0 Truyện ngắn: Ngủ đi cô bé......
.
Mỗi khi em thức quá khuya, anh lại nhắc em như thế. Em bông đùa với anh, khổ lắm nói mãi, em biết là da chỉ hấp thụ được dưỡng chất từ 11h đêm đến 1h sáng thôi, nhưng em lại còn nhiều việc quá anh ạ. Anh chỉ còn biết cười trừ, em bướng quá đấy, nghe lời anh nói, ngủ đi rồi mai làm tiếp. Em chẳng biết làm thế nào đành phải đặt “invi”. Năm phút sau lại thấy tin nhắn mới, anh biết em vẫn chưa ngủ, lừa người lớn là không tốt đâu. Cuối cùng em đành đi ngủ, lòng tức anh ách.
Mỗi khi em thức quá khuya, anh lại nhắc em như thế. Em bông đùa với anh, khổ lắm nói mãi, em biết là da chỉ hấp thụ được dưỡng chất từ 11h đêm đến 1h sáng thôi, nhưng em lại còn nhiều việc quá anh ạ. Anh chỉ còn biết cười trừ, em bướng quá đấy, nghe lời anh nói, ngủ đi rồi mai làm tiếp. Em chẳng biết làm thế nào đành phải đặt “invi”. Năm phút sau lại thấy tin nhắn mới, anh biết em vẫn chưa ngủ, lừa người lớn là không tốt đâu. Cuối cùng em đành đi ngủ, lòng tức anh ách.
Em bé hơn anh, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc nhuộm nâu hạt dẻ. Mỗi lần gặp, anh lại cứ ra rả điệp khúc, không chịu ăn người gầy như que củi thế này lại còn ham công tiếc việc làm sao đủ sức. Không những thế lại còn nói tóc em giờ vừa khô vừa gãy, em xem có ai tóc nhuộm mà suốt ngày dang đầu trần ngoài nắng như em không? Thấy em nhăn mặt, anh nói, nếu là người yêu của em thì ngày nào anh cũng sẽ bắt em ăn cho thật nhiều, lúc nào cũng phải nhắc em mang mũ với dù theo, kể cả em có là hay quên. Em le lưỡi, mới chỉ thân thân mà anh suốt ngày cằn nhằn thế này, làm bồ em thì chắc em thành một con bé béo múp míp, lúc nào người yêu cũng kè kè đi theo như bố trẻ mất. Anh cười khì, làm người yêu thì phải trông em 24/7 mệt bở hơi tai mất.
Em gặp anh ở Yên café, nhỉ? Em muốn có một cuộc sống tự lập không phụ thuộc vào gia đình, không muốn trói buộc bản thân phải lệ thuộc vào người khác. Ấn tượng ban đầu của em là Yên trầm quá, không như ở hồi em làm ở Lotte lúc nào cũng tất bật. Những ngày đầu em không quen lắm, có lẽ em thích sự náo nhiệt luôn khiến mình bận luôn chân luôn tay, nhưng dần dần em bị không khí yên bình nơi này mê hoặc lúc nào không hay. Có lẽ là do con ngõ quanh co vào quán, hay những đoá hoa khô nằm yên trong lọ, cũng có thể là những bức tranh sơn dầu bàng bạc, thậm chí cả những người khách quen thường ngồi yên vị tại chỗ dành cho mình… Sự bình yên đong đầy trong những sự vật rất đỗi bình dị nếu không dừng chân lại ta sẽ không thể nhận ra.
2.
Anh vốn là khách quen của quán. Cứ chừng 2 giờ trưa là anh lại đến và ngồi trong góc khuất bên kệ sách. Như thường lệ, anh sẽ gọi một café đen và một sandwich mứt cam. Dần dần thành thói quen, cứ 2 giờ kém em lại nướng bánh. Anh sẽ không phải đợi lâu thứ bánh sandwich giòn tan ăn với mứt cam màu vàng rơm mà mình ưa thích. Khi đến Yên, anh thường ngồi trầm tư hàng giờ bên chiếc lap trắng, thỉnh thoảng em lại đến châm nước thêm cho anh - là thứ nước lạnh có vừa đủ mùi lá dứa thoang thoảng dễ chịu. Lúc đó, anh thường sẽ ngẩng đầu lên mỉm cười, cảm ơn cô bé.
Anh vốn là khách quen của quán. Cứ chừng 2 giờ trưa là anh lại đến và ngồi trong góc khuất bên kệ sách. Như thường lệ, anh sẽ gọi một café đen và một sandwich mứt cam. Dần dần thành thói quen, cứ 2 giờ kém em lại nướng bánh. Anh sẽ không phải đợi lâu thứ bánh sandwich giòn tan ăn với mứt cam màu vàng rơm mà mình ưa thích. Khi đến Yên, anh thường ngồi trầm tư hàng giờ bên chiếc lap trắng, thỉnh thoảng em lại đến châm nước thêm cho anh - là thứ nước lạnh có vừa đủ mùi lá dứa thoang thoảng dễ chịu. Lúc đó, anh thường sẽ ngẩng đầu lên mỉm cười, cảm ơn cô bé.
Ban đầu em thấy hơi phật ý, em đâu phải trẻ con. Em đã có thể đi bầu cử, có thể tự quyết định cuộc sống của mình, tại sao một người xa lạ như anh lại cứ hết lần này đến lần khác lại gọi em như thế. Anh không có ý trêu đùa, anh gọi em như thế như một thói quen vậy. Sau này anh nói với em, hồi đó gặp em thấy em nhỏ xíu, tự dưng gọi là cô bé rồi quen miệng luôn. Em có giận thì anh chịu vậy, không bỏ được đâu.
Ừ thì em nhỏ thật đấy, nhỏ hơn anh những hơn một giáp. Đến giờ em mới biết, chứ lúc ấy thì em chỉ nghĩ anh chừng hăm mấy thôi, không ngờ đã băm rồi cơ. Nhiều lúc quán vắng, chỉ có mình em với anh trong căn phòng trống êm ả tiếng nhạc không lời, em lại để mình trôi đi như thế. Mấy cuốn Nước Mỹ Nước Mỹ hay Đẹp và Buồn trên kệ sách em đều đã đọc qua, đành thừ người ra nhìn anh làm việc. Dần dần nhận ra anh có những nét điển trai, sống mũi thẳng, ánh mắt trầm và ấm. Em chợt nhận ra mình thích nhìn anh ngồi suy tư, khi đó anh thường sẽ hút một hai điếu thuốc. Là loại Dunhill, cũng ít người nam hút, em thích cái vị gắt gỏng buồn buồn của nó. Không quá nhiều nicotin để nghiện, nhưng khi không thấy những vòng khói mỏng tang lãng đãng bỗng dưng em thấy trông trống, chỉ là trông trống thế thôi.
3.
Anh làm thiết kế, anh nói mình tìm được cảm hứng tại quán này giống như một nhà văn hay viết sách trong một góc quán café quen vậy. Có nhiều thứ trong quán này khiến anh tò mò về xuất xứ của chúng mà không thể lí giải, những chiếc lọ cắm hoa khô, cây piano nằm yên nơi góc phòng, bức hoạ màu lam huyền ảo hoà sắc, và cả em – người hay nhìn trộm anh hàng giờ, cô bé ạ. Lúc ấy mặt em ửng đỏ lên và những ngón tay đan vào rồi lại rút ra vì bối rối. Em cố phân bua còn anh thì chỉ cười mà không nói gì thêm.
Anh làm thiết kế, anh nói mình tìm được cảm hứng tại quán này giống như một nhà văn hay viết sách trong một góc quán café quen vậy. Có nhiều thứ trong quán này khiến anh tò mò về xuất xứ của chúng mà không thể lí giải, những chiếc lọ cắm hoa khô, cây piano nằm yên nơi góc phòng, bức hoạ màu lam huyền ảo hoà sắc, và cả em – người hay nhìn trộm anh hàng giờ, cô bé ạ. Lúc ấy mặt em ửng đỏ lên và những ngón tay đan vào rồi lại rút ra vì bối rối. Em cố phân bua còn anh thì chỉ cười mà không nói gì thêm.
Có lúc quán đông khách, em không kịp nhận ra anh đã đến hay chưa. Đi lên đi xuống, đã thấy anh ngồi ở góc sofa ấy từ bao giờ mà em vẫn chưa rót nước. Liệu có phải là anh đã quá quen mà em đã không còn nghĩ anh là khách nữa? Anh không hề phật ý, cũng chẳng hối thúc em, chỉ đơn giản là ngồi ở đấy để chờ em nhận ra, chờ em đến. Em quệt mồ hôi trên trán rồi hỏi anh, một phần như cũ phải không anh. Ừ, vẫn như cũ cô bé ạ.
Từ những lần nhìn trộm ấy mà anh và em đã bắt chuyện với nhau. Khoảng cách giữa chúng ta dần xích lại. Những chuyện lúc ấy cũng chỉ là những mẩu chuyện con con không đầu không cuối, là tiết trời hôm nay đẹp hay dạo này thành phố kẹt xe quá. Em nhận ra cách anh trò chuyện không lãng mạn và ngọt ngào như vẻ ngoài của mình. Nhưng mấy câu chuyện vu vơ ấy làm em thấy dễ gần, em sẽ thu mình lại trước lời đường mật tán tỉnh. Có lẽ em ít nói, có lẽ em nói chuyện không hay, nhưng anh vẫn hay trò chuyện với em từ dạo đó. Anh nói rằng anh thích sự ít nói của em, thích nhìn em cười ngượng nghịu mỗi khi bối rối không biết đáp trả, anh không cần em phải nói những lời hoa mỹ sáo rỗng nếu em không thích.
4.
Em và anh trở thành bạn của nhau từ lúc nào, em cũng không còn nhớ rõ nữa. Từ lúc ấy, thỉnh thoảng điện thoại em lại khẽ rung lên, là những tin nhắn của anh. Thường chỉ là vài lời thăm hỏi bình thường như những người bạn với nhau. Anh cho em nick yahoo và facebook, chúng khiến em nhận ra một con người khác: hài hước và gần gũi hơn con người mà em vẫn gặp ngoài đời. Có lẽ trên mạng ngoài những người tự tạo ra một vỏ bọc cho mình, lại có những người tự cởi bỏ đi lớp vỏ bọc của mình. Em thích những lời nói đùa dí dỏm của anh, thích trang facebook với những dòng ghi chú tưng tửng, những tấm hình anh vẽ ngồ ngộ. Em và nhau khá hợp nhau trên nhiều phương diện như việc em và và anh đều thích tranh Monet hay đọc Murakami. Có người nói em cố già dặn so với cái tuổi đôi mươi của mình, em chỉ cười thôi. Anh có thể hiểu, có đủ kiên nhẫn để nghe những lời tâm sự mà em không thể nói với bất kì ai. Em như có một người bạn đặc biệt để chia sẻ, để trò chuyện, để cười đùa. Với anh, em không phải lo ngại, phải đắn đo mình cần phải nói gì, có gây phật ý người ta không. Đối với em, bạn tốt thì chỉ cần như thế là đủ.
Em và anh trở thành bạn của nhau từ lúc nào, em cũng không còn nhớ rõ nữa. Từ lúc ấy, thỉnh thoảng điện thoại em lại khẽ rung lên, là những tin nhắn của anh. Thường chỉ là vài lời thăm hỏi bình thường như những người bạn với nhau. Anh cho em nick yahoo và facebook, chúng khiến em nhận ra một con người khác: hài hước và gần gũi hơn con người mà em vẫn gặp ngoài đời. Có lẽ trên mạng ngoài những người tự tạo ra một vỏ bọc cho mình, lại có những người tự cởi bỏ đi lớp vỏ bọc của mình. Em thích những lời nói đùa dí dỏm của anh, thích trang facebook với những dòng ghi chú tưng tửng, những tấm hình anh vẽ ngồ ngộ. Em và nhau khá hợp nhau trên nhiều phương diện như việc em và và anh đều thích tranh Monet hay đọc Murakami. Có người nói em cố già dặn so với cái tuổi đôi mươi của mình, em chỉ cười thôi. Anh có thể hiểu, có đủ kiên nhẫn để nghe những lời tâm sự mà em không thể nói với bất kì ai. Em như có một người bạn đặc biệt để chia sẻ, để trò chuyện, để cười đùa. Với anh, em không phải lo ngại, phải đắn đo mình cần phải nói gì, có gây phật ý người ta không. Đối với em, bạn tốt thì chỉ cần như thế là đủ.
Một ngày, anh hẹn em đi coi phim. Em hỏi đùa anh sao không mời bạn gái đi coi Valentine’s day, như thế không phải lãng mạn hơn sao. Anh gãi đầu nói không có bạn gái, rủ em gái đi cũng không được sao, buồn thật đấy. Em mỉm cười gật đầu. Hôm ấy, rạp chiếu phim rất vắng, cả rạp A của Diamond mà chỉ có 3 đôi đang coi nếu tính cả em và anh. Phim chiếu được nửa tiếng thì em đã bị hoa mắt lên hết vì gần mười đôi cứ liên tục xuất hiện trên màn ảnh, cuối cùng đành đầu hàng, gục đầu lên vai anh mà ngủ ngon lành. Đến khi anh lay lay vai em mãi, em mới chịu dậy. Không như người ta hỏi bạn gái phim cảm động không mà anh lại hỏi em ngủ ngon không, ngủ mà ôm anh chặt cứng làm anh chẳng thể cục cựa tê cứng cả người. Nghĩ lại đến chuyện này mà em cứ ngượng mãi.
5.
Hôm nay quán lại chỉ có mình em và anh. Em dùng mấy mẩu màu sáp hí hoáy vẽ con mèo tím ngồi dưới cơn mưa xanh. Anh chọc.
