doc Truyện Teen Ngắn - Chuyện về cô gái mù và cây đàn piano



Tôi đạp xe chầm chậm và rẽ vào con ngách nhỏ dẫn lối lên khu chung cư. Mùa này cây bằng lăng đã nở hoa tím biếc, một vài cánh hoa theo gió sà xuống lề phố cổ. Không gian yên tĩnh trong cái con đường nhỏ hẹp này. Nhà cô giáo dạy piano cho tôi trong một khu chung cư kiểu cũ như thế-một kiểu chung cư khá phổ biến của Hà Nội cách đây vài chục năm. Rêu phong phủ khắp các bức tường, cầu thang săt han gỉ nhưng mùi thời gian xộc lên khiến tôi bất giác cảm thấy thân thương lạ. Đây là lần đầu tiên tôi tới đây, suốt những năm còn bé tôi đều học ở câu lạc bộ hay học gia sư tại nhà. Gia đình tôi khá giả, ba mẹ làm giảng viên đại hoc. Trái với những cậu con trai ở tầm tuổi 17, tôi không thích bóng rổ cũng chẳng thích bóng đá, tôi không thích nhạc hiphop hay electric thịnh hành. Thời gian rỗi tôi chỉ ngồi trong góc nhỏ, thả mình theo những phím đàn hay lắng nghe những bản nhạc của Joe Hisaishi phát ra từ cái máy walkman cũ của ba. Tất cả mọi thứ xung quanh tôi đều nhẹ nhàng và dịu dàng như thế, tôi hài lòng với cuộc sống của chính mình

Cốc ...Cốc..Cốc

Tôi đưa tay lên gõ vào cánh cửa màu nâu sỉn, một bàn tay trắng nhỏ mở cửa, có lẽ là con gái của cô, em kém tôi một tuổi, mắt to tròn long lanh nhìn tôi nhưng có vẻ ánh nhìn hơi lạc lõng:

-Cô đâu rồi em?

Em đưa tay tìm điểm tựa trên cánh cửa gỗ:

-Anh vào đi, đợi mẹ em một chút

Căn nhà của cô giáo tôi được bố trí khá gọn gàng , cửa sổ mở với rèm cửa màu kem. Tôi ngồi xuống bên cạnh đàn piano và bắt đầu đàn những nốt cơ bản nhất. Gió mát lùa vào ô cửa sổ cùng một vào bông bằng lăng tím, hơi lưỡng lự khi ngước lên thấy em đứng ngay bên cạnh.

-Anh đàn hay lắm, em mỉm cười và đưa tôi một cốc nước. Cho tới lúc này khi mà em đưa cốc nước về hướng cửa sổ tôi mới chợt nhận ra rằng em bị mù.Hơi sững sờ vì tôi chưa từng nghe cô kẻ về chuyện này, hơn nữa ánh mắt em trong veo khác hẳn những người khiếm thị bình thường. Im lặng một chốc, tôi không nói gì. Cô giáo mở cửa bước vào, cười nhẹ và bắt đầu buổi học. Trong khi tôi luyện đàn, em ngồi yên trên ghế sofa và hướng mắt về phía tiếng nhạc.Tôi có thể thấy em háo hức như thế nào mỗi khi tôi bắt đầu đàn Tôi không thể định nghĩa những cảm giác lẫn lộn của mình khi quay sang nhìn em, chỉ là một chút gì đó buồn xen lẫn tiếc nuối bâng quơ!!!
Hạ sang, nắng càng ngày càng gay gắt. Sau những buổi học ôn văn hóa, tôi đều đi tập đàn. Bằng lăng nở ngày một tím, tôi và em ngày một thân thiết. Liêu Chi là một cô bé dễ gần và đáng yêu. Về cơ bản em có thể tự lo cho tất cả mọi sinh hoạt của mình, ngoài ra Chi còn có thể làm bánh donut táo hay tiramisu cho tôi và cô. Bù lại, tôi hứa sẽ đạp xe đưa em ra bờ hồ hóng gió mỗi buổi chiều.

-Liêu Chi này, em thích đàn piano không-Tôi xoay người lại hỏi em trong khi cô giáo đang cho nghỉ giữa giờ. Em nhìn về phía cửa sổ, khẽ mím môi rồi gật đầu-Vậy em biết đàn chứ?

