà sao anh đi lâu thế. Long nói gì với anh ?’
-‘Nó gặp anh…nó bảo muốn mời anh vào nhóm nhạc gì của nó…anh không rõ’ dĩ nhiên là tôi giấu em chuyện của anh ta.
-‘àh…Long có 1 band nhạc…em từng nghe kể. Thế anh trả lời sao ?’
-‘Anh từ chối…anh hát có hay ho gì đâu…với lại anh nghĩ anh không có khả năng’
-‘Uhm…em cứ sợ không biết tại sao Long đòi gặp anh. Hoá ra cũng không có gì nguy hiểm’
-‘Yên tâm đê, mạng anh lớn lắm :-“ ‘
-‘Hừ…mạng anh lớn hay không kệ anh chứ’ em nhõng nhẽo dễ thương thật
-‘Thế àh…kệ anh đúng k…Thế lỡ anh có chuyện gì k hát cho em nghe mỗi ngày được nữa thì sao?’ không biết tại sao tôi lại nhắn như thế…lúc đó tôi có thoáng nghĩ về anh ta.
-‘Không được phép nói như thế…’ e quan tâm tôi. Vui thật, đây là lần đầu tiên có một người quan tâm mình như thế.
-‘Anh đùa mà…anh hát cho em nghe nhé’
-‘Dẹp anh đi…không cần nữa’ em lại giận rồi đúng là con gái
-‘Thôi mà…xin lỗi’
-‘Đừng có nói như thế nữa đó’
-‘Anh biết rồi…thế hát nhé’
-‘uh…anh gọi em đi :x’
Tôi gọi cho em…nói chuyện vui vẻ một lát rồi tôi hát cho em nghe…tâm trạng em hôm nay có vẻ vui…em cười suốt trong điện thoại…đến em hát lại cho tôi nghe, em hát Ước gì.
Ước gì anh ở đây giờ này
Ước gì anh cùng em chuyện trò, cùng nhau nghe sóng xô ghềnh đá ngàn câu hát yên bình.
-‘Em vừa ước gì đấy?’ tôi chọc em.
-‘Em ước…anh ở đây’ em ngập ngừng nói.
-‘Thì anh đang ở đây mà’ tôi giả vờ ngây thơ.
-‘Anh này…anh đừng làm em lo lắng nhé’ bỗng nhiên em nói thế…tôi cảm thấy hình như em đang sợ gì đó.
-‘Anh làm gì đâu mà để em lo lắng chứ…rõ khùng’
-‘Uh’ tôi nghe thấy em cười
-‘Em đi ngủ nhé…nghe anh hát xong là em buồn ngủ …anh hát dở quá…haha’ em chọc tôi.
-‘Dở mà đòi anh hát suốt ngày thế’
-‘Dễ ngủ…haha. Thôi em ngủ. Anh ngủ ngon nhé’
-‘Anh cũng ngủ đây. Em ngủ ngon’ tôi cúp máy.
Mọi chuyện có vẻ tiến triển tốt…Em đã vui vẻ hơn…tôi muốn thấy em như thế mỗi ngày. Có lẽ tôi sẽ giấu kín cái sự thật mà thằng Long đã nói cho tôi biết…vì nếu em biết được sự thật đó, tôi sợ em sẽ suy sụp và làm những việc liều lĩnh…tôi không muốn em gặp nguy hiểm. Tôi lo cho em cũng như em lo cho tôi…có lẽ, đang có gì nảy nở giữa 2 chúng tôi…mà người ta thường gọi là Tình Yêu.
Long nó nói rằng bây giờ chỉ có tôi bên cạnh em mới giúp được em…chỉ có tình yêu chân thành mới giúp được em…Nhưng mà, nói là yêu thì có hơi sớm quá không? Tôi chưa yêu bao giờ….tôi chưa biết thế nào gọi là yêu cả…Nhưng ít nhất tôi biết, đâu đó trong tôi, tôi luôn lo lắng cho em, luôn suy nghĩ về em, luôn muốn được gặp em, nhìn em cười, nghe em hát…đôi khi tôi muốn được ở cạnh em…không biết như thế có được gọi là yêu không nhỉ?
Một chút suy tư ấy đưa tôi vào giấc ngủ dài. Trong mơ tôi thấy em đang khóc…tôi chạy tới ôm em, nhưng em hất tay tôi ra…em hét vào mặt tôi…tôi im lặng. Tôi không biết tại sao lại như thế.
‘Một giấc mơ xui xẻo’ tôi giật mình thức dậy…đây là lần đầu tiên tôi thức dậy vào giữa đêm…lò mò tìm điện thoại xem giờ, mới chỉ 2h sáng. Từ khi tôi biết em, cuộc sống của tôi bị xáo trộn không ít…tôi cảm thấy vậy.
‘Em đừng buồn nhé…anh luôn ở cạnh em…cho dù gì đi chăng nữa’ tôi nhắn cho em…biết chắc là em đang ngủ say…sẽ không đọc được bây giờ đâu. Hy vọng tin nhắn này của tôi sẽ giúp em có được giấc ngủ ngon, không gặp phải ác mộng như tôi vừa gặp.
Tôi buông điện thoại rồi lại chìm vào giấc ngủ dài.
Chap 22
Sáng hôm sau, thức giấc đi học, tôi ngạc nhiên khi thấy 3 tin nhắn của em.
-‘Anh làm sao thế…sao tự nhiên lại dậy sớm thế…mới 2h khuya mà… Có chuyện gì àh…mà sao lại nhắn như thế…em đang ngủ thì thấy tin nhắn của anh tới.’ có vẻ em lo lắng khi thấy tôi nhắn cho em vào 2h sáng.