Hôm nay quán lại chỉ có mình em và anh. Em dùng mấy mẩu màu sáp hí hoáy vẽ con mèo tím ngồi dưới cơn mưa xanh. Anh chọc.
- Mèo gì mà lại ốm nhom thế này?
- Thì là con mimi nhà em, nó thích nhìn mưa như thế mà.
- Tại sao mèo mà lại màu tím?
- Ừ thì mèo đen nhưng mà còn sáp màu tím thôi.
Anh chỉ vào bên cạnh con mèo.
- Em vẽ thiếu rồi!
- Thiếu gì vậy anh? Em quay sang nhìn anh
Anh nhặt cây sáp màu cam dưới đất lên vẽ thêm một con mèo béo ú cạnh bên con mèo ốm nhom của em.
- Ngắm mưa một mình không phải rất buồn sao, phải một đôi mới lãng mạn chứ.
Em liền với tay lấy cây sáp màu hồng vẽ thêm vào một cái dù để che hai con mèo.
- Thế này thì hai đứa thoải mái ngắm mưa mà không sợ ướt.
Em và anh nhìn nhau rồi bật cười như hai đứa nhóc mới làm xong bài vẽ. Bức tranh cặp mèo ngắm mưa này là tác phẩm nghệ thuật chứ chả chơi. Nhìn sang mấy cây guitar ở góc phòng, em buột miệng hỏi.
- Anh biết chơi guitar không?
- Anh chỉ biết sơ sơ thôi.
- Thế sao anh không lần nào đàn thử đi?
- À thì biết sơ sơ, quán đông khách người ta cười mình thì sao?
- Giờ thì có em với anh thôi, anh đàn em nghe đi. Anh thích bài nào thì đàn bài nấy.
- Được rồi, không được chê dở nhá.
Anh ngồi trên bục, ngón tay lướt trên dây đàn. Những nốt nhạc đầu tiên vang lên, em nhận ra ngay là bài Niệm khúc cuối mà mình vẫn thích. Và rồi anh cất tiếng hát, giọng trầm và man mác chất buồn của nhạc Ngô Thuỵ Miên.
“…Dựa vai nhau, cho nhau yên vui, ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đày,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em…”
Mãi một lúc sau, em mới nhận ra anh đã hát trọn bài. Mỗi khi nghe một người vừa hát vừa chơi nhạc cụ thì em sẽ có cảm giác nửa say mê nửa ngưỡng mộ, dường như tâm hồn mình cũng cuốn vào bài hát đó vậy.
- Anh hát hay quá.
- Bài này anh tập để tỏ tình với một người. Mà mãi chưa dám hát cho người ấy nghe.
Em vỗ nhẹ lên vai anh.
- Anh phải có can đảm để tỏ tình đi chứ. Nếu không nói ra làm sao người ấy biết được. Anh hát hay thế mà. Người ấy thế nào cũng thích thôi.
- Người ấy vừa nghe rồi. Có vẻ cũng thích như em vậy.
Em bối rối, ngoài em với anh ở đây thì còn ai nữa. Anh run run giọng, nói…Em nhất thời ngây ra vì bất ngờ. Trái tim chợt đập loạn nhịp, mặt cũng đỏ bừng lên. Không biết phải làm sao thì anh đã nói.
- Nếu em không đồng ý cũng không sao đâu. Anh…
- Em đã nói là từ chối đâu.
Khi chưa kịp nhận ra điều gì tiếp theo thì em đã thấy mình đã nằm gọn trong vòng tay anh rồi. Áp đầu vào khuôn ngực mạnh mẽ của anh, em có thể nghe rõ tiếng tim anh đập mạnh. Từng nhịp, từng nhịp một truyền vào tim em cảm giác, anh ấy yêu chân thành. Và em thì thầm vào tai anh, em cũng yêu anh. Đêm hôm ấy, điện thoại em lại rung lên khe khẽ, chỉ đơn giản một dòng chữ ấm áp “Ngủ đi cô bé”.
P/S
Anh: Làm người yêu anh phải biết nấu ăn đấy không chỉ café với sandwich mứt cam thôi đâu. Anh thích ăn bánh tiramisu nhất, vừa mềm vừa béo.
Em: Nhưng anh phải đợi một tháng đấy nhé. ;))
Anh: Anh đã đợi cả năm mới quen được em rồi, giờ lại thêm một tháng sao? Biểu tượng cảm xúc gasp
Em: Thì phải cho người ta một tháng để học làm bánh chứ. Hôm nay nghe lời anh ngủ sớm dưỡng da đây. Bibi Biểu tượng cảm xúc kiss
Tác giả: Hàn Đông
0 Truyện của bạn @Anh Ninh
Mười năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.
Đủ lâu để nhớ một người, cũng quá ngắn để quên một người.
Không biết từ bao giờ, lặng im không báo trước, tình yêu chầm chậm tiến đến, nhẹ nhàng mà khắc sâu.
Ai nói không gặp là sẽ quên, ai nói cách xa là phai nhạt, ai nói tình đầu thường mong manh?
Mười năm ước hẹn, chỉ vì một lời hứa, có đáng để lưu luyến mãi không quên?
Tất cả là vì tình yêu…
Nếu yêu em thì sẽ chờ em.
YÊU EM, CHỜ EM
Tiết tử - Trường THPT Nguyên An.
Sau vườn trường, ở một góc khuất, có hai bóng người, một cao gầy, một thấp bé, nam mặc đồng phục học sinh, nữ mặc áo dài.
- Tớ…ừm…- Cậu học sinh nam một tay đặt sau gáy, nét mặt không được tự nhiên.
- Có chuyện gì cậu nói nhanh lên, lễ tốt nghiệp sắp kết thúc rồi.
Cậu trai hít sâu một hơi, dường như đã hạ quyết tâm.
- Tớ thích cậu, làm bạn gái tớ được không?
Trên mặt nữ sinh không biểu lộ ra cảm xúc gì, ánh mắt nghiền ngẫm không rời cậu học sinh nam, dường như muốn nhìn thấu xem cậu ta đang suy nghĩ gì.
- Hôm nay không phải ngày cá tháng tư.
- Tớ đang nói thật, không phải đùa! – Cậu ta tỏ ra tức giận, bàn tay nắm chặt, cố kiềm chế xúc động muốn xông lên đánh người.
Nữ sinh thái độ vẫn bình tĩnh, tựa đang cân nhắc. Sau một hồi lâu, đến mức cậu trai sốt ruột tưởng chừng không chịu nổi, cô mới nhìn thẳng vào mắt cậu ta, đôi mắt trong suốt nhưng tràn ngập kiên định.
- Nếu mười năm nữa, cậu vẫn có thể đứng trước mặt tớ nói những lời này, tớ sẽ suy nghĩ lại.
Hàng cây bạch đàn tán lá khẽ rung rung. Vài chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống, vô tình chạm lên tóc ai đó, lại vô tình theo gió cuốn bay đi…
YÊU EM, CHỜ EM.
0 Ý nghĩa của tình yêu đôi lứa
1 Nếu khi yêu nhau bạn thấy người yêu mình làm biếng . Nếu bạn chấp nhận kết hôn thì đồng nghĩa với việc sau khi kết hôn bạn phải siêng năng gấp đôi.
2 Nếu khi yêu nhau bạn cảm nhận người yêu mình vô tình , thờ ơ . Nếu bạn chấp nhận kết hôn thì đồng nghĩa với việc sau này bạn sẽ cảm giác cô đơn.
3 Nếu khi yêu nhau bạn nhìn thấy người yêu hung dữ , tàn bạo. Nếu bạn chấp nhận kết hôn thì đồng nghĩa với việc không tránh khỏi những cơn bạo lực tàn khốc.
4 Nếu khi yêu nhau bạn biết đươc người yêu mình tính lăng nhăng, ong bướm . Nếu bạn chấp nhận kết hôn đồng nghĩa với việc sau này phải sống trong cảnh xài chung chồng (hoặc vợ) với người ta .
Bạn nào có người yêu số mấy vào chia sẻ cho người yêu mình sửa đổi để sau này có cuộc hôn nhân màu hồng nhé.
[Đọc Truyện Này...]
2 Nếu khi yêu nhau bạn cảm nhận người yêu mình vô tình , thờ ơ . Nếu bạn chấp nhận kết hôn thì đồng nghĩa với việc sau này bạn sẽ cảm giác cô đơn.
3 Nếu khi yêu nhau bạn nhìn thấy người yêu hung dữ , tàn bạo. Nếu bạn chấp nhận kết hôn thì đồng nghĩa với việc không tránh khỏi những cơn bạo lực tàn khốc.
4 Nếu khi yêu nhau bạn biết đươc người yêu mình tính lăng nhăng, ong bướm . Nếu bạn chấp nhận kết hôn đồng nghĩa với việc sau này phải sống trong cảnh xài chung chồng (hoặc vợ) với người ta .
Bạn nào có người yêu số mấy vào chia sẻ cho người yêu mình sửa đổi để sau này có cuộc hôn nhân màu hồng nhé.
0 Lâu đài oan khốc - Truyện Ma Kinh Dị
Đêm Hoa Chúc
Giọt champagne cuối cùng vừa rời khỏi chai trên tay cô dâu chú rể, cũng là lúc Thu Nguyệt nhận ra một điều lạ cô thì thầm bên tai Tuấn:
- Anh... xem kìa!
Tuấn cũng đã nhận ra màu đỏ khác thường của những giọt rượu cưới: Thay vì là màu hồng nhạt tươi sáng, lóng lánh, thì tự dưng nó trở thành đỏ sậm như máu!
Trời!
Bà mẹ Tuấn giọng run run:
- Chuyện gì vậy ông?
Ông Ninh cố bình tĩnh:
- Chắc là tụi nó run tay.
Rồi ông bước gần đến con trai:
- Có gì không con?
Tuấn hơi mất tự nhiên:
- Dạ... không. Không có gì...
Thu Nguyệt cũng được bà mẹ cô đến hỏi nhỏ:
- Có việc gì hả?
Tuấn đáp thay vợ:
- Dạ, chúng con lỡ tay.
Buổi lễ sau đó cũng diễn ra như không có việc gì xảy ra. Khi đến phần đi chào khách, Thu Nguyệt hầu như không còn đứng vững. Cô phải vịn vào chồng mà vẫn lảo đảo. Tuấn hốt hoảng dìu vợ vào phòng thay đồ. Lúc đó thì hầu như Nguyệt đã ngất lịm... Về đến nhà đã gần mười hai giờ đêm, tuy mệt, nhưng bà Ninh vẫn thở phào nhẹ nhõm:
- Cứ tưởng là có chuyện lôi thôi.
Ông Ninh cũng trút được gánh nặng:
- Lúc tụi nó làm rơi chai rượu tôi muốn đứng tim luôn. Cũng may là rồi mọi việc cũng đâu vào đó. Hú vía!
Lúc này bà Ninh mới nêu thắc mắc:
- Mà ông có thấy gì là lạ ở con Thu Nguyệt không? Sao nó đi chào khách mà lại che "voan" ở mặt, làm chính tôi cũng nhìn không rõ mặt nó. Tôi thấy lúc làm rớt chai rượu mặt nó tái lắm...
Ông Ninh cũng bảo:
- Tôi cũng thấy lạ. Nhưng có lẽ nó sợ người ta thấy nét hốc hác nên làm thế. Mà cũng đẹp, thời buổi này người ta cũng cho cô dâu che mạng như vậy.
Nhìn đồng hồ tường bà Ninh hơi lo:
- Không biết giờ này tụi nó đã khỏe lại chưa, đã ngủ nghỉ gì chưa?
Ông trấn an:
- Bọn nó được tặng cho một đêm động phòng ở khách sạn thì đảm bảo là đầy đủ tiện nghi, nên chắc chắn là sẽ nghỉ ngơi tốt, bà lo gì. Thôi, ta cũng đi nghỉ, tôi oải quá, suốt sáng tới giờ toàn uống bia chứ có ăn được gì đâu.
Trong lúc ông thay đồ đi tắm thì bà Ninh nhận một cú điện thoại. Ở đầu dây bên kia một giọng hơi lạ:
- Chào bà chủ đại gian Ninh, nhà doanh nghiệp giàu nhất cũng là người đàn bà tàn ác nhất!
- Chị là... cô là?
- Bà gọi tôi là chị thì hơi tổn thọ cho tôi. Cô thì hơi xa lạ, tuy nhiên còn có thể nghe được… Vậy bà cố nhớ xem, tôi là ai mà biết bà khá rõ vậy?
- Cô là ai?
Giọng bà Ninh đã bắt đầu mất bình tĩnh, thì trái lại người bên kia lại cố tình trêu chọc:
- Bà có giọng điệu như vậy với người vừa giúp cho đám cưới con trai bà được trót lọt, tốt đẹp hay sao?
Bà Ninh gắt lên:
- Cô nói năng bậy bạ, linh tinh gì vậy! Đám cưới con trai tôi thì dính gì đến cô hả?
Người bên kia cố tình cười châm chọc:
- Có dính đến chứ sao không! Theo bà thì chuyện đóng thế vai cô dâu để cho hai họ không mất mặt với bà con là việc làm không đáng được cảm ơn sao?
- Hả, cô nói…
- Cô dâu che mạng, bộ bà không thấy lạ sao?
- Hả?
Bà kêu lên một tiếng thì đứng thừ người ra, ống nghe trên tay bà vẫn phát ra tiếng đều đều ở bên kia… Vừa khi ấy ông Ninh từ trong nhà tắm bước ra, ông ngạc nhiên kêu lên:
- Bà sao vậy? Ai nói gì vậy?
Ông chạy nhanh lại chụp lấy ống nghe:
- Alô!...