Chi lắc đầu, cười buồn:

-Em đâu có nhìn thấy đâu mà tập. Nói rồi em đứng lên vội bước vào trong bếp. Tôi kéo tay em lại, bàn tay nhỏ khẽ run run trong tay tôi-Không biết thì anh sẽ tập cho, chẳng có ai sinh ra mà đã biết đàn

-Nhưng ít ra thì họ không bị…

-Chẳng có ai là hoàn hảo cả, âm nhạc là cảm nhận từ trái tim chứ không phải ánh mắt, em hiểu không? Tôi ngắt lời

Chi khẽ gật đầu, tôi đặt tay em lên những phím đàn, tiếng nhạc trong trẻo cất lên, ngoài kia, gió khẽ luồn vào ô cửa, bằng lăng tím rung rinh trong gió



Tôi bị tai nạn gẫy tay phải. Bác sĩ bảo có thể nó sẽ vĩnh viễn không trở về như xưa được. Tôi buồn, đóng cửa phòng suốt gần một tuần. Dù gì tôi cũng có ý định tham gia cuộc thi piano quốc gia, cơ hội cuối cùng để tôi chứng tỏ mình với ba mẹ trước khi thi đại học. Sáng, em đến thăm tôi. Cô đèo em trên chiếc xe màu vàng nhạt. Tôi buông rèm, đóng cửa. Tôi biết em sẽ nói gì nhưng hơn hết tôi không muốn làm một kẻ vô dụng trước mặt em

-Nhật, mở cửa cho em-Chi quờ quạng và đạp tay vào cánh cửa gỗ phòng tôi. Tôi biết cô đang đứng ngay bên cạnh

-Em về đi, tôi không muốn gặp em

-tại sao chứ?

-Để làm gì? Để em nhìn thấy tôi trong bộ dạng của một kẻ tàn phế à?

-Vậy anh nghĩ em là gì?

-Em khác, chúng ta không giống nhau

-Khác nhau ở điểm nào?-Chi ngoan cố

-Em có hiểu cảm giác khi phải từ bỏ giấc mơ của mình khi gần đạt tới không?

-Ý anh nói tới cuộc thi đó à, chẳng phải anh đã nói âm nhạc là cảm nhận từ trái tim sao

-Nhưng anh cần có đôi bàn tay để thực hiện nó, Chi ạ. Tôi dịu giọng và nằm xuống giường. Tôi không muốn nói nhiều về chuyện này nữa, cái gì qua, cứ để cho nó qua đi

-Vậy thì em sẽ cho anh thấy một người khuyết tật như em có thể làm những gì. Giọng Chi đầy tin tưởng. Tôi nghe thấy tiếng chân em nhịp đều đều lên cấu thang gỗ. Tôi với tay bật cái máy walkman cũ của ba, bản nhạc Summer của Joe Hisaishi vang lên nhẹ nhàng. Giơ bàn tay bó bột trắng xóa lên, mắt tôi nhòe đi vì lệ.

Những ngày sau đó, tôi ra khỏi phòng, bắt xe buýt đến khu chung cư cũ nằm gần con đường đầy bằng lăng tím. Tiếng piano vang vọng từ khung cửa sổ có rèm che màu kem, tôi biết đó là tiếng đàn của ai

Ngày thi, tôi đi theo chiếc xe màu vàng nhạt tới tận nơi tổ chức. Liêu Chi mặc váy trắng với những dải kim tuyến tím như màu bằng lăng. Em tết tóc hờ, thỉnh thoảng đưa tay lên vén những lọn tóc lòa xòa bay trong gió.Màn biểu diễn của em cuối cùng, cả hội trường xôn xao khi cô dắt em lên.
-Mù à? Đàn nổi không?

-Thôi xuống đi giùm cái, mất thời gian quá

Tôi thấy mắt cô giáo tôi ngấn lệ. Em không nói gì, chỉ mím môi rồi ngồi xuống, từ vị trí của mình tôi có thể thấy bàn tay nhỏ của em run run. Khi những ngón tay lướt trên phím đàn, cả hội trường trở nên im lặng. Tôi tựa hẳn vào tường, em đang đàn bài Summer của Joe Hisaishi, lẽ nào ngày hôm ấy em vẫn nán lại chưa về, lẽ nào em nhận ra rằng tôi vẫn còn nặng lòng với âm nhạc. Những ngón tay phải của tôi cũng run lên theo mỗi tiếng nhạc của em. Đôi mắt ẩn dưới hàng mi dày rậm của em nhìn vào tường phím đàn, tôi biết, em không thể thấy gì ngoài bóng tối nhưng trái tim đang cho em thấy những gì tuyệt vời nhất của cuộc sống.Nét mặt em biểu cảm, từng giai điệu đều được thể hiện rõ qua cử chỉ của em.Chi vừa kết thúc bài thi, cả hội trường vỡ ra bởi tiếng reo hò. Em lau nước mắt, đứng dậy, cô lên đỡ em về phía phòng chờ. Liêu Chi đạt giải nhất- ngoài sức tưởng tượng của tôi và tất cả mọi người.Phải, tôi đã tin vào kì tích, tôi tin rằng một người khuyết tật hoàn toàn có thể làm điều mình muốn nếu có niềm tin