-‘Anh này…anh sao thế…anh ngủ lại rồi àh…’ tin này tới sau 5 phút.
-‘Em đợi anh nãy h mà k thấy anh trả lời …chắc anh ngủ lại rồi nhỉ…tự nhiên 2h sáng thức dậy…nhắn gì đâu….Thôi ngủ đi…mai em phạt’ tin này tới sau 45 phút.
Em đợi tôi gần 1 tiếng sau khi tôi nhắn tin cho em như thế thì mất bà nó giấc ngủ rồi còn gì. Tôi sai thật, làm mất giấc ngủ của em…Ai mà biết được em dễ thức như thế chứ. Haizzz. Tôi lò mò bấm tin trả lời lại cho em.
-‘Anh xin lỗi…anh không biết là lại đánh thức em dậy như thế…Chỉ là hôm qua anh mơ thấy ác mộng…giật mình dậy. Anh sợ em cũng mơ thấy chuyện không hay nên…nhắn tin nhắn …hi vọng bảo vệ em, giúp em ngủ ngon. ’
Tôi lật đật dậy đi học vì cũng sắp trễ rồi…vừa đi vừa tự trách mình…lãng mạn không đúng lúc =.=
Tôi chưa tới trường thì đã nhận được tin trả lời của em…không hiểu sao em dậy sớm thế.
-‘Không sao đâu…em chỉ sợ anh bị ma kéo đi rồi…mà anh gặp ác mộng gì thế?’
-‘Anh thì ma nào kéo đi nổi…ác mộng, chuyện k hay, anh không muốn nhắc tới làm gì’
-‘Uh thế thôi…xuỳ xuỳ…ác mộng biến đi nhé :-w để cho Hải mập ngủ ngon‘ haha phải công nhận em ngày càng đáng yêu.
-‘Mà sao em dậy sớm thế?’
-‘Thì em dậy lúc anh nhắn cho em…chờ mãi anh không trả lời, em ngủ quên mà cứ lo lo…không ngủ ngon được…bắt đền anh đó’
-‘Oh…đền gì giờ…’
-‘Cho anh tự suy nghĩ’
-‘Anh không biết…đi uống nước nhé’
-‘Ít quá, chưa đủ’
-‘vậy uống xong thì đi ăn :-< ‘
-‘Còn ít, chưa đủ’
-‘Ăn xong thì rồi…đi coi film….đc chưaaa :-< ‘
-‘Hùm…tạm được :x’
-‘Em lắm trò thật :-< ‘
-‘Kệ em…thế khi nào thi hành án phạt đâyyyyy’
-‘Hôm nay thứ 6 rồi, ngày mai nhé’
-‘Ngày mai cũng được…mai em không làm gì’
-‘Uhm…thôi….em ngủ bù đi…sáng thức thế chắc chưa đủ giấc phải ko…’
-‘Em biết rồi. Em ngủ đây. Anh lo học đi :x học ngoan’
-‘uh em ngủ ngon’
Tôi vào lớp học, còn em thì ngủ tiếp. Mọi việc diễn ra vui vẻ và bình thường.
Tới tối, mọi chuyện cũng vui vẻ như thế, tôi và em nhắn tin qua lại, rồi hát qua lại cho nhau nghe, rồi cả 2 đi ngủ. Có vẻ như tôi đã dần hình thành thói quen về việc có em xuất hiện trong cuộc sống của tôi mỗi ngày rồi.
Chiều hôm sau, tôi chạy xe tới đón em như đã hẹn. Tôi đón em vào lúc 6h chiều. Hôm nay em mặc 1 chiếc quần sort ngắn, đi giày cao gót, mặc một cái áo sơ mi trắng rộng và dài…em make up nhẹ. Trông em hôm nay….thật quyến rũ. Tôi lại được chiêm ngưỡng một nét đẹp khác của em. Em hôm nay trông lớn hơn nhiều…nhưng vẫn đẹp lắm…chỉ là, đẹp theo một cách khác.
-‘Làm gì nhìn em ghê thế? Lần đầu thấy gái đẹp àh?’ em leo lên xe là đã chọc tôi.
-‘Àh ko…hôm nay anh thấy…em đẹp lạ’
-‘Đẹp lạ là sao?’
-‘Vì trông em hôm nay khác với mọi ngày…make up nữa chứ’
-‘Vì em muốn …anh được đi kế người đẹp. haha’ em cười tự tin chưa
-‘Thôi cho anh xin…xuống giùm đi. Mà giờ em muốn đi đâu trước?’
-‘Đi ăn đi anh…rồi đi xem phim’ em đáp khá nhanh
-‘Thế cũng được. Em thích ăn gì?’
-‘Hủ tiếu, phở, bún bò…em dễ nuôi. Anh cho em ăn gì cũng được’ em cười tinh nghịch.
-‘Uh vậy đi ăn bún bò’ tôi nói xong liền rồ ga đi.
Tôi chở em ra một quán bún bò ở Q.3. Quán này tôi hay ăn, nói chung thì cũng tạm được…không tới nỗi quá dở…Tôi ngồi nhìn em ăn…phải công nhận, em ăn ít thật. Ăn có nửa tô đã kêu no. Hèn gì tướng của em đẹp như vậy.
Ăn uống no nê, tôi chở em ra rạp phim mua vé xem phim. Tôi với em xem một phim hài. Suốt buổi xem, em cười suốt. Nhìn em thật hồn nhiên và vui tươi…tôi ước gì lúc nào cũng được thấy em như thế.