Bên kia vẫn tiếp giọng điệu như từ nãy giờ:
- Tôi thấy bà xã ông hơi mau quên. Nhưng chắc ông thì nhớ. Vậy theo ông một người đóng thế vai con dâu ông để đi chào hai họ trong lúc cô Thu Nguyệt không thể tỉnh lại kịp lúc, đó là nghĩa cử gì? Có đáng khen và cảm ơn hay là…
Ông Ninh sửng sốt:
- Nói vậy là…
- Ông tin chưa? Tôi chính là người đã làm việc ấy. Và nếu ông biết điều thì hãy gọi tôi là ân nhân! Tôi tin ông có thể làm được việc ấy, nhưng bà vợ ông thì chắc là không. Bởi chắc ông hiểu vợ mình hơn ai hết, phải không ông Ninh? Bà ta là một người cố chấp, thủ đoạn và độc ác!
Ông Ninh linh tính một việc gì đó không hay, nên dịu giọng:
- Cô là ai và ý cô là thế nào?
Một tiếng cười khẽ và rất sắc từ bên kia:
- Ông muốn biết tôi là ai phải không? Điều này không khó, nhưng đúng ra vợ ông mới nên biết và tôi muốn chính tai bà ta nghe để biết tôi là ai. Mà bà ấy đâu rồi, sao lại để ông nói?
Vừa lúc đó bà Ninh tỉnh lại, trông thấy ông cầm ống nghe bà đã quát lên:
- Đừng nghe!
Nhưng bà lại giành điện thoại, áp vào tai. Bên kia chừng như đoán được người đối thoại:
- Bà tỉnh rồi sao! Mà cần phải tỉnh để nghe hết câu chuyện chớ, chưa gì đã lăn kềnh ra thì đâu còn khí thế của một người đại gian đại ác có tên là Thu Dung!
Bị gọi đúng tên tộc, bà Ninh bối rối thêm:
- Cô... cô nói rõ xem, con trai và dâu tôi đâu rồi?
- Bà này lạ chưa! Con và dâu bà sao lại hỏi tôi? Chớ chẳng phải họ đang động phòng hoa chúc sao! Chuyện đáng biết bây giờ sao bà không hỏi tôi là ai nào?
Giọng điệu đó càng lúc càng lộ rõ ý châm chọc, làm cho người nghe mất bình tĩnh. Bà Ninh không thể không hỏi:
- Vậy cô là ai? Sao lại biết và xen vào chuyện đám cưới của con trai tôi?
Bên kia rất bình tĩnh, giọng trầm xuống:
- Bà nhớ Lan Ngọc? Và chắc bà chưa quên câu chuyện "lâu đài tình ái" năm nào chứ?
Chỉ một câu hỏi ngắn đó đã làm cho bà Ninh đổ sụp hoàn toàn! Bà để rơi ống nghe và ngã xuống sàn. Lần này không được chống đỡ nên bà ta bị ngã khá nặng. Ông Ninh hốt hoảng:
- Bà làm sao vậy?
Nghe trong điện thoại vẫn còn vọng ra tiếng nói, ông Ninh một tay đỡ vợ lên, một tay cầm ống nghe:
- Ai nói gì vậy?
Giọng kia vẫn đều đều:
- Bà ta lại không dám nghe hết sự thật rồi. Tôi chỉ mới nói tới toà "lâu đài tình ái" và người phụ nữ tên Lan Ngọc mà đã làm cho bà ấy xúc động đến thế cơ à?
Ông Ninh tưởng mình nghe lầm:
- Cô nói... Lan Ngọc nào? Lâu đài tình ái ở Long Hải?
- Ồ, ông nhớ ra rồi đó! Chuyện này đúng ra là vợ ông phải nhớ nhưng lại để ông nhớ thay rồi. Đúng đấy ạ, ngôi biệt thự ở giữa rừng Thùy Dương ngoài Long Hải, mà ngày còn
[Đọc Truyện Này...]
Giọt champagne cuối cùng vừa rời khỏi chai trên tay cô dâu chú rể, cũng là lúc Thu Nguyệt nhận ra một điều lạ cô thì thầm bên tai Tuấn:
- Anh... xem kìa!
Tuấn cũng đã nhận ra màu đỏ khác thường của những giọt rượu cưới: Thay vì là màu hồng nhạt tươi sáng, lóng lánh, thì tự dưng nó trở thành đỏ sậm như máu!
Trời!
Đó là tiếng kêu của cả cô dâu và chú rể. Và tiếp theo là một tiếng rơi vỡ vang lên, khiến cho cả hai họ nhà trai và nhà gái ngồi bên dưới đều giật mình hướng lên sàn lễ đài. Nhất là song thân hai bên, họ chẳng hiểu chuyện gì nhưng vì thấy chai rượu rơi vỡ, họ tái mặt. Trong ngày cưới mà như thế này là một điềm gở! 

Bà mẹ Tuấn giọng run run:
- Chuyện gì vậy ông?
Ông Ninh cố bình tĩnh:
- Chắc là tụi nó run tay.
Rồi ông bước gần đến con trai:
- Có gì không con?
Tuấn hơi mất tự nhiên:
- Dạ... không. Không có gì...
Thu Nguyệt cũng được bà mẹ cô đến hỏi nhỏ:
- Có việc gì hả?
Tuấn đáp thay vợ:
- Dạ, chúng con lỡ tay.
Buổi lễ sau đó cũng diễn ra như không có việc gì xảy ra. Khi đến phần đi chào khách, Thu Nguyệt hầu như không còn đứng vững. Cô phải vịn vào chồng mà vẫn lảo đảo. Tuấn hốt hoảng dìu vợ vào phòng thay đồ. Lúc đó thì hầu như Nguyệt đã ngất lịm... Về đến nhà đã gần mười hai giờ đêm, tuy mệt, nhưng bà Ninh vẫn thở phào nhẹ nhõm:
- Cứ tưởng là có chuyện lôi thôi.
Ông Ninh cũng trút được gánh nặng:
- Lúc tụi nó làm rơi chai rượu tôi muốn đứng tim luôn. Cũng may là rồi mọi việc cũng đâu vào đó. Hú vía!
Lúc này bà Ninh mới nêu thắc mắc:
- Mà ông có thấy gì là lạ ở con Thu Nguyệt không? Sao nó đi chào khách mà lại che "voan" ở mặt, làm chính tôi cũng nhìn không rõ mặt nó. Tôi thấy lúc làm rớt chai rượu mặt nó tái lắm...
Ông Ninh cũng bảo:
- Tôi cũng thấy lạ. Nhưng có lẽ nó sợ người ta thấy nét hốc hác nên làm thế. Mà cũng đẹp, thời buổi này người ta cũng cho cô dâu che mạng như vậy.
Nhìn đồng hồ tường bà Ninh hơi lo:
- Không biết giờ này tụi nó đã khỏe lại chưa, đã ngủ nghỉ gì chưa?
Ông trấn an:
- Bọn nó được tặng cho một đêm động phòng ở khách sạn thì đảm bảo là đầy đủ tiện nghi, nên chắc chắn là sẽ nghỉ ngơi tốt, bà lo gì. Thôi, ta cũng đi nghỉ, tôi oải quá, suốt sáng tới giờ toàn uống bia chứ có ăn được gì đâu.
Trong lúc ông thay đồ đi tắm thì bà Ninh nhận một cú điện thoại. Ở đầu dây bên kia một giọng hơi lạ:
- Chào bà chủ đại gian Ninh, nhà doanh nghiệp giàu nhất cũng là người đàn bà tàn ác nhất!
- Chị là... cô là?
- Bà gọi tôi là chị thì hơi tổn thọ cho tôi. Cô thì hơi xa lạ, tuy nhiên còn có thể nghe được… Vậy bà cố nhớ xem, tôi là ai mà biết bà khá rõ vậy?
- Cô là ai?
Giọng bà Ninh đã bắt đầu mất bình tĩnh, thì trái lại người bên kia lại cố tình trêu chọc:
- Bà có giọng điệu như vậy với người vừa giúp cho đám cưới con trai bà được trót lọt, tốt đẹp hay sao?
Bà Ninh gắt lên:
- Cô nói năng bậy bạ, linh tinh gì vậy! Đám cưới con trai tôi thì dính gì đến cô hả?
Người bên kia cố tình cười châm chọc:
- Có dính đến chứ sao không! Theo bà thì chuyện đóng thế vai cô dâu để cho hai họ không mất mặt với bà con là việc làm không đáng được cảm ơn sao?
- Hả, cô nói…
- Cô dâu che mạng, bộ bà không thấy lạ sao?
- Hả?
Bà kêu lên một tiếng thì đứng thừ người ra, ống nghe trên tay bà vẫn phát ra tiếng đều đều ở bên kia… Vừa khi ấy ông Ninh từ trong nhà tắm bước ra, ông ngạc nhiên kêu lên:
- Bà sao vậy? Ai nói gì vậy?
Ông chạy nhanh lại chụp lấy ống nghe:
- Alô!...
Bên kia vẫn tiếp giọng điệu như từ nãy giờ:
- Tôi thấy bà xã ông hơi mau quên. Nhưng chắc ông thì nhớ. Vậy theo ông một người đóng thế vai con dâu ông để đi chào hai họ trong lúc cô Thu Nguyệt không thể tỉnh lại kịp lúc, đó là nghĩa cử gì? Có đáng khen và cảm ơn hay là…
Ông Ninh sửng sốt:
- Nói vậy là…
- Ông tin chưa? Tôi chính là người đã làm việc ấy. Và nếu ông biết điều thì hãy gọi tôi là ân nhân! Tôi tin ông có thể làm được việc ấy, nhưng bà vợ ông thì chắc là không. Bởi chắc ông hiểu vợ mình hơn ai hết, phải không ông Ninh? Bà ta là một người cố chấp, thủ đoạn và độc ác!
Ông Ninh linh tính một việc gì đó không hay, nên dịu giọng:
- Cô là ai và ý cô là thế nào?
Một tiếng cười khẽ và rất sắc từ bên kia:
- Ông muốn biết tôi là ai phải không? Điều này không khó, nhưng đúng ra vợ ông mới nên biết và tôi muốn chính tai bà ta nghe để biết tôi là ai. Mà bà ấy đâu rồi, sao lại để ông nói?
Vừa lúc đó bà Ninh tỉnh lại, trông thấy ông cầm ống nghe bà đã quát lên:
- Đừng nghe!
Nhưng bà lại giành điện thoại, áp vào tai. Bên kia chừng như đoán được người đối thoại:
- Bà tỉnh rồi sao! Mà cần phải tỉnh để nghe hết câu chuyện chớ, chưa gì đã lăn kềnh ra thì đâu còn khí thế của một người đại gian đại ác có tên là Thu Dung!
Bị gọi đúng tên tộc, bà Ninh bối rối thêm:
- Cô... cô nói rõ xem, con trai và dâu tôi đâu rồi?
- Bà này lạ chưa! Con và dâu bà sao lại hỏi tôi? Chớ chẳng phải họ đang động phòng hoa chúc sao! Chuyện đáng biết bây giờ sao bà không hỏi tôi là ai nào?
Giọng điệu đó càng lúc càng lộ rõ ý châm chọc, làm cho người nghe mất bình tĩnh. Bà Ninh không thể không hỏi:
- Vậy cô là ai? Sao lại biết và xen vào chuyện đám cưới của con trai tôi?
Bên kia rất bình tĩnh, giọng trầm xuống:
- Bà nhớ Lan Ngọc? Và chắc bà chưa quên câu chuyện "lâu đài tình ái" năm nào chứ?
Chỉ một câu hỏi ngắn đó đã làm cho bà Ninh đổ sụp hoàn toàn! Bà để rơi ống nghe và ngã xuống sàn. Lần này không được chống đỡ nên bà ta bị ngã khá nặng. Ông Ninh hốt hoảng:
- Bà làm sao vậy?
Nghe trong điện thoại vẫn còn vọng ra tiếng nói, ông Ninh một tay đỡ vợ lên, một tay cầm ống nghe:
- Ai nói gì vậy?
Giọng kia vẫn đều đều:
- Bà ta lại không dám nghe hết sự thật rồi. Tôi chỉ mới nói tới toà "lâu đài tình ái" và người phụ nữ tên Lan Ngọc mà đã làm cho bà ấy xúc động đến thế cơ à?
Ông Ninh tưởng mình nghe lầm:
- Cô nói... Lan Ngọc nào? Lâu đài tình ái ở Long Hải?
- Ồ, ông nhớ ra rồi đó! Chuyện này đúng ra là vợ ông phải nhớ nhưng lại để ông nhớ thay rồi. Đúng đấy ạ, ngôi biệt thự ở giữa rừng Thùy Dương ngoài Long Hải, mà ngày còn
xuân bà nhà ông gọi bằng cái tên thơ mộng "lâu đài tình ái". Còn Lan Ngọc là ai thì trong số quen thân với Thu Dung vợ ông chỉ có một. Nếu cần thì chờ bà ấy tỉnh lại, bà ấy sẽ kể cho ông nghe. Thôi chào ông. Tôi sẽ gọi lại khi nào bà vợ ông có thể bình tĩnh nói chuyện...
Bên kia cúp máy. Ông Ninh đưa vợ vào phòng riêng, phải hơn một phút sau bà mới tỉnh. Vừa mở mắt ra bà đã kêu lên:
- Con chúng ta, chúng nó...
Ông Ninh trấn an:
- Tụi nó vẫn ở khách sạn chứ có làm sao đâu mà bà...
Bà Ninh chụp điện thoại rồi tìm số ở tấm danh thiếp khách sạn nơi vừa tổ chức lễ cưới. Bà vừa quay số vừa run:
- Alô! Khách sạn M phải không? Lễ tân hả? Tôi muốn liên lạc với phòng 415, con tôi là Tuấn…
Bên kia đầu dây họ bảo bà đợi để nối máy. Khoảng 15 giây sau cô lễ tân báo:
- Dạ, cho đến giờ này người ngụ trong phòng là chú rể Anh Tuấn và cô dâu Thu Nguyệt vẫn chưa có mặt.