Tôi quay trở lại khu chung cư cũ vào một chiều mưa tháng 8, gõ cánh cửa màu nâu sỉn, vẫn bàn tay trắng nhỏ ấy mở cửa cho tôi. Em để tôi ngồi một mình bên cạnh đàn piano rồi quay vào trong. Mưa rơi lộp độp trên mái hiên nhà. Cây đàn piano vẫn thế, chẳng khác gì so với lần đầu tôi đến. Lướt nhẹ tay trên phím đàn, vẫn âm thanh ấy như đánh thức tất cả mọi giác quan, mọi ngóc ngánh ngủ quên từ lâu trong trái tim tôi. Rồi như một người làm việc xấu, tôi giật mình rụt tay khi em quay lại. Liêu Chi mặc váy trắng, vẻ mặt em có vẻ xanh xao hơn mọi lần nhưng vẫn cố tươi cười

-Sao anh không đàn nữa

Tôi tảng lờ nhìn ra ngoài cửa sổ để trốn tránh câu hỏi của em

-Đàn đi, hôm nay là sinh nhật em, tặng em được chứ

Tôi dùng chân di di mũi giày trên sàn nhà, tay trái nắm chặt cổ tay phải. Tôi còn có thể sao? Còn có thể đàn được nữa ư?Nhưng là sinh nhật em, tôi không nỡ từ chối

Beautiful in white! Nhìn em lúc này tôi chỉ có thể nghĩ tới ca khúc đó

Tôi vừa đàn vừa hát, mưa vẫn rơi không ngớt. Những ngón tay tôi ban đầu run run từng nhịp nhưng rồi nhanh dần và trở nên nhẹ nhàng y như trước đây. Em nói đúng, cảm nhận mọi thứ xung quanh bằng trái tim, con người không thể tránh được khiếm khuyết nhưng cuộc sống cần một trái tim vẹn nguyên để thương yêu và trân trọng chính mình.

Mưa ngừng hẳn, bản nhạc cũng vừa kết thúc. Tôi quay sang, Chi đã ngủ gục trên phím đàn, một giọt nước to tròn từ khóe mắt em rớt xuống, môi hơi tái đi. Một bông bằng lăng theo gió, sà vào đậu trên vai em



Chi mắc một căn bệnh quái ác, nó không chỉ cướp đi đôi mắt mà còn cướp đi sinh mạng em. Chi ra đi vào chiều mưa hôm ấy, khi mà tôi vẫn mải mê đàn khúc nhạc cuối cùng em được nghe trong đời. Thi thoảng, khi đạp xe qua con đường tím ngắt bằng lăng, tôi hay dừng lại ngước lên nhìn cánh cửa sổ có rèm che màu kem, hi vọng mong manh sẽ nghe ai đó đàn bản Summer quen thuộc ai chỉ thấy một bóng váy trắng lướt qua thôi cũng quá đủ.Tôi lại quay trở về với cuộc sống trước đây, với đàn piano và máy walkman cũ của ba. Tôi đậu đại học nhưng xin ba mẹ cho chuyển sang học chuyên ngành piano. Điều kì diệu em mang đến không chỉ cho bản thân em mà còn cho cả mọi người xung quanh nữa. Có thể em không chiến thắng số phận nhưng em đã chiến thắng chính bản thân mình.









TÁI BÚT: Không ai sinh ra trên đời là hoàn hảo cả. Có thể bạn mất đôi mắt, mất đôi chân hay cánh tay nhưng bạn có biết, thứ mọi người trân trong không phải những thứ đó mà là tâm hồn bạn. Sinh ra vốn dĩ mỗi người đã là một mầm cây, cho dù nó có đẹp hay không thì cuối cùng đều nảy mầm vươn lá, mang lại lợi ích cho đời, đều đáng được trân trọng. Tiêu biểu như cây hoa cúc, vốn dĩ nó là một loại cây mỏng manh, cành lá đều mềm yếu nhưng ít ai biết hoa cúc chính là "anh hùng trong sương" vươn lên nở hoa rực rỡ trong thời tiết khắc nhiệt nhất, càng lạnh càng đẹp, càng khó khăn càng khoe sắc. Và hẳn cũng ít người biết, hoa cúc còn có tên gọi khác là Liêu Chi <3

Link gốc : http://truyen.wapchoi.mobi/forum/truyen-teen-ngan-chuyen-ve-co-gai-mu-va-cay-dan-piano_7146.html#ixzz2zcxYGbLB
Nguồn: Wapchoi.Mobi 


Đăng nhận xét

 

a

Lên Đầu Trang Copyright © 2014 by Truyện Hay| Theme by Platinum Theme- Chỉnh Sửa Bởi Đưc Thiện
Lên Trên