Phim chiếu xong thì vẫn còn sớm chán, tôi với em quyết định tản bộ dọc đường Q7.
-‘Có bao giờ…anh đi bộ với ai như thế này chưa?’ em suy tư hỏi.
Em là thế…luôn luôn khó đoán, vừa vui đó thì giờ có thể buồn ngay được. Tôi luôn cảm giác rằng, em rất con nít, em rất vui tươi…nhưng có lẽ nó luôn chỉ là vỏ bọc để che đậy cái nỗi buồn mãi không thể xoá nhoà trong em. Có những lúc, kỉ niệm của em ùa về, là em lại buồn. Tôi hiểu, tình đầu mà…Ai mà quên cho được.
-‘Anh chưa…em là người đầu tiên’ tôi đáp
-‘Hồi xưa, anh ta cũng hỏi em như thế…em cũng đáp giống anh vậy’ mắt em đẫm buồn…nhưng tôi biết em không khóc. Không hiểu sao, tôi tin vậy.
-‘Em này…quá khứ luôn còn ở đó…đó là sự
hật. Cho dù ta có cố gắng làm gì đi chăng nữa, nó cũng không biến mất. Em luôn đau buồn vì chuyện quá khứ, anh biết. Nhưng em không thể cứ thế này mãi được’
-‘Em hiểu…em cố gắng không nghĩ tới chứ…chỉ là nó cứ tự ùa về’
-‘Nếu có một người làm cho em vui mỗi ngày, em sẽ vui hơn chứ…? Sẽ quên đi chuyện buồn chứ...?’
-‘Em nghĩ thế…nếu người đó thực sự bên em mỗi ngày…giống như anh vậy’ có lẽ em đang mở đường cho tôi.
-‘Rồi em sẽ tìm được người đó...’ tôi ngu dốt hay mẹ quên cho I ốt vào canh thế này em đã mở đường mà…chốt hạ một câu chẳng liên quan
-‘Anh ngốc thật’ em cười nhẹ rồi bỗng bước nhanh.
Tôi khẽ rớt lại đằng sau em…tôi nhìn em từ đằng sau…Bóng hình người con gái ấy, tôi mãi không thể quên được. Em nhỏ bé, mỏng manh, tổn thương, yếu đuối nhưng cũng rất mạnh mẽ và hồn nhiên. Ở em như hội tụ đủ những gì đẹp đẽ nhất và cũng…đớn đau nhất.
Ngay lúc này đây, tôi quyết định rằng…mình cần phải làm gì đó…vì nếu không…có thể tôi sẽ hối tiếc mãi mãi……
Tôi chạy lại em từ phía sau, tôi kéo em xoay lại và…hôn em.
Nụ hôn lần này …không như nụ hôn lần trước. Tôi biết, vì lần này không có những giọt nước mắt đau khổ của em. Đây là nụ hôn của tôi dành cho em…thay như lời tỏ tình. Một nụ hôn của tình yêu, chứ không phải nụ hôn của sự đau khổ.
Em không chống trả. Em khẽ luồn tay qua, ôm eo tôi. Hai đôi môi hoà quyện vào nhau… như hai con tim khát khao được yêu từ rất lâu vậy. Tôi và em cứ thế…đứng hôn nhau thật lâu mà quên đi hết mọi thứ, mọi buồn phiền trên đời này. Còn gì đẹp bằng khoảnh khắc này chứ.
Một lát sau…tôi buông em ra, lấy hết can đảm, tôi nói với em.
-‘Em àh…anh không biết nói như thế nào…chỉ là’
Tôi chưa kịp dứt lời thì em kéo tôi lại, hôn nhẹ vào môi tôi một cái rồi nói.
-‘Anh…em hiểu anh muốn nói gì’ em cười thật hiền
-‘Em đồng ý chứ?’ tôi thu hết can đảm hỏi lại.
-‘Vừa trả lời rồi đấy’ em cười tinh nghịch…rồi em khoác tay tôi kéo đi.
Vậy là từ đây…trên đất Sài Gòn nhỏ bé này…có hai con người đã thuộc về nhau.
Chap 23
Vậy là em chính thức trở thành người yêu của tôi…Àh mà, không biết có phải không nữa. Em không cho tôi nói ra 3 chữ ấy, và em cũng không nói ra. Em bảo rằng, giấu trong lòng là được rồi…thể hiện bằng sự quan tâm, tình cảm cho nhau tốt hơn là lời nói. Tôi hiểu, tôi hiểu lý do tại sao em lại như vậy.
Thấm thoát 3 tuần trôi qua kể từ khi tôi có em. Mọi thứ dường như trở nên thật đẹp đẽ. Tôi và em đang rất hạnh phúc, tôi thấy thế. Tôi và em nhắn tin + gọi điện thoại cho nhau mỗi ngày. Buổi tối tôi thường chở e đi dạo chơi, đi ăn, uống trà sữa, sinh tố. Cuối tuần thì đi xem phim, đi karaoke, đi các khu vui chơi, đi lượn shop…nói chung là từ lúc chính thức quen nhau, tôi với em dính nhau như hình với bóng. Nghĩ lại cũng thật hay…từ ngày đó tới nay thoáng cái đã 3 tuần. Thế mà tôi cứ có cảm giác như chỉ mới hôm qua đó thôi vậy.