Tại phòng số 415 khách sạn M.
Nhân viên khách sạn mở cửa phòng để vợ chồng ông Ninh vào. Họ nhìn thấy chiếc va ly chuẩn bị cho đêm hoa chúc của Tuấn và Thu Nguyệt vẫn còn đó. Thậm chí va ly chưa hề được mở ra, chứng tỏ họ chẳng hề trở về phòng sau lễ cưới.
Người phụ trách lễ tân trực ca đêm qua xác nhận:
- Chính cháu đã đưa chìa khoá phòng cho họ vào lúc đám cưới vừa xong. Cũng chính cháu đã cho người vào phòng này trước để cắm bó hoa hồng này cho họ như lời chúc đêm tân hôn hạnh phúc của khách sạn.
Nhìn bình hoa tươi thắm bà Ninh càng sốt ruột hơn. Bà hỏi lại cô lễ tân:
- Xâu chìa khóa cô đưa cho con tôi đã có trả lại chưa?
- Dạ chưa. Cháu đang lo và sẽ báo cho lãnh đạo xử lý. Kể cả suất ăn sáng dành cho hai người cũng còn để ở kia, chứng tỏ hai anh chị ấy đã đi luôn sau khi lễ cưới chấm dứt.
Trong lúc mọi người đang đau đầu về sự biến mất của đôi tân lang tân giai nhân thì chợt điện thoại trong phòng reo vang. Cô lễ tân khách sạn cầm máy lên nghe và chuyển ngay cho bà Ninh:
- Có người muốn gặp bà.
Bà Ninh vừa áp ống nghe vào tai đã hét toáng lên:
- Lại nữa rồi. Mấy người đã làm gì con tôi?
Ông Ninh giành lấy điện thoại:
- Cô nói gì? Sao lại biết chúng tôi ở đây?
Đầu dây bên kia vẫn giọng người tối hôm qua:
- Ông bảo với vợ ông là phải can đảm đối mặt, chứ đừng gầm thét như con quỷ cái thế kia, chỉ phiền phức thêm mà thôi. Bây giờ hỏi bà ấy có muốn biết con và dâu của mình ở đâu không?
Ông Ninh lắp bắp:
- Cô nói với tôi cũng được, con tôi đang ở đâu?
- Không. Tôi muốn bà ấy trực tiếp nghe kia. Ông nói lại một lần nữa rằng Lan Ngọc đang ở chỗ con của ông bà. Lan Ngọc muốn nói chuyện với bà ta!
Biết có năn nỉ thêm cũng vô ích, ông Ninh chuyển máy cho vợ:
- Cô Lan Ngọc nào đó muốn nói chuyện với bà.
Dù lòng không muốn, nhưng chẳng hiểu sao tay bà Ninh vẫn nhận điện thoại và nghe. Bên kia bằng giọng sắc lạnh, khác với sự châm chọc đêm qua:
- Bà muốn biết tôi là người hay ma phải không? Người sống thì dứt khoát là không rồi, bởi chính bà đã đem cái chết đến cho tôi cách đây đã 25 năm rồi kia mà! Người cõi âm hồn đang nói chuyện với bà đây, cho dù bà có muốn tránh, cố từ chối không nghe thì tôi cũng nói và bà cũng phải nghe.
Giọng của bà Ninh giờ chỉ còn thì thào:
- Tôi tôi không có... không làm... tôi không…
- Cái nào bà cũng không, không lẽ tôi tự tìm cái chết trong lúc tuổi còn thanh xuân! Để tôi nhắc cho bà nhớ: Cái đêm họp mặt trong "lâu đài tình ái" bà đã...
Bà Ninh bật khóc, vừa cất giọng van lơn:
- Xin cô đừng làm gì hết! Ngọc ơi! Tôi...
Giọng người bên kia dường như cũng kích động:
- Nhắc cho bà nghe chơi vậy, chớ bà làm sao quên được cái đêm thảm khốc đó! Và bà cũng không thắc mắc là tại sao mãi đến bây giờ, tức 25 năm ngậm đắng nuốt cay, nạn nhân của bà mới ra tay đòi nợ không? Bà nhớ câu nói cuối cùng trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng không?
Bà Ninh bỗng dưng ngoan ngoãn như một đứa trẻ:
- Dạ, dạ nhớ...
- Tôi muốn chính miệng bà nhắc lại câu nói đó!
- Dạ... Ngọc đã nói "chờ đi, khi nào đứa con đầu của mày lấy vợ thì mọi ân oán sẽ tới! Tao sẽ về... tao sẽ về..."
- Và hôm qua đứa con đầu của bà cưới vợ là thời hạn của lời nguyền đã đến!
- Tôi... tôi...
- Đừng xúc động quá như vậy. Hãy nghe cho rõ đây: Muốn biết các con bà đang ở đâu thì hãy tới chiếc gối bên ngoài của chiếc giường tân hôn, giở lên và sẽ thấy nơi chốn. Nhưng nhớ một điều, trong tờ giấy đó chỉ một mình bà đọc và biết địa chỉ thôi và đọc xong rồi không được nói lại với ai, kể cả ông Ninh. Nếu bà làm ngược lại thì điều gì sẽ xảy ra với con trai bà ắt bà rõ hơn ai hết.
Buông thõng ống điện thoại xuống, bà Ninh thất thần, nhưng vẫn cố gắng lê bước tới bên giường, giở lên và gặp một chiếc khăn lụa màu vàng, trên đó hiện rõ dòng chữ "lâu đài tình ái"!
- Trời ơi!
Bà thốt lên hai tiếng đó rồi ngã ra giường ngất đi. Ông Ninh hoảng hốt bước tới chụp chiếc khăn lên nhìn vào thì chẳng hề thấy gì. Dòng chữ lúc nãy đã biến mất! Các nhân viên khách sạn hốt hoảng gọi cấp cứu. Ông Ninh thì hoàn toàn không hiểu chuyện gì, có chăng là cái tên Lan Ngọc trong điện thoại…
° ° °
Quá mệt mỏi sau hai đêm liền gần như thức trắng, ông Ninh về nhà ngủ, để vợ ở lại bệnh viện với cô người làm.
Ông về lúc một giờ sáng, cố dỗ giấc ngủ và ngủ được một lúc… Đến khi có tiếng chuông điện thoại đổ liên hồi. Cầm ống nghe ông sửng sốt:
- Sao? Bà... bà mày đi đâu?
Ông bỏ điện thoại, mặc luôn quần áo ngủ chạy bay đến bệnh viện. Chị người làm mếu máo kể:
- Lúc gần sáng con còn đem nước tới đút cho bà, vừa chỉ chợp mắt một chút xíu thì bà đã đi đâu mất!
- Đã tìm khắp nơi chưa?
- Dạ rồi, nhưng chẳng thấy đâu...
Cô y tá trực bảo:
- Lúc đó là gần bốn giờ sáng, cháu đi vệ sinh ra thì thoáng thấy một bóng người mặc chiếc áo choàng đen từ phòng bệnh bước ra cùng một người nữa bước đi rất chậm. Cháu cứ ngỡ là người nhà bệnh nhân dìu thân nhân mình đi vệ sinh, nên không hỏi. Đến khi vào kiểm tra nhiệt độ thì đã không thấy bà ấy đâu. Cháu gọi chị này dậy…
Chị Bảy giúp việc lúng túng có lẽ lo sợ bị rầy la:
- Dạ... Con quá buồn ngủ...
Ông Ninh lo lắng, nhưng cũng chẳng biết làm gì khác hơn là liên lạc
Bên kia cúp máy. Ông Ninh đưa vợ vào phòng riêng, phải hơn một phút sau bà mới tỉnh. Vừa mở mắt ra bà đã kêu lên:
- Con chúng ta, chúng nó...
Ông Ninh trấn an:
- Tụi nó vẫn ở khách sạn chứ có làm sao đâu mà bà...
Bà Ninh chụp điện thoại rồi tìm số ở tấm danh thiếp khách sạn nơi vừa tổ chức lễ cưới. Bà vừa quay số vừa run:
- Alô! Khách sạn M phải không? Lễ tân hả? Tôi muốn liên lạc với phòng 415, con tôi là Tuấn…
Bên kia đầu dây họ bảo bà đợi để nối máy. Khoảng 15 giây sau cô lễ tân báo:
- Dạ, cho đến giờ này người ngụ trong phòng là chú rể Anh Tuấn và cô dâu Thu Nguyệt vẫn chưa có mặt.
Tại phòng số 415 khách sạn M.
Nhân viên khách sạn mở cửa phòng để vợ chồng ông Ninh vào. Họ nhìn thấy chiếc va ly chuẩn bị cho đêm hoa chúc của Tuấn và Thu Nguyệt vẫn còn đó. Thậm chí va ly chưa hề được mở ra, chứng tỏ họ chẳng hề trở về phòng sau lễ cưới.
Người phụ trách lễ tân trực ca đêm qua xác nhận:
- Chính cháu đã đưa chìa khoá phòng cho họ vào lúc đám cưới vừa xong. Cũng chính cháu đã cho người vào phòng này trước để cắm bó hoa hồng này cho họ như lời chúc đêm tân hôn hạnh phúc của khách sạn.
Nhìn bình hoa tươi thắm bà Ninh càng sốt ruột hơn. Bà hỏi lại cô lễ tân:
- Xâu chìa khóa cô đưa cho con tôi đã có trả lại chưa?
- Dạ chưa. Cháu đang lo và sẽ báo cho lãnh đạo xử lý. Kể cả suất ăn sáng dành cho hai người cũng còn để ở kia, chứng tỏ hai anh chị ấy đã đi luôn sau khi lễ cưới chấm dứt.
Trong lúc mọi người đang đau đầu về sự biến mất của đôi tân lang tân giai nhân thì chợt điện thoại trong phòng reo vang. Cô lễ tân khách sạn cầm máy lên nghe và chuyển ngay cho bà Ninh:
- Có người muốn gặp bà.
Bà Ninh vừa áp ống nghe vào tai đã hét toáng lên:
- Lại nữa rồi. Mấy người đã làm gì con tôi?
Ông Ninh giành lấy điện thoại:
- Cô nói gì? Sao lại biết chúng tôi ở đây?
Đầu dây bên kia vẫn giọng người tối hôm qua:
- Ông bảo với vợ ông là phải can đảm đối mặt, chứ đừng gầm thét như con quỷ cái thế kia, chỉ phiền phức thêm mà thôi. Bây giờ hỏi bà ấy có muốn biết con và dâu của mình ở đâu không?
Ông Ninh lắp bắp:
- Cô nói với tôi cũng được, con tôi đang ở đâu?
- Không. Tôi muốn bà ấy trực tiếp nghe kia. Ông nói lại một lần nữa rằng Lan Ngọc đang ở chỗ con của ông bà. Lan Ngọc muốn nói chuyện với bà ta!
Biết có năn nỉ thêm cũng vô ích, ông Ninh chuyển máy cho vợ:
- Cô Lan Ngọc nào đó muốn nói chuyện với bà.
Dù lòng không muốn, nhưng chẳng hiểu sao tay bà Ninh vẫn nhận điện thoại và nghe. Bên kia bằng giọng sắc lạnh, khác với sự châm chọc đêm qua:
- Bà muốn biết tôi là người hay ma phải không? Người sống thì dứt khoát là không rồi, bởi chính bà đã đem cái chết đến cho tôi cách đây đã 25 năm rồi kia mà! Người cõi âm hồn đang nói chuyện với bà đây, cho dù bà có muốn tránh, cố từ chối không nghe thì tôi cũng nói và bà cũng phải nghe.
Giọng của bà Ninh giờ chỉ còn thì thào:
- Tôi tôi không có... không làm... tôi không…
- Cái nào bà cũng không, không lẽ tôi tự tìm cái chết trong lúc tuổi còn thanh xuân! Để tôi nhắc cho bà nhớ: Cái đêm họp mặt trong "lâu đài tình ái" bà đã...
Bà Ninh bật khóc, vừa cất giọng van lơn:
- Xin cô đừng làm gì hết! Ngọc ơi! Tôi...
Giọng người bên kia dường như cũng kích động:
- Nhắc cho bà nghe chơi vậy, chớ bà làm sao quên được cái đêm thảm khốc đó! Và bà cũng không thắc mắc là tại sao mãi đến bây giờ, tức 25 năm ngậm đắng nuốt cay, nạn nhân của bà mới ra tay đòi nợ không? Bà nhớ câu nói cuối cùng trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng không?
Bà Ninh bỗng dưng ngoan ngoãn như một đứa trẻ:
- Dạ, dạ nhớ...
- Tôi muốn chính miệng bà nhắc lại câu nói đó!
- Dạ... Ngọc đã nói "chờ đi, khi nào đứa con đầu của mày lấy vợ thì mọi ân oán sẽ tới! Tao sẽ về... tao sẽ về..."
- Và hôm qua đứa con đầu của bà cưới vợ là thời hạn của lời nguyền đã đến!
- Tôi... tôi...
- Đừng xúc động quá như vậy. Hãy nghe cho rõ đây: Muốn biết các con bà đang ở đâu thì hãy tới chiếc gối bên ngoài của chiếc giường tân hôn, giở lên và sẽ thấy nơi chốn. Nhưng nhớ một điều, trong tờ giấy đó chỉ một mình bà đọc và biết địa chỉ thôi và đọc xong rồi không được nói lại với ai, kể cả ông Ninh. Nếu bà làm ngược lại thì điều gì sẽ xảy ra với con trai bà ắt bà rõ hơn ai hết.
Buông thõng ống điện thoại xuống, bà Ninh thất thần, nhưng vẫn cố gắng lê bước tới bên giường, giở lên và gặp một chiếc khăn lụa màu vàng, trên đó hiện rõ dòng chữ "lâu đài tình ái"!