Và vấn đề tôi sắp đề cập tới ở đây...là chuyện tuần sau là kỉ niệm một tháng tôi và em quen nhau. Tôi quyết định phải tặng em một món quà gì đó thật đặc biệt và bất ngờ. Mà tôi suy nghĩ mãi không biết phải tặng em cái gì…vì đó giờ có bao giờ tôi tặng đồ cho con gái đâu
Tôi nghĩ con gái thì hay thích gấu bông, quần áo, những thứ đại loại như nhìn dễ thương và trẻ con. Ấy thế mà có hôm tôi dắt em đi dạo shop vòng vòng, tôi hỏi em có thích gấu bông không? Em liền trả lời ngay ‘Em ghét nhất mấy thứ nhìn dễ thương’ Thế có khổ không cơ chứ? Em ơi em tự ghét chính mình àh
Suy đi nghĩ lại đã mấy ngày nay mà chẳng biết làm gì để gây bất ngờ cho em vào ngày đó…tôi nghĩ mình vô dụng thật. Chẳng lẽ lại nhắn tin hỏi xem em muốn gì lúc đó thì còn gì là bất ngờ nữa.
-‘H khùng ơiiiiiiiii :x’ đang nghĩ về em là em nhắn tin, linh thật
-‘khùng cái đầu em chứ khùng…:-w’
-‘đầu em không khùng, anh khùng thì có. Anh đang làm gì thế?’
-‘Anh đang suy nghĩ ít chuyện…àh em này, T7 tuần tới mình đi chơi nhé’
-‘Gớm, ngày nào cũng gặp em rồi, làm gì mà nói nghe bí mật thế’
-‘Uh thì anh nói trước thôi, lỡ em mà có chuyện gì bận’ tôi giấu em về cái vụ kỉ niệm một tháng này, bởi tôi không biết chắc em có ấn tượng tốt hay xấu về nó.
-‘Bày đặt, muốn gì thì nói đại đi…bộ tưởng em không biết ngày đó là ngày gì sao :-< ‘
-‘Ngày gì…’
-‘Thì là ngày cuối tuần…H được gặp em nhiều hơn, nên nôn chứ gì…haha =)) ‘ ôi dào cái cô này =.=
-‘Ờh ờh, đúng rồi đó…em giỏi thiệt =.=’
-‘Àh, hôm qua Long có gọi cho em, hỏi thăm em này nọ. Lâu quá em cũng không gặp Long’
Àh quên nhắc về Long. Từ sau hôm tôi gặp nó ở Soho về thì tới nay tôi không liên lạc gì với nó nữa. Duy chỉ có một lần tôi gặp nó và nói về vấn đề tôi chính thức quen P.Anh. Nó bảo nó tin tưởng vào tôi, đừng để nó thất vọng. Xong nó hỏi tôi về vụ tham gia nhóm nhạc của nó, tôi nghĩ sao rồi, dĩ nhiên là tôi vẫn từ chối. Tôi đã có em rồi, tôi chẳng quan tâm ba cái chuyện đó làm gì nữa.
Ấy…bỗng nhiên em nhắc về Long, làm đầu tôi loé lên một suy nghĩ…tại sao tôi không sáng tác tặng riêng em một bài nhạc vào hôm đó…Một bài nhạc thật vui…đúng rồi, sao tôi lại không nghĩ ra sớm hơn chứ? Tôi chắc chắn là em sẽ thích, vì em luôn muốn tôi hát em nghe mỗi ngày mà. Ây da, nghĩ tới đây là tôi đã thấy nôn nao rồi…món quà này chắc chắn sẽ hết sức bất ngờ và thú vị đối với em cho xem.
Tại sao tôi lại nhắc về Long ở đây…bởi vì cái lần gặp ở quán café nó đã hứa sẽ sáng tác nhạc cho tôi để tôi hát tặng cho P.Anh. Tôi thì không biết sáng tác, mà hát bài của người khác thì bình thường quá, ngày nào cũng hát rồi. Chắc chắn bây giờ, người có thể giúp tôi được chỉ có thể là Long.
Tôi tính toán kĩ, tôi sẽ vờ tham gia vào nhóm nhạc của nó, để nó giúp tôi. Một thời gian sau, tôi vờ cáo lý do hát không hay, viêm họng, gia đình không cho, vướng việc học…nói chung cả đống lý do…Rồi xong rút lui…thế là xong. Tôi thông minh thật.
-‘uh, Long có hỏi gì nhiều ko?’ tôi quay trở lại trả lời tiếp cho em.
-‘Cũng không anh àh. Àh anh này, hôm nay em không đi chơi được nhé. Hôm nay em phải đi với mẹ đón đứa em họ em ở dưới Đồng Nai lên đây chơi. Có gì sau này có dịp anh sẽ được gặp’ Sau này mình sẽ nhắc tới con này sau.
-‘Uhm vậy thôi, em đi đi. Anh không sao đâu. Thế đi bây giờ luôn àh?’
-‘Em đi bây giờ luôn…anh ở nhà ngoan nhé về em mua cho bình sữa bò Long Thành uống =)) ‘
-‘Ai mà thèm =.= thôi đi lẹ đi…ở đây nói nhiều quá’ quê rồi
-‘Nhớ nha…đuổi nha…đi đây. Về em nhắn tin cho ’
Em đi rồi, tôi bắt đầu cái kế hoạch ở trên. Tôi gọi điện thoại hẹn gặp Long trong hôm nay luôn. Vì chỉ còn một tuần, tôi sợ chuẩn bị không kịp.
-‘Long, tao Hải đây. Hôm nay gặp nói chuyện được chứ?’
-‘Được, tao đang rảnh. Gặp chỗ cũ nhé’
-‘Ok, nửa tiếng nữa tao tới.’ vậy là Soho. Chắc chỗ đó gần nhà nó, thấy nó toàn hẹn ra đó.
Tôi vội vàng thay đồ rồi xách xe đi ngay. Tới quán thì nó đã đợi sẵn…công nhận thằng này đúng giờ thật.
-‘Ngồi đi’ nó mời
-‘Ờh cảm ơn’
-‘Sao, hôm nay gặp tao có chuyện gì? Mà mày vẫn bình thường với P.Anh đấy chứ?’
-‘Yên tâm…tao không phải hạng người đó…hôm nay tao gặp mày cũng vì…P.Anh’
-‘Thế là chuyện gì?’ nó móc 1 điếu thuốc ra hút.
-‘Tao…đồng ý tham gia nhóm nhạc của mày’
-‘Suy nghĩ kĩ rôi àh?’ nó vẫn bình thản
-‘Nhưng với điều kiện là mày phải viết cho tao 1 bài nhạc…tao tặng cho P.Anh... mày đã từng nói rồi đó’ đi năn nỉ nó thì kể cũng hơi nhục...Nhưng mà không có cách nào khác.
-‘Tao nhớ…không thành vấn đề’
-‘Vậy, khi nào thì được?’
-‘Để xem….Thứ 4 đi.’
-‘Được…cảm ơn mày. Vậy nha, tao về đây’ tôi đứng lên đi về.
-‘Về đi. Thứ 4 tao gọi’
Vậy là xong…quá đơn giản… mọi chuyện thật hoàn hảo. Tôi sắp sửa có một buổi kỉ niệm đáng nhớ dành cho em.
Chap 24
Mọi việc diễn ra khá xuôn sẻ, đúng theo như tôi dự tính. Thứ 4, thằng Long gọi tôi tới chỗ nhóm nhạc của nó.
-‘Bài nhạc của mày đây’ nó mở cho tôi nghe.
Phải công nhận một điều là giai điệu dễ nghe thật, lời bài nhạc cũng rất dễ thương, nói về tình cảm lúc mới nảy nở của một cặp mới yêu. Quả này thì tôi có một món quà đáng nhớ dành cho em rồi.
-‘Sao, ổn chứ?’ nó hỏi
-‘Được đó…cảm ơn mày. Mày viết nhạc hay thật’
-‘Bình thường thôi…khi mày tham gia rồi, có thời gian, tao sẽ dạy mày’
-‘Dạy…dạy tao sáng tác àh?’ tôi cảm thấy khá hứng thú khi nghe nó nói thế.
-‘Chứ sao…đơn giản thôi, nếu mày có năng khiếu. Mà tao nghĩ là mày có’
-‘Tuyệt…’ tôi hét lớn.
Rồi nó chỉ tôi thu âm bài nó vừa viết…tôi chật vật hết ngày hôm đó để hoàn thành món quà đặc biệt này dành cho em. Mải mê quá mà em nhắn tin cả buổi chiều mà tôi không biết luôn. Lúc xong rồi, kiểm tra điện thoại tôi mới thấy, liền trả lời ngay cho em.
-‘P.Anh khùng của anh đâu rồi :-“ ‘
-‘Đi đâu mà giờ mới nhắn cho em :-w ‘ em kiểm soát tôi cũng khá kĩ
-‘Anh đi với bố mẹ có tí công chuyện, giờ mới chuẩn bị về. Chưa gì đã nhớ rồi àh :-“ ‘
-‘Nhớ khỉ ấy…thấy lâu nhắn tin quá nên hỏi thôi…’
-‘Nhớ thì cứ nói, giấu làm gì…:-“ àh, anh về nhà đã…tí về anh nhắn tin cho ‘
-‘dẹp đê…không cần nóii chứ anh đi cẩn thận…‘
Tôi biết mà gì chứ em mà giận tôi mới sợ ấy…Mà nghĩ cũng hay, quen nhau được 3 tuần rồi mà tôi với em chưa cãi nhau bao giờ, cho dù là một xíu nhỏ nhất cũng không…Cứ thế này thì ở bên nhau trọn đời có gì là khó….Lúc đó tôi suy nghĩ thật đơn giản
T4 đã hết, T5, T6 vội vàng trôi qua…đã đến ngày quan trọng…1st anniversary của bọn tôi.
Để tôi kể tí xíu về kế hoạch của mình: bố mẹ tôi hôm nay đi ăn đám cưới + tiện thể đi chơi xa ở Vũng Tàu, ngày mai mới về…hôm nay tôi ở nhà một mình…quá ư là hoàn hảo. Tôi sẽ đón em vào lúc 5h chiều, chở em đi dạo vòng vòng, đi ăn ở Diamond, rồi tôi chở em về nhà…bí mật lúc vừa lên phòng tôi sẽ phát bài nhạc tôi thu tặng em vào hôm T4…chắc chắn em sẽ rất bất ngờ và thích thú…ôi tôi phục tôi quá đi
Nhưng…ở đời thường không được như mơ.... ông trời thương nhưng không thương cho trót....
5h chiều, tôi phóng xe tới nhà em, em đã đợi sẵn ở trước cửa nhà. Hôm nay em diện một cái đầm màu trắng, em khoác sơ mi hồng bên ngoài, make up nhẹ…trông em dễ thương thì thôi rồi....
-‘Gặp em thường xuyên mà sao lúc nào gặp cũng nhìn em thế hả, hả, hả?’ tôi bị em bắt quả tang
-‘đẹp thì anh nhìn, ý kiến àh’ tôi chọc lại em.
-Nhìn ít thôi…coi chừng chưa già mà đui đó …haha’
-‘Em lúc nào cũng chọc anh…haizz’
-‘Thôi em không chọc nữa’ nói rồi em hôn má tôi cái chóc….sướng ngất ngây con gà tây.