- Trời ơi!
Bà thốt lên hai tiếng đó rồi ngã ra giường ngất đi. Ông Ninh hoảng hốt bước tới chụp chiếc khăn lên nhìn vào thì chẳng hề thấy gì. Dòng chữ lúc nãy đã biến mất! Các nhân viên khách sạn hốt hoảng gọi cấp cứu. Ông Ninh thì hoàn toàn không hiểu chuyện gì, có chăng là cái tên Lan Ngọc trong điện thoại…
° ° °
Quá mệt mỏi sau hai đêm liền gần như thức trắng, ông Ninh về nhà ngủ, để vợ ở lại bệnh viện với cô người làm.
Ông về lúc một giờ sáng, cố dỗ giấc ngủ và ngủ được một lúc… Đến khi có tiếng chuông điện thoại đổ liên hồi. Cầm ống nghe ông sửng sốt:
- Sao? Bà... bà mày đi đâu?
Ông bỏ điện thoại, mặc luôn quần áo ngủ chạy bay đến bệnh viện. Chị người làm mếu máo kể:
- Lúc gần sáng con còn đem nước tới đút cho bà, vừa chỉ chợp mắt một chút xíu thì bà đã đi đâu mất!
- Đã tìm khắp nơi chưa?
- Dạ rồi, nhưng chẳng thấy đâu...
Cô y tá trực bảo:
- Lúc đó là gần bốn giờ sáng, cháu đi vệ sinh ra thì thoáng thấy một bóng người mặc chiếc áo choàng đen từ phòng bệnh bước ra cùng một người nữa bước đi rất chậm. Cháu cứ ngỡ là người nhà bệnh nhân dìu thân nhân mình đi vệ sinh, nên không hỏi. Đến khi vào kiểm tra nhiệt độ thì đã không thấy bà ấy đâu. Cháu gọi chị này dậy…
Chị Bảy giúp việc lúng túng có lẽ lo sợ bị rầy la:
- Dạ... Con quá buồn ngủ...
Ông Ninh lo lắng, nhưng cũng chẳng biết làm gì khác hơn là liên lạc
với bên ông bà sui gia. Họ báo một tin làm ông càng lo sợ hơn:
- Hồi nửa đêm, má con Thu Nguyệt mơ thấy vợ chồng con Thu Nguyệt đang bị giam trong một lâu đài!
Người báo tin là bố của Thu Nguyệt, ông còn cho biết:
- Hầu như suốt đêm qua nhà tôi không tài nào ngủ được. Bởi vừa chợp mắt thì nghe ai đó gọi ngoài cửa sổ, ai đó bảo rằng con Thu Nguyệt sẽ phải trả giá bằng mạng sống vì tội lỗi của một người tên là Thu Dung. Chúng tôi đã rà soát lại trong dòng họ mình thì chẳng có ai tên là Thu Dung cả. Vậy chẳng hay bên anh chị có ai tên như vậy không?
Ông Ninh lặng đi trong mấy giây, bởi Thu Dung là tên vợ ông. Ông nghĩ có lẽ do quá căng thẳng nên ông sui gia đã quên Thu Dung có in trên thiệp cưới. Sợ hỏi thêm sẽ lộ chuyện lôi thôi, nên ông Ninh cáo từ. Về nhà ông nhận thêm một tin không vui nữa do người tài xế báo:
- Thưa ông, có người chuyển tới gói đồ này. Hình như là quần áo của bà.
Mở gói ra thì đúng là bộ quần áo của bà Ninh mặc lúc nhập viện:
- Ai chuyển tới?
- Dạ, có một người tên là Lan Ngọc gì đó đến tận đây gõ cửa và để lại gói đồ này.
Ông Ninh tái mặt:
- Anh có gặp người đó?
- Dạ không. Tôi đang lau xe trong này thì nghe người kêu cửa, tôi chạy ra gần tới nơi thì nghe ở ngoài có tiếng người vọng vào nói là "của Lan Ngọc gửi" rồi đi nhanh đến nỗi tôi mở cửa liền mà cũng chẳng thấy!
Ông Ninh tái mặt:
- Sao lại vẫn là cô Lan Ngọc này?
Ngồi thừ người rất lâu trong phòng, cố nhớ lại xem trong số bạn bè có ai là Lan Ngọc? Nhưng không tài nào ông Ninh nhớ ra được. Hay là bạn riêng của bà ấy?
Chợt nghĩ đến điều đó, ông Ninh bước lại tủ chứa những sách vở, hình ảnh của vợ chồng ông và cả những gì mà thời trẻ ông và bà còn lưu giữ... Lần tìm gần nửa giờ, chợt trong số tập vở cũ có hai quyển sổ tay, vừa mở ra ông Ninh đã bắt gặp hai tấm ảnh khá cũ. Trong đó có một tấm chụp chung của hai cô gái thuở còn đi học, mà một trong hai người là vợ ông, còn cô gái kia thì ông chưa hề biết. Lật ra sau ảnh có ghi dòng chữ nắn nót "Thu Dung và Lan Ngọc mùa phượng vĩ 1955".
- Lan Ngọc!
Ông Ninh đã bắt đầu hiểu. Thì ra cô ta là bạn xưa của vợ ông. Nếu tính tuổi thì bằng hoặc hơn tuổi vợ ông, nhưng sao qua điện thoại giọng cô ta còn rất trẻ? Vả lại một người như thế thì làm sao đóng thế vai con dâu Thu Nguyệt trong lễ cưới?
Còn đang rối bời với bao câu hỏi trong đầu thì chợt điện thoại reo vang ngoài phòng khách. Chạy ra vừa cầm ống nghe ông Ninh đã nghe rõ giọng bà vợ:
- Ông ơi, cứu tôi với, tôi bị lạnh. Tôi chẳng có gì che thân, tôi lạnh lắm...
Nói đến đó thì cúp ngang, chỉ còn lại tiếng bíp bíp.
- Alô! Alô! Bà đâu rồi? Bà...
Chẳng còn một tín hiệu gì nữa.Chuyện Hai Mươi Lăm Năm Trước
Chiếc xe Peugeot 203 ngừng lại trước Grand Hotel ở bãi biển Long Hải.
Từ trên xe hai cô gái bước xuống giữa tiếng trầm trồ của những người có mặt trên sảnh khách sạn. Bởi hai cô như hai bông hoa rực rỡ giữa mùa hè rực nắng vàng.
Hai người, mỗi người một vẻ, nhưng nhan sắc thì có lẽ vượt trội so với những người có mặt.
- Này Lan Ngọc, cậu nói mình ngụ ở một biệt thự riêng ở chỗ vắng người, sao giờ lại ghé đây?
Người được gọi là Lan Ngọc là cô gái mặc chiếc đầm trắng tinh khiết, có khuôn mặt tròn, da sáng, mắt trong, vẻ phúc hậu, đoan trang, nghe bạn hỏi đã cười hồn nhiên:
- Ghé đây một chút để bồ có dịp làm cho đám nam nhân ở đây lé con mắt chơi! Này nhé, dân ở khách sạn bậc nhất này toàn vương tôn công tử đây!
Vừa lúc ấy có tiếng reo phía sau:
- Gió lạnh đã thổi bông hoa hương sắc tới đây rồi!
- Chẳng phải một, mà đến hai bông hoa kìa!
Hai chàng trai mặc âu phục toàn trắng, mang giày da cũng một màu trắng được đánh xi khá bóng, họ chừng như đã đợi bông hoa này khá lâu. Lan Ngọc cười rạng rỡ:
- Xin giới thiệu, đây là anh Quang bạn trai của mình, còn người kia là anh Hoàng, bạn của anh Quang. Thu Dung bạn chí cốt mà mình từng kể!
Họ bắt tay nhau sau lời giới thiệu và ánh mắt của Quang đã dừng lại khá lâu khi nắm bàn tay cô gái tên Thu Dung. Hình như một luồng điện quang rất mạnh đã bắn ra từ cái nhìn đầu tiên đó...
- Kìa, bộ có quen sao nhìn dữ vậy?
Chính Lan Ngọc cũng cảm giác được cái nhìn kia, và cũng chính nhờ câu hỏi cắt ngang của cô nên hai người mới buông tay nhau ta. Quang hơi lúng túng:
- Có cảm giác là hơi giống giống với ai đó... nhưng không phải...
Thu Dung cũng chống chế:
- Mình cũng nghĩ vậy, nhưng nhìn kỹ thì đúng là… rất lạ!
Tội nghiệp anh chàng tên là Hoàng nãy giờ cũng bị thu hút bởi nét sắc sảo của Thu Dung, giờ cũng chỉ là kẻ đóng vai phụ, khi sau cái bắt tay của họ, đến phiên anh thì Dung chỉ nắm tay một cách qua loa rồi thôi, chẳng có lấy một lời xã giao.
Lan Ngọc đã chủ động giục:
- Thôi, mình đi chớ, kẻo muộn.
Họ lên xe. Ngọc nhường tay lái cho Quang và đáng lẽ chỗ cô ngồi là ghế bên cạnh, phía trước, nhưng Quang đã bảo:
- Em ngồi sau với Hoàng.
Lan Ngọc không nghĩ gì, lại còn đùa với Thu Dung:
- Bồ ngồi trước đó sẽ phải đứng tim vì lối chạy xe hướng xuống ruộng của anh ấy!
Quang nói một câu đầy ngụ ý:
- Có lọt xuống ruộng cùng với một người đẹp như Dung đây thì cũng không có gì phải ân hận!
- Kìa, coi chừng con bò!
Lan Ngọc la lên kịp thời, nếu không xe đã tông vào con bò đi qua lộ, trong lúc Quang mải liếc sang trêu chọc cô bạn gái của người yêu mình.
Lan Ngọc càu nhàu:
- Lái cho cẩn thận, không đùa đâu nhé.
Hoàng cũng lên tiếng:
- Thằng Quang này không biết sợ con sư tử Hà Đông ngồi ngay sau lưng sao chớ!
Lan Ngọc nói mát:
- Sư tử bị cắt mất móng vuốt rồi!
Trong lúc mọi người lời qua tiếng lại như vậy mà Thu Dung vẫn im lặng, mắt hướng thẳng tới trước, càng lộ vẻ kiêu kỳ và quyến rũ lạ thường dưới mắt các chàng trai. Cái sắc diện này chính Lan Ngọc đã nhiều lần nhận ra và thầm phục bạn mình có sức hấp dẫn lạ thường mà ít có người con gái nào có được.
- Nè Dung...
Nghe Ngọc gọi, lúc này Dung mới quay lại:
- Chuyện gì vậy?
- Bị ai hớp hồn mà tư lự dữ vậy?
- Con bò vàng lúc nãy!
Câu pha trò của Dung làm cả bọn cười ồ và nhờ vậy không khí trở lại thân mật hơn. Ngọc hỏi:
- Sao anh và anh Hoàng không tới thẳng biệt thự Thuỳ Dương mà bảo phải đón ở
- Hồi nửa đêm, má con Thu Nguyệt mơ thấy vợ chồng con Thu Nguyệt đang bị giam trong một lâu đài!
Người báo tin là bố của Thu Nguyệt, ông còn cho biết:
- Hầu như suốt đêm qua nhà tôi không tài nào ngủ được. Bởi vừa chợp mắt thì nghe ai đó gọi ngoài cửa sổ, ai đó bảo rằng con Thu Nguyệt sẽ phải trả giá bằng mạng sống vì tội lỗi của một người tên là Thu Dung. Chúng tôi đã rà soát lại trong dòng họ mình thì chẳng có ai tên là Thu Dung cả. Vậy chẳng hay bên anh chị có ai tên như vậy không?
Ông Ninh lặng đi trong mấy giây, bởi Thu Dung là tên vợ ông. Ông nghĩ có lẽ do quá căng thẳng nên ông sui gia đã quên Thu Dung có in trên thiệp cưới. Sợ hỏi thêm sẽ lộ chuyện lôi thôi, nên ông Ninh cáo từ. Về nhà ông nhận thêm một tin không vui nữa do người tài xế báo:
- Thưa ông, có người chuyển tới gói đồ này. Hình như là quần áo của bà.
Mở gói ra thì đúng là bộ quần áo của bà Ninh mặc lúc nhập viện:
- Ai chuyển tới?
- Dạ, có một người tên là Lan Ngọc gì đó đến tận đây gõ cửa và để lại gói đồ này.
Ông Ninh tái mặt:
- Anh có gặp người đó?
- Dạ không. Tôi đang lau xe trong này thì nghe người kêu cửa, tôi chạy ra gần tới nơi thì nghe ở ngoài có tiếng người vọng vào nói là "của Lan Ngọc gửi" rồi đi nhanh đến nỗi tôi mở cửa liền mà cũng chẳng thấy!
Ông Ninh tái mặt:
- Sao lại vẫn là cô Lan Ngọc này?
Ngồi thừ người rất lâu trong phòng, cố nhớ lại xem trong số bạn bè có ai là Lan Ngọc? Nhưng không tài nào ông Ninh nhớ ra được. Hay là bạn riêng của bà ấy?
Chợt nghĩ đến điều đó, ông Ninh bước lại tủ chứa những sách vở, hình ảnh của vợ chồng ông và cả những gì mà thời trẻ ông và bà còn lưu giữ... Lần tìm gần nửa giờ, chợt trong số tập vở cũ có hai quyển sổ tay, vừa mở ra ông Ninh đã bắt gặp hai tấm ảnh khá cũ. Trong đó có một tấm chụp chung của hai cô gái thuở còn đi học, mà một trong hai người là vợ ông, còn cô gái kia thì ông chưa hề biết. Lật ra sau ảnh có ghi dòng chữ nắn nót "Thu Dung và Lan Ngọc mùa phượng vĩ 1955".
- Lan Ngọc!