-‘Mà bây giờ mình đi đâu vậy anh?’
-‘Đi ăn…sau đó anh có cái này bí mật…không nói trước cho em biết đâu’
-‘Chà…nghe hấp dẫn dữ…để xem thế nào đây’
Tôi bắt đầu cuộc hành trình chinh phục lọ lem…àh nhầm chinh phục em. Tôi và em đang trên đường lên Diamond …nhưng mới được nửa
đoạn thì...
-Tạch…tạch…tạch…
-‘Thôi chết rồi mưa rồi em ơi…sao giờ…anh cũng không mang áo mưa theo mới đau chứ’ đệk ông trờiiiiiii
-‘Em cũng không biết nữa…’
-‘Kiểu này mưa to rồi …đi nữa thì ướt mất…mà mưa này còn to lắm trú mưa thì có nước tới tối mất thôi’
-‘Àh…hay là…nhà anh có gần đây không?’
-‘Có…bùng binh kia quẹo phải một tí là tới nhà anh’ nhà tôi cùng hướng lên diamond.
-‘Chạy về nhà anh trú mưa đi đã’ công nhận em khá sáng suốt. Thế là địa điểm đã được thay đổi, chuyển sang nhà tôi.
Tôi với em về tới nhà của tôi thì 2 đứa đã ướt như chuột lột…và ngoài trời thì vẫn đang mưa lớn…chắc kế hoạch đi ăn ở Diamond của tôi phá sản quá thôi thì vẫn còn cái món quà bí mật kia gỡ gạc.
Tôi dắt em lên phòng của tôi.
-‘Phòng anh đấy àh…haizz…đúng là phòng của con trai’ uh thì tôi có hơi lượm thượm tí
-‘Ờh ờh…tại hôm qua anh quên dọn’
-‘Thôi lắm lý do quá…Mai mốt em mà biết phòng lượm thượm thế này nữa là biết tay em…’
-‘Ờh không dám nữa…Mà em đi tắm đi, người em ướt hết rồi kìa…mặc ướt vậy bệnh chết’
-‘Nhưng em đâu có đồ thay…’
-‘Uh nhỉ…anh quên mất…sao bây giờ?’
-‘Anh có áo sơ mi không?’ em nhanh nhạy
-‘Àh có…’ nói rồi tôi mở tủ ra cho em lựa…Em chọn một cái sơ mi trắng rồi đi vào phòng tắm.
Tôi thay đồ ướt rồi ra ngồi ở ghế máy vi tính…theo dự dịnh thì sẽ đợi em tắm xong, tôi sẽ mở bài nhạc tôi hát tặng em cho em nghe…chắc chắn em sẽ thích…tôi cười thầm trong bụng.
Em tắm xong lúc nào mà tôi không hay…chắc do tôi đang mải mê ngồi suy nghĩ về chuyện này. Em nhẹ nhàng đến sau lưng tôi rồi khoác tay vòng qua cổ tôi.
-‘Anh làm gì ngồi suy nghĩ ghê thế, em kêu mà còn không thèm trả lời luôn.’
-‘Anh đang suy nghĩ về 1 thứ…’ tôi ra vẻ nguy hiểm
-‘Thứ gì thế…?’
-‘Em nhắm mắt lại đi’
-‘Rồi đấy…làm gì mà nguy hiểm thế’
-‘1….2….Bụp’
Ơ con bà nó cúp điện…Đệk ông trời hôm nay chơi mình vãi ra…Làm hỏng hết kế hoạch rồi trờiiiiiiiiiiiiiiiiii….
-‘Hix tự nhiên cúp điện rồi em ơi…’ tôi quay qua nói với em.
-‘Thế àh…vậy lại đây’ em kéo tay tôi đứng dậy rồi đẩy tôi nằm xuống giường.
Em leo lên người tôi, nhẹ nhàng đặt lên tôi một nụ hôn nóng bỏng…em khoá môi tôi…ở trong tình huống này…tôi làm gì làm khác được…phải đáp trả thôi... Tôi đáp trả em như một cậu bé không chịu sự đàn áp, khuất phục…
-‘Định làm gì bí mật àh…tưởng em không biết hôm nay là ngày gì sao?’ em nói
-‘Uh thì…anh tính tặng em quà…do anh làm…nhân ngày…’ bỗng em lấy ngón tay che miệng tôi lại.
-‘Em biết, không cần nói tiếp đâu’ rồi em lại nhẹ nhàng đặt môi em lên môi tôi…môi em thật ngọt.
Bây giờ tôi mới cảm nhận được…cơ thể tôi đang bắt đầu nóng ran lên rồi…Cũng phải thôi, có thằng con trai nào mà chịu nổi cái cảnh này chứ… Em với tôi đang cách nhau chỉ còn qua lớp vải mỏng...
Bỗng em cởi chiếc áo sơ mi mỏng manh đang che hờ cơ thể tuyệt đẹp của em ra…Em nằm đè lên trên người tôi…tôi có thể cảm nhận được hơi ấm của em…cảm nhận được mọi thứ…Thật gần, là thật chứ không phải mơ…
-‘Anh này…Em yêu anh…không được xa em đâu nhé’ đây là lần đầu tiên em nói câu này.
Rồi chuyện gì đến cũng đến.... cứ như là bản năng…2 cơ thể quấn lấy nhau…hoà hợp làm một……Em nhẹ nhàng, cởi từng chút…từng chút một…Sau đó đến tôi…chúng tôi lao vào nhau…điên cuồng…Khoảnh khắc hạnh phúc này…tôi chưa bao giờ quên được.
Một lát sau khi kết thúc, em khẽ nằm xuống, gọn trong vòng tay tôi…tôi ôm em vào lòng…thật ấm áp.
-‘Sướng anh rồi nhé…’ em khẽ thẹn thùng …tiếc là vẫn cúp điện tối om, tôi chẳng thấy được gì…kể cũng hay…trong cái rủi nó cũng có cái may
Tôi không nói gì…chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán em một cái rồi siết chặt em vào lòng…tôi biết, nếu nói ra mà lỡ có gì không hay thì sẽ không tốt…tôi chọn cách im lặng này.
-‘Nằm sát vô ôm cái coi’ tôi chọc em, kéo em sát vô hơn.
-‘Mà anh tính tặng em cái gì mà bí mật thế?’
-‘Anh tính tặng em…một bài nhạc…của anh’ tôi tiết lộ cho em.
-‘Thế cơ àh…thích thế…thế anh hát luôn đi…không cần mở máy đâu’
Tôi chiều theo ý em….trong không gian tĩnh mịch, không một chút ánh sáng này…Có một giọng hát cất lên, truyền tải bao nhiêu lời ca, tình cảm của anh ta dành cho người mà anh ta yêu. Có một cô gái…đang lúc lắc cái đầu…hoà mình và cảm nhận từng giai điệu mà anh ta đang hát, miệng cười thầm tỏ vẻ rất vui và hạnh phúc.
Tôi và em cứ thế, nằm ôm nhau như thế cho đến khi có điện.
-‘Có điện rồi’ tôi mừng rỡ.
-‘Anh đói ko?’ em ngồi dậy, mặc cái áo sơ mi của tôi vào mà không mặc…đồ trong.
-‘Cũng hơi hơi…mà trời còn mưa thế này sao đi ăn đây…’
-‘Nhà anh còn gì nấu ăn không?’
-‘Còn thịt heo xay, trứng, với cơm…mẹ mua về để trong tủ lạnh’
-‘Xuống em nấu cho ăn’
Ôi…hôm nay thật quá là hạnh phúc với tôi mọi thứ không đi theo hướng tôi muốn…mà nó còn đi hơn cả sự mong đợi của tôi…
Tôi đứng ngắm nhìn em nấu ăn…Em thật giỏi…Em ra dáng một người vợ trẻ, hiền, giỏi, đẹp, đảm đang, hát hay…thật sung sướng cho ai cưới được em làm vợ.
Tôi và em ngồi ăn cơm với nhau…cảm giác rất vui vẻ, tự nhiên và thân thuộc…Cứ như là chúng tôi đã thuộc về nhau từ rất lâu rồi. Em nấu món trứng chiên nhân thịt xay và canh trứng cà chua thịt. Ngon tuyệt vời.
Sau khi no nê, tôi và em lại lên lầu…mưa vẫn chưa dứt. Hôm nay mưa to thật.
-‘Em…hay là hôm nay em ngủ lại đây nhé…Trời còn mưa quá…mà đồ em thì vẫn còn ướt’ tôi muốn em ngủ lại…vì hôm nay ba mẹ tôi đâu có về nhà…mà ở một mình trong căn nhà 5 tầng này thì…eo ôi
-‘Làm sao được…ba mẹ anh về thì sao?’
-‘Ba mẹ anh đi ăn đám cưới xa rồi’
-‘Vậy thì được’ em nhẹ nhàng leo lên giường rồi ngoắc tay, ý bảo tôi lên nằm.
Tôi leo lên nằm với em…2 đứa chúng tôi nói chuyện thật lâu…rồi cả 2 chìm vào giấc ngủ. Em nép vào trong vòng tay của tôi ngủ…trông như một chú cún con thật dễ thương
Tôi ước gì…khoảnh khắc này…đừng biến mất …mà hãy tồn tại mãi mãi…để tôi có thể cứ được ôm em như thế này…thế là đủ.
Chap 25
Tôi cứ thế, ôm em ngủ cho tới khi trời sáng sớm…Tôi quên rằng thời gian là thứ duy nhất không thể ngăn lại được.
Tôi dậy trước em…tôi quay qua nhìn em ngủ…thật dễ thương. Khi ngủ mà em cũng cười, chắc đang mơ thấy cái gì vui lắm đây. Tôi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán em.
-‘Ai cho hôn lén em thế hả?’ hoá ra là em đã dậy rồi mà còn giả vờ ngủ.
-‘Em đang ngủ, làm sao xin phép…thôi giờ dậy rồi thì xin phép hôn cái nữa nha’ nói rồi tôi hôn tiếp một cái lên môi em.
-‘Anh tham quá nhaaaa’ em nói xong thì cắn môi tôi một cái rõ đau
-‘Chảy máu rồi nè’
-‘Cho chừa đi’ em dữ quá cơ mà nhìn mặt vẫn dễ thương vật
-‘Thôi chừa rồi…dậy đi ăn rồi anh đưa em về nhé’
Tôi với em dậy thay đồ, sửa soạn rồi chuẩn bị đi ăn. Đồ em mặc hôm qua bị ướt, phơi cũng đã khô. Cơ mà đồ ướt là vậy, em cũng không xịt nước hoa, nhưng hôm nay mặc lại vẫn còn thơm phết…chắc là mùi cơ thể em…đúng là mùi của con gái mới lớn
Tôi chở em đi ăn sáng rồi đưa em về tới tận nhà. Em hôn tôi một cái tạm biệt trước khi vào nhà. Tình cảm của tôi và em đã tiến triển hơn một bước nữa.