Ông Ninh đã bắt đầu hiểu. Thì ra cô ta là bạn xưa của vợ ông. Nếu tính tuổi thì bằng hoặc hơn tuổi vợ ông, nhưng sao qua điện thoại giọng cô ta còn rất trẻ? Vả lại một người như thế thì làm sao đóng thế vai con dâu Thu Nguyệt trong lễ cưới?
Còn đang rối bời với bao câu hỏi trong đầu thì chợt điện thoại reo vang ngoài phòng khách. Chạy ra vừa cầm ống nghe ông Ninh đã nghe rõ giọng bà vợ:
- Ông ơi, cứu tôi với, tôi bị lạnh. Tôi chẳng có gì che thân, tôi lạnh lắm...
Nói đến đó thì cúp ngang, chỉ còn lại tiếng bíp bíp.
- Alô! Alô! Bà đâu rồi? Bà...
Chẳng còn một tín hiệu gì nữa.Chuyện Hai Mươi Lăm Năm Trước
Chiếc xe Peugeot 203 ngừng lại trước Grand Hotel ở bãi biển Long Hải.
Từ trên xe hai cô gái bước xuống giữa tiếng trầm trồ của những người có mặt trên sảnh khách sạn. Bởi hai cô như hai bông hoa rực rỡ giữa mùa hè rực nắng vàng.
Hai người, mỗi người một vẻ, nhưng nhan sắc thì có lẽ vượt trội so với những người có mặt.
- Này Lan Ngọc, cậu nói mình ngụ ở một biệt thự riêng ở chỗ vắng người, sao giờ lại ghé đây?
Người được gọi là Lan Ngọc là cô gái mặc chiếc đầm trắng tinh khiết, có khuôn mặt tròn, da sáng, mắt trong, vẻ phúc hậu, đoan trang, nghe bạn hỏi đã cười hồn nhiên:
- Ghé đây một chút để bồ có dịp làm cho đám nam nhân ở đây lé con mắt chơi! Này nhé, dân ở khách sạn bậc nhất này toàn vương tôn công tử đây!
Vừa lúc ấy có tiếng reo phía sau:
- Gió lạnh đã thổi bông hoa hương sắc tới đây rồi!
- Chẳng phải một, mà đến hai bông hoa kìa!
Hai chàng trai mặc âu phục toàn trắng, mang giày da cũng một màu trắng được đánh xi khá bóng, họ chừng như đã đợi bông hoa này khá lâu. Lan Ngọc cười rạng rỡ:
- Xin giới thiệu, đây là anh Quang bạn trai của mình, còn người kia là anh Hoàng, bạn của anh Quang. Thu Dung bạn chí cốt mà mình từng kể!
Họ bắt tay nhau sau lời giới thiệu và ánh mắt của Quang đã dừng lại khá lâu khi nắm bàn tay cô gái tên Thu Dung. Hình như một luồng điện quang rất mạnh đã bắn ra từ cái nhìn đầu tiên đó...
- Kìa, bộ có quen sao nhìn dữ vậy?
Chính Lan Ngọc cũng cảm giác được cái nhìn kia, và cũng chính nhờ câu hỏi cắt ngang của cô nên hai người mới buông tay nhau ta. Quang hơi lúng túng:
- Có cảm giác là hơi giống giống với ai đó... nhưng không phải...
Thu Dung cũng chống chế:
- Mình cũng nghĩ vậy, nhưng nhìn kỹ thì đúng là… rất lạ!
Tội nghiệp anh chàng tên là Hoàng nãy giờ cũng bị thu hút bởi nét sắc sảo của Thu Dung, giờ cũng chỉ là kẻ đóng vai phụ, khi sau cái bắt tay của họ, đến phiên anh thì Dung chỉ nắm tay một cách qua loa rồi thôi, chẳng có lấy một lời xã giao.
Lan Ngọc đã chủ động giục:
- Thôi, mình đi chớ, kẻo muộn.
Họ lên xe. Ngọc nhường tay lái cho Quang và đáng lẽ chỗ cô ngồi là ghế bên cạnh, phía trước, nhưng Quang đã bảo:
- Em ngồi sau với Hoàng.
Lan Ngọc không nghĩ gì, lại còn đùa với Thu Dung:
- Bồ ngồi trước đó sẽ phải đứng tim vì lối chạy xe hướng xuống ruộng của anh ấy!
Quang nói một câu đầy ngụ ý:
- Có lọt xuống ruộng cùng với một người đẹp như Dung đây thì cũng không có gì phải ân hận!
- Kìa, coi chừng con bò!
Lan Ngọc la lên kịp thời, nếu không xe đã tông vào con bò đi qua lộ, trong lúc Quang mải liếc sang trêu chọc cô bạn gái của người yêu mình.
Lan Ngọc càu nhàu:
- Lái cho cẩn thận, không đùa đâu nhé.
Hoàng cũng lên tiếng:
- Thằng Quang này không biết sợ con sư tử Hà Đông ngồi ngay sau lưng sao chớ!
Lan Ngọc nói mát:
- Sư tử bị cắt mất móng vuốt rồi!
Trong lúc mọi người lời qua tiếng lại như vậy mà Thu Dung vẫn im lặng, mắt hướng thẳng tới trước, càng lộ vẻ kiêu kỳ và quyến rũ lạ thường dưới mắt các chàng trai. Cái sắc diện này chính Lan Ngọc đã nhiều lần nhận ra và thầm phục bạn mình có sức hấp dẫn lạ thường mà ít có người con gái nào có được.
- Nè Dung...
Nghe Ngọc gọi, lúc này Dung mới quay lại:
- Chuyện gì vậy?
- Bị ai hớp hồn mà tư lự dữ vậy?
- Con bò vàng lúc nãy!
Câu pha trò của Dung làm cả bọn cười ồ và nhờ vậy không khí trở lại thân mật hơn. Ngọc hỏi:
- Sao anh và anh Hoàng không tới thẳng biệt thự Thuỳ Dương mà bảo phải đón ở
Grand Hotel?
Quang chỉ tay ra phía Hoàng:
- Tại thằng quỷ này nó đòi ghé đó để tìm xem con gái xứ biển này có ai để nhìn không!
Lan Ngọc quay sang Hoàng:
- Đã tìm được ai chưa anh Hoàng!
Không suy nghĩ. Hoàng đáp:
- Có rồi!
- Ai vậy? Sao không giới thiệu?
Bất ngờ Hoàng chỉ vào lưng Thu Dung:
- Ở đây rồi còn giới thiệu gì nữa!
Ngọc phá lên cười:
- Thảo nào nãy giờ ai nấy đều thả hồn đi đâu đâu. Con Dung này, mày bị phạt đấy nhé!
Thu Dung ngơ ngác hỏi:
- Sao lại phạt?
- Về cái tội…
Quang hớt lời:
- Tội làm người khác ngẩn ngơ thần hồn!
Có tiếng tằng hắng của Lan Ngọc, khiến Hoàng bật cười:
- Tớ ngẩn ngơ thần hồn nhưng lại có đứa bị vạ lây mới khổ chứ!
Tự dưng Lan Ngọc thấy tưng tức trong lòng. Chẳng biết là do Quang và Hoàng cứ nói về "ai đó" mà hình như quên sự có mặt của cô, hay là tại vì cho đến lúc này Thu Dung vẫn phớt lờ mọi sự trêu chọc, bóng gió của hai người đàn ông, mà điều đó lại làm cho cô nàng lại càng… quyến rũ!
Thậm chí tiếng tằng hắng vừa rồi cũng không làm cho Dung quan tâm. Đến nỗi Ngọc phải hỏi:
- Nói chuyện đi chứ, con quỷ cái!
Thu Dung chỉ cười nhẹ, rồi tiếp tục im lặng đưa mắt nhìn ra hai bên đường...
Gần nửa giờ sau xe tới nơi. Rẽ vào một ngôi nhà có tường cao che chắn gió khá kín đáo, biệt lập với bên ngoài. Lọt vào trong thì trước mặt Thu Dung là cả một thế giới quyến rũ với những cây sứ đại trổ hoa trắng đầy cả một khoảng sân rộng. Ngôi nhà cổ xây theo kiến trúc châu Âu vừa nhìn đã bị thu hút bởi sự trầm mặc, cổ kính nhưng sang trọng của nó...
Trong số bốn người có lẽ Dung là người duy nhất là khách lạ, bởi cô mới đến đây lần đầu... Lan Ngọc là chủ ngôi nhà, chính cô đã mời Thu Dung theo mình về đây với lời giới thiệu: "Mình muốn bồ có kỳ nghỉ hè tuyệt vời ở một nơi mà năm nào mình cũng ở rồi không còn muốn trở lại thành phố ồn ào đầy khói bụi nữa..."
Lan Ngọc đã nói rất nhiều về gia đình về những kỳ nghỉ hè lý thú thơ mộng. Chỉ có điều chưa lần nào cô nàng nhắc đến Quang. Do vậy khi gặp Quang hôm nay Thu Dung có cảm giác là lạ và trong thâm tâm cô không tin họ là một cặp đôi lý tưởng. Nhất là khi bắt gặp ánh mắt khác thường của Quang, Dung đã có một linh cảm khó lý giải...
- Kìa cô nàng, sao không vào thay đồ để còn ra biển nữa.
Lan Ngọc nhắc, Dung mới nhớ ra là trước khi đi chính cô nằng nặc đòi phải để cho đi tắm biển ngay khi vừa tới. Sao bây giờ tự dưng Dung lại muốn được thơ thẩn quanh khu nhà, ngắm sứ đại nở hoa.
Cuối cùng phải miễn cưỡng theo bọn họ ra biển, Dung một mình bơi ra thật xa, tránh hẳn nhóm của Quang và Lan Ngọc. Có tiếng gọi ơi ới từ trong bờ, nhưng Dung không quay lại nhìn. Cô đoán có lẽ Ngọc sợ cô nguy hiểm nên gọi vào.
Với đứa con vùng sông nước như Thu Dung thì chuyện bơi xa bờ năm đến bảy trăm mét là chuyện nhỏ. Do đó cô tự tin tiếp tục bơi... Tuy nhiên, khi một đợt sóng cao ập đến, cùng lúc với dòng nước xoáy bên dưới, đã làm cho Dung chao đảo, mất định hướng và sặc nước, chới với...
Mở mắt ra nhìn lên trần nhà Thu Dung ngơ ngác, vì cô đang nằm ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Dần nhớ lại mọi việc, Dung định bật dậy, thì có một cánh tay ngăn lại, một giọng nói ấm áp:
- Nghỉ ngơi đã, chưa khỏe hẳn đâu người đẹp.
Người nói là Quang. Anh chàng mặc có mỗi chiếc quần soóc trắng, để lộ cả thân thể rắn chắc khoẻ mạnh.
- Ở đây là..
Quang đáp khẽ:
- Trong biệt thự Thùy Dương của Lan Ngọc. Hồi chiều em bị nước cuốn, may mà anh ra kịp...
- Thì ra anh Quang đã…
- Đã cứu nàng kịp thời và đã đưa nàng về dinh.
Nhìn quanh tìm kiếm, Dung hỏi:
- Thế Ngọc và anh Hoàng đâu?
- Các người ấy mê tắm nên còn ngoài biển. Chỉ có mình anh đưa em vô và...
Anh ta ngừng nói, vừa lúc Dung nhìn xuống thân mình và giật mình:
- Vậy ai đã...
Quang cười
- Ai đã thay đồ cho chứ gì? Chuyện bất khả kháng mà.
Dung ngượng đỏ cả mặt vừa nhảy xuống giường vừa cất tiếng gọi to:
- Ngọc ơi!
Cô vừa bước đến cửa thì Quang đã ôm ghì lại, hơi thở của anh ta rất nóng ở gáy.
- Đừng, anh Quang...
Nhưng anh chàng như con hổ đói, đã thật nhanh đặt lên môi cô một nụ hôn và càng ghì chặt hơn…
- Dung ơi! Ra sao rồi?
Tiếng của bạn Ngọc bên ngoài. Lúc này hai người mới rời nhau ra. Dung thoát ra khỏi phòng và chạm mặt Ngọc ở phòng khách.
- Hồi nãy bồ làm mình hết hồn, cũng may anh Quang bơi giỏi và anh cũng là tay cấp cứu cừ khôi nên mình mới yên tâm để ảnh một mình đưa bồ về nhà. Sao rồi, tối nay vui một trận được chứ?
Thấy bạn không một chút nghi ngờ, Thu Dung cũng gượng cười:
- Chính cái tài bơi sông của mình đã hại mình. Mình cảm ơn cậu.
Lan Ngọc cười:
- Cảm ơn anh Quang, chớ sao lại là mình.
Đã có tiếng của Quang sau lưng:
- Khỏi cảm ơn, chỉ cần cười cho vài nụ là đủ rồi.
Thu Dung cúi xuống tránh cặp mắt của anh ta. Trong lúc Lan Ngọc vô tư chẳng để ý gì, cô giục:
- Cậu còn mệt thì vào trong nghỉ thêm một chút nữa, mình đi tắm lại, rồi ra ta chuẩn bị buổi tối ngoài sân. Mình đã nhờ người làm sẵn các món ăn, khoảng bảy giờ họ sẽ mang tới.
Thu Dung vẫn còn chưa tự chủ sau "sự cố" vừa rồi, nên chỉ cười nhẹ với bạn rồi trở về phòng đóng kín cửa lại. Nằm rất lâu cô mới nghe tiếng gọi của Ngọc từ bên ngoài. Họ ơi ới gọi nhau ra sân ăn cơm, một cách miễn cưỡng Thu Dung cũng phải ra chứ thật sự cô không muốn tới. Chẳng biết do tai nạn sóng biển vừa chiều hay do cái gì khác..
Trong suốt buổi ăn dù Quang và cả Lan Ngọc đều cố tình pha trò, hoạt náo, nhưng Dung chỉ tham gia lấy lệ. Rồi bữa ăn cũng qua nhanh, kém vui, nhất là phía Dung.
Xong bữa cơm Thu Dung đứng dậy trước, cô nói với Ngọc:
- Đừng lo cho mình, tự dưng mình thấy khó ở... có lẽ mình vẫn còn bị choáng. Hãy để mình một mình, mình cần thư giãn. Sáng mai gặp lại.
Hơi ngạc nhiên về thái độ của bạn, nhưng nghĩ Dung mệt thật sự nên Lan Ngọc cũng không ép. Cô chỉ đưa mắt liếc sang phía Quang và bắt gặp ánh mắt anh chàng đang dõi theo Dung. Hoàng là người nhìn thấy Ngọc cau mày...
Thay vì trở về phòng, Dung bách bộ ra phía sau ngôi nhà. Gió biển nhè nhẹ phả vào mặt, lướt qua làn môi và chợt làm cho cô nhớ lại hành động lúc nãy của Quang. Nụ hôn đầu đời sao lại
Quang chỉ tay ra phía Hoàng:
- Tại thằng quỷ này nó đòi ghé đó để tìm xem con gái xứ biển này có ai để nhìn không!
Lan Ngọc quay sang Hoàng:
- Đã tìm được ai chưa anh Hoàng!
Không suy nghĩ. Hoàng đáp:
- Có rồi!
- Ai vậy? Sao không giới thiệu?
Bất ngờ Hoàng chỉ vào lưng Thu Dung:
- Ở đây rồi còn giới thiệu gì nữa!
Ngọc phá lên cười:
- Thảo nào nãy giờ ai nấy đều thả hồn đi đâu đâu. Con Dung này, mày bị phạt đấy nhé!
Thu Dung ngơ ngác hỏi:
- Sao lại phạt?
- Về cái tội…
Quang hớt lời:
- Tội làm người khác ngẩn ngơ thần hồn!
Có tiếng tằng hắng của Lan Ngọc, khiến Hoàng bật cười:
- Tớ ngẩn ngơ thần hồn nhưng lại có đứa bị vạ lây mới khổ chứ!
Tự dưng Lan Ngọc thấy tưng tức trong lòng. Chẳng biết là do Quang và Hoàng cứ nói về "ai đó" mà hình như quên sự có mặt của cô, hay là tại vì cho đến lúc này Thu Dung vẫn phớt lờ mọi sự trêu chọc, bóng gió của hai người đàn ông, mà điều đó lại làm cho cô nàng lại càng… quyến rũ!
Thậm chí tiếng tằng hắng vừa rồi cũng không làm cho Dung quan tâm. Đến nỗi Ngọc phải hỏi:
- Nói chuyện đi chứ, con quỷ cái!
Thu Dung chỉ cười nhẹ, rồi tiếp tục im lặng đưa mắt nhìn ra hai bên đường...
Gần nửa giờ sau xe tới nơi. Rẽ vào một ngôi nhà có tường cao che chắn gió khá kín đáo, biệt lập với bên ngoài. Lọt vào trong thì trước mặt Thu Dung là cả một thế giới quyến rũ với những cây sứ đại trổ hoa trắng đầy cả một khoảng sân rộng. Ngôi nhà cổ xây theo kiến trúc châu Âu vừa nhìn đã bị thu hút bởi sự trầm mặc, cổ kính nhưng sang trọng của nó...
Trong số bốn người có lẽ Dung là người duy nhất là khách lạ, bởi cô mới đến đây lần đầu... Lan Ngọc là chủ ngôi nhà, chính cô đã mời Thu Dung theo mình về đây với lời giới thiệu: "Mình muốn bồ có kỳ nghỉ hè tuyệt vời ở một nơi mà năm nào mình cũng ở rồi không còn muốn trở lại thành phố ồn ào đầy khói bụi nữa..."
Lan Ngọc đã nói rất nhiều về gia đình về những kỳ nghỉ hè lý thú thơ mộng. Chỉ có điều chưa lần nào cô nàng nhắc đến Quang. Do vậy khi gặp Quang hôm nay Thu Dung có cảm giác là lạ và trong thâm tâm cô không tin họ là một cặp đôi lý tưởng. Nhất là khi bắt gặp ánh mắt khác thường của Quang, Dung đã có một linh cảm khó lý giải...
- Kìa cô nàng, sao không vào thay đồ để còn ra biển nữa.
Lan Ngọc nhắc, Dung mới nhớ ra là trước khi đi chính cô nằng nặc đòi phải để cho đi tắm biển ngay khi vừa tới. Sao bây giờ tự dưng Dung lại muốn được thơ thẩn quanh khu nhà, ngắm sứ đại nở hoa.
Cuối cùng phải miễn cưỡng theo bọn họ ra biển, Dung một mình bơi ra thật xa, tránh hẳn nhóm của Quang và Lan Ngọc. Có tiếng gọi ơi ới từ trong bờ, nhưng Dung không quay lại nhìn. Cô đoán có lẽ Ngọc sợ cô nguy hiểm nên gọi vào.
Với đứa con vùng sông nước như Thu Dung thì chuyện bơi xa bờ năm đến bảy trăm mét là chuyện nhỏ. Do đó cô tự tin tiếp tục bơi... Tuy nhiên, khi một đợt sóng cao ập đến, cùng lúc với dòng nước xoáy bên dưới, đã làm cho Dung chao đảo, mất định hướng và sặc nước, chới với...
Mở mắt ra nhìn lên trần nhà Thu Dung ngơ ngác, vì cô đang nằm ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Dần nhớ lại mọi việc, Dung định bật dậy, thì có một cánh tay ngăn lại, một giọng nói ấm áp:
- Nghỉ ngơi đã, chưa khỏe hẳn đâu người đẹp.
Người nói là Quang. Anh chàng mặc có mỗi chiếc quần soóc trắng, để lộ cả thân thể rắn chắc khoẻ mạnh.
- Ở đây là..
Quang đáp khẽ:
- Trong biệt thự Thùy Dương của Lan Ngọc. Hồi chiều em bị nước cuốn, may mà anh ra kịp...
- Thì ra anh Quang đã…
- Đã cứu nàng kịp thời và đã đưa nàng về dinh.
Nhìn quanh tìm kiếm, Dung hỏi:
- Thế Ngọc và anh Hoàng đâu?
- Các người ấy mê tắm nên còn ngoài biển. Chỉ có mình anh đưa em vô và...
Anh ta ngừng nói, vừa lúc Dung nhìn xuống thân mình và giật mình:
- Vậy ai đã...
Quang cười
- Ai đã thay đồ cho chứ gì? Chuyện bất khả kháng mà.
Dung ngượng đỏ cả mặt vừa nhảy xuống giường vừa cất tiếng gọi to:
- Ngọc ơi!
Cô vừa bước đến cửa thì Quang đã ôm ghì lại, hơi thở của anh ta rất nóng ở gáy.
- Đừng, anh Quang...
Nhưng anh chàng như con hổ đói, đã thật nhanh đặt lên môi cô một nụ hôn và càng ghì chặt hơn…
- Dung ơi! Ra sao rồi?
Tiếng của bạn Ngọc bên ngoài. Lúc này hai người mới rời nhau ra. Dung thoát ra khỏi phòng và chạm mặt Ngọc ở phòng khách.
- Hồi nãy bồ làm mình hết hồn, cũng may anh Quang bơi giỏi và anh cũng là tay cấp cứu cừ khôi nên mình mới yên tâm để ảnh một mình đưa bồ về nhà. Sao rồi, tối nay vui một trận được chứ?
Thấy bạn không một chút nghi ngờ, Thu Dung cũng gượng cười:
- Chính cái tài bơi sông của mình đã hại mình. Mình cảm ơn cậu.
Lan Ngọc cười:
- Cảm ơn anh Quang, chớ sao lại là mình.
Đã có tiếng của Quang sau lưng:
- Khỏi cảm ơn, chỉ cần cười cho vài nụ là đủ rồi.
Thu Dung cúi xuống tránh cặp mắt của anh ta. Trong lúc Lan Ngọc vô tư chẳng để ý gì, cô giục:
- Cậu còn mệt thì vào trong nghỉ thêm một chút nữa, mình đi tắm lại, rồi ra ta chuẩn bị buổi tối ngoài sân. Mình đã nhờ người làm sẵn các món ăn, khoảng bảy giờ họ sẽ mang tới.
Thu Dung vẫn còn chưa tự chủ sau "sự cố" vừa rồi, nên chỉ cười nhẹ với bạn rồi trở về phòng đóng kín cửa lại. Nằm rất lâu cô mới nghe tiếng gọi của Ngọc từ bên ngoài. Họ ơi ới gọi nhau ra sân ăn cơm, một cách miễn cưỡng Thu Dung cũng phải ra chứ thật sự cô không muốn tới. Chẳng biết do tai nạn sóng biển vừa chiều hay do cái gì khác..
Trong suốt buổi ăn dù Quang và cả Lan Ngọc đều cố tình pha trò, hoạt náo, nhưng Dung chỉ tham gia lấy lệ. Rồi bữa ăn cũng qua nhanh, kém vui, nhất là phía Dung.
Xong bữa cơm Thu Dung đứng dậy trước, cô nói với Ngọc:
- Đừng lo cho mình, tự dưng mình thấy khó ở... có lẽ mình vẫn còn bị choáng. Hãy để mình một mình, mình cần thư giãn. Sáng mai gặp lại.
Hơi ngạc nhiên về thái độ của bạn, nhưng nghĩ Dung mệt thật sự nên Lan Ngọc cũng không ép. Cô chỉ đưa mắt liếc sang phía Quang và bắt gặp ánh mắt anh chàng đang dõi theo Dung. Hoàng là người nhìn thấy Ngọc cau mày...
Thay vì trở về phòng, Dung bách bộ ra phía sau ngôi nhà. Gió biển nhè nhẹ phả vào mặt, lướt qua làn môi và chợt làm cho cô nhớ lại hành động lúc nãy của Quang. Nụ hôn đầu đời sao lại
trao cho người tình của bạn? Mày sao vậy hả Dung? Mày là đứa đẹp và quyến rũ nhất trong đám bạn bè, chỉ kém Lan Ngọc về sự giàu có, sao hả cớ gì lại như vậy?
Dung chợt rùng mình. Cô kéo cổ áo, bước tới một gốc sứ già ở một nơi vắng và khuất, dựa lưng vào đó. Gió nhẹ hơn, dễ chịu hơn. Dung muốn ngủ một giấc vì lúc này hai mí mắt cô cảm giác nặng và cứ muốn nhắm mắt...
Một bàn tay đặt nhẹ lên vai làm Dung giật mình mở mắt ra và...
- Cô là…?
Trước mắt Dung lúc ấy không phải là Quang, cũng chẳng phải là Lan Ngọc mà là một phụ nữ lạ. Trong bóng tối nhưng Thu Dung cũng nhận ra bộ áo váy trắng rất thanh thoát, sang trọng mà cô ấy đang mặc. Cô ta có mái tóc dài xõa gần đến thắt lưng, một vài cọng tóc tung bay theo gió.
- Cô là ai?
Dung lặp lại câu hỏi nhưng lần này vẫn không nhận được câu trả lời. Chỉ thấy cô gái lạ quay bước đi về phía cuối ngôi nhà và chẳng hiểu sao, như có một hấp lực lạ thường nào đó khiến Dung bật dậy và bước theo.
Vượt qua một hàng sứ cổ thụ nữa lúc này Thu Dung mới phát hiện ra phía trước mặt có một dãy nhà ngang chìm trong bóng tối. Đây có lẽ là ngôi nhà phụ của ngôi biệt thự đồ sộ phía trước. Loại nhà này thường chỉ dành cho người giúp việc ở hoặc để làm nhà xe, nhà kho. Mà trông dáng vẻ cô gái này thì không có chút gì là người ăn kẻ làm trong nhà.
Cô gái biến nhanh vào trong đó. Thu Dung còn ngập ngừng ở ngay cửa vào thì một cánh tay đã kéo cô vào rất nhanh. Dung lại mất thăng bằng, ngã chúi về phía trước. Cô chưa kịp kêu lên thì đã chạm vào một ai đó ở phần tối nhất của gian phòng.
Một giọng nói nhẹ mà sắc lạnh:
- Cô ngồi đi.
Không thấy được, cũng không chủ động, nhưng Dung đã được ngồi lên một chiếc ghế nhỏ có sẵn.
- Cô có yêu anh ta không?
Không thấy mặt người hỏi, nhưng đoán người được hỏi là mình nên Thu Dung ngơ ngác hỏi lại:
- Yêu ai? Bà hỏi tôi?
Một giọng cười không bình thường:
- Trong phòng này ngoài tôi, cô và đứa ở của tôi ra thì chẳng còn ai nữa. Mà đứa tớ gái của tôi thì đã bước ra ngoài rồi. Tôi hỏi cô đó.
- Bà hỏi về ai? Tôi yêu người nào?
- Cái anh vừa hôn cô lúc nãy!
Chụp tay lên môi, Dung run cả người. Lúc ấy trong phòng Dung chỉ có cô và Quang, sao người này lại biết?
- Sao cô không trả lời, hay tại tôi nói sai?
- Dạ...
- Khỏi nói, tôi hỏi nhưng đã có câu trả lời. Bởi ngay từ lúc trưa ở tiền sảnh khách sạn Grand Hotel tôi đã thấy cô bị "tiếng sét ái tình" đánh trúng tim rồi! Cái anh chàng Quang đó xem ra cũng giống như cô, anh ta cũng trúng mũi tên ái tình rồi, nên chẳng phải chỉ một nụ hôn đó, anh ta còn dám làm chuyện hơn đó nữa kìa!
- Thưa bà...