Và mọi chuyện cứ thế, cứ êm đềm, đẹp đẽ và hạnh phúc như thế. Tôi với em vẫn bên nhau, vẫn yêu thương nhau như chẳng có gì có thể phá vỡ đi được cái tình yêu này.
Về phần ban nhạc…tôi chính thức tham gia vào nhóm nhạc của Long, trở thành một tay hát chính. Tôi đã bắt đầu nghiêm túc, một phần do em ủng hộ, một phần là do càng ngày tôi càng thấy tôi có đam mê. Long dạy tôi sáng tác, tôi đã bắt đầu có thể sáng tác được khá ổn. Chúng tôi vừa up nhạc lên mạng, vừa đi diễn ở các bar, các show, các trường học khi có event. Long đã nói chuyện với em và nhận em làm em gái, tôi đồng ý thôi vì biết Long chẳng có ý gì. Còn tôi với Long cũng thân nhau hơn trước…chơi với nó một thời gian mới biết được nó khá tốt bụng…tuy rằng nó sát gái kinh khủng khiếp.
Và thế đấy…như tôi đã nói…và các bạn cũng thấy. Mọi chuyện quá êm đềm, hạnh phúc, hoàn hảo về mọi mặt. Câu chuyện có thể đã kết thúc tại đây…Nếu như không có biến cố bất ngờ xảy ra.
6 tháng sau…
-‘Con lại đây mẹ có chuyện muốn nói’ mẹ tôi kêu tôi lại sau khi tôi vừa đi học về
-‘Có chuyện gì vậy mẹ?’
-‘Ba mẹ chuẩn bị cho con đi du học…con từ từ thu xếp đi’
-‘Mẹ…mẹ nói cái gì?’ tôi nghe như sét đánh ngang tai
-‘Mẹ nói là con đi du học…dạo này mẹ thấy con lơ là học hành quá…cứ thế này mãi thì không tốt’ mẹ nói đúng…từ ngày tôi quen em và tham gia nhóm nhạc, tôi có phần chểnh mảng học hành.
-‘Thôi mẹ ơi, con không đi đâu…đang học tốt ở đây mà’ tôi nài nỉ mẹ. Mẹ tôi thì dễ tính và thương tôi lắm…nhưng một khi bà đã quyết đoán cái gì thì…có mơ mẹ tôi mới thay đổi.
-‘Mẹ nói không là không…hôm nay mẹ bắt đầu đi nộp hồ sơ’ tôi biết ngay mà
Tôi lờ đờ vác mặt lên phòng…bỗng chốc tôi được hay hung tin…tôi phải làm sao đây…làm sao tôi có thể bỏ đi như thế này được…tôi còn em, còn ban nhạc. Tôi đang hạnh phúc và vui vẻ thế này cơ mà???
-‘Anh đang làm gì thế? Đi học về chưa?’ em nhắn cho tôi.
-‘Anh đây…anh vừa về này’
-‘Uh anh, mai đi chơi với em nhé. Em muốn giới thiệu với anh em họ của em…Nó mới từ Đồng Nai lên đây ở và học tại đây luôn’ tôi nhớ tôi có nghe em nói về cô em họ này một lần.
-‘Uh cũng được…thế mai rồi gặp :x’
Haizzz…Lúc này đây tôi biết phải làm thế nào bây giờ…Có nên nói với em về chuyện đi du học không đây nữa…thiệt là khổ hết sức.
Tôi bấm số cho Long…lúc này chỉ có thể hỏi ý kiến nó là tốt nhất.
-‘alo, sao mày?’
-‘Chết tao rồi Long ơi…’ tôi than thở
-‘Chuyện gì?’
-‘Mẹ tao…đùng một cái tự nhiên ép tao đi du học. Nói là hôm nay bắt đầu làm hồ sơ rồi’
-‘Ơ cái đệk…gì bất ngờ thế…rồi P.Anh mày tính sao đây?’
-‘Tao cũng không biết…tao bấn loạn nãy h nè….không nghĩ ra đc mới gọi hỏi ý kiến mày’
-‘Theo tao thì cứ từ từ…giấu tạm vài ngày đi đã…để tao suy nghĩ xem thế nào’
-‘Uh cũng được…giúp tao Long ơi’
-‘Biết rồi. Thôi cúp máy đi’
Không biết nó có kế gì giúp tôi không nữa ... hay cũng chỉ là …hoãn binh rồi trước sau gì cũng nói ra cho em biết
Tôi cứ trằn trọc suy nghĩ mãi cho đến hết ngày hôm sau….vẫn không nghĩ ra cách…chẳng lẽ tôi với em tới đây thì phải xa nhau sao …nghĩ tới đây mà tôi không cam lòng.
Tôi tạm thời gác chuyện này qua một bên vì sắp tới giờ hẹn với em, tôi lật đật chạy xe qua chỗ hẹn của em. Hôm nay tôi không đón em ở nhà, mà em hẹn gặp ở quán café. Em bảo rằng em đi với em họ của em rồi ra đấy luôn. Tôi ok.
Tôi tới quán là thấy em ngay…gì chứ em yêu của tôi mà, tôi dò một cái là ra. Ngồi kế em là một cô bé, chắc là em họ em.
-‘Ngồi đi anh’
-‘Anh này, đây là em họ em…em kể anh rồi đó…gọi là em họ thôi
Chia sẻ:
Chia sẻ
Nhãn:
DOC TRUYEN TEEN,

Truyện Cũ Hơn

Đăng nhận xét