Một bàn tay lạnh tê người, vừa chạm vào một bên má của Dung, khiến cô rùng mình. Giọng người ấy cũng lạnh không kém:
- Cô nên nhớ ngôi nhà này được người ta đặt cho cái tên là "lâu đài tình ái", do đó bất cứ ai sắp bước vào hoặc ở trong đó rồi đều sẽ không thoát khỏi cái quy luật của tình yêu! Cô đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng có nghĩa là cô đã ứng với lời nguyền nơi đây.
- Lời nguyền gì? Tôi đâu có..
- Lời nguyền của tôi, cô hiểu chưa!
Giọng bà ta như từ một cõi âm ty vọng về, làm cho Thu Dung không còn ngồi vững trên ghế, cô ngã chúi lần nữa và lần này chẳng có ai đỡ nên cả thân người Dung sóng xoài trên nền gạch.
° ° °
Người báo động đầu tiên về sự vắng mặt của Thu Dung là Quang. Anh ta tỏ ra lo lắng hỏi:
- Lúc nãy cô ấy bảo về phòng hay đi đâu?
Lan Ngọc đăm chiêu:
- Nó chỉ nói là khó ở rồi đi về. Em cứ ngỡ là nó về phòng. Nhưng tại sao anh biết Dung không có trong phòng?
Quang hơi lúng túng:
- Thì vừa ăn xong anh muốn hỏi Dung... có cần thuốc gì không anh đi mua... anh gõ cửa phòng không nghe đáp, anh đẩy vô vì phòng không có khóa...
Lan Ngọc vẻ không đồng tình:
- Đúng ra anh nên báo cho em. Phòng con gái mà anh tự tiện mở như vậy là đúng sao?
Tuy nói vậy nhưng Lan Ngọc vẫn cùng Quang và Hoàng chạy ra ngoài tìm Dung. Cô phân công:
- Anh Hoàng chạy ra biển xem có Dung ở ngoài đó không. Giờ này biển vắng lắm, rất dễ tìm. Còn tôi với Quang tìm chỗ vườn.
Tuy là nhà của mình, tuy nhiên lâu lâu Lan Ngọc mới ra một lần, nên ít khi có dịp ra các ngóc ngách như thế này, cô tỏ ra lúng túng, đi dò từng bước Quang phải giục mấy lần:
- Ngọc đi nhanh đi chứ, lỡ có chuyện gì thì sao!
Phải mất gần năm phút sau họ mới ra tới dãy nhà ngang phía sau. Ngọc nhìn và chán nản:
- Nó nhát gan, làm gì dám ra mấy chỗ vắng này.
Nhưng Quang có vẻ chăm chú dãy nhà chìm trong bóng tối:
- Ngọc chờ đây, anh vào lấy đèn pin.
Quang chạy đi, lát sau trở ra với đèn soi trên tay, anh kéo tay Ngọc:
- Ta vào xem thử.
Lan Ngọc chưa một lần vào chỗ này, chỉ nghe ba cô bảo đó là nhà dành cho người giúp việc ở, nhưng từ khi ba bệnh không ra đây nữa thì người làm chỉ còn mỗi ông Tư già ở và ngủ ngay gian nhà lớn và cứ đến cuối tuần thì trở về thăm gia đình ở Long Đất.
- Cửa không khoá.
Quang chủ động đẩy cửa vào, lia đèn pin vào trong và Ngọc lại là người kêu lên trước:
- Có ai kìa!
Họ phát hiện Thu Dung nằm ngất lịm ở phía cuối phòng, nơi có một chiếc giường cũ, chẳng có chăn màn gì cả. Không chần chừ, Quang cúi xuống đỡ Dung lên, anh đưa tay sờ lên ngực trước sự ngạc nhiên của Ngọc.
- Còn sống!
° ° °
- Dung làm gì trong đó và tại sao…?
Thu Dung chỉ nhẹ lắc đầu trước câu hỏi của Lan Ngọc:
- Mình cũng không biết.
Biết Dung vẫn còn bị sốt nên Ngọc cũng không hỏi nhiều, cô ra dấu cho Quang cùng ra khỏi phòng:
- Có lẽ có chuyện gì đó khó nói, nhưng Dung còn mệt, đừng làm phiền nó.
Rõ ràng là Quang không an tâm, nhưng không tiện nói nên anh đi về phòng. Vừa thấy mặt Hoàng đã hỏi:
- Cô ấy vào làm gì chỗ ấy để bị như vậy? Cô ấy có kể gì không?
Quang lắc đầu, vẻ suy tư... Thấy thế Hoàng cũng không hỏi gì thêm. Nằm một lát không nghe Quang nói gì nên Hoàng ngủ rất nhanh.
Đêm khuya dần...
Cả ngôi nhà rộng chỉ có bốn con người và có lẽ họ sau một ngày đã có quá nhiều chuyện, đã bắt đầu một giấc ngủ say. Duy chỉ có một người...
Quang chờ Hoàng ngủ thật say mới cầm đèn pin, bước nhẹ ra ngoài. Đích đến của anh chàng tất nhiên là dãy nhà phía sau. Lúc đầu hôm do vội vàng cấp cứu Dung và mọi người chưa tìm hiểu kỹ
Dung chợt rùng mình. Cô kéo cổ áo, bước tới một gốc sứ già ở một nơi vắng và khuất, dựa lưng vào đó. Gió nhẹ hơn, dễ chịu hơn. Dung muốn ngủ một giấc vì lúc này hai mí mắt cô cảm giác nặng và cứ muốn nhắm mắt...
Một bàn tay đặt nhẹ lên vai làm Dung giật mình mở mắt ra và...
- Cô là…?
Trước mắt Dung lúc ấy không phải là Quang, cũng chẳng phải là Lan Ngọc mà là một phụ nữ lạ. Trong bóng tối nhưng Thu Dung cũng nhận ra bộ áo váy trắng rất thanh thoát, sang trọng mà cô ấy đang mặc. Cô ta có mái tóc dài xõa gần đến thắt lưng, một vài cọng tóc tung bay theo gió.
- Cô là ai?
Dung lặp lại câu hỏi nhưng lần này vẫn không nhận được câu trả lời. Chỉ thấy cô gái lạ quay bước đi về phía cuối ngôi nhà và chẳng hiểu sao, như có một hấp lực lạ thường nào đó khiến Dung bật dậy và bước theo.
Vượt qua một hàng sứ cổ thụ nữa lúc này Thu Dung mới phát hiện ra phía trước mặt có một dãy nhà ngang chìm trong bóng tối. Đây có lẽ là ngôi nhà phụ của ngôi biệt thự đồ sộ phía trước. Loại nhà này thường chỉ dành cho người giúp việc ở hoặc để làm nhà xe, nhà kho. Mà trông dáng vẻ cô gái này thì không có chút gì là người ăn kẻ làm trong nhà.
Cô gái biến nhanh vào trong đó. Thu Dung còn ngập ngừng ở ngay cửa vào thì một cánh tay đã kéo cô vào rất nhanh. Dung lại mất thăng bằng, ngã chúi về phía trước. Cô chưa kịp kêu lên thì đã chạm vào một ai đó ở phần tối nhất của gian phòng.
Một giọng nói nhẹ mà sắc lạnh:
- Cô ngồi đi.
Không thấy được, cũng không chủ động, nhưng Dung đã được ngồi lên một chiếc ghế nhỏ có sẵn.
- Cô có yêu anh ta không?
Không thấy mặt người hỏi, nhưng đoán người được hỏi là mình nên Thu Dung ngơ ngác hỏi lại:
- Yêu ai? Bà hỏi tôi?
Một giọng cười không bình thường:
- Trong phòng này ngoài tôi, cô và đứa ở của tôi ra thì chẳng còn ai nữa. Mà đứa tớ gái của tôi thì đã bước ra ngoài rồi. Tôi hỏi cô đó.
- Bà hỏi về ai? Tôi yêu người nào?
- Cái anh vừa hôn cô lúc nãy!
Chụp tay lên môi, Dung run cả người. Lúc ấy trong phòng Dung chỉ có cô và Quang, sao người này lại biết?
- Sao cô không trả lời, hay tại tôi nói sai?
- Dạ...
- Khỏi nói, tôi hỏi nhưng đã có câu trả lời. Bởi ngay từ lúc trưa ở tiền sảnh khách sạn Grand Hotel tôi đã thấy cô bị "tiếng sét ái tình" đánh trúng tim rồi! Cái anh chàng Quang đó xem ra cũng giống như cô, anh ta cũng trúng mũi tên ái tình rồi, nên chẳng phải chỉ một nụ hôn đó, anh ta còn dám làm chuyện hơn đó nữa kìa!
- Thưa bà...
Một bàn tay lạnh tê người, vừa chạm vào một bên má của Dung, khiến cô rùng mình. Giọng người ấy cũng lạnh không kém:
- Cô nên nhớ ngôi nhà này được người ta đặt cho cái tên là "lâu đài tình ái", do đó bất cứ ai sắp bước vào hoặc ở trong đó rồi đều sẽ không thoát khỏi cái quy luật của tình yêu! Cô đã bị tiếng sét ái tình đánh trúng có nghĩa là cô đã ứng với lời nguyền nơi đây.
- Lời nguyền gì? Tôi đâu có..
- Lời nguyền của tôi, cô hiểu chưa!
Giọng bà ta như từ một cõi âm ty vọng về, làm cho Thu Dung không còn ngồi vững trên ghế, cô ngã chúi lần nữa và lần này chẳng có ai đỡ nên cả thân người Dung sóng xoài trên nền gạch.
° ° °
Người báo động đầu tiên về sự vắng mặt của Thu Dung là Quang. Anh ta tỏ ra lo lắng hỏi:
- Lúc nãy cô ấy bảo về phòng hay đi đâu?
Lan Ngọc đăm chiêu:
- Nó chỉ nói là khó ở rồi đi về. Em cứ ngỡ là nó về phòng. Nhưng tại sao anh biết Dung không có trong phòng?
Quang hơi lúng túng:
- Thì vừa ăn xong anh muốn hỏi Dung... có cần thuốc gì không anh đi mua... anh gõ cửa phòng không nghe đáp, anh đẩy vô vì phòng không có khóa...
Lan Ngọc vẻ không đồng tình:
- Đúng ra anh nên báo cho em. Phòng con gái mà anh tự tiện mở như vậy là đúng sao?
Tuy nói vậy nhưng Lan Ngọc vẫn cùng Quang và Hoàng chạy ra ngoài tìm Dung. Cô phân công:
- Anh Hoàng chạy ra biển xem có Dung ở ngoài đó không. Giờ này biển vắng lắm, rất dễ tìm. Còn tôi với Quang tìm chỗ vườn.
Tuy là nhà của mình, tuy nhiên lâu lâu Lan Ngọc mới ra một lần, nên ít khi có dịp ra các ngóc ngách như thế này, cô tỏ ra lúng túng, đi dò từng bước Quang phải giục mấy lần:
- Ngọc đi nhanh đi chứ, lỡ có chuyện gì thì sao!
Phải mất gần năm phút sau họ mới ra tới dãy nhà ngang phía sau. Ngọc nhìn và chán nản:
- Nó nhát gan, làm gì dám ra mấy chỗ vắng này.
Nhưng Quang có vẻ chăm chú dãy nhà chìm trong bóng tối:
- Ngọc chờ đây, anh vào lấy đèn pin.
Quang chạy đi, lát sau trở ra với đèn soi trên tay, anh kéo tay Ngọc:
- Ta vào xem thử.
Lan Ngọc chưa một lần vào chỗ này, chỉ nghe ba cô bảo đó là nhà dành cho người giúp việc ở, nhưng từ khi ba bệnh không ra đây nữa thì người làm chỉ còn mỗi ông Tư già ở và ngủ ngay gian nhà lớn và cứ đến cuối tuần thì trở về thăm gia đình ở Long Đất.
- Cửa không khoá.
Quang chủ động đẩy cửa vào, lia đèn pin vào trong và Ngọc lại là người kêu lên trước:
- Có ai kìa!
Họ phát hiện Thu Dung nằm ngất lịm ở phía cuối phòng, nơi có một chiếc giường cũ, chẳng có chăn màn gì cả. Không chần chừ, Quang cúi xuống đỡ Dung lên, anh đưa tay sờ lên ngực trước sự ngạc nhiên của Ngọc.
- Còn sống!
° ° °
- Dung làm gì trong đó và tại sao…?
Thu Dung chỉ nhẹ lắc đầu trước câu hỏi của Lan Ngọc:
- Mình cũng không biết.
Biết Dung vẫn còn bị sốt nên Ngọc cũng không hỏi nhiều, cô ra dấu cho Quang cùng ra khỏi phòng:
- Có lẽ có chuyện gì đó khó nói, nhưng Dung còn mệt, đừng làm phiền nó.
Rõ ràng là Quang không an tâm, nhưng không tiện nói nên anh đi về phòng. Vừa thấy mặt Hoàng đã hỏi:
- Cô ấy vào làm gì chỗ ấy để bị như vậy? Cô ấy có kể gì không?
Quang lắc đầu, vẻ suy tư... Thấy thế Hoàng cũng không hỏi gì thêm. Nằm một lát không nghe Quang nói gì nên Hoàng ngủ rất nhanh.
Đêm khuya dần...
Cả ngôi nhà rộng chỉ có bốn con người và có lẽ họ sau một ngày đã có quá nhiều chuyện, đã bắt đầu một giấc ngủ say. Duy chỉ có một người...
Quang chờ Hoàng ngủ thật say mới cầm đèn pin, bước nhẹ ra ngoài. Đích đến của anh chàng tất nhiên là dãy nhà phía sau. Lúc đầu hôm do vội vàng cấp cứu Dung và mọi người chưa tìm hiểu kỹ
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